Một lúc sau, khi màn đêm gần buông, các Hiệp sĩ tập trung lại gần khu lều trại để ăn tối. Thời điểm có vẻ rất thuận lợi cho Guillemot. Cậu đứng thẳng người lên, kiểm tra xem có phải gió vẫn thổi về hướng doanh trại không, rồi nhắm mắt lại và tập trung cao độ. Cậu niệm thầm liên tục Linh Phù Dagaz có hình đồng hồ cát, nếu được tung ra chính xác thì nó có thể thay đổi, thậm chí khiến thời gian ngừng lại.
Guillemot nhớ lại một trong những lần hiếm hoi khi hai thầy trò còn đi cùng nhau ở Gifdu, cậu đã được thầy dạy rằng không phải cứ bạ Linh Phù nào cũng gào to lên, và thường một Linh Phù có thể mang lại những hiệu quả khác nhau, tùy việc tên nó được hét to thành tiếng hay niệm thầm.
Khi Linh Phù Dagaz đã hiện rõ trong đầu, Guillemot liền thì thầm gọi tên Linh Phù trong làn gió bay tới khu lều trại của các Hiệp sĩ:
- Daaaagaaz...
Tuy hiệu quả không tới ngay tức thì nhưng cuối cùng lại rất ngoạn mục. Các Hiệp sĩ vẫn tiếp tục hoạt động một lúc, họ khơi mồi lửa, lau chùi vũ khí, khuấy nước canh trong cái nồi to. Rồi dần dần hành động của họ chậm lại, như thể mấy chàng chiến binh vạm vỡ bận áo giáp này bị tê cóng vậy; tuy nhiên, khuôn mặt họ không hề lộ vẻ hoảng loạn; hình như họ không nhận thấy điều gì cả!
Và cuối cùng các Hiệp sĩ hoàn toàn bất động, đờ ra như hóa đá, như cảnh người ta bất ngờ bị tro nóng núi lửa phun trào đổ ập xuống.
Bọn trẻ thốt lên trầm trồ. Đây không phải lần đầu chúng nhìn thấy Guillemot làm phép; cậu Đệ tử Phù thủy từng làm quái vật Ork đứng chôn chân ngay trước mắt chúng, ở trong rừng Troil. Nhưng vụ này rõ ràng ấn tượng hơn rất nhiều!
- Hay quá! Romaric sửng sốt thốt lên.
- Không thể tin được... Gontrand chỉ nói được có thế.
Ambre cũng ngạc nhiên không kém, cô tò mò nhìn chăm chăm người tung ra Linh Phù. Guillemot cố không thể hiện thái độ gì. Tuy đã có những tiến bộ đáng kể trong việc thực hành pháp thuật, nhưng cậu vẫn không biết làm sao để không đỏ bừng mặt khi các bạn nhìn mình ngưỡng mộ!
- Cậu biến họ thành tượng rồi à? Coralie hỏi, cô vẫn không thể rời mắt khỏi những bóng người bất động phía bên dưới kia.
- Không... Họ vẫn đang chuyển động đấy chứ, nhưng chậm tới mức có cảm giác như không động đậy!
Với họ thời gian trôi đi lúc này khác với chúng ta. Cho nên chúng ta có thể đi qua trước mặt họ mà họ không hề thấy. Dưới mắt họ lúc này thì chúng ta chuyển động quá nhanh...
- Này, ông em, Romaric huýt gió, phải nói là em làm anh phục lắm đấy!
- Ừ, hừm... cảm ơn... mà thôi, chúng ta đừng mất thời gian, trời tối rồi.
Chẳng mấy chốc bọn trẻ đã đi qua doanh trại các Hiệp sĩ, chúng cảm thấy rợn người dưới cái nhìn trống rỗng của những người đàn ông đứng sững như trời trồng. Coralie dừng lại giây lát quan sát kỹ một tay đại úy có bộ râu xồm xoàm đang mài lưỡi gươm của mình; Romaric phải kéo tay cô bé đi.
- Chờ một phút! Ơ... mà đúng là họ vẫn đang chuyển động thật! Cô bé thốt lên. Romaric, nhìn kìa: nếu tớ để viên cuội bé như thế này lên thanh kiếm, ngay cạnh viên đá mài, thì nó sẽ bị rơi... Kia kìa! Cậu thấy không?
- Có, tớ thấy rồi, thấy rồi, Romaric thừa nhận, cậu cảm thấy không thoải mái khi đứng giữa những chàng kị binh đầy kiêu hãnh, bị vô hiệu hóa trong vài phút bởi một cậu Đệ tử Phù thủy chẳng có gì ghê gớm. Thôi, chúng mình chạy theo tụi nó đi: cả bọn đã đến chỗ Cánh cổng rồi kìa!
Coralie không muốn ở lại một mình nên đành lòng tạm ngưng trò thử nghiệm lại. Hai đứa vội chạy ra chỗ mấy người bạn kia.
- Cánh nào đây? Gontrand vừa hỏi vừa cố đọc những ký hiệu khắc trên gỗ.
- Kia kìa, Guillemot nói ngay và chỉ vào Cánh cổng bên phải, sau khi đã ngắm các Linh Phù được khắc trên đó.
- Cậu chắc không? Coralie hỏi. Tớ không muốn bị sang nhầm Thế giới Thực đâu!
- Tại sao? Cậu có thể đi tới Cannes, bước lên bậc thềm trải thảm đỏ của liên hoan phim mà! Gontrand trêu cô bé.
- Ngốc ạ, cút đi, cô trả lời và đập vào vai cậu.
- Suỵt! Guillemot khó chịu nói. Để mở được Cánh cổng, mình sẽ phải phù phép. Và đây là lần đầu tiên, mình nhắc lại với các bạn điều này! Mình cần yên lặng để thật tập trung.
- Phải đấy, đây là lần đầu tiên! Coralie lại lo lắng nói. Thế cậu có chắc rằng...
- Mình chắc chắn về cách làm phép của mình, còn kết quả thế nào thì không chắc.
- Nhưng cách đây không đầy một giờ, cậu đã nói là... cô phẫn nộ nói.
-... Là tớ sẽ mở được Cánh cổng và tớ sẽ làm việc này ngay đây. Còn sau đó tớ không chắc gì hết. Chính vì thế mà tớ rất muốn có người làm chứng để có thể giải thích lại đầy đủ cho thầy Qadehar nếu mọi việc thất bại! Hy vọng là Thầy sẽ tới cứu chúng ta.
- Một nhân chứng, Ambre suy nghĩ rất nhanh, bất kỳ ai cũng được à?
- Ừ, ai cũng được, miễn là đừng quá ngốc.
- Chẳng biết có phù hợp với yêu cầu của cậu không, cô bé thở dài, nhưng từ đầu tới giờ luôn có một tên ngốc đi theo chúng ta, rón rén như theo một bầy voi. Thomas! Chui ra đi và dẫn xác lại đây!
Ai nấy đều ngỡ ngàng, Thomas làng Kandarisar chui ra từ bụi cây và lê cái thân hình to béo của mình đến chỗ nhóm bạn.
- Lại còn thế nữa! Romaric bực tức nói. Này, cậu theo dõi bọn này từ lúc nào thế hả?
- Thôi bỏ qua đi, Ambre nói. Mà đằng nào cũng chỉ mỗi mình tớ nhận ra câụ ấy đi theo bọn mình. Có sao đâu? Mà cậu thấy đấy, chúng ta cần tới cậu ấy, cần thật sự...
- Ambre nói đúng đấy, Guillemot nói chêm vào. Các cậu yên lặng nào!
Guillemot hỏi Thomas, cánh tay nó vẫn đang bị băng và đeo chéo qua vai từ sau trận chiến với quai vật Ork.
- Thomas này, cậu có thể nhớ tất cả những gì mình sẽ làm sau đây để bước vào Thế giới Vô hình không? Thomas gật đầu, từ nãy tới giờ cậu ta hoàn toàn dửng dưng với những phản ứng của lũ trẻ. Trong ánh mắt cậu hiện rõ sự ngưỡng mộ vô bờ với Guillemot.
- Nếu nhận thấy có gì thực sự bất thường, cậu phải chạy đi tìm thầy Qadehar ngay và kể tất cả lại với thầy. Nếu sự việc có vẻ diễn ra tốt đẹp thì cậu chờ tin tức của chúng mình trong vòng một tuần; còn nếu từ giờ đến lúc đó không thấy hồi âm gì thì cậu phải đi gặp thầy và giải thích cho ông. Nhưng nhớ là trước thời gian đó không được nói! Cậu hiểu chưa?
Thomas cằn nhằn vì không muốn phải rời bỏ Guillemot, nhưng vẫn gật đầu lần nữa tỏ ý đã hiểu. Cậu lục trong túi quần và lôi ra một vật rất lạ, hình như bằng bạc và có hình giống một loài sư tử với những ngọn lửa bao quanh.
- Này, Guillemot, cậu vừa nói vừa bước lên và đưa món đồ trang sức cho cậu Đệ tử Phù thủy. Cho cậu đấy. Tớ đã lấy của con quái vật Ork khi nó đánh tớ, hôm trước ấy. Sang thế giới bên đó, có thể nó có ích cho cậu.
Cả bọn xúm quanh món đồ và chăm chú xem xét.
- Cảm ơn Thomas, Guillemot nghiêm trang nói, nhét món đồ trang sức vào trong túi và bước lại gần Cánh cổng. À! Còn một điều cuối cùng, cậu đừng chần chừ ở đây lâu, một giờ đồng hồ nữa là bùa chú dành cho các Hiệp sĩ sẽ hết hiệu lực... Còn các bạn, sẵn sàng cả chưa?
Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie lại gần Guillemot, lúc này đang đứng đối diện với Cánh cổng mở sang Thế giới Vô hình.
- Các bạn hãy nắm tay nhau và không được buông ra vì bất cứ lý do gì.
Guillemot đưa tay trái nắm lấy bàn tay của Ambre.
Rồi cậu lấy hết sức tập trung. Lập một câu thần chú, một bùa phép, phức tạp hơn việc xướng tên một Linh Phù rất nhiều...
Đầu tiên cậu niệm thành tiếng Raidhu, Chiếc Xe đẩy, Linh Phù Viễn du, rồi lại niệm Eihwaz, Cây Cổ thụ, có quyền lực thiết lập mối quan hệ giữa những thế giới khác nhau. Mọi việc dường như diễn ra rất bình thường. Chỉ còn phải kết nối hai Linh Phù với nhau và xướng tên chúng cùng một lúc; điều đó làm cậu mất khá nhiều thời gian. Mấy đứa bạn cậu cảm thấy khó chịu và hẳn thấy thời gian trôi rất chậm vì không dám nhúc nhích, càng không dám nói năng gì, chỉ dám thở khe khẽ! Cuối cùng, tay phải chạm vào những ký hiệu trên Cánh cổng sang Thế giới Vô hình, Guillemot run run thì thầm niệm câu thần chú:
- Với quyền lực của Con đường, của Nerthus, của Ullr và của Cành đôi, Raidhu bên dưới và Eihwaz phía trước, hãy đưa chúng tôi đi! RE!...
Lũ trẻ nghe thấy tiếng một Cánh cổng mở ra. Chúng siết chặt tay bạn mình hơn, sửng sốt nhìn thấy các vì sao vụt tắt. Chúng bỗng nhiên bị Cánh cổng hút chặt vào và cuốn tuột xuống một cái hố đen kịt, một cơn lốc khủng khiếp cuốn chúng đi.
Thomas trợn tròn mắt kinh hãi, Cánh cổng của Thế giới Vô hình lóe sáng trong giây lát, rồi Guillemot, Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie vụt biến mất.