Romaric cảm thấy có cát dưới chân. Cũng như Guillemot, Coralie và Ambre vào lúc này, cậu đang phải căng mắt trong bóng tối.
Điều đầu tiên mà cậu thấy là một bãi biển rộng, hai bên có những núi đá dựng đứng. Thứ hai là một Cánh cửa bị ngập ba phần tư dưới cát. Chốc chốc song biển lại liếm lên cánh cửa. Và điều thứ ba là cậu chỉ có một mình. Sau đấy, cậu vừa đi qua đi lại để cố giữ bình tĩnh, vừa tuôn ra một tràng những lời rủa sả, vừa phải có, tục tĩu có! Chừng nào tóm được thằng em họ vô ý thức, cậu sẽ bắt nó phải bỏ ngay ý định giở trò phù thủy lần nữa. Lúc nãy ở Xứ Ys, cậu đã nhầm to: Guillemot không chỉ điên mà còn nguy hiểm nữa.
Bỗng nhiên, Romaric nghe thấy tiếng động ở đầu bãi đằng kia. Từ nãy đến giờ, cậu chỉ lo nói xấu người khác, trong lúc các bạn chỉ ở cách đó có vài trăm mét, đang lo lắng và chắc chắn đang tìm cậu! Cậu cảm thấy nhẹ cả người. Vô cùng phấn chấn, Romaric định đi thẳng theo hướng đó thì linh tính như mách bảo cậu hãy coi chừng. Có đúng là các bạn của cậu, không? Nếu không phải thì ai có thể đi bộ giữa đêm trên bãi biển của Thế giới Vô hình? Cậu ngừng thở. Câu trả lời cho cậu xem ra là đương nhiên: quái vật Gommon...
Vào giờ này, người ta hoàn toàn có thể bắt gặp những con Gommon trên bãi biển, trong Thế giới Vô hình, bởi vì... bởi vì chúng sống ở đó mà! Romaric suýt buột miệng chửi lần nữa. Cậu vội vàng cố xóa dấu chân trên cát và đi ra mép nước, cố gắng cho nước đỡ bắn tóe lên và đi về phía những núi đá ở đầu kia bãi biển. Cậu thấy chặng đường sao mà dài thế không biết.
Dù sợ hãi, cậu bé vẫn tới được chỗ núi đá không hề hấn gì. Cậu ngó quanh xem khu vực này có đúng là sa mạc không, rồi tìm thấy chỗ trú ẩn, một cái hang nhỏ trong núi đá khổng lồ. Cậu cởi giày, tất và quần dài đã bị ướt đến tận đùi. Romaric nằm dài trên nền đất khô ráo và cuộn mình trong hơi ấm của chiếc áo choàng Virdu.
Sóng vỗ vào bên sườn núi đá ở phía dưới, trườn ra xa để lại đám bọt trắng xóa, rồi lại ập vào, cứ thế không dứt. Âm thanh sóng biển không làm cho cậu thấy dịu lòng. Romaric không thể ngủ được. Cậu thấy bồn chồn quá. Đầu cậu cứ ong ong lên, hết nghĩ tới cha mẹ lại nghĩ tới bác Urien, rồi tới Guillemot và các bạn khác. Mãi tới gần sáng cậu mới dịu đi một chút và rơi vào giấc ngủ chập chờn, cứ mỗi khi có sóng lớn đập dưới chân những hòn đá là cậu lại giật mình.
Khi cậu tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Romaric nhăn nhó mặc lại bộ quần áo vẫn còn ẩm. Sau đó cậu nhẩn nha ăn; đồ dự trữ còn rất ít nên cậu đành phải nhấm nháp một chút, không thể bắt đầu ngày mới với cái bụng rỗng không. Nhất là sau một đêm kinh hoàng như thế. Ăn xong, cậu cẩn thận đi thám thính xung quanh trước khi rời chỗ ẩn náu và đi ra bãi biển.
Cậu đến gần cánh cửa chìm trong cát tới một nửa. Tim cậu đập loạn xạ: cái chỗ hôm qua cậu vừa đi vừa nung nấu tức giận đã có những vết chân khác hằn trên nền cát. Và những vết chân vừa to vừa sâu này rõ rang không phải chân người.
- Đúng là quái vật Gommon rồi, Romaric thì thầm.
May mà cậu thoát chết! Có nhiều chuyện kể khủng khiếp về những con quái vật này và thói quen ăn uống của chúng; Gommon không ngần ngại ăn thịt người khi có dịp. Cậu rùng mình. Lại một lần nữa, linh tính đã cứu thoát cậu.
- Mình không được lảng vảng ở đây nữa!
Đứng quay lưng ra biển, cậu trèo lên những đụn cát, và chừng vài chục phút sau, cậu đã đi dọc cánh đồng lúa mì.
Đi xa hơn chút nữa, Romaric gặp hai lão nông đứng dưới một gốc cây. Họ đang nghỉ tay trong bóng mát, uống nước đựng trong bầu và chăm chú nhìn Romaric, nhưng không tỏ vẻ quá ngạc nhiên.
Romaric vuốt tóc cho đỡ bù xù và bắt đầu hỏi chuyện hai ông cụ bằng tiếng Ska. Chẳng mấy chốc, cậu biết rằng mình đang ở phía bắc của kinh thành giáo sĩ Yénibohor. Tốt hơn hết là nên tránh không vào thành phố này khi còn trẻ và có sức khỏe, vì theo như người ta kể thì, các giáo sĩ này rất nhanh nhẹn và sẵn sàng giết kẻ bị bắt để tế thần ngay.
- Nhưng về điều đó thì hẳn cậu phải hiểu rõ hơn chúng tôi chứ?
Lão nông nháy mắt về phía ông bạn đi cùng.
- Làm sao cháu biết được ạ? Romaric ngây thơ hỏi.
- Ồ! Người nông dân thứ hai mỉm cười trả lời, đây không phải lần đầu tiên có một kẻ khờ khạo trốn khỏi thành phố địa ngục đó tới ẩn náu trên bờ biển.
- Bọn ta thấy hết nhưng không nói bao giờ, người đầu tiên nhấn mạnh thêm. Việc gì phải giúp đỡ mấy tay giáo sĩ đáng nguyền rủa đó. Ta vẫn phải đóng tô cho chúng đấy thôi. Ông nói với người nông dân kia.
- Chẳng việc gì phải nói với chúng bất cứ chuyện gì, người kia gật đầu khẳng định. Trái lại, đối với cậu, anh bạn nhỏ ạ, chúng tôi muốn khuyên anh thế này: hãy quay lại bờ, gần biển ấy, và chờ tàu đi qua rồi vẫy tay ra hiệu cho họ.
- Nhưng còn, cậu nhóc Xứ Ys vặn lại, lũ quái vật Gommon thì sao?
- Quái vật Gommon cũng không đáng sợ bằng người Yénibohor, người nông dân đầu tiên giải thích. Cậu dễ có cơ may thoát khỏi đây qua đường biển hơn là trên đất liền: lũ giáo sĩ mặc áo choàng trắng kiểm soát cả vùng bán đảo này.
Hai lão nông mời cậu uống rượu pha với nước trong ống bầu của họ và ăn một chút bánh mì. Romaric không từ chối. Mồm nhai khoanh bánh mì to tướng họ vừa cắt cho, cậu quyết định sẽ theo lời khuyên của hai người.
Cậu đang chuẩn bị quay gót và chia tay hai lão nông sau khi rối rít cảm ơn họ thì sực nhớ đến món đồ trang sức mà Thomas đã cho cậu và các bạn xem, ngay trước khi chúng bước qua Cánh cổng. Cậu vẽ lại biểu tượng trong lớp bụi. Hai người đàn ông nhìn nhau.
- Đó là huy hiệu của thành phố Yâdigâr, nằm ở phía Nam Sa mạc Ngốn ngấu. Người ta nói ở đó chẳng hay ho gì đâu. Cậu là người ở đó đến à?
- Dạ không, cháu đang định tới đó... Mà hai bác này, Romaric ngạc nhiên, là nông dân mà sao các bác biết nhiều thứ thế!
- Lời khen hay thóa mạ đây? Hai người đàn ông vừa cười vừa trả lời. Thế cậu tưởng cứ làm nghề trồng trọt hay chăn nuôi súc vật thì nhất thiết phải ngu sao?
- Dạ không, cậu bé ấp úng, không ạ... Cháu chỉ muốn nói là các bác có vẻ đi đây đó rất nhiều!
- Không cần cứ phải đi đây đi đó mới tự trau dồi được! Người nông dân thứ nhất mỉa mai. Trường học thì ít chứ sách vở thì đầy ra đấy.
- Và rồi nghe những người đi đây đi đó kể chuyện! Người thứ hai phá lên cười.
Romaric chào tạm biệt hai người nông dân hồi lâu rồi mới đi theo con đường ra bãi biển.
Cậu trở ra biển không mảy may thích thú, toàn cát và đá. Nơi đây vẫn vắng tanh, không một bóng người. Thận trọng ra thì Romaric nên trốn trong mấy mỏm đá, nhưng cậu vốn không thích chờ đợi, tính tình lại chẳng lấy gì làm kiên nhẫn! Cậu giết thời gian bằng cách làm vài động tác uốn mình cho mềm dẻo và tập lại mấy đường Quwatin, môn võ phổ biến ở Xứ Ys; rồi cậu đi bộ một lúc trên bãi cát đầy sỏi. Nhìn ra xa, cậu bé trông thấy bãi đất, có lẽ là một hòn đảo, và trên đó có một ngọn núi đang bốc khói, chắc là núi lửa. Không đời nào Romaric lại chịu quanh quẩn trên bãi biển này. Vả lại, cậu có thể ở đây trong bao lâu? Thức ăn dự trữ chỉ còn đủ cho hai ngày nữa thôi. Cậu quyết định rất nhanh: cậu sẽ đợi tàu trong hai ngày! Qua thời gian đó, cậu sẽ thử vận may trên đất liền. Quỷ tha ma bắt mấy tay giáo sĩ xứ Yénibohor đi! Cậu thà liều mạng để làm điều gì đó, còn hơn là ngồi chờ chết một cách ngu ngốc.
Romaric quay vào hang chỗ cậu đã ngủ đêm qua và bắt đầu xem xét nghiền ngẫm tấm bản đồ Thế giới Vô hình. Tấm bản đồ cậu đã sao chép tại một nơi khác, giữa những núi đá Xứ Ys quê nhà, lúc cậu còn sung sướng vì có bạn bè bên cạnh.