Cuối cùng Coralie mở được đôi mắt vẫn nhắm nghiền từ lúc đi qua Cánh cổng và để mắt dần quen với bóng tối.
Cô đang nằm giữa một đống đồ lỉnh kỉnh đủ thứ, nào là vải vóc, bát đĩa quý, các rương hòm và đồ gỗ chạm trổ chồng đống lên nhau. Cô nhìn lên phía trên chỗ đang nằm; mái nhà và vách tường đều bằng vải dày cộp, ánh trăng yếu ớt lọt qua những kẽ vách bên. Coralie nghĩ là cô đang ở trong một cái lều to. Cô ngồi trên nền nhà được lót bằng những tấm ván và quay lại nhìn. Phía sau chỗ cô ngồi, một cánh cửa lộn ngược nằm lọt trong góc giữa một cái bàn thấp và một cái rương mở toang hoác, thò ra mớ khăn quàng bằng lụa hình như đã bị mủn sau một thời gian dài bị ngâm trong nước.
Cô bé đứng dậy và lo lắng không thấy các bạn đâu. Cô nhìn thấy trong góc một cái tủ gần lối ra vào có chiếc đèn dầu đầu bịt đồng sáng loáng trong tranh tối tranh sáng. Cô châm bấc đèn bằng một chiếc bật lửa cũ được đặt ngay bên cạnh, chứng tỏ rằng vẫn có người thỉnh thoảng qua lại đây. Rồi cô mò mẫm lục tìm căn lều.
- Này! Các cậu ơi! Đừng có dọa cho tớ sợ nữa! Thôi, chui ra đi...!
Vừa nhấc một tấm vải phủ tường vương vãi trên nền đất lên, cô phát hiện ra một cái tráp bằng kim loại lấm tấm han gỉ, trong đựng đầy đồ trang sức.
“Có họa điên mới để đồ trang sức vương vãi ở một nơi trống huyếch trống hoác thế này,” cô bé nghĩ. “Toàn đồ đẹp nữa chứ!”
Coralie lựa chọn vài thứ trong đó và đi tìm gương soi, cô nhìn thấy có một tấm gương trên một cái tủ đã bị méo mó vì ẩm ướt. Cô bé đeo hai viên đá xanh vào tai, một sợi dây chuyền vàng ở cổ và chiếc vòng bạc vào tay.
- Trông đầu tóc mình ghê quá, cô bé thì thào.
Coralie lôi ra chiếc lược cô đã cẩn thận mang theo trong cái xắc nhỏ và chải đầu thật cẩn thận. Sau đó cô bắt đầu đi tìm các bạn.
Sau khi tìm khắp căn lều mà không thấy ai, cô tự nhủ chắc các bạn đã đi ra ngoài. Không thèm đợi mình! Cô bé cắn môi. Đây không phải là lần đầu... Cô nhìn cái áo choàng Người lùn xứ Virdu của mình và nhún vai. Làm sao có thể khoác cái món đồ gớm ghiếc này lên người chứ! Dù sao thì bên ngoài trời đã tối rồi. Cô bé vạch hai bên cánh lều.
- Ối giời ơi! Gì thế này?
Coralie không tin vào mắt mình nữa. Cô đang ở trên biển! Rõ ràng xung quanh cô, nước biển đang lấp lánh dưới ánh trăng khuyết! Cô đang đứng trên một khoảng rộng giống một cái bè khổng lồ. Bốn phía còn có nhiều chiếc bè khác đang nổi bồng bềnh, được nối với nhau bằng những chiếc cầu nhỏ bằng gỗ; những cơn sóng nhỏ vỗ bập bềnh vào những thanh gỗ tròn.
- Ambre! Guillemot! Gontrand! Romaric!
Vẫn đứng bên cửa lều, cô lấy hết sức có thể, thì thào gọi các bạn. Không có tiếng trả lời nào... Cô quay vào trong và nằm dài xuống chỗ lúc nãy, không quên nhặt mấy miếng vải dày làm thành một tấm nệm và một cái chăn rất tiện lợi.
Tại sao chỉ có mình cô ở đây? Coralie lo lắng. Guillemot đã chỉ một hòn đảo trên bản đồ và nói, cô vẫn nhớ như in giọng chắc nịch của cậu: “Chúng ta sẽ sang Thế giới Vô hình ở chỗ này...” Ở đây ư! Một cái bè giữa biển thì không thể gọi là đảo được! Cô bé đã chắc chắn là sẽ hỏng bét cả rồi mà! Cô chẳng đã nói điều đó với các bạn rồi sao? Tụi nó suốt ngày cứ chế giễu cô mỗi khi thấy cô lo lắng. Giờ thì đã trắng mắt ra chưa? Ai bảo không nghe lời cô. Cô nghĩ phải làm gì đó thông minh hơn là nổi giận. Để ngày mai xem sao... Chừng ấy việc lạ lùng xảy ra là đủ lắm rồi!
Coralie cuộn tròn trong cái chăn tự tạo và cố đợi giấc ngủ đến. Nhưng cảm giác hơi tròng trành khiến cô thấy khó chịu và tiếng nước đập vào bè làm cô giật nảy mình mấy lần. Cô biết sẽ khó mà ngủ được. Cô bắt đầu nghĩ tới mẹ đang ở làng quê Krakal, nghĩ tới cha và Ambre. Chị đang ở đâu? Tối nay cô chỉ mong được nghe thấy chị cằn nhằn! Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má.
Những tiếng vỗ bập bềnh ru cô bé và đến khuya thì Coralie thiếp đi.
- Cha ơi, nhìn này, con đã nói với cha là con nhìn thấy ánh sáng mà, hồi đêm con còn nghe thấy cả tiếng động trong lán chứa đồ nữa cơ!
Coralie mở mắt. Cô vẫn nằm co ro chỗ cũ, nhưng bên ngoài, mặt trời đã lên thế chỗ cho các vì sao. Ai đó vừa nói. Không phải mơ...
- Cháu làm gì ở đây?
Coralie ngồi chồm dậy trên tấm nệm. Trước mặt cô là một cô bé và một người đàn ông đang nhìn cô chằm chằm.
- Ta nhắc lại: cháu làm gì ở đây? Cháu có hiểu tiếng Ska không?
Người đàn ông hỏi Coralie không có vẻ gì độc ác; hình như ông ấy hỏi chỉ vì tò mò. Coralie nhìn ông một lát trước khi trả lời. Ông có dáng người tầm thước, chỉ bận mỗi chiếc quần soóc rộng. Da ông bị tróc từng mảng vì ánh nắng mặt trời và nứt nẻ vì muối. Điều khiến cô gái Xứ Ys ngạc nhiên là bộ tóc gần như trắng và đôi mắt trong như thủy tinh của ông. Cô bé con giống cha tới mức kỳ lạ.
- Dạ có, thưa ông, cháu hiểu tiếng Ska. Nhưng để giải thích cho bác cháu làm gì ở đây thì...
Cô bé con có bộ tóc dài màu trắng, mặc một cái áo mỏng bên ngoài áo trong giống như áo bơi, bám lấy tay cha.
- Cha ơi, để cô bé yên, đây chắc chắn là một người Pachahn. Cha cho cô ấy chơi với con nhé?
Người cha mỉm cười âu yếm nhìn con gái. - Cha đồng ý, Matsi. Nhưng chỉ đến bãi biển sắp tới thôi đấy, con biết luật rồi mà!
Người đàn ông có làn da cháy vì muối biển rời căn lều. Cô con gái vui vẻ lại gần Coralie. Cô bé chừng khoảng mười tuổi.
- Tớ tên là Matsi!
- Còn mình tên là Coralie... Matsi này, cha bạn không bực mình với tớ chứ?
- Không, cô bé cười tươi trả lời. Thường xuyên có người Pachahn trèo lên bè của nhà mình để trốn khi gần đến bờ biển. Nhưng lúc nào người ta cũng tìm ra họ!
- Người Pachahn... là thế nào?
- Đó là những khách đi đường lén lút, tất nhiên rồi! Này, ra ngoài chơi đi! Lúc nào gần bờ, bạn sẽ được đưa lên đất liền, thì tớ lại phải thui thủi một mình.
Cô bé nắm lấy tay Coralie và dẫn ra ngoài lều.
- Sao mắt bạn sáng thế? Trông như có một lớp màng trong suốt phía trên.
Cảm thấy thấm mệt vì cười đùa, đuổi bắt và té nước vào nhau, Coralie và Matsi ngồi lên mép bè, vừa nói chuyện vừa hong người cho khô.
- Để nhìn được dưới nước. Cha có giải thích với tớ rằng tất cả trẻ em của Người Biển sinh ra đã như vậy.
- Dân các bạn có đông không? Coralie lại hỏi. Cô bé đã say sưa khám phá những bến nổi của mười tám cái bè thuộc về Bộ tộc thứ Mười Sáu của Người Biển. Matsi và cha cô bé thuộc bộ tộc này.
- Có tất cả hai mươi bộ tộc, cô bé nói với vẻ tự hào. Một số bộ tộc có tới bốn mươi chiếc bè. Thời ông tớ còn sống, bộ tộc chúng tớ có hai mươi bảy chiếc! Có càng nhiều bè càng tốt! Vì ở trên biển càng nhiều bè thì càng vững. Và như thế cũng có nhiều chỗ để chơi hơn.
- Các bạn không bao giờ lên đất liền à? Coralie ngạc nhiên hỏi. Các bạn sống cả đời trên những chiếc bè sao?
- Lên đất liền để làm gì? Matsi trả lời. Bọn mình chỉ lại gần bờ thôi. Thỉnh thoảng người ta tháo một cái bè ra và đưa lên bờ, để đổi cá lấy hàng hóa khác. Đất liền nguy hiểm lắm. Ở đây chúng tớ được an toàn! Chỉ có điều... tớ có mỗi một mình.
- Cậu không có bạn à? Trên bè cũng phải có trẻ em khác chứ.
- Đúng vậy, cô bé nghiêm trang trả lời. Nhưng cha tớ là người gác đồ, cho nên những người khác không muốn chơi với tớ.
- Họ không muốn chơi với cậu vì cha cậu là một người quan trọng ư? Coralie ngạc nhiên hỏi.
Matsi bật cười và đập chân xuống nước.
- Cha tớ là người quan trọng ư? Không phải thế, mà ngược lại: đó là người ít quan trọng nhất! Pachéiak, người lái bè của bộ tộc từ bờ biển này tới bờ biển kia xuôi theo dòng nước, mới là người quan trọng. Heléiak, người đánh bắt được những con cá to nhất bộ tộc, mới là người quan trọng. Ousnak, người bơi nhanh và rất xa, mới là người quan trọng. Còn cha Wal của tớ chỉ là người trông coi những đồ vật mà biển đem lại cho chúng tớ, hoặc những đồ Ousnak vớt lên từ dưới đáy biển thôi. Sao bạn lại cho là quan trọng nhỉ? Ông trông coi những thứ đồ chẳng giá trị gì cả.
Coralie im lặng. Những đồ vật vô nghĩa ư? Sao lại thế nhỉ...? Cô suy nghĩ rất lung về những lý lẽ mà cô sẽ dùng để thuyết phục Matsi về tầm quan trọng của những đồ vật này, nhưng thật lạ, cô chẳng tìm thấy một lý do nào. Quả thực, trong môi trường này, nơi mà ai nấy đều hầu như chẳng mặc gì, thì thật khó có thể khoe khoang váy áo và đồ trang sức! Cuối cùng, cô hỏi:
- Nếu chúng vô ích thì sao phải giữ lại?
- Bởi vì từ xưa đến nay người ta vẫn luôn giữ chúng lại. Cũng như việc lúc nào cũng có một người lái bè của bộ lạc chúng tớ, thì cũng luôn có một người trông coi đồ vật, thế thôi.
- Và bạn thấy không vui khi cha bạn là người gác đồ?
- Tớ chỉ buồn là vì những đứa khác không muốn chơi với tớ thôi... Cậu nhìn kìa! Đám Nóng bỏng đấy!
Matsi chỉ tay về phía một chấm đen khổng lồ đang nhấp nhô trên mặt biển.
- Có nguy hiểm không? Coralie lo lắng.
- Không, chừng nào bạn vẫn ở trên bè và không xuống nước
Đám bè chẳng mấy chốc đã ở giữa cái đốm đen kinh hãi kia. Chẳng ai trong bộ tộc có vẻ sợ hãi, có điều là ai cũng cẩn thận không lại sát gần mép bè.
- Cứ như là sứa vậy! Coralie thốt lên và ghê sợ nhìn cái khối đặc sệt và dinh dính. Kinh quá! Mình ghét sứa lắm!
Cô cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Coralie vốn ghê sợ tất cả những thứ giống như thạch! Hồi bé, chị Ambre thường mang cái bình đựng quả lý chua đông lạnh chạy theo để trêu cô; Coralie rú lên cho tới khi mẹ tới cứu. Không biết tại sao cô bé lại sợ như vậy. Đó là nỗi sợ hãi dai dẳng cứ ám ảnh cô bé.
- Đấy là con Nóng bỏng, Matsi chữa lại. Nếu đứng một mình thì chúng không có gì nguy hiểm cả, nhưng tập trung lại thì chúng có thể ăn thịt cả cá voi đấy! Trước đây, để rảnh nợ, người ta quẳng dân Pachahn cho Nóng bỏng ăn thịt, cô bé vừa cười vừa nói thêm. Còn bây giờ thì đỡ kỳ cục hơn: người ta chỉ bắt họ phải lên bờ khi bè dừng lại để đổi hàng!
- Kinh quá! Coralie run lẩy bẩy. Nhỡ rơi vào đám Nóng bỏng thì chắc hãi hùng lắm!
- Chỉ sau vài phút là cậu chết ngay, Matsi nói vẻ tỉnh bơ. Cách duy nhất để thoát khỏi đám Nóng bỏng là lặn xuống và bơi dưới mặt nước.
- Thế là thoát à?
- Ừ. Tớ làm thế một lần rồi.
Coralie nhìn cô bạn vẻ ngưỡng mộ.
- Dù sao cũng dễ hơn thoát khỏi nanh vuốt quái vật Gommon, Matsi nói thêm.
Coralie không khỏi nghi ngờ và tự nhủ thà gặp chuyện chẳng lành với những con quái vật kia còn hơn là gặp phải mấy con nhẽo nhèo phát sợ này!
- Quái vật Gommon đến tận đây cơ à? Cô hỏi.
- Không. Nếu chúng có tấn công bộ tộc tớ, thì ở gần bờ hoặc trên bãi biển cơ.
- Điều này thì mình biết rồi... Coralie lẩm bẩm, mặt tối sầm.
Quên phắt đi lũ sứa, cô bé chợt nhớ lại việc bắt con Gommon và vụ Agathe bị bắt cóc, những sự kiện khởi nguồn cho cuộc phiêu lưu của cả bọn. Rồi kỷ niệm về chị gái và những người bạn chợt ùa về khiến cô bé cảm thấy buồn ghê gớm. Nhưng buồn bã cũng chẳng để làm gì. Chừng nào chưa ở trên bờ thì cô cũng chẳng thể làm được gì.
- Bạn sao vậy? Matsi lo lắng hỏi khi thấy cô bạn mới rơm rớm nước mắt.
- Không có gì đâu, Coralie vừa lắc đầu vừa nói. Bọn mình đi gặp cha bạn đi: bác ra hiệu gọi đấy.
Mùi cá nướng thoảng trong không khí từ nãy, giờ càng ngửi thấy rõ hơn và cha của Matsi đang gọi hai đứa về ăn.