Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
cậu đệ tử phá mạng vi tính

Guillemot rầu rĩ. Đã gần trọn hai tuần nay, thầy Qadehar và cậu ở tu viện Gifdu, đầu não của Hiệp hội Pháp sư. Hai thầy trò đã được gặp vị Đại Pháp sư hai lần, và cậu bé đã nói với vị pháp sư gầy giơ xương tất cả những gì cậu biết. Guillemot không hiểu vì sao thầy Qadehar lại kéo dài việc lưu trú của hai thầy trò ở đây lâu đến vậy... Quái vật Gommon bị bắt trên biển vẫn chưa chịu khai gì cả. Nhưng cậu thì liên can gì đến chuyện đó chứ? Guillemot thấy nhớ bọn bạn, Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie đến phát điên lên! Cậu thấy như phản bội các bạn khi xa họ thế này, và nhất là không được trải qua những phút giây sung sướng bên họ! Khuôn mặt của Ambre bỗng nhiên lại hiện lên trong đầu dù cậu không cố tình nghĩ đến? Giờ thì Guillemot thậm chí còn thấy tiếc không được Ambre trêu trọc, cái cô bé lắm chuyện nhất Xứ Ys này! Điều đó chứng tỏ cậu bé đang thấy cô đơn ghê gớm. Cậu liếc mắt nhìn viên Đá Ba hoa chỉ đường xem có đi đúng hướng không. Guillemot dấn bước lên cầu thang dẫn xuống tầng trệt.

Phần lớn thời gian ở đây, thầy Qadehar để cậu đệ tử đi một mình. Ông đã cho phép Guillemot ngay từ ngày đầu tiên - với một giọng có vẻ hơi châm biếm rất lạ - được tùy ý lang thang trong các tòa nhà. Và thế là Guillemot đi khám phá tu viện. Tất nhiên, cũng như các đệ tử Phù thủy khác lần đầu tiên tới Gifdu, lúc đầu, cậu bị lạc suốt và phải kêu cứu rất lâu trong hành lang mới có một thầy Phù thủy đến dẫn cậu về phòng!

Mọi người đều lạ là chỉ trong một ngày, khi được thầy thả cho đi tự do, Guillemot đã hiểu ra điều mà những đệ tử mới đôi khi phải mất hàng tuần mới phát hiện ra: đôi chỗ trên các bức tường có gắn những phiến đá khắc chữ (mà các thầy Phù thủy ở tu viện Gifdu gọi là Đá Ba hoa) chỉ dẫn đường đi lối lại! Và cậu chỉ cần thêm một ngày để hiểu được những dấu hiệu vẽ trên đó. Và thế là cậu hăm hở đi khám phá tu viện, rồi nhanh chóng có cảm giác đã đi đủ một vòng tòa nhà.

Ở Gifdu chẳng có cậu đệ tử nào khác để Guillemot có thể chia sẻ hứng thú khám phá của mình. Vậy nên sau đó, cậu bắt đầu say sưa đi thăm vô số những phòng làm việc của tu viện. Nhờ vậy mà ngoài Gérald (cậu rất khoái kiểu hài hước dễ gây bực của ông), Guillemot đã kết bạn với nhiều thầy Phù thủy khác. Trong đó có thầy Qadwan phụ trách thể dục. Đó là một người có cá tính hơi đơn độc, vô cùng dẻo dai và khỏe mạnh dù tuổi đã cao, nhưng cuối cùng cậu cũng làm quen được khi kể cho ông nghe về tai họa gặp phải với quái vật Ork.

Sáng nào Guillemot cũng giúp Eugène, người quản lý bưu điện của tu viện, lọc các túi thư gửi tới Gifdu từ khắp Xứ Ys: thư của dân thường, thư của các tộc trưởng, đôi khi có cả thư của tụi Korrigan (Guillemot nhận ra bởi nét chữ bé tí và văn phong cầu kỳ của chúng) xin lời khuyên hay xin Hiệp hội Pháp sư phân xử đúng sai giúp.

Đáp lại, các thầy Phù thủy của Gifdu rất mến Guillemot, họ cười vì những chuyện đùa của cậu và cũng buồn cười cả cái cách cậu lúc nào cũng kè kè cái túi xách và cuốn sổ tay khi đến thư viện hay phòng học.

Guillemot học được nhiều điều. Mặc dầu vậy, cậu cũng bắt đầu cảm thấy nặng nề. Đang kỳ nghỉ hè mà cậu lại ở đây, xa làng Troil và xa bè bạn! Giá mà được về Troil ngay bây giờ rồi sau đó quay lại Gifdu, vào kỳ nghỉ lễ Samain[4] thì tốt quá.

Guillemot thở dài dừng lại bên một viên Đá Ba hoa có chỉ dẫn ba hướng đi khác nhau. Cậu đi vào một hành lang tối mờ dẫn tới phòng máy tính.

Gérald đang có vẻ rất bận rộn sắp xếp cái gì đó. Guillemot chào ông rồi ngồi trước một máy tính không có người ngồi. Đang là giờ nghỉ trưa, cư dân Gifdu ít hoạt động hơn. Hơn nữa, từ mấy ngày nay, trời nóng bức ngột ngạt nên họ càng ít đi lại và phòng máy tính thì lại chẳng lấy gì làm mát mẻ! Guillemot để chiếc túi lên góc bàn và bật máy.

Cậu không có năng khiếu đặc biệt về vi tính, nhưng, như phần lớn học sinh ở Xứ Ys, cậu cũng đủ trình độ để chơi những lúc rỗi rãi. Đầu tiên, cậu vào chương trình để dò tìm một trò chơi nhưng không tìm thấy, cậu chuyển sang tìm kiếm mở rộng để kiểm tra xem có phải trong máy không cài đặt trò chơi, hay Gérald đã có ý khóa chương trình không cho các Đệ tử mới đăng nhập. Khi công cụ tìm kiếm đòi hỏi cậu cho từ khóa cần thiết, cậu liền gõ chữ “trò chơi”. Cậu nhận được câu trả lời ngay lập tức, “không tìm thấy”. Đương nhiên, nếu dễ thế thì còn nói làm gì. Cậu gõ tiếp chữ “giải trí”, nhưng kết quả vẫn vậy. Tiếp đó, cậu thử gõ một loạt các từ đồng nghĩa khác và cả tên những trò chơi cậu ưa thích. Vẫn không có kết quả. Guillemot định dừng lại sau khi đã gõ đăng nhập: “Thầy xứ Donjon”, trò chơi cậu khoái nhất, thì công cụ tìm kiếm đưa cậu tới một trang chủ giới thiệu trông rất khô khan, với hình nền là bầu trời có sao và hiện lên mỗi một chữ kiểu viết tay rất đẹp: “Mật khẩu”.

- Chà! Bắt đầu hay rồi đây, Guillemot thì thầm.

Tiếp theo là một loạt mười hai biểu tượng giống nhau và mỗi biểu tượng lại yêu cầu một chữ cái hoặc một con số, hoặc một mật khẩu dài tới mức khéo đến hết đời Guillemot cũng chẳng thể tìm ra.

Cậu thấy lạ là sao một trò chơi đơn giản lại được bảo vệ cẩn mật đến thế. Cảm giác kích động qua đi, và thay vào đó là quyết tâm rất lớn.

- Đã đến lúc chúng ta phải đối đầu với nhau, trò chơi bí hiểm ạ!

Cậu gõ lên bàn phím để cố tìm ra mật mã, nhưng mãi không được. Kiến thức về tin học của cậu quá khiêm tốn để có thể phá mạng. Cậu suy nghĩ và chợt nảy ra một ý! Guillemot luống cuống mở một phần mềm về đồ họa. Cậu dùng chuột chăm chú vẽ cái hình cậu từng vẽ hàng trăm lần cho thầy xem: Elhaz, Linh Phù Thiên nga, có khả năng giải quyết các tình huống mắc kẹt và mở khóa cửa!

Công việc hoàn thành, cậu đưa bức tranh lên trang có các vì sao và nhồi vào phần yêu cầu mật khẩu. Cậu ngồi đợi. Không có gì xảy ra.

- Chắc còn thiếu gì đó, Guillemot thì thầm, trong đầu suy nghĩ rất nhanh.

Chợt nảy ra một ý, cậu cắm dây micrô của máy tính và bật âm thanh lên. Rồi cậu gí sát miệng vào và thì thầm:

- Nhờ quyền lực của Bà Tổ và của Cầu vồng, khi cháy chữ sẽ kêu lốp đốp, Elhaz...

Linh Phù trên màn hình bắt đầu lấp lánh, rồi hình như biến mất khi nuốt chửng những hình tượng trưng cho mật khẩu. Trang chủ nhấp nháy rồi biến mất, nhường chỗ cho một trang mới.

- Có thế chứ!

Guillemot nắm chặt tay giơ lên ăn mừng chiến thắng. Trò chơi thế nào chỉ? Cậu lướt nhanh phần nội dung của trang mới: “Phòng kế toán của tu viện”, “Các thành viên của Hội Pháp sư”, “Bạn bè và kẻ thù tiềm năng của Hội”, “Các dự án đang tiến hành”... Danh sách rất dài. Chuyện hơi khó tin, cậu đang ở ngay hệ thống trung tâm! Đây chắc chắn là nơi cậu không được phép vào. Cậu đưa mắt nhìn về phía Gérald, nhưng ông vẫn đang bận rộn sắp xếp lại các ổ đĩa.

- Bình tĩnh, bình tĩnh. Dù sao mình cũng đâu có ý xấu. Mục đích không phải là gây hại cho Hội Pháp sư. Việc mình đang làm không đến nỗi nguy hiểm lắm. Chỉ cần ra khỏi chương trình này, tắt maý và lặng lẽ chuồn đi...

Guillemot cố tự an ủi, song cũng lại thấy khó cưỡng được sự thu hút của những tập hồ sơ đang bày ra trước mắt, như biết bao lời mời cậu hãy thỏa mãn trí tò mò!

- “Sơ đồ Tu viện Gifdu”. Xem nào, chắc có đảo mắt sơ qua một chút thì cũng không tới mức phạm tội.

Cậu click lên biểu tượng trên máy và tu viện xuất hiện trước mắt cậu theo không gian ba chiều. Khi di con chuột lên những nơi khiến cậu tò mò, Guillemot thấy hiện ra một sơ đồ cỡ lớn các vị trí có kèm lời bình. Thế mà cậu cứ nghĩ đã thấy hết cả tu viện! Thực tế phần tu viện Gifdu dưới lòng đất cũng mênh mông như phần ở trên mặt đất.

Guillemot muốn được đi tham quan khắp nơi! Song đã hết giờ nghỉ trưa và một số Phù thủy đang vào trong phòng. Guillemot cho là khôn hồn thì nên dừng lại ở đó.

Cậu nhấn lệnh in tấm bản đồ toàn cảnh tu viện, chần chừ giây lát và cuối cùng quyết định in hết danh sách các hồ sơ có trong chương trình. Sau đó cậu cẩn thận đóng lại tất cả các chương trình đã mở và tắt máy. Cậu nhồi những tài liệu vừa in vào trong túi khoác và rời phòng máy tính, một lần nữa chào Gérald, người đàn ông thấp bé béo tròn đang bận rộn. Ông khoát tay ra hiệu chào lại cậu.

« Lùi
Tiến »