Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 627 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
tu viện gifdu

Chú ngựa xám to lớn mà thầy Qadehar mượn của bác Urien đang cẩn thận men theo con đường mòn hẹp ngoằn ngèo dọc mấy hẻm núi vùng Gifdu. Guillemot ngồi trên lưng ngựa sau thầy Phù thủy, ngắm nhìn phong cảnh hùng vĩ. Hai thầy trò rời làng Troil từ rạng sáng và lúc này trời đã gần sập tối. Hai người đã im lặng suốt quãng đường từ lúc leo lại lên yên ngựa, sau bữa ăn trưa trong một quán nhỏ bên lề đường. Giờ thì cậu bé phá tan bầu im lặng:

- Thưa Thầy, Thầy có nghĩ Thomas sẽ qua khỏi không ạ?

- Con yên tâm đi, Guillemot. Cậu ấy đã bị quái vật Ork ngoạm một cú rất đau, nhưng giờ thì cậu ấy qua khỏi nguy hiểm rồi. Nếu như Thầy không đến kịp thì...

- Thưa Thầy, thật không thể tưởng tượng được là có ai đó lại ngăn Thầy lọt vào Trường Năng lượng để đến với chúng con!

- Không phải ai khác, con trai à, mà chính là Bóng tối! Sức mạnh của nó quả thật đã tăng thêm đáng kể, đến mức có thể ngăn không cho ta nhập vào dòng của Trường Năng lượng suốt gần mười phút! Vì thế mà chúng ta phải tới Gifdu, Guillemot ạ, để thông báo cho Đại Pháp sư chi tiết những sự việc vừa qua.

- May là Thầy đã tới gần Troil khi nghe thấy tiếng còi cứu hộ!

- May nhất là ta chạy nhanh, Guillemot ạ!

Hai thầy trò đi vào một đoạn đường còn hẹp và dốc đứng hơn.

Guillemot ngẫm nghĩ về điều tối cần thiết đối với một Phù thủy là phải có thể lực tốt. Ban đầu, cậu thấy khá tự hào khi giữ được khoảng cách với quái vật Ork, lúc ở trong rừng. Nhưng sau đó, cậu nhận ra rằng cuộc chạy trốn thực ra đã làm cậu hao sức rất nhiều: cậu không thể gọi tên Linh Phù thứ hai, cũng như không thể tiếp tục chạy trốn nữa! Không, chính nhờ Thomas mà Guillemot mới còn sống. Ngay khi trở lại làng Troil, cậu sẽ nói chuyện này với Romaric: có thể hai đứa sẽ cùng tập luyện.

- À này, chúc mừng con về câu chú có công lực kìm chân, thầy Qadehar lại nói. Làm sao con lại có ý đó?

- Thưa Thầy, con cảm thấy nó tự đến thì đúng hơn. Không giống như lần Linh Phù Thursaz đến với con trên bãi biển chống lại quái vật Gommon, Linh Phù này gần như là tự nhiên đến! Thầy ơi, nhưng tại sao Linh Phù Ingwaz lại không hiệu nghiệm với con Ork thứ hai ạ?

- Ingwaz là một Linh phù chọn lọc, chỉ hiệu nghiệm đối với một người duy nhất. Lẽ ra con phải gọi tên nó hai lần để kìm chân hai địch thủ.

Guillemot tự hứa sẽ không quên điều này. Giá mà cậu biết trước! Nếu vậy Thomas đã không bị nguy hiểm đến tính mạng!

Vó ngựa làm đá trên đường lăn lông lốc.

- Thưa Thầy, con có thể hỏi Thầy điều này không ạ?

- Chẳng phải con vẫn đang hỏi đấy thôi?

- À... dạ phải! Con hỏi được không ạ?

- Con hỏi đi, Guillemot, Qadehar động viên cậu học trò.

- Lần đầu tiên, khi con ở trên bãi biển với Agathe và Thomas... Agathe có nói với con rằng mới là Đệ tử của thầy Phù thủy thì không thể dùng thần chú... Sao con lại làm được ạ?

Một thoáng im lặng.

Cuối cùng thầy Phù thủy trả lời một cách ngắn gọn:

- Vì con là người có năng khiếu đặc biệt, Guillemot ạ.

Hai thầy trò đi đến đoạn đường hiểm trở. Thầy Qadehar xuống dắt ngựa. Khi thầy leo trở lại trên yên, Guillemot tiếp tục hỏi:

- Thưa Thầy...

- Ừ, gì đấy con?

- Tại sao quái vật Ork lại sợ Thầy ạ?

Qadehar mỉm cười.

- Bởi vì từ khi bắt tay vào diệt trừ ác quỷ, ta bắt đầu được Thế giới Vô hình biết đến. Bọn quỷ biết và... sợ ta.

- Thưa Thầy, ở Thế giới Vô hình người ta cũng có quyền năng như ở đây ạ?

- Có và không, Guillemot à. Sức mạnh của Linh Phù ở đó còn nguyên vẹn, nhưng cách chúng thể hiện thì khác. Ta không thể giải thích cho con rõ hơn trong lúc này. Phải chứng thực điều này bằng kinh nghiệm bản thân... Nói đơn giản thì con cứ nhớ kỹ rằng trên thực tế, quyền lực của các thầy Phù thủy được duy trì, và thậm chí, đôi khi còn mạnh hơn lên trong Thế giới Vô hình.

Guillemot chẳng biết nói gì. Hai thầy trò yên lặng đi cho tới khi đến tu viện Gifdu, chốn linh thiêng của Hiệp hội Pháp sư, trụ sở tối cao của giới Phù thủy ở Xứ Ys.

Tu viện nằm trên đỉnh một ngọn đồi, giữa những hẻm núi vùng Gifdu. Ở đoạn này, các hẻm núi có rộng hơn đôi chút và chạy đến sát chân một quả núi dốc đứng có tên Núi Phù thủy. Những bức tường xám và dày hoàn toàn ăn nhập với địa hình thiên nhiên xung quanh. Nếu không có hàng trăm cửa sổ trổ ra trên những bức tường đó thì rất dễ lầm chúng với dãy núi đá nhấp nhô.

Vì ở khúc hẻm núi này luôn có gió to nên người ta không lợp mái bằng tranh hay ngói, mà bằng những phiến đá rộng, khiến cho tu viện hoàn toàn hòa nhập với phong cảnh xung quanh.

Guillemot vô cùng ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên được nhìn tận mắt tu viện, chứ không phải qua sách vở. Có khi cả làng Troil cũng lọt thỏm trong mấy bức tường của tòa nhà khổng lồ này ấy chứ! Thầy Qadehar nhận thấy vẻ ngạc nhiên của cậu học trò.

- Sao nào, Guillemot? Con thấy Gifdu thế nào?

- Ở đây rộng mênh mông Thầy ạ! Cậu bé thốt lên. Có bao nhiêu thầy Phù thủy sống ở đây ạ?

- Ồ, ít thôi. Chừng mười lăm người. Nhưng cái chính là phần lớn diện tích tu viện dành cho các thư viện và phòng học. Các thầy Phù thủy sống ở đây có nhiệm vụ chính là trông coi các thư viện và phòng học đó. Phần còn lại của tòa nhà là các phòng ngủ nội trú và nhà ăn để đón thành viên của Hiệp hội Pháp sư tới học.

- Vậy ở đây người ta không dạy pháp thuật ạ?

Guillemot hỏi với vẻ hơi thất vọng.

- Không có trường học pháp thuật đâu, Guillemot ạ, bởi vì nó được dạy khắp nơi! Chỉ cần có một người thầy và một đệ tử là đủ. Nhưng sau này, nếu muốn tìm giải đáp cho những thắc mắc của mình thì có thể tới đây...

- Thưa Thầy, có phải Yorwan đã đánh cắp Bí mật các vì sao ở Gifdu không ạ?

Nét mặt thầy Qadehar sa sầm lại.

- Phải, chính ở đây. Nhưng con phải biết là tốt hơn hết nên tránh nói tới chuyện này trong tu viện. Nó đã để lại quá nhiều kỷ niệm buồn.

Guillemot im bặt.

- Con xin lỗi Thầy ạ.

- Sao phải xin lỗi? Con chưa biết điều này mà. Nhưng giờ thì con biết rồi đấy.

Hai thầy trò xuống ngựa và dắt ngựa bằng dây cương, rồi leo dọc một con đường rộng hơn được khoét trong núi đá. Chẳng mấy chốc, hai thầy trò đã tới trước lối vào duy nhất, có thể nhìn thấy cửa tu viện: một Cánh cổng bằng gỗ sồi rất lớn, được đóng đinh và gia cố thêm bằng những tấm sắt.

- Chà! Guillemot thốt lên vẻ ngưỡng mộ. Cánh cổng này hẳn phải chắc lắm đây!

- Chắc hơn con tưởng đấy! Qadehar trả lời. Nhưng sự chắc chắn thực sự của nó trước hết là nhờ có Thần chú, những câu niệm chú và sức mạnh tổng hợp của các Linh Phù được khắc trên Cánh cổng. Sẽ có lúc chúng ta nói lại chuyện này.

Thầy Phù thủy giật chiếc chuông khổng lồ ở cửa ra vào.

Vài phút sau, một người đàn ông thấp bé đeo kính, người tròn trĩnh, đầu hói, vận một chiếc áo choàng màu xám rộng thùng thình giống thầy Qadehar, ra mở cửa cho hai thầy trò. Nhận ra hai vị khách, ông cười lớn.

- Qadehar!

- Rất vui được gặp lại cậu, Gérald. Lâu lắm rồi còn gì!

Hai người ôm vai chào nhau theo kiểu Phù thủy.

- Gérald, xin giới thiệu với cậu, đây là Guillemot, đệ tử của mình...

- Không dám, thật hân hạnh quá, Gérald đáp lời, vẻ mặt tinh quái và siết chặt tay cậu bé.

- Guillemot, Qadehar tiếp tục, đây là thầy Phù thủy Gérald.

- Là người gác cổng ạ? Cậu bé ngây thơ hỏi, cảm thấy thất vọng khi thấy người đảm đương một trách nhiệm to lớn nhường vậy lại thấp bé thế kia.

Hai thầy Phù thủy cười.

- Ở đây không có ai là gác cổng cả, cậu đệ tử mới ạ, Gérald giải thích. Cánh cổng tu viện Gifdu tự gác lấy!

- Gérald là chuyên gia tin học của chúng ta, thầy Qadehar nói rõ hơn.

- Và ta hy vọng thường xuyên trông thấy cậu ở phòng máy tính trong thời gian cậu lưu lại đây, người đàn ông thấp bé nói trước với cậu. Các phù thủy học việc hay xem nhẹ quyền năng của các bộ vi xử lý, lấy cớ rằng Linh Phù thú vị hơn!

Hai thầy trò giao con ngựa cho Gérald dẫn tới chuồng, rồi bước vào một hành lang rộng. Sau lưng họ, cánh cổng ra vào tự khép lại.

- Ngày mai Đại Pháp sư mới có thể tiếp thầy trò ta được. Chúng ta đi dạo trong tu viện vậy!

Qadehar vừa cùng cậu học trò tới gian phòng nhỏ dành riêng cho hai thầy trò ở chái phía Nam, trên tầng bốn. Gian phòng giản dị và sạch sẽ: hai chiếc giường, một chiếc bàn và hai cái ghế. Một cánh cửa ở góc phòng mở ra một phòng tắm nhỏ. Cuối cùng là cái cửa sổ có cánh cửa vững chãi nhìn ra khung cảnh ngoạn mục nơi hẻm núi.

Hai thầy trò ra khỏi phòng và đi dọc những hành lang dài bất tận của tu viện.

- Đây là nhà bếp... Kia là thư viện Lịch sử... Đây là một phòng làm việc... Kia là phòng máy tính của Gérald.

Hai thầy trò bước qua những cánh cửa, đi qua các gian phòng, sải bước dọc theo những hành lang nhiều không đếm xuể quanh chính điện. Người ta có thể thấy đủ mọi phong cách kiến trúc thể hiện ở đây, từ phong cách cổ xưa nhất cho tới hiện đại nhất, nhưng phong cách chiếm ưu thế là phong cách Trung cổ. Nó khiến cho toàn bộ kiến trúc trở nên hài hòa và tạo cảm giác thanh thản, với những phiến đá cỡ lớn, những mái vòm và hình cung nhọn. Guillemot tròn mắt dỏng tai ngắm nghía chiêm ngưỡng. Cuối cùng thì cậu bé đâm ra nhầm lẫn lung tung hết cả vì có biết bao nhiêu chỗ để xem!

- Đây là sân trong, nơi duy nhất trong tu viện người ta được phép nói chuyện to... Kia là thư viện về Thế giới Vô hình, chứa tất cả tư liệu thông tin mà chúng ta có về nó... Đây là phòng thể dục...

- Có cả phòng thể dục hả Thầy?

- Có chứ! Con quên tầm quan trọng của việc rèn luyện thể lực rồi sao?

Hai thầy trò tiếp tục thăm tu viện oai nghiêm. Thầy Qadehar dẫn Guillemot đi trong mê cung những hành lang lắt léo giống hệt nhau. Trời sập tối mà hai thầy trò vẫn còn chưa đi hết tu viện. Hai người đi tới bếp ăn. Thầy Qadehar lấy rất nhiều món ăn và bê mâm về phòng của hai thầy trò. Hai người ăn rất ngon miệng, mắt chăm chăm nhìn khung cảnh hẻm núi hùng vĩ dần khuất sau màn đêm.

- Mai con cứ tiếp tục thăm thú Gifdu một mình. Thầy còn nhiều việc phải làm. Ta đi ngủ thôi.

- Con chúc thầy ngủ ngon!

- Ừ, con cũng ngủ ngon nhé.

« Lùi
Tiến »