Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 636 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
dãy đồi di động

Guillemot cảm thấy như chỉ một tích tắc đồng hồ vừa trôi qua. Chớp mắt một cái đã thấy chỗ cậu mới đứng trước đó với các bạn biến mất, thay vào là một dãy những ngọn đồi kỳ lạ phủ đầy cỏ, kéo dài bất tận, quay lưng vào bóng tối. Đêm đã xuống và một mảnh trăng lưỡi liềm tỏa sáng lấp lánh giữa các vì sao. Phía sau cậu bé chỉ có một cánh cổng dựng đứng nằm sâu trong một thung lũng nhỏ, giống với cánh cổng đứng trước mặt các cậu ở Xứ Ys lúc nãy. Xung quanh cánh cổng chẳng có gì cả, tịnh không bóng người...

Guillemot cảm thấy một nỗi sợ hãi khủng khiếp xâm chiếm. Còn các bạn? Họ đâu cả rồi?

Cậu chạy như điên hết sang phải lại sang trái, trèo lên mấy ngọn đồi, lần mò trong các thung lũng, vừa chạy vừa gọi đến lạc cả giọng. Tới khi đứt hơi không thể chạy được nữa, cậu ngã xuống cỏ và bật khóc nức nở. Chuyện gì có thể xảy ra nhỉ? Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie có thể ở đâu? Không thể thế được, mới vài phút trước, cả bọn còn nắm chặt tay nhau cơ mà! Nước mắt cứ giàn giụa trên má Guillemot. Sao cậu chẳng chịu nghe những lời khuyên tốt đẹp của thầy? “Cẩn trọng và khiêm cung, hai đức tính cơ bản của người Phù thủy...” Cậu có cẩn trọng không? Không. Còn khiêm nhường ư? Càng không... Cậu đã phạm tội vì quá kiêu ngạo. Cậu cứ tưởng rằng Cánh cổng sẽ nghe lời cậu, một kẻ có năng khiếu đặc biệt về pháp thuật, rằng không ai và không cái gì có thể chống lại cậu. Cậu đã làm gì thế này, trời ơi, cậu đã làm gì thế này?

Guillemot dần bình tĩnh trở lại, cậu lau khô nước mắt và bắt đầu suy nghĩ. Chắc hẳn có gì đó sai sót trong câu thần chú mà cậu đã niệm? Cậu đã mở được Cánh cổng, đã lọt vào Thế giới Vô hình, nhưng chỉ còn lại một mình. Mỗi một mình... Guillemot ngây sững lại. Bỗng nhiên, cậu hiểu ra. Sao cậu lại có thể quên Linh Phù Wunjo trong câu Thần chú của mình cơ chứ? Đó là Linh Phù Ngọn cờ, có quyền năng chính là liên kết các cá nhân đến cùng một đích. Lẽ ra cậu không phải đạt tới RE mà là WRE[5]! Cậu niệm thầm trong đầu câu Thần chú lẽ ra cậu phải đọc để sang Thế giới Vô hình “Với quyền lực của Đức Mẹ từ bi và của Con đường, của Nerthus, của Ullr và Cành đôi, Wunjo phía trên, Raidhu phía dưới và Elhwaz ở đằng trước, hãy dẫn chúng con đi! WRE!”

Cậu tự nguyền rủa mình vì đã bỏ sót, nhưng cũng có cảm giác nhẹ cả người. Linh Phù mà cậu quên không gọi tên giúp giữ cho mọi người tập trung lại... Các bạn cậu đã không bị cơn lốc giữ lại ở nơi nào đó giữa hai Thế giới! Chắc chắn là giống như cậu, mỗi người trong số họ đã tới được một nơi nào đó trong Thế giới Vô hình. Nhưng ở đâu nhỉ? Cậu lấy từ trong túi ra tấm bản đồ và căng mắt ra quan sát dưới ánh trăng sáng lờ mờ. Guillemot đã không đi bằng Cánh cổng chính; chiếc cổng này nằm trên một hòn đảo - cậu đưa mắt nhìn ra xung quanh - nơi cậu đang đứng không có vẻ gì giống một hòn đảo cả. Mọi dấu hiệu trên bản đồ đều cho thấy cậu đang ở một nơi nào đó trên Dãy đồi Di động. Khi nào trời sáng, tốt nhất là đến thành phố gần nhất, đó là... đúng rồi, Thành Ferghânâ cách đây khoảng một hay hai ngày đường đi bộ.

Guillemot thở dài và nằm lên bãi cỏ, cuộn mình trong tấm áo choàng của Người lùn thành Virdu. May là cậu đã có ý phân phát đồ đạc và chia sẻ với các bạn những kiến thức của cậu về Thế giới Vô hình! Một tia hy vọng âm thầm bắt đầu choán lấy tâm hồn cậu. Các bạn ai cũng có tấm bản đồ và đều đã thấy món trang sức mà Thomas trao cho cậu. Về mặt lôgích mà nói thì Gontrand, Romaric và hai chị em sinh đôi phải theo chỉ dẫn đó! Dù sao thì đó cũng là điều cậu sẽ làm. Còn trong trường hợp xấu nhất, thì một tuần nữa, thầy Qadehar sẽ tới tìm cậu và các bạn!

Cảm thấy vững tâm hơn với ý nghĩ này, Guillemot đưa mắt lơ đãng nhìn lên trời. Cậu bé giật mình ngạc nhiên: cậu nhận ra các vì sao, nhưng chúng không phải ở vị trí bình thường. Lạ thật. Tuy vẫn là những vì tinh tú giống như trên bầu trời Xứ Ys; nhưng chúng có hình dáng rất khác thường... Cậu tự nhủ sẽ ghi chép tất cả những quan sát này vào sổ tay, lúc nào ngủ dậy. Quá mệt mỏi bởi những sự kiện trong ngày, cậu mặc cho giấc ngủ cuốn đi.

Sáng sớm hôm sau, Guillemot lại lên đường, sau một đêm ngủ trằn trọc với bao ác mộng. Cậu mơ thấy Ambre kêu cứu, rồi biến mất mà cậu chẳng kịp làm gì để giúp. Những cơn ác mộng cứ ám ảnh cậu bé từ khi thức giấc cho thấy, dù có tự hình dung ra biết bao nhiêu tình huống để tự trấn an mình, cậu cũng biết rằng tình hình không hề sáng sủa, nếu không muốn nói là thảm họa, và các bạn của cậu có thể đang gặp nguy hiểm thực sự, ở nơi nào đó trong cái Thế giới Vô hình hãi hùng này.

Một con vật giống thỏ rừng chạy vụt đi khi thấy cậu lại gần. Con vật cuống cuồng chạy trốn và hoảng loạn tới mức cậu bé phải buồn cười. Cậu bỗng thấy đói cồn cào. Mặt trời đã lên quá đỉnh đầu, giữa trưa rồi, chẳng thế mà cậu thấy đói. Cậu lôi từ trong ba lô ra một miếng bánh mì và nhai ngấu nghiến. Không hiểu sao, cậu bé thấy bớt nặng nề hơn. Cậu hít thở thấy thoải mái hơn. Cậu lại nghĩ đến hướng tìm nguồn gốc món đồ trang sức và thấy đó là việc đương nhiên phải làm, cũng như việc chọn Ferghânâ để bắt đầu tìm kiếm! Cậu lại lên đường trong trạng thái tinh thần gần như phấn chấn, trái tim đã được sưởi ấm với hy vọng sớm gặp lạicác bạn.

Guillemot đã đi bộ được hai ngày đường, qua những dãy đồi trùng điệp không kể xiết. Cuối cùng cậu đã hiểu lý do vì sao trên bản đồ chúng được mang tên Đồi Di động: gió thổi tung làm rối mái tóc hạt dẻ của cậu và giỡn đùa với những vạt cỏ phủ đầy các ngọn đồi, khiến ta có cảm giác chúng đang bập bềnh trôi như sóng. Trời không nắng thiêu đốt như cậu vẫn sợ và ban đêm thì mát mẻ chứ không lạnh buốt. Thức ăn dự trữ tuy vậy vẫn cứ dần cạn kiệt và cậu hiểu rằng nếu không sớm tới được Thành Ferghânâ thì chẳng mấy nữa cậu sẽ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.

Mặc dầu vậy, Guillemot không thực sự lo sợ. Theo như những số liệu cậu đọc được trên bản đồ, những thông số về đất, không khí và thiên văn của Thành Ferghânâ, thì cậu đang ở cách đó không quá xa. Vừa đi cậu vừa thầm cảm ơn thầy Qadehar đã bắt cậu phải nghiền ngẫm mấy cái môn khoa học dễ sợ này! Nhờ có chúng, nhờ vào kinh nghiệm thu được ở Troil và kiến thức về những dòng năng lượng phong phú của Thế giới Vô hình (cậu đã cẩn thận ghi lại vị trí của chúng trong thời gian ở tu viện Gifdu), Guillemot biết chính xác mình đang ở đâu. Làn gió nhẹ thổi, những gợn cát mà cậu cảm nhận rõ dưới chân, mặt trời và những vì sao, là người dẫn đường chuẩn xác hơn cả một tấm bản đồ chỉ đường.

Quả thực, chỉ ít phút sau, từ trên đỉnh ngọn đồi cao nhất, cậu đã nhìn thấy những bức tường thành của Ferghânâ.

« Lùi
Tiến »