Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 629 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
đôi khi sự tò mò cũng có giá phải trả

Thêm nhiều ngày nữa trôi qua. Sáng nay, Guillemot nằm lại trên giường lâu hơn mọi ngày. Thỉnh thoảng cậu thích được nán lại trên giường và mặc cho đầu óc thả sức mơ màng. Một trong những giấc mơ đó là cảnh Ambre và cậu ở trên trảng đất, gần đám lửa; cô nàng xin lỗi về tất cả những trò đùa độc ác gây ra cho cậu! Guillemot vốn là người hào hiệp đã bỏ qua cho cô bạn, và thậm chí còn quàng tay ôm cô để tỏ rõ cậu không hề giận cô... Cảm giác mơ màng thật thú vị. Nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là cách làm khuây khỏa nỗi buồn, hoàn toàn giống như việc để đỡ buồn, cậu đã vào máy chủ, lang thang từ phòng thể dục tới thư viện, rồi lại từ thư viện về phòng riêng.

Guillemot thấy nhớ Romaric, Gontrand, Coralie, Ambre.

Tụi nó đang làm gì nhỉ? Những đêm nằm dưới trời đầy sao diễn ra thế nào khi vắng mặt cậu? Guillemot ngồi dậy và nhảy xuống giường. Phải hành động thôi! Phải nói chuyện với thầy Qadehar! Lần đầu tiên thầy Phù thủy đã ra tay cứu cậu, hôm ở trong Cung điện Trưởng xứ, giúp cậu có được những ngày hè với bạn bè. Chắc chắn thầy sẽ làm lại điều đó lần thứ hai! Cậu khoác chiếc túi xách và đi tìm thầy Qadehar trong tu viện.

Cậu hỏi Gérald và được ông cho biết thầy Qadehar đang ở phòng làm việc của Đại Pháp sư. Ông lấy làm tiếc là không thể chỉ đường cho cậu được: mới là Đệ tử Phù thủy không được tới đó. Năn nỉ thầy Phù thủy phụ trách tin học mãi không được, Guillemot đành bỏ đi. Nhìn quanh biết chắc chỉ có một mình, cậu lôi từ trong túi tấm bản đồ của tu viện mà cậu in trộm trong máy tính nhưng chưa có thời gian nghiên cứu. Theo những chỉ dẫn cụ thể trong sơ đồ, cậu dễ dàng tìm ra phòng làm việc của Đại Pháp sư Charfalaq. Căn phòng nằm ở tòa tháp phía Bắc, tận trên cùng một cầu thang xoáy ốc dài khủng khiếp.

Cậu quyết định trèo lên đó, người áp sát vào tường mỗi khi nghe thấy tiếng động, lặng lẽ như một con mèo.

Guillemot lên đến đỉnh tháp không mấy khó khăn, nhưng càng lên cao cậu càng thấy do dự. Cùng lúc, cậu bỗng tự hỏi không hiểu mình làm vậy có đúng không, và lòng quyết tâm bỗng như tan thành mây khói. Có phải vì cậu sợ tiếp cận Đại Pháp sư? Hay sợ một câu Thần chú, một bùa phép? Cảm thấy ngờ vực, Guillemot thầm niệm trong đầu Linh Phù Naudhiz để vô hiệu hóa một câu thần chú nếu chẳng may có, và niệm thầm mạnh hơn Isaz, Linh Phù Băng đá có quyền năng tăng thêm ý chí. Linh Phù này lấp lánh và làm cậu thấy người rung động từ bên trong; Guillemot cảm thấy như năng lượng của mình được dồn lại. Sau đó cậu leo tiếp.

Cuối cùng Guillemot đã đứng trước cánh cửa đóng đinh vững chắc dẫn đến những căn phòng của Đại Pháp sư. Cửa hé mở. Cậu đang chực gõ thì nghe thấy giọng của Đại Pháp sư và thầy cậu từ trong vọng ra. Cậu cố căng tai:

- Cậu Đệ tử của anh có buồn chán thì cũng phải chịu thôi, Qadehar thân mến ạ! Cậu nhỏ này sẽ phải ở đây chừng nào còn cần thiết. Một tháng, nếu cần thì một năm! Ta chịu trách nhiệm với vị Trưởng xứ.

- Xin Đại Pháp sư suy xét thêm, con biết là mình đã hơi coi nhẹ nguy hiểm, nhưng...

- Hơi coi nhẹ thôi ư? Đại Pháp sư tiếp tục với giọng khàn khàn. Cậu bé đã suýt bị bắt cóc, vậy mà anh còn dám nói “hơi coi nhẹ?”

Đại Pháp sư lên cơn ho. Khi đã ngớt ho, ông tiếp tục:

- Không, sẽ chẳng có nơi nào an toàn cho cậu bé hơn tu viện Gifdu. Ta không tranh luận nữa. Mà này, Qadehar, anh cũng biết là Bóng tối thèm muốn có được cậu bé này, phải không? Và anh muốn ban tặng cậu bé cho hắn sao?

- Dạ tất nhiên là không rồi. Chính vì thế mà chúng ta đã tới che chở cho cậu bé ngay tức khắc. Song, Thầy có chắc là Bóng tối sẽ tới đây tìm cậu bé không?

- Nó muốn có bằng được cậu bé, đó là điều chắc chắn. Bọn Gommon ngu dốt quá nên cậu bé mới thoát hiểm. Quái vật bị chúng ta lấy cung đã thú nhận rằng chúng được cử tới Xứ Ys để bắt một đứa trẻ đeo sợi dây chuyền có hình mặt trời. Ta nghĩ chỉ dẫn này là điều duy nhất chúng có thể hiểu! Ai mà biết được con bé ấy lại có sợi dây chuyền đó? Dù sao thì chính sự nhầm lẫn đó đã cho chúng ta được ngơi tay một chút, và cậu bé đã trở thành con át chủ bài của chúng ta để chống lại Bóng tối. Nếu cậu bé ở lại đây, thì sẽ buộc Bóng tối phải tự mò tới bắt nó, bởi vì cả lũ Gommon lẫn Ork đều không bao giờ dám đánh liều dẫn thân tới Gifdu!

- Thầy nói đúng, Qadehar thở dài. Con chỉ ngại một điều là Guillemot không muốn thế...

- Ngốc thật! Đó là điều tốt nhất cậu bé có thể có. Chẳng phải ở đây có những thư viện lớn nhất Xứ Ys để cậu bé tra cứu sao? Cả những con người thông thái nhất nữa.

- Thưa Đại Pháp sư, Thầy quên mất thế nào là trẻ con rồi. Ở tuổi này, chúng không suy nghĩ như người lớn. Nhất là Guillemot.

- Vớ vẩn. Anh chỉ biết lo lắng cho học trò của anh, trong khi người ta vẫn chưa hiểu được nhờ đâu Bóng tối có thể sai quái vật của hắn tới bất kỳ nơi nào hắn muốn, bất chấp cả Cánh cổng!

Giọng nói nghe gần hơn. Guillemot không nán lại thêm nữa. Cậu quay đi và gắng hết sức nhẹ nhàng bước xuống cầu thang.

Vậy nghĩa là thế nào nhỉ? Tóm lại, quái vật Gommon đã chịu khai và Hiệp hội Pháp sư thậm chí không báo lại cho Trưởng xứ! Xứ Ys đang gặp nạn, Bóng tối muốn bắt cóc Guillemot vì những lý do chưa ai biết, và tại cậu mà Agathe đang chết gí ở một nơi nào đó trong Thế giới Vô hình... Hơn nữa, cậu đang bị giam lỏng trong tu viện, cậu vừa nghe thấy chính Đại Pháp sư Charfalaq nói thế! Đó là để giữ an toàn cho tính mạng của cậu hay vì gì đi nữa thì rõ ràng cậu đang bị giam hãm. Guillemot không cầm được nước mắt. Ngay cả thầy Qadehar cũng chẳng thể làm gì hơn được cho cậu... Tim cậu như càng thắt lại. Vì lòng tốt muốn để cho Guillemot được tự do ở lại Troil mà thầy Qadehar bị lên án, và cái ông già ghê gớm này thậm chí còn dám quở trách Thầy! Sự việc rõ ràng là đã đi quá xa. Cảm giác bị mọi người xung quanh lừa dối khiến cậu cảm thấy vô cùng chua xót. Bây giờ chỉ còn hai cách: làm tất cả những gì mọi người bảo và trông chờ ở cậu như một cậu bé ngoan hoặc trái lời và hành động theo trực cảm của mình.

Guillemot đi qua thư viện Thiên nhiên mà không dừng lại. Cậu nhảy ba bốn bậc một lúc trên cầu thang dẫn tới khu lồng chim bồ câu của tu viện. Người ta đối xử với cậu như người bị cầm tù ư? Vậy cậu sẽ hành động y như một người tù!

Guillemot lặng lẽ lại gần căn phòng rộng hình vuông. Từ trong phòng vọng ra tiếng đập cánh ầm ĩ và tiếng cúc cu của hàng trăm con chim bồ câu có nhiệm vụ bay đi khắp Xứ Ys để chuyển thư mật của Hiệp hội Pháp sư. Thầy Phù thủy Eugène có lần đã giải thích cho Guillemot sự vận hành của hệ thống nhân một hôm cậu giúp ông lọc thư...

May quá! Trong phòng không có ai!

Guillemot lại gần bàn làm việc của Eugène, viết vội một tin nhắn lên loại giấy cực nhẹ rồi nhét vào trong một cái ống bằng kim loại nhỏ và bịt lại bằng xi màu xanh. Cậu dán thêm vào đó một cái nhãn bên trên có đề hàng chữ: “Gửi Romaric, nhà bà Alicia ở làng Troil”.

Vẫn không ngừng quan sát hành lang, Guillemot túm lấy một chú chim bồ câu thuộc khu chuồng mang tên “Troil”, cậu vuốt ve chú chim và buộc cái ống có dán nhãn vào chân nó. Xong đâu đấy, cậu lại gần cửa sổ và thả con chim bồ câu vào khoảng không. Ở chuồng chim làng Troil, ai đó sẽ nhận được tin nhắn có dập nổi dấu thư mật của Hiệp hội Pháp sư và sẽ mang tới tận tay người anh họ của cậu mà chẳng cần thắc mắc.

Chú chim bồ câu tung cánh và chẳng mấy chốc chỉ còn là một chấm nhỏ trên bầu trời.

« Lùi
Tiến »