Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 641 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
hành động phi thường

Mấy ngọn đuốc cháy bùng bùng được cột trong những vòng sắt nhô ra từ các bức tường chiếu ánh sáng chập chờn lên những màn trướng màu đỏ trong gian phòng lớn hình tròn. Gontrand bước lên vài bước. Gian phòng lỉnh kỉnh đồ đạc, chất đầy sách vở và bản đồ, và trên mấy cái bàn chất đống những ống nghiệm và bình cổ cong; một vài cái đang được đun nóng bằng bếp ga, thứ chất lỏng chứa trong đó sôi lục bục, sủi bọt rõ to.

“Cứ như là nhà của Phù thủy Gargamel[6] vậy!” Gontrand vừa nhìn xung quanh vừa suy nghĩ rất lung.

Giữa phòng có một Cánh cổng dựng đứng giống hệt như Cánh cổng mà chúng đã đi qua ở Xứ Ys.

“Cả bọn có năm người trước Cánh cổng, và sang đến bên này thì chỉ còn lại một mình ta”, cậu tự nhủ.

Cậu khoanh tay rồi đưa tay phải lên gãi gãi cằm, vẻ bối rối, như cậu vẫn thường làm mỗi khi có điều gì đó khiến cậu suy nghĩ rất lung.

Có một điều chắc chắn là: câu thần chú của Guillemot đã hiệu nghiệm, vì cậu đã vượt qua được Cánh cổng. Nhưng có gì đó không bình thường, vì khi sang được phía bên này chỉ còn lại mỗi một mình cậu.

Pháp thuật chắc cũng không quá xa vời so với âm nhạc: chỉ cần chơi lệch nửa cung so với bản dàn bè là thành một bản nhạc khác hẳn bản gốc! Hoặc cũng như ta bắt đầu chơi một bản nhạc bằng khóa khác với khóa được ghi trên khuông nhạc...

Đúng rồi, chắc hẳn là mọi chuyện đã diễn như vậy: mỗi đứa đã dạo khúc nhạc (Thế giới Vô hình) bằng một khóa khác nhau (một Cánh cổng khác nhau)! Vì sao nhỉ? Gontrand không phải là phù thủy, nhưng cậu biết phải sửa chữa nhầm lẫn, nghĩa là phải lên lại dây các nhạc cụ để chơi cùng một giai điệu. Tóm lại là phải tìm lại được cả bọn.

Cậu đi về phía cánh cổng bằng kim loại mở ra một cầu thang hình xoáy trôn ốc. Chợt cậu khựng lại. Đôi tai nhạy cảm của Gontrand dỏng lên và nghe thấy một tiếng động ngày càng to dần phát ra từ cầu thang. Không còn nghi ngờ gì nữa: có người, mà không, có tận hai người đang leo lên cầu thang.

Không hề hoảng sợ, Gontrand tìm một lối ra khác. Nhìn quanh trong bóng tối, cuối cùng cậu nhận thấy có một lỗ cửa được khoét chiều cao ngang đầu người ở bức tường phía đầu kia của gian phòng. Hình như nó thông ra bên ngoài, vì cậu thấy lửa từ ngọn đuốc buộc trên tường phía bên phải cậu đang chập chờn vì có luồng gió nhẹ thổi qua. Không chần chừ lấy một giây, cậu tiến lại gần. Cửa được khoét đủ rộng để Gontrand có thể chui qua. Cậu phải làm thật nhanh: trên cầu thang, tiếng bước chân nghe mỗi lúc một gần. Cậu bé chui trong một đường ống chật đến độ cậu phải trườn sát đất. Gontrand di chuyển được nhờ bấu vào những chỗ đá ghồ ghề và cuối cùng cũng thoát được ra ngoài trời.

Trời tối. Các vì sao lấp lánh trên bầu trời và mảnh trăng mờ rọi xuống những mỏm đá lởm chởm... cách chỗ cậu đứng chừng hai chục mét phía dưới! Dưới nữa là những con sóng ập vào tung bọt trắng xóa dưới chân vách đá. Cảm thấy chóng mặt, tim đập thình thịch, Gontrand nhắm mắt lại: lẽ ra Ambre và Romaric nên thay vào chỗ của cậu mới phải; họ là những tay leo núi dũng cảm và không bao giờ biết chóng mặt!

Cậu hít thở sâu mấy lần để lấy lại bình tĩnh trước khi mở mắt ra. Cậu nhận thấy mình đang đứng gần như trên đỉnh một ngọn tháp. Vì không thể nào trốn xuống phía dưới lởm chởm mỏm đá và biển cả, cậu lưỡng lự giữa hai cách: một là trốn ở đây và đợi những kẻ mà cậu vừa nghe thấy tiếng bước chân rời khỏi gian phòng (mà chắc là phải chờ lâu), hoặc leo lên đỉnh tháp. Nhưng sợ bị chóng mặt một lần nữa, cậu đành quay lại. Gontrand quay lại đường cũ và ẩn mình trong bóng tối, cậu bé đưa mắt nhìn khắp gian phòng! Có người! Cậu trông thấy một người đàn ông đang hối hả làm gì đó bên cái bàn trên có đầy những dụng cụ thí nghiệm hóa học. Vì người này quay lưng ra phía cậu nên Gontrand chỉ biết đó là một người cao và gầy. Lúc người đàn ông chìa ống nghiệm ra phía ánh sáng ngọn đuốc để kiểm tra dung dịch bên trong Gontrand thấy bàn tay phải của ông ta thiếu mất một ngón.

Tiếng bước chân người thứ hai trên cầu thang giờ nghe đã rất gần. Tiếng động nặng trịch đầy vẻ đe dọa đến nỗi Gontrand không chần chừ nữa mà lập tức thử vận may bằng cách leo lên đỉnh tháp. Cậu cố leo nhanh hết sức và cuối cùng đã đi hết đoạn đường ống.

Rồi, áp lưng sát vách, cậu bắt đầu cố chui ra, hai cánh tay vươn lên trên đầu lần tìm chỗ bám. Cậu thấy mình đứng trong khoảng không, người áp sát vào bức tường bên ngoài. “Mình điên thật rồi!” Cậu rên rỉ.

Chưa bao giờ cậu thấy sợ như vậy.

Gontrand cẩn thận tránh nhìn xuống phía dưới, tay lần tìm chỗ bám. Cuối cùng, cậu cũng từ từ leo lên và đến được đỉnh tháp. Cậu vượt qua những lỗ châu mai, rồi kiệt sức ngã xuống nền đá lát. “Làm sao mà Ambre lại có thể thích thú trò leo trèo được nhỉ...” cậu vừa lắc đầu vừa nghĩ thầm.

Bây giờ thì cậu phải bằng mọi cách rời khỏi cái tháp đáng nguyền rủa này!

Chỉ một chốc, Gontrand đã lấy lại được hơi thở và chút sức lực. Cậu nhảy từ chỗ này qua chỗ khác và nhanh chóng xem xét cái mặt phẳng mà cậu vừa leo lên. Chỗ thoát duy nhất nhìn thấy được là một cái cầu thang đi xuống tòa nhà. Nhưng không thể nghĩ tới chuyện xuống cầu thang, vì cậu tin chắc đã nghe thấy tiếng bước chân lúc nãy từ cái cầu thang này. Gontrand nhăn mặt và nghiêng người về phía những lỗ châu mai, và cuối cùng phát hiện ra điều cậu cần tìm: một loạt những thanh xà gắn chặt vào tường và chạy xuống thành hình xoắn ốc tới tận chân tháp. Chắc chắn đây là những thanh xà được dùng đến trong thời gian xây dựng tòa tháp. Lấy hết can đảm, Gontrand đặt chân lên thanh xà đầu tiên, và cố hết sức bám vào vách.

Gontrand cảm thấy đoạn đường tụt xuống như mãi không dứt, và càng lâu hơn khi cậu phải dừng lại liên tục để lấy tay áo quệt mồ hôi chảy đầm đìa làm cay xè cả mắt. Nhưng rồi cuối cùng cậu cũng đặt được chân xuống đất, người run lẩy bẩy.

Trước mắt cậu là một con đường hẹp đi qua những tảng đá nặng nề. Cậu lao theo con đường đó, chạy qua những đống đổ nát có lẽ là của một ngôi làng có tường hào vây quanh: nhà cửa toang hoác, tường hào đổ sập. Cậu chạy tới đứt cả hơi. Cuối cùng, khi thấy chắc chắn đã được an toàn, Gontrand mới dừng lại. Vừa kéo lại chiếc áo choàng Virdu trên vai, cậu vừa quay lại. Cậu nhìn tòa tháp chọc trời, trông xám xịt và thật hãi hùng. Cậu bé rùng mình đi tiếp.

« Lùi
Tiến »