Vài ngày đã trôi qua kể từ hôm Guillemot thâm nhập vào khu lồng chim bồ câu của tu viện. Hình như không ai biết, và với cậu cuộc sống vẫn tiếp tục ở Gifdu như hồi đầu cậu tới. Thầy Qadehar vẫn chưa muốn báo cho cậu học trò quyết định của vị Đại Pháp sư về việc của cậu. Không hiểu vì bận việc ở đâu đó, hay vì muốn tránh cái nhìn của cậu bé mà thầy vắng mặt cả ngày và mãi rất muộn mới về phòng. Còn Guillemot thì suốt ngày mò mẫm trong các thư viện của tu viện để tìm kiếm những thông tin bí mật rồi lén lút ghi lại trong sổ tay, cứ như kẻ đang mưu mô gì vậy. Cậu thường xuyên lui tới phòng thể dục và thầy Qadwan đã dạy cho cậu bài Chào Mặt trời, gồm một loạt các động tác tập buổi sáng khi thức dậy. Ông còn dạy cho cậu các động tác cơ bản của môn võ cổ truyền Quwatin Xứ Ys.
Nhiều đệ tử khác đã tới tu viện, thường là cùng với thầy của họ, nhưng Guillemot chỉ chào từ xa. Dù họ có cho là cậu làm vậy vì tự phụ thì Guillemot cũng thây kệ: cậu chẳng còn lòng dạ nào mà kết bạn mới. Những người bạn thân hình như đã quên cậu và lòng quyết tâm lúc cậu gửi thư bằng chim bồ câu đã nhạt đi nhiều. Thậm chí, cậu còn tự hỏi sao lại có thể tin rằng bạn bè sẽ từ bỏ cuộc sống dễ chịu và vô lo của họ ở Troil để tới tận tu viện Gifdu hẻo lánh giúp cậu bỏ trốn, một việc thật điên khùng!
Ý nghĩ cho rằng Romaric và những người bạn khác có thể bỏ cậu một mình với số phận buồn tẻ làm cậu tức phát điên; để nguôi giận, cậu chơi trò làm một tấm Đá Ba hoa giả bằng bột giấy, chỉ đường lung tung khiến cho những cậu đệ tử khờ khạc đi lạc xuống xưởng giặt dưới tầng hầm! Mà cớ gì chỉ có mình cậu là phải ngồi nhìn những ngày hè đang trôi đi phí hoài thế này? Vì cú chơi xỏ mà Guillemot phải chịu cơn giận lôi đình của người Tổng quản tu viện Gifdu, một thầy Phù thủy cao lớn râu xồm và rất nghiêm khắc, song ông chỉ phạt cậu bằng cách cắt món tráng miệng. Nhưng cậu đã tránh được hình phạt nhờ thông đồng với Gérald!
Buổi sáng hôm đó, như nhiều ngày khác, Guillemot uể oải vươn người trên giường. Liếc mắt sang bên phải cậu biết thầy Qadehar đã đi rồi. Cậu thở dài, lại thêm một ngày xa làng Troil... Cậu đứng dậy và đi vào phòng tắm.
Guillemot đang kỳ cọ bằng khăn mặt thì nghe thấy tiếng lạch cạch ở trong phòng: nghe như có tiếng đá rơi trên sàn nhà. Cậu lao ra phía cửa sổ buồng tắm và trông thấy dưới chân tu viện là Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie đang nấp lom khom dưới mấy mỏm đá! Chúng đang ném sỏi lên cánh cửa sổ của gian phòng đang mở toang và bên ngoài treo lủng lẳng chiếc khăn mùi soa đỏ.
Cậu ngốc thật! Các bạn đã đáp lại lời cầu cứu của cậu! Làm sao cậu lại có thể nghĩ rằng các bạn sẽ không đến? Chính bản thân cậu chắc cũng dám dời non lấp biển để cứu sống dù chỉ một người trong số các bạn. Guillemot suýt bật khóc, cậu giận mình biết chừng nào vì đã nghi ngờ lòng trung thành của các bạn!
Lại một viên đá cuội ném trúng nền nhà.
Guillemot vội vàng mặc quần áo, vớ lấy cái túi xách của giới Đệ tử Phù thủy và khoác lên vai chiếc ba lô căng phồng. Cậu lôi dưới tấm đệm ra một sợi dây thừng đã tháo trộm trong tủ ở phòng thể dục và buộc chặt nó vào cái móc của cửa sổ. Sau đó, cậu trèo qua cửa sổ, trong ánh mắt lo lắng của các bạn. Cậu bắt đầu leo xuống, người hơi lắc lư, động tác không được chắc chắn cho lắm. Cậu luồn sợi dây thừng chạy dọc theo sống lưng, rồi luồn qua đùi và cứ thế từ từ xuống, người lơ lửng, chân đạp thẳng vào tường. Ambre, Coralie, Gontrand và Romaric mấy lần định hét lên động viên cậu song lại thôi: Guillemot đang chạy trốn, có lẽ không nên gây sự chú ý thì hơn! Gió giật từng cơn khiến Guillemot phải giạng chân hết cỡ mới giữ được thăng bằng. May là đá khô và nhẵn nên đế giày của cậu bám rất dễ dàng! Nhưng vì lỡ đưa mắt nhìn xuống phía dưới, nên cậu phải dừng lại một lúc lâu vì chóng mặt. Guillemot nhắm chặt mắt lại, lấy lại can đảm và kiềm chế cơn run. Rồi cậu tiếp tục trượt xuống. Ôi, sao mà lâu thế! Nhìn từ dưới lên, tu viện Gifdu trông uy nghiêm, còn nhìn từ chỗ cậu đang trượt xuống thì cũng rất ấn tượng, chỉ có điều theo kiểu khác! Dây thừng cọ xát làm tay Guillemot rát bỏng; cậu nghiến chặt răng và cuối cùng đã chạm được chân xuống đất. Các bạn thở phào.
- Nhanh lên, đừng chần chừ nữa! Guillemot chạy đến chỗ các bạn đang đứng và nói, giọng lạc đi!
Chân cậu đang mềm nhũn ra. Nhưng không thể đứng đó được, sẽ lộ mất. Romaric quàng tay đỡ cậu, cả bọn chạy về phía hẻm núi, rồi đứng lại thở lấy hơi sau một tảng đá lớn mà từ tu viện không thể trông thấy.
- Ối giời ơi! Kẻ vượt ngục hổn hển, mình cứ nghĩ sẽ không thoát xuống nổi... Khổ quá đi mất!
- Đến được đây mới gọi là khổ! Gontrand bác bỏ.
- Phải đấy, cứ như đến tận cùng thế giới ấy! Coralie bồi thêm.
- Vậy là các cậu đã nhận được tin nhắn của mình? Guillemot dần lấy lại hơi và hỏi các bạn.
- Hỏi hay nhỉ! Romaric làu bàu. Không thì bọn mình tới đây làm gì?
- Bọn mình ngạc nhiên hết sức khi thấy ông chủ chuồng bồ câu đi về phía Romaric và đưa cho cậu ấy tin nhắn có đóng dấu của Hiệp hội Pháp sư! Coralie thốt lên. Thoạt đầu bọn mình cứ nghĩ là cậu bị bắt cóc.
- Thì cũng gần như thế, Guillemot châm biếm bình luận.
- Không nói cậu cũng biết bọn mình nghĩ gì lúc đọc tin nhắn! Cô gái tóc nâu dễ thương tiếp tục nói: “Bị giam ở tu viện Gifdu. Hãy tới cứu mình ra khỏi đây. Để làm dấu, mình sẽ treo một cái khăn tay màu đỏ trên cửa sổ phòng mình. Nhớ chuẩn bị nhiều đồ ăn dự trữ...”
- Thế các cậu có nhớ mang đồ ăn không? Guillemot hỏi lại.
- Đừng lo, Ambre nói cho Guillemot yên tâm, chúng tớ đã giấu đồ ăn trong hẻm núi ở dưới kia, cách đây một đoạn thôi. Xin lỗi vì đến muộn, nhưng chúng tớ phải bịa ra chuyện để nói với mẹ cậu, rồi còn phải chuẩn bị nữa...
- Rồi còn phải tìm đường đến cái tu viện khỉ gió này nữa chứ! Gontrand chêm vào. Mấy tay Phù thủy đúng là gàn thật. Ai lại đến ở một nơi như thế này!
- Tu viện Gifdu thế nào? Coralie hỏi, mắt sáng lên vẻ tò mò. Dẫu sao đó cũng là một trong những nơi kỳ bí nhất Xứ Ys! Kể chúng tớ nghe đi!
- Ừ, kể đi, Guillemot!
- Từ từ đã... Các cậu quên à? Dù có trốn chạy, mình vẫn phải giữ bí mật vì là Đệ tử Phù thủy! Tốt hơn là không nên lần chần ở đây: chỉ đến tối nay là thầy Qadehar sẽ nhận ra mình đã biến mất. Phải khẩn trương lên.
- Ít ra cũng phải biết bọn mình sẽ đi đâu chứ? Romaric càu nhàu.
- Mọi người sẽ biết ngay thôi... Lên đường nào!
Cả năm đứa chạy nhanh ra chỗ con đường hẹp đi qua các hẻm núi Gifdu.
Chúng về tới thị trấn Dashtikazar vừa lúc trời sập tối.
Một người đàn ông tốt bụng đã cho chúng đi nhờ trên chiếc xe bò cà tàng lúc ra khỏi hẻm núi, và một người khác chở chúng về gần tới thủ phủ. Vào mùa hè, không ai ở Xứ Ys ngạc nhiên khi thấy một tốp trẻ con nhởn nhơ trên đường: nghỉ hè mà!
- Bây giờ bọn mình đi đâu? Romaric hỏi, càng lúc càng thấy khó chấp nhận việc Guillemot không báo trước những dự định của cậu.
- Tới Cánh cổng giữa Hai Thế giới? Guillemot lặng lẽ nói.
Mấy đứa còn lại đờ người ra.
- Cổng... Cổng giữa Hai Thế giới ư? Coralie tròn mắt thốt lên.
- Em điên à? Romaric nhìn dán mắt vào cậu em họ lo lắng hỏi, cứ như thể đó là một người khác.
- Bình tĩnh đi! Gontrand xen vào. Cậu nên nói với chúng mình lý do thì hơn.
Guillemot suy nghĩ rồi chấp nhận.
- Thôi được rồi. Chẳng giấu gì các bạn, mình định sang Thế giới Vô hình!
- Thôi, thế là toi rồi, Romaric rên rỉ, tớ nói không sai mà: cậu ấy điên rồi.
- Nghe tớ nói đây, Guillemot giải thích. Thời gian ở Gifdu, tớ đã suy nghĩ chán rồi. Tớ không muốn giam mình cả đời trong cái tu viện này! Ở đấy, tớ đã biết được những việc ghê gớm, điều mà mọi người muốn giấu tớ. Đó chính là chuyện về Bóng tối, cả chuyện Agathe nữa.
- Agathe ư? Gontrand ngạc nhiên hỏi. Mình tưởng cậu phải phát điên vì mừng khi thoát được con bé đó chứ!
- Mình biết các bạn có thể cho điều này là điên khùng, Guillemot nói tiếp, nhưng đúng là Bóng tối muốn tóm cổ tớ! Và cũng chính tớ là đứa mà quái vật Gommon muốn bắt cóc trên bãi biển! Agathe đã bị bắt cóc nhầm, thế vào chỗ của tớ. Vậy nếu con bé bị giam ở Thế giới Vô hình thì đó là lỗi của tớ. Tớ phải làm gì đó để cứu con bé! Tớ không đòi các bạn phải hiểu, chỉ cần các bạn giúp là được.
- Thế cậu muốn bọn tớ làm gì? Coralie hỏi.
- Các cậu quan sát thật kỹ điều tớ làm, để lỡ có hỏng, thì các cậu giải thích lại thật chi tiết cho thầy Qadehar... Và xin lỗi Thầy hộ tớ vì đã không vâng lời.
- Thế em sẽ tới gần Cánh cổng bằng cách nào? Romaric vẫn cố phản đối. Không được đâu, các Hiệp sĩ canh gác thường xuyên ở đó mà!
- Em tin vào pháp thuật của em.
- Thế em làm cách nào mở cửa ra? Em mới chỉ là Đệ tử, chưa phải là Pháp sư, mà cũng chưa phải là Phù thủy!
- Em tin vào khả năng pháp thuật của mình, Guillemot nhắc lại.
Ambre cho tới lúc này vẫn yên lặng. Cô lại gần Guillemot và nhìn thẳng vào mắt cậu.
- Guillemot, cậu không được đi bất cứ đâu một mình, hoặc là bọn mình đi cùng cậu, hoặc là bọn mình sẽ đưa cậu trở lại Gifdu.
- Cậu điên à? Guillemot ngỡ ngàng.
- Không, bạn ấy nói đúng đấy, Romaric nói. Tuy cậu cũng chưa hiểu rồi chuyện này sẽ đi tới đâu, nhưng Romaric là người chẳng bao giờ chịu bỏ lỡ dịp được hành động. Gontrand và Coralie, các cậu thấy thế nào?
- Chúng mình sẽ đi với cậu, Guillemot ạ, Gontrand khẳng định. Cậu bỏ rơi bạn bè như thế là đủ rồi!
- Các cậu có chắc là không gặp nguy hiểm gì không? Coralie lo lắng.
- Thưa công chúa, nàng quên rồi sao? Chúng ta được hẳn một chàng Hiệp sĩ dũng mãnh và một thầy Phù thủy đầy sức mạnh tháp tùng mà!
Chúng chế giễu vẻ mặt tiu nghỉu của cô bé, rồi đứng thành vòng tròn, tay này đặt lên tay kia, như khi người ta thề với nhau: “Mọi người vì một người, một người vì mọi người!”
- Ôi, các cậu thật tuyệt vời, Guillemot xúc động nói.
- Thôi nào! Romaric nháy mắt trả lời. Chẳng phải chúng ta luôn sống chết có nhau hay sao?
- Nhưng, Guillemot nhắc lại, các cậu tới Gifdu tìm mình là quá tuyệt vời rồi. Các cậu không phải làm thêm điều gì cho mình cả.
- Thực ra, Ambre nói đùa, tớ rất tò mò muốn xem cậu vào vai người giải thoát với con bé đồng bóng Agathe làng Balangru! Thậm chí, phải nói là tớ không đời nào lại bỏ lỡ cơ hội đó!
Bọn trẻ rời thành phố, rẽ sang bên trái, đi về hướng quả đồi nơi đứng sừng sững những Cánh cổng giữa Hai Thế giới.