Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 631 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
cánh cổng giữa hai thế giới

Cánh cổng giữa Hai Thế giới giống hệt những cánh cổng bình thường! Chúng rất cao và rộng, được làm bằng gỗ sồi, trên có khắc hàng trăm Linh Phù, giống y như cánh cổng mà Guillemot đã đi qua để vào bên trong tu viện Gifdu. Chỉ có điều những cánh cổng này cổ xưa đến độ chẳng ai biết chúng được xây dựng từ đời nào, và đặc biệt là chúng chẳng mở vào tòa nhà nào cả.

Quả vậy, đằng trước và đằng sau cửa đều là khoảng trống. Cửa nằm trơ trọi trên ngọn đồi trọc, và dưới chân đồi là một doanh trại của Hội Hiệp sĩ Cuồng phong. Bình thường chỉ có hai lính gác được giao nhiệm vụ canh phòng. Nhưng từ sau vụ quân của Bóng tối đột nhập vào Xứ Ys mới đây, có đến mười Hiệp sĩ canh phòng cẩn mật!

Bọn trẻ nhận ra điều đó khi trông thấy ngọn đồi.

- Rắc rối rồi đây! Gontrand khẽ thốt lên, cậu đang nấp sau một tảng đá lớn cùng các bạn. Guillemot, chúng ta làm gì bây giờ?

- Theo kế hoạch đã định, cậu bé trả lời bình thản. Chỉ cần đợi tới khi nào họ tập trung lại.

- Cậu sẽ giết họ à? Coralie lo lắng hỏi.

- Phải, đúng thế, Romaric mỉa mai, cậu ấy sẽ rú lên một tiếng thật to, lăn xả vào cả đám và tiêu diệt từng Hiệp sĩ bằng đôi tay bé nhỏ!

- Cậu nên biết là..., Gontrand nói tiếp, bắt chước giọng Romaric, vì bất ngờ nên...

- Này các cậu, chẳng hay ho gì khi cứ suốt ngày giễu mình, Coralie tự ái.

- Thế thì em đừng nói lung tung nữa, cô chị xẵng giọng với cô em.

- Bình tĩnh nào, Guillemot nói, các cậu ầm ĩ quá. Tất nhiên là tớ không giết họ rồi. Tớ chỉ yểm bùa thôi.

Guillemot nói khiến cả bọn im bặt và đứng yên chờ không nhúc nhích.

Romaric tò mò tự hỏi không biết cậu em họ mình sắp làm trò gì đây.

- Guillemot này, Romaric hỏi, khi nào tới được chỗ chúng ta định tới, anh muốn nói là Thế giới Vô hình, điều gì sẽ xảy ra hả?

- Chúng ta sẽ hoàn thành sứ mệnh, thế thôi.

- Sứ mệnh của chúng ta ư? Sứ mệnh nào? Coralie nhíu mày hỏi.

- Giải cứu Agathe khỏi móng vuốt của Bóng tối, đét mông lũ Gommon xấu xa đã bắt cóc con bé và nhổ lông mũi lũ Ork ác độc đã tấn công chúng ta, Ambre nhún vai trả lời cô em.

- Chị chán thật đấy, Coralie trả lời, môi mím chặt lại. Em chỉ muốn biết kế hoạch thôi mà.

- Kế hoạch là, Guillemot vừa nói, vừa lục tìm trong cái ba lô cậu đã bí mật đem theo từ Gifdu, đầu tiên chúng ta phải giả trang. Bằng không chúng ta sẽ chẳng tài nào đi nổi tới năm chục mét mà không gặp rắc rối đâu.

Cậu vứt xuống đất một gói quần áo đựng trong túi nhựa thực vật mà ở Ys hay dùng rồi rạch túi ra.

- Đây là những chiếc áo choàng chất lượng cực tốt, và ở nơi chúng ta sắp tới, giá của chúng rất đắt, Guillemot giải thích với các bạn đang mở tròn mắt ra nhìn. Đây là áo thường mặc của những Người lùn thành Virdu, là những tay chủ nhà băng của Thế giới Vô hình. Thành Virdu của họ nằm sát gần vùng núi có nhiều mỏ đá quý. Họ đã khai thác hầm mỏ từ xa xưa. Ở đó người ta mua bán hàng hóa bằng đá quý. Đợi chút, các cậu sẽ hiểu rõ hơn.

Guillemot lục túi xách, lôi ra một cái bọc con bằng da, một tấm bản đồ và giở ra trước mặt bốn người bạn.

- Các cậu nhìn đây, Guillemot tuyên bố với vẻ đầy tự hào trước khi chỉ tay lên tờ giấy: một tấm bản đồ Thế giới Vô hình! Tớ phải mất cả một buổi chiều để bí mật sao chép lại và cố giấu không cho ai ở Gifdu thấy đấy!

Thành Virdu đây này. Chúng mình phải tới chỗ này, trên một hòn đảo thuộc khu Đảo giữa, chỗ có ghi “Cánh cổng Thế giới”. Còn sau đó đi như thế nào, tớ cũng chẳng biết hơn gì các cậu đâu.

Dứt lời, Guillemot mở cái bọc da, bên trong lấp lánh khoảng ba chục viên đá quý.

- Đây là tiền đi đường của chúng ta, số tiền được Hiệp hội Pháp sư hào phóng ban cho! Với số tiền này thì bọn mình chẳng giàu có gì đâu, nên tớ đã lấy thêm ba chiếc áo choàng này để nếu cần thì đem bán.

- Người ta đã cho cậu những viên đá quý này thật à? Gontrand ngạc nhiên hỏi, tay mân mê một viên kim cương.

- Hừm, không hẳn thế, Guillemot gượng gạo. Cứ cho là tớ vay tạm. Chúng ta sẽ chia đều cho nhau, như thế chắc chắn hơn.

Guillemot bắt đầu chia đá quý cho các bạn.

Sau đó chúng tập trung chú ý vào sáu bộ quần áo ở dưới đất.

- Thế tại sao phải đóng giả làm Người nộm thành Virdu? Coralie đưa mắt nhìn chiếc áo choàng dài và mềm màu xám, hoài nghi hỏi

- Đóng giả làm Người lùn thành Virdu chứ, Guillemot chữa lại. Vì sao à? Trước hết là vì ở Thế giới Vô hình, mọi người vừa sợ vừa khinh họ, cho nên thường để họ yên; như vậy rất tiện cho chúng ta! Lý do nữa là vóc người họ nhỏ bé, rất vừa với chúng ta. Lý do cuối cùng: đây là thứ quần áo duy nhất của Thế giới Vô hình tớ tìm thấy trong kho tu viện Gifdu. Này, mỗi tên cầm một chiếc đi.

- Thế chúng mình sẽ nói tiếng gì? Ambre vừa choàng áo lên người vừa hỏi.

- Tất nhiên là nói tiếng Ska rồi, giống như tất cả mọi người ở đó. Tớ hy vọng các cậu không trốn học giờ tiếng Ska đấy chứ!

- Sẽ ổn thôi, Ambre nói cho Guillemot yên tâm. Cóvẻ như những lý lẽ của cậu bé đã thuyết phục được cô. Mà này, cậu biết nhiều điều về Thế giới Vô hình đấy nhỉ!

- Ở Gifdu, tớ đã kịp đọc hầu hết những cuốn sách nói về thế giới đó!

- Được rồi, vậy bây giờ, trò vui là gì đây? Romaric sốt ruột vì không có việc gì để làm nên cất tiếng hỏi Guillemot.

- Chúng mình ăn chút gì đó đi, Coralie đề xuất.

- Ý kiến hay đấy, em gái à, Ambre hùa theo. Nhưng chỉ cầm chừng thôi nhé: bọn mình chuẩn bị đồ ăn dự trữ cho mỗi mình Guillemot, mà bây giờ có tới năm người.

- Bọn mình sẽ chia đều đồ ăn ra, chàng Đệ tử Phù thủy nói và nhét chiếc áo choàng còn thừa vào balô. Sau đó, tớ khuyên các cậu mỗi người nên chép lại cho mình tấm bản đồ Thế giới Vô hình để phòng nhỡ khi tớ đánh mất! Dù sao chúng ta vẫn còn thời gian vì phải đợi đến tối mới tấn công được hội Hiệp sĩ.

Cả bọn ngồi cuộn mình thoải mái trong những tấm áo choàng của người lùn xứ Virdu và nhấm nháp đồ ăn mang theo.

Guillemot miệng vừa nhai vừa đưa mắt nhìn lên bầu trời. Cậu nghĩ tới cuộc phiêu lưu mình đang lao vào, và còn kéo theo cả những người bạn. Thật chẳng hề suy nghĩ gì! Đúng hơn là quá liều lĩnh! Cậu không còn nhận ra mình nữa. Có còn gì giống với Guillemot trước kia không nhỉ? Cậu cảm thấy mạnh mẽ. Rất mạnh mẽ. Một ý nghĩ thoảng qua trong đầu: phải chăng các Linh Phù Guillemot thường niệm trong đầu đã làm cậu dần thay đổi mà cậu không hề hay biết?

Có tiếng động ở bên cạnh bứt cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.

- Em họ thân mến ơi, Romaric thì thầm vào tai Guillemot, bây giờ thì thú thật với anh hết đi.

- Thú thật hết với anh? Guillemot sững sờ hỏi lại cũng với giọng thầm thì bí mật. Nhưng thú nhận với anh cái gì cơ chứ?

- Anh cũng chẳng biết nữa, thú nhận là em đang thi hành nhiệm vụ bí mật cho Hiệp hội Pháp sư, cho Ngài Trưởng xứ, hay cho ai nữa thì tùy! Nhưng hãy thú nhận là có điều em biết mà tụi anh không biết!

- Nói thật là em chẳng hiểu gì cả, Romaric ạ. Chẳng ai giao nhiệm vụ gì cho em hết! Chẳng phải vì Hiệp hội Pháp sư mà cũng chẳng phải cho Trưởng xứ! Lúc nãy em đã nói sự thật với cả hội rồi: tự em nghĩ ra việc đến Thế giới Vô hình.

- Em họ mình đúng là điên rồi! Romaric rên rỉ khi nhận thấy đây không hề là chuyện đùa. Nếu đúng như lời em nói thì chúng ta toi rồi!

- Cậu làm sao thế? Gontrand ngạc nhiên hỏi, cậu vừa lại gần Romaric và Guillemot, theo sau là hai cô gái. Bé mồm bé miệng thôi, kẻo các Hiệp sĩ phát hiện ra chúng ta mất!

- Thì bọn mình chẳng đang hưởng án chết treo đây còn gì! Romaric tuyên bố. Các cậu không nhận ra à? Này! Tỉnh lại đi! Chúng ta là năm đứa trẻ còn thò lò mũi xanh, bị một gã oắt con chơi trò làm Phù thủy dắt mũi. Hắn muốn kéo chúng ta vào cái thế giới tồi tệ nhất trên đời...

- Thưa chàng Hiệp sĩ dũng cảm, Ambre tiếp lời với cái nhìn dữ dằn, phải chăng chàng sắp nức nở như một tiểu thư?

- Các cậu thôi đi, tớ xin các cậu đấy! Guillemot khẩn khoản. Tớ nhắc lại để mọi sự được rõ ràng: tớ không bắt các cậu phải theo tớ! Vẫn còn thời gian cho các cậu thay đổi quyết định. Còn tớ, tớ đã bắt đầu và tớ sẽ đi tới cùng!

- Hoan hô! Ambre tán thành và đập vào vai Guillemot giống như kiểu ông Urien làng Troil vẫn làm. Nói năng ra dáng đàn ông đấy!

- Chị ơi, nên giữ gìn một chút chứ, Coralie bồi thêm, chị không biết là đang vỗ vai một Phù thủy đầy quyền năng à.

- Bọn họ điên cả rồi, Romaric nhận xét.

- Guillemot này, Gontrand nói, phải thừa nhận là chúng mình bỏ đi hơi bồng bột.

- Mà này, Coralie xen vào. Chúng mình chưa đi mà! Guillemot phải mở được Cánh cổng đã chứ.

- Không vấn đề gì hết, Guillemot vừa xoa vai vừa trả lời. Mình tin chắc về cách dùng thần chú của mình.

- Cậu đã thử chưa? Coralie lo lắng hỏi.

- Chưa, nhưng nó rõ mồn một trong đầu mình rồi.

- Trong đầu... Vậy là xong rồi, chúng ta đã được cứu sống, Romaric thở dài bực tức khiến cả bọn không nhịn được cười.

« Lùi
Tiến »