Chắc phải đầu giờ chiều rồi. Từ khoảng một giờ đồng hồ trở lại đây, Ambre không ngừng quay đầu lại: hình như có người đi theo. Cô cảm thấy đằng sau có gì đó, và khó chịu vì bị bí mật theo dõi. Nhưng mỗi lần quay lại cô đều chẳng nhìn thấy gì. Cô tiếp tục bước đi dưới những tán cây khổng lồ, không gạt bỏ được cảm giác e sợ.
Hôm qua, cũng như Guillemot ở trên ngọn đồi và Coralie ở trên bè, Ambre tỉnh lại trong bóng tối. Không hề sợ hãi, cô chờ cho mắt quen dần với bóng tối. Một lúc sau, cô đã nhận dạng được những hình thù khổng lồ và bất động xung quanh mình, và trên đầu cô, ánh trăng bị che khuất bởi những khối lay động nặng nề.
“À, mình đang ở trong một cánh rừng, cô cảm thấy yên tâm khi lại gần một cái cây và sờ vào vỏ của nó. Chẳng thế mà trời tối om.”
Cô liếc nhìn nhanh xung quanh và không thấy các bạn đâu cả. Cô không kìm được tiếng thở dài não nề. Có chuyện gì vậy nhỉ? Chắc chắn là có chuyện không hay rồi. Có thể là Guillemot đã nhầm và có nhiều Cánh cổng vào Thế giới Vô hình? Nhưng chẳng lẽ không có cách nào để cả bọn vẫn được cùng nhau sau khi vượt qua cổng?
“Để biết điều đó, phải tìm thấy anh chàng Đệ tử Phù thủy đã!” Cô càu nhàu.
Sau đó, cô tưởng tượng ra em gái mình, cũng chỉ có một mình trước Cánh cổng nào đó, đang vô cùng sợ hãi. Cô nắm chặt hai bàn tay.
“Nhỡ ai đó trêu cho em mình sợ thì sao! Ôi! Guillemot, Guillemot! Sao lại thế này hả?”
Cô cảm thấy giận mình vì đã mù quáng tin vào cậu bé, và nhất là đã khích lệ lôi kéo các bạn khác đi theo cậu! Nhưng rên rỉ than vãn hay tiếc nuối cũng chẳng giải quyết được gì vào lúc này. Bất chấp mọi chuyện, cô vênh mặt lên, đứng chống nạnh quan sát xung quanh.
Cuối cùng cô phát hiện ra Cánh cổng đã đưa cô tới đây, nó được khắc trổ trong gốc một cây sồi to. Vì trời quá tối không thể phiêu lưu khám phá khu rừng, cô bé leo lên cái cành to đầu tiên trên cây, thu mình cuộn tròn trong chiếc áo choàng của người Virdu.
“Ít nhất ở chỗ này mình cũng tránh được nanh vuốt của bầy thú dữ nếu chúng mò tới!”
Ambre không sợ. Cô lại nghĩ đến Coralie rồi chìm vào giấc ngủ, mệt nhoài và kiệt sức vì những cố gắng và căng thẳng vừa trải qua.
Trời vừa tảng sáng, Ambre đã mở choàng đôi mắt to màu xanh lơ. Hồi đêm, cô đã bị thức giấc mấy lần. Cô nghe thấy một tiếng động lạ dưới gốc cây, và sau đó, cảm thấy có cái gì đó sượt qua. Cô không thấy lo lắng, vì biết là dưới ánh trăng trông khu rừng có vẻ đáng sợ hơn dưới ánh nắng mặt trời. Tiếng chim hót chào đón cô bé đã tỉnh giấc. Ambre uể oải vươn người, ngồi vắt vẻo trên cành cây, chân đu đưa.
Cô trèo lên ngọn cây sồi và chỉ cần thoáng nhìn cô biết ngay mình đang ở giữa khu rừng: cây cối trùng điệp ngút ngàn. Sau đó cô trượt dọc thân cây và nhẹ nhàng tụt xuống đất. Theo chỉ dẫn trong bản đồ Thế giới Vô hình thì chắc chắn cô bé đang ở trong vùng của rừng Irtych Tím. Từ nơi cô đang đứng phải đi về hướng Tây!
“Việc đầu tiên là phải ra khỏi đây và tới nơi có người sinh sống, đến đó mới có thể hỏi han và suy tính kế hoạch hành động để tìm lại các bạn”, cô kết luận.
Ambre quan sát vị trí của mặt trời và đi theo hướng Tây, cho tới lúc cô cảm giác như có ai đó đang đi theo đằng sau.
Cô đi tiếp hồi lâu giữa những cây sồi cổ thụ thân rạn nứt, tán cây xòe ra trên đầu cô như vòm nhà thờ, vẫn không thể thoát khỏi cái cảm giác khó chịu. Cô cảm thấy thích khu rừng này, nó khiến cô nhớ tới rừng Paimperol ở Xứ Ys, nơi cô thường đi dạo với cha mình. Ambre luôn cảm thấy sảng khoái giữa thiên thiên, nhất là trong rừng. Ở Xứ Ys, rừng không bị con người thuần hóa như vẫn thấy trong Thế giới Thực. Chúng vẫn còn nguyên sinh, huyền bí, và có vô số những động vật lạ kỳ sống trong đó. Giữa thiên nhiên và người dân Xứ Ys dường như ngầm tồn tại một sự tôn trọng, thậm chí là một sự thông đồng nào đó. Nó giống như một quy ước cổ được đề ra từ xa xưa đến mức con người không thể nhớ được là từ bao giờ.
Ambre đã ra đến một khu đất trống. Những mẩu gỗ cháy đen và một cái lán bỏ hoang chứng tỏ những người đốt than đã ở đây vào mùa trước đó. Ambre mừng rơn khi phát hiện thấy dấu vết sự có mặt của con người, cô bước tới giữa không gian quang đãng. Vừa lúc đó, linh tính báo cho cô biết phải thận trọng. Cô đứng im, mặt nhợt đi. Sao mình ngốc thế! Phải quay lại rừng, quay lại thật nhanh! Nếu có một con thú đi theo cô từ hơn một giờ đồng hồ tới nay, thì vì sao nó vẫn chưa tấn công cô? Chắc chắn là vì cô được cây cối bảo vệ! Cô có thể nấp trong rừng! Cô quay trở lại con đường mòn và bắt đầu chạy. Nhưng muộn mất rồi... Một con thú khổng lồ bất chợt từ bìa rừng lao ra, vừa hộc lên vừa phi về phía cô bé; nó có thân mình và bốn chân giống lợn lòi, còn đầu thì là đầu chó! Theo sau là cả một bầy sinh vật giống hệt nó. Ambre hét rú lên và chạy ngược trở lại phía căn lều của những người đốt than. Cô cúi xuống vơ vội một cành cây và kịp trèo lên chỗ xà mái lắc lư.
Chỉ vài giây sau, bầy thú đã bao vây căn lều, chúng vừa nhỏ dãi, vừa há hốc mồm sủa ầm ĩ, nhe ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt.
- Cút đi! Nằm xuống! Cút về hang! Ambre ra lệnh bằng một giọng run run và giơ gậy dọa nạt.
Cô cố kìm những giọt nước mắt đang chực trào ra. Phỏng có ích gì? Điều quan trọng nhất trong lúc này là phải bảo vệ tính mạng mình.
- Nào, mấy chú chó, lại đây thử một gậy của ta đi! Nào, đồ lợn khủng khiếp kia, thôi cái trò đó đi! Cô hét lên, cố châm biếm lần cuối.
Lúc này, con đầu đàn đã leo lên được một thanh xà và thận trọng tiến về phía Ambre trên bộ móng guốc run run về phía Ambre. Cô liền lấy cành cây cầm theo phang một cú rất mạnh vào mõm con vật khiến nó ngã nhào xuống đống đổ nát.
- Xong một con! Đến lượt con nào đây?
Lũ súc vật rú lên. Vài phút nữa, chúng sẽ lao vào tấn công căn lều. Ambre biết điều đó, nhưng lạ một điều cô không hề cảm thấy sợ hãi. Chỉ cảm thấy phấn khích, ý chí điên cuồng muốn chiến đấu đến cùng, cho tới khi kiệt sức! Bỗng có tiếng tù và vang lên và mấy người cưỡi ngựa ập đến khoảng rừng trống. Bầy thú hằn học nhìn con mồi bị vuột mất, lừng khừng một lúc rồi cuối cùng cũng tản đi. Những người cưỡi ngựa lại gần căn lều nơi Ambre đang vắt vẻo trên nóc, tay vẫn cầm gậy.
Họ có khoảng chục người và mặc những bộ áo giáp bằng kim loại nhẹ có ánh tím. Trên đỉnh mũ giáp của họ có trang trí hộp sọ thú rừng. Ai nấy đều đeo ngang người ngọn lao đi săn và một thanh gươm bên cạnh sườn. Ngựa của họ trông rất tráng kiện. Trên lưng vài con ngựa lủng lẳng những con thú trông giống như hoẵng. Một người chắc là thủ lĩnh tụt xuống ngựa, những người khác cũng làm theo ngay tức khắc và quỳ một chân trước mặt thủ lĩnh.
Người thủ lĩnh tiến về phía Ambre và ngả mũ sắt, trên mũ có đầu một con gấu.
- Đàn bà à? Cô bé thốt lên, tay buông rơi cái gậy vì sửng sốt.
Chiếc mũ giáp được cởi bỏ làm xõa ra bộ tóc vàng dài mướt và một khuôn mặt đẹp rạng ngời với đôi mắt màu xanh lục sáng lấp lánh.
- Tên tôi là Kushumai. Kushumai Nữ Thợ săn.
Chị chìa tay cho Ambre và giúp cô bé rời chỗ ẩn nấp không mấy chắc chắn.
- Em tên là Ambre. Ambre làng Krakal...
Nữ thợ săn mỉm cười với cô bé và tiếp tục nói, vẫn bằng tiếng Ska:
- Này Ambre, chào mừng em tới khu rừng Irtych Tím đáng sợ này!
Người phụ nữ trẻ có vẻ được những người cùng đi vô cùng kính trọng. Cô đưa Ambre lên ngựa của mình. Họ im lặng cưỡi ngựa được chừng một giờ đồng hồ. Ambre quyết định phá tan bầu không khí yên lặng. Có quá nhiều câu hỏi làm cô không yên lòng!
- Xin lỗi, thưa Cô, nhưng... chúng ta đi đâu vậy?
- Cứ gọi chị là Kushumai. Lúc nãy, chị đã nói với em tên chị rồi mà. Em cứ gọi tự nhiên.
- Xin lỗi chị Kushumai... mà, chúng ta đi đâu vậy?
- Về nhà chị, về lâu đài Gor.
Những câu trả lời của Kushumai rất ngắn gọn. Điều đó khiến Ambre thấy mất tự nhiên, nhưng cô bé vẫn tiếp tục đặt câu hỏi.
- Các chị đang đi săn thì nghe có tiếng thú sủa à?
- Chẳng ai giấu được em điều gì. Những con quái vật này có tên là Roukh, chúng lúc nào cũng ầm ĩ vậy đấy!
- Thế những con... Roukh này từ đâu ra hả chị?
- Từ các thành phố, nơi chúng được huấn luyện để chiến đấu. Con nào chiến thắng thì được nuông chiều, con nào thua thì bị giết, hoặc bị bỏ rơi và phải sống trong rừng.
- Chúng không phải là thú hoang ạ?
- Đó là những con thú tội nghiệp do các pháp sư sáng tạo ra mà không tính toán kỹ. Trong chúng có sự điên loạn của con người, cho nên chúng mới độc ác như thế. Thế giới hoang dã tuy khắc nghiệt, đôi khi dữ dằn, nhưng không độc ác. Thiên nhiên chẳng xấu cũng chẳng tốt: nó tồn tại trên cả những khái niệm thiện và ác.
Ambre nghĩ một hồi về điều Kushumai vừa nói, rồi cô tiếp lời:
- May mà có chị đi qua đây. Giá mà chị thấy em chạy như điên trong khu rừng trống này!
- Bọn ta nhìn thấy em chứ, Kushumai trả lời ngắn gọn.
Ambre sững sờ.
- Chị... chị đã nhìn thấy em? Vậy... chị đã có mặt ở đó?
- Ngay từ đầu, người nữ kỵ sĩ nói nốt hộ cô bé.
- Tại sao? Vậy là tại sao? Ambre lắp bắp.
- Vì chúng ta muốn xem em có đáng được cứu thoát không, Nữ Thợ săn giải thích và cười lớn. Nếu em bỏ cuộc, nếu em run sợ trước bọn Roukh, thì chúng sẽ được thưởng thức một bữa ăn ngon lành và điều đó cũng tốt cho chúng. Song em không chịu đầu hàng, em đã chiến đấu và điều đó khiến ta thấy thích thú, ta tới giúp em; tốt cho em đấy.
- Thật quái quỷ! Ambre nổi cáu.
- Ta đã nói với em rồi, Kushumai nói nốt bằng giọng nhẹ nhàng nhưng cương quyết: cũng như người mẹ thiên nhiên của ta, ta vượt trên khái niệm thiện, ác.
Nữ Thợ săn thúc ngựa và chẳng mấy chốc cả đoàn người đã cưỡi ngựa đi giữa khu rừng lớn.