Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
trò ảo thuật

Guillemot đến chân tường thành lúc này nhuộm ánh hoàng hôn đỏ sẫm. Thành Ferghâna nằm ở gần Biển Đại phong và Sa mạc Ngốn ngấu. Với cư dân địa phương thì đây là trung tâm thương mại chính. Thành Fernâghâ từng là một điểm trên con đường Gỗ, con đường vận chuyển nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú của rừng Irtych Tím về những thành phố phía Nam giàu có, vào thời huy hoàng xưa. Còn hiện giờ thì thành phố giàu có là nhờ những khu chợ thu hút mọi người từ khắp Thế giới Vô hình, và nhờ vào những khoản thuế thu được từ những người ở nơi khác đến buôn bán.

Chàng Đệ tử Phù thủy giấu mình trong chiếc áo choàng của Người lùn xứ Virdu, tới đứng trước một trong những Cánh cổng khổng lồ của Thành Fernâghâ. Muốn vào được, cậu phải nộp một khoản thông hành - một viên ngọc bích và hai viên xa-phia - cho một tay gác cổng có bề ngoài phát hãi, giống người lai quái vật Ork.

Guillemot đi loăng quăng hồi lâu trong khu phố quanh co sặc mùi thịt hầm, mùi bột giặt và nước tiểu. Cậu thấy choáng ngợp trước vô số hàng hóa đủ mọi màu sắc được bày bán trước các quầy hàng, trước màn biểu diễn của những người làm trò tung hứng và khạc ra lửa làm khuấy động hết cả ngõ phố. Đi sâu hơn vào trong thành phố, vẫn giấu mình trong chiếc áo choàng màu xám, cậu gặp vài con Ork và một số con vật trông rất kỳ lạ, nhưng đa số cư dân là người.

Bước chân đưa cậu tới một quảng trường rộng, ồn ào và đông nghịt người. Cậu dùng một viên đá quý bé xíu để mua đồ ăn và ngồi ăn bên chiếc bàn cáu ghét trong một quán hàng tạm bợ. Nó được đặt dưới một cái lán dựng tạm giữa gian hàng của một người dạy gấu làm trò và một kẻ rao hàng quảng cáo thứ thuốc mỡ thần kỳ. Cậu ngoạm một miếng đùi Batachul to tướng - một loại gà lôi to của vùng đồi Di động - nhồi nhân Kutsis - nấm tổ ong trộn hạt tiêu của miền núi Virdu. Món nhân nhồi cay khủng khiếp, và để giảm cảm giác nóng bỏng, Guillemot phải uống mấy ngụm Sharap, một loại rượu nhẹ của miền Đảo Giữa. Nhưng món rượu nhanh chóng chứng tỏ công hiệu và cậu thấy đầu óc quay cuồng. Guillemot tỏ ra khôn ngoan khi quyết định kết thúc bữa ăn bằng quả Palaur, một loại táo đỏ và ngọt của các vùng miền Đông Thế giới Vô hình.

Sau khi đã ăn uống no nê, cậu đứng dậy và tiếp tục đi khám phá thành phố.

Cách đó không xa, một đám trẻ đang chen lấntrước cái xe đẩy của một người đàn ông ăn mặc rất kỳ cục: ông mặc một chiếc áo dài màu xanh lơ có in hình sao và đầu thì đội một chiếc mũ rộng nhọn hoắt.

- ... Còn bây giờ, ta, Gordogh, nhà quỷ thuật lớn nhất mà Thế giới Vô hình từng có, sẽ làm biến mất quả bóng này!

Người đàn ông lắc lắc bàn tay nhanh tới mức kinh ngạc và quả bóng ông đang cầm biến mất. Lũ trẻ ồ lên những tiếng trầm trồ thán phục và ngạc nhiên. “À, một người làm trò ảo thuật ấy mà!” Guillemot tự nhủ, thấy hay hay. Người đàn ông thật khéo léo. Ông còn làm biến mất nhiều đồ vật, và rồi sau đó lại cho xuất hiện trên lưng hoặc sau tai của những khán giả đang bán tín bán nghi. Sau đó, ông giơ cao hai cánh tay đề nghị mọi người yên lặng:

- Còn bây giờ, nhà quỷ thuật vĩ đại Gordogh sẽ làm biến mất một trong số các vị...

Ông đưa mắt tìm nạn nhân của mình trong số những đứa trẻ đang quay mặt đi và cố thu mình lại. Ông dừng lại ở Guillemot.

- Mời cậu, Người lùn Xứ Virdu! Lại đây đứng lên xe với ta!

Những đứa trẻ khác thở phào vì không bị bắt làm con mồi cho nhà ảo thuật nên xô Guillemot lên rất ghê, cậu bị đẩy tới trước Gordogh. Ông ta bắt cậu lùi một bước sang bên trái. Rồi với vẻ hài lòng, ông nói với khán giả:

- Nhờ quyền lực của Sọ tổ tiên, ta giữ Sức mạnh toàn năng! Ta có khả năng làm cho cậu biến mất! Biến...

Vừa lắc chiếc ào choàng để cho nó che mắt những người khác, ông bước lên trước mặt Guillemot và đồng thời nhấn chân lên một cái nút. Guillemot nghe thấy cạch một cái, rồi cái cửa sập mà cậu đang đứng ở trên mở ra và cậu rơi xuống dưới cái xe đẩy trùm bạt. Cậu cảm thấy có hai người đàn ông giữ chặt tay cậu.

- Nào, Người lùn, đưa cho chúng tao những viên đá quý và áo choàng của mày, không thì ngỏm ngay bây giờ!

Guillemot chống cự lại một lúc nhưng vô hiệu. Cậu kêu tên các Linh Phù tới giải cứu. Nhưng các Linh Phù mãi mới chịu xuất hiện, và khi cậu nhẩm tên Thursaz, Ngọn núi, thì Linh Phù Isaz, Lấp lánh, lại xuất hiện thay vào đó. Tất cả các mẫu tự lẫn lộn và Guillemot không thể nhận ra chúng. Tuy nhiên, cậu bé không còn thời gian để suy nghĩ về sự bí ẩn này; và dù thích có sự hỗ trợ của Linh Phù Bảo vệ hơn, cậu vẫn phải thì thầm tên của Linh Phù Bất động và Làm chủ Bản thân, ngay trước khi bị mấy tên hung hăng đánh đập:

- Isaaaz...

Guillemot cảm thấy những bàn tay đang ghì chặt người cậu bỗng rời ra. Cậu luồn ra khỏi chiếc áo choàng Virdu đang quây chặt lấy người cậu... Hai tên đồng bọn của nhà ảo thuật giả danh nằm lăn quay dưới đất, cứng đờ như những bức tượng! Cậu rùng mình. Phía trên, tên Gordogh vẫn tiếp tục mua vui cho khán giả bằng mấy trò ảo thuật, chắc là để cho hai tên đồng bọn đủ thời gian hoàn tất trò ăn cướp. Guillemot bò ra phía sau chiếc xe đẩy và chạy trốn vào những ngõ nhỏ của Thành Ferghânâ.

Không hiểu pháp thuật của cậu có vấn đề gì? Việc đi qua Cánh cổng giữa hai Thế giới không được thuận buồm xuôi gió thì còn có thể hiểu được: cậu đã quên mất một Linh Phù trong câu Thần chú. Ngốc thật, lẽ ra không bao giờ được mắc sai lầm như thế. Cũng chính vì sai lầm đó mà các bạn và bản thân cậu rơi vào cảnh trớ trêu thế này; nhưng dẫu sao cậu còn biết nguyên nhân, còn tự giải thích được! Đằng này, cậu vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao các Linh Phù mà cậu gọi tên lại đi giật lùi đến; thỉnh thoảng điều này vẫn xảy ra khi cậu mệt mỏi hoặc thiếu tập trung. Nhưng cậu không thể làm các Linh Phù ổn định được dù từ trước tới giờ cậu vẫn làm được như vậy! Nhưng vì sao cậu lại khó nhận ra chúng nhỉ? Chúng biến dạng hoàn toàn! Rồi lúc cậu gọi tên Thursaz, Linh Phù này không chịu đến mà Isaz lại tới thay. Sao vậy nhỉ? Đồng ý, đây không phải là lần đầu các Linh Phù tự hành động mà không theo ý cậu. Nhưng xem đấy, tại sao những tên kia thân mình lại bị cứng đơ ra? Isaz lẽ ra phải có tác dụng lên cậu, chứ không phải lên chúng! Nhờ phép thần kỳ nào đây? Ồ... Cậu bỗng nhớ lại! Thầy Qadehar đã báo trước là ở Thế giới Vô hình, các Linh Phù không thể hiện giống như ở Xứ Ys! Đúng rồi, vậy thì ở đây cậu sẽ kiểm soát chúng như thế nào?

Guillemot suy nghĩ thêm một hồi lâu về điều rủi ro của mình, và vì chưa tìm ra được câu trả lời rõ rang nên cậu tự hứa là sẽ tránh dùng pháp thuật trong Thế giới Vô hình.

Sau đó, cậu quay sang để ý tới biển hiệu của các cửa hàng trên mặt phố.

Chẳng mấy chốc Guillemot đã tìm thấy thứ đang cần: một hiệu kim hoàn nằm khuất trong ngõ nhỏ. Hiệu vẫn còn mở cửa, một chiếc đèn dầu tỏa ánh sáng hiu hắt lên vỉa hè. Cậu đẩy cửa.

Phía sâu trong cửa hàng, có một người đàn ông đang ngồi bên cái bàn, kính trễ xuống mũi, trước một đống đồng hồ đã bị tháo tung. Một ông già. Một thằng bé ngồi bệt trên nền đất dưới chân ông, đưa cho ông những dụng cụ ông cần.

- Mày muốn gì? Lão già thô lỗ hỏi.

- Cháu muốn biết xuất xứ của đồ trang sức này, Guillemot hỏi bằng tiếng Ska, cũng như lão già, và đưa cho lão món đồ bằng bạc mà Thomas đã trao cho cậu trước khi vượt qua Cánh cổng.

Lão thợ kim hoàn nắm lấy mặt dây chuyền, xoay đi xoay lại giữa mấy ngón tay.

- Chưa hề thấy. Thôi giờ thì mày đi đi. Tao sắp đóng cửa rồi.

Dứt lời lão quay về phía thằng bé ngồi dưới sàn nhà: - Kyle, dẫn Người lùn ra ngoài và vặn khóa cửa hai lần.

Thằng bé đứng lên. Nó trạc tuổi Guillemot. Người mảnh dẻ nhưng khỏe mạnh, đôi mắt xanh nổi bật trên nền tóc màu nâu đậm và. Bàn chân trần bị cột vào một cái xích to, khiến nó bước đi rất khó nhọc. Nó dẫn Guillemot ra cửa theo lệnh của lão thợ kim hoàn. Nhưng khi Guillemot chuẩn bị bước ra ngoài, nó liền thì thầm vào tai cậu:

- Một giờ đồng hồ nữa. Ở cửa tầng hầm phía bên kia phố. Tôi có thể giúp anh.

Dứt lời, cánh cửa được khép lại và Guillemot nghe thấy tiếng vặn khóa. Ánh đèn vụt tắt gần như tức thì làm cho cậu chìm trong bóng tối.

« Lùi
Tiến »