-Bác Wal ơi, cháu có điều này muốn nói với bác.
Coralie lại gần cha của Matsi. Ông Wal quay lại nhìn cô bé, vẻ hiền từ.
- Cháu muốn nói với bác về những đồ trang sức cháu đang đeo. Thực ra cháu đã tìm thấy chúng trong lán để đồ. Chúng không phải của cháu. Cháu xin trả lại bác.
Cô bé tháo những viên đá xanh, cái vòng cổ bằng vàng, cái vòng tay bạc và đưa chúng cho bác Wal nhưng ông không giơ tay ra nhận.
- Bác Wal, bác nhận lại đi. Giờ cháu thấy nhẹ cả người. Ngay từ đầu bác đã rất tốt với cháu. Cháu thấy có lỗi vì đã... lấy trộm chút đồ của bác.
Cô bé đỏ mặt khi nói mấy từ “lấy trộm”. Người gác đồ phá lên cười.
- Cứ giữ mấy thứ đồ trang sức đó đi, con gái ạ. Được cháu đeo vào trông chúng đẹp hơn là nằm trong lán đồ của bác. Vả lại, cũng chỉ có cháu và bác biết có chúng thôi. Mà kể cả có người khác biết đi chăng nữa thì ai có thể trách cháu cơ chứ? Bác không cấm ai lấy đồ trong lán nhưng cũng có ai đến đâu.
Coralie nhìn vào mắt ông Wal, đôi mắt gần như trắng xóa, và hiểu là ông không nói đùa. Cô bé cười với ông và đeo lại mấy món đồ trang sức. Ông Wal vỗ nhẹ vào cánh tay cô bé như muốn nói thế là tốt và không cần phải nhắc lại chuyện này nữa. Matsi bỗng xuất hiện và lao đến bên cha.
- Đến bờ rồi! Đến bờ rồi! Bạn ấy phải chia tay với con ở đây hả cha?
Cô bé khóc nức nở.
- Chưa bao giờ con có bạn, một người bạn của riêng con thế này.
Coralie ngạc nhiên nhìn đoàn bè tiến lại gần bờ. Một bãi cát dài rải rác những mỏm đá mở ra trước mắt cô bé. Ông Wal an ủi con gái.
- Không, Matsi, không phải ở đây. Chúng ta sẽ cập bờ xuôi xuống phía Nam chút nữa. Bãi này đầy bọn Gommon. Mảnh đất con nhìn thấy phía sau là của bọn thầy tu Yénibohor. Người Biển ta không hòa thuận gì lắm với bọn họ.
- Tại sao hả bác? Coralie hỏi trong khi Matsi sung sướng nhảy tưng tưng quanh cô.
- Cách đây không lâu lắm, hồi dân ta còn đổi cá lấy lúa mì của họ, bọn trẻ cứ mất tích dần mỗi lần Người Biển ta cập vào bờ. Chuyện đó qua rồi, nhưng chúng ta vẫn nhớ. Người Biển ta là vậy, yêu hay ghét đều nhớ rất lâu.
Hôm nay ông Wal có vẻ nói nhiều hơn hẳn mọi ngày.
- Bác Wal, bác chưa bao giờ kể cho cháu nghe về dân tộc bác, Coralie tận dụng cơ hội.
- Vì chẳng có gì mà nói cả, con gái ạ. Lịch sử của dân tộc ta cũng như mọi dân tộc khác. Chúng ta sinh ra, sống, rồi chết, như tất cả mọi người thôi.
- Nhưng tại sao lại trên bè, lênh đênh sông nước quanh năm suốt tháng?
- Ngày xưa, Người Biển chúng ta cũng sống trên đất liền, rải rác trên bờ biển Nóng bỏng. Dân ta lúc đó rất đông, sống bằng nghề cá, dệt và bán thảm rong biển. Hồi đó, chúng ta rất sung sướng. Rồi một ngày, bọn Gommon bỗng nhiên xuất hiện. Có lẽ một vị thần ác nào đó không yêu quý dân tộc ta nên đã sai chúng tới. Bọn quỷ này giao chiến với chúng ta để tranh giành quyền kiểm soát bờ biển. Chúng rất dữ tợn, khỏe mạnh và độc ác. Dân ta không có cách nào thắng lũ quỷ đó nên đã bị chúng tàn sát hàng loạt.
Coralie tái mặt, cắn môi. Vào cuối thời Trung cổ, chính các Hiệp sĩ và Pháp sư đã bắt bọn Gommon trên bờ biển Xứ Ys và tống chúng sang Thế giới Vô Hình! Ông Wal hiểu nhầm vẻ bối rối của cô bé.
- Khủng khiếp quá phải không cháu? Vì thế, các vị trưởng làng đã họp nhau lại để bàn về tương lai dân tộc. Chúng ta không thể lánh vào trong đất liền vì ở đó có nhiều dân tộc rất hiếu chiến sinh sống. Chúng ta cũng nhận thấy là bọn Gommon dù bơi rất giỏi nhưng không thích rời xa bờ vì những đám sứa Nóng bỏng đầy khắp biển này. Số phận của chúng ta đã được định đoạt như vậy: chúng ta sẽ tìm nơi trú thân trên biển Nóng bỏng! Vậy là mỗi làng làm lấy những chiếc bè rộng mênh mông. Khi tất cả bè được thả xuống nước, tưởng như chúng che khuất hết cả biển khơi. Lúc đó, người ta vẫn chưa dùng từ “bộ lạc” mà vẫn gọi là “làng”. Có đến ba trăm làng dập dờn trên sóng. Sống trên bè là hàng nghìn dân làng vẫn còn chưa biết gì về cuộc sống song nước! Ngày nay, dân ta chỉ còn lại vài trăm người, chia ra làm ba mươi bộ lạc. Những người khác đã không chống chọi nổi với bão táp, quỷ biển hoặc nỗi nhớ đất liền nơi chỉ có bất hạnh chờ đón họ.
Coralie lặng thinh, lúng túng vô cùng. Nhưng dù thế nào cô bé cũng không thể thú nhận với ông Wal là chính dân tộc cô, dù vô tình, đã gây ra những nỗi bất hạnh cho bộ tộc của ông...
- Đừng nói gì cả, con gái ạ. Bác đã nói với cháu là một dân tộc cũng có lúc phải chết như con người vậy! Quan trọng là phải sống cho xứng đáng. Hãy xem chúng ta đây: chúng ta có gì phải phàn nàn đâu. Chúng ta chẳng bao giờ đói khát, rét cóng, và nhất là chúng ta luôn tự do như gió biển lướt trên sóng đến cùng trời cuối đất.
Xúc động, Coralie mỉm cười đầy vẻ biết ơn với ông Wal. Ông nhân từ vuốt má cô bé.
Cuộc trò chuyện kết thúc vì Matsi đã chán phải chờ đợi và đến kéo Coralie đi chơi.
Romaric chui ra khỏi cái hang cậu đã trốn từ hai ngày nay. Lúc này là giữa buổi chiều, nắng chói chang. Cậu đã chén hết đồ ăn thức uống dự trữ. Vẫn chưa thấy con tàu nào xuất hiện ngoài khơi! Cậu quyết định làm theo kế hoạch đã định: rời bờ biển và đi kiếm vận may trên đất liền.
Romaric nhìn lướt ra biển. Xa xa phía tay trái có một đốm to sẫm màu nổi trên sóng. Có phải là ảo ảnh không nhỉ? Cậu không nhìn rõ lắm. Ánh nắng và tia phản chiếu trên mặt nước khiến cậu nheo mắt.
Rồi cậu chú ý đến cái gì đó to hơn, phía bên phải. Chắc là những thân gỗ trôi dạt, hay những mảnh vỡ của một con tàu đắm. Không, đó là những chiếc bè, chắc chắn rồi! Cậu bé rời những mỏm đá và chạy xuống bãi cát, vừa gọi vừa huơ tay lia lịa. Nhưng rồi cậu ngừng lại ngay: trên bè chẳng ai có thể nhìn thấy cậu.
Nhưng ngược lại, ba con Gommon thì đã nghe thấy tiếng cậu bé và đang tiến lại gần.
Cậu bé ngập ngừng. Quay trở lại chỗ mấy mỏm đá cũng chẳng ích gì. Lẽ ra cậu có thể trốn về phía những cánh đồng, nhưng bọn Gommon đã bao vây chặn đường cậu. Chỉ còn một cách duy nhất: bơi ra phía đám bè đang trôi qua ngoài khơi, dù cách này cũng rất mạo hiểm vì bọn Gommon bơi rất giỏi. Chẳng mất thời gian suy nghĩ, cậu bắt đầu chạy và lao xuống một con sóng.
Vừa ra khỏi vùng sóng dồi, cậu bắt đầu bơi sải rất mạnh và nhờ thế rời xa bờ trong nháy mắt. Romaric vùng vẫy đạp chân vì chắc mẩm sắp bị một bàn tay Gommon to khỏe tóm lấy mắt cá và kéo cậu trở lại bờ. Thế nhưng khi nhìn lại, cậu thấy ba con quỷ đứng trên bờ không nhúc nhích và nhìn theo cậu. Romaric thấy nhẹ cả người và hơi chậm nhịp bơi lại. Cậu quặt sang phải, hướng về phía đám bè, không hề biết rằng cái vệt sẫm lớn mà cậu thấy lúc trước đang tiến lại gần cậu, đầy nguy hiểm.
- Nhìn kìa, đằng kia kìa! Matsi kêu lên, tóm lấy tay cô bạn.
- Cái gì? Có chuyện gì thế? Coralie hỏi, nắng làm cô chói mắt, chẳng nhìn thấy gì cả.
- Bọn Gommon trên bờ, cậu có thấy không?
- Có, tớ thấy rồi. Sao mà xấu xí thế không biết! Chúng đang nhìn bọn mình à?
- Tớ nghĩ là chúng nhìn cái cậu đang bơi về phía bọn mình thì đúng hơn. Hoặc là nhìn đám sứa Nóng bỏng sắp tóm được cậu ta.
- Có một cậu con trai à? Đâu, đâu hả Matsi?
- Kia kìa, cô bé chỉ ngón tay.
Cuối cùng Coralie cũng nhận ra người đang bơi và sững lại. Không thể thế được! Nhưng mà đúng là thế thật.
- Ồ, không, cô bé cắn ngón tay rên rỉ. Thật là khủng khiếp! Romaric...
- Cậu biết cậu ấy à? Matsi ngạc nhiên.
- Ừ, đương nhiên, đó là Romaric, bạn tớ!
- Thế thì bạn cậu sắp chết đấy, Matsi thản nhiên thông báo.
Vệt sẫm lớn đã gần sát Romaric thì cậu mới nhận ra. Cậu tăng tốc bơi về phía đám bè chỉ còn cách mấy mét, vừa bơi vừa ngoảnh lại hoảng hốt nhìn đám sứa Nóng bỏng. Đám sứa phồng lên xẹp xuống liên tục, và các cơ trong suốt phía đầu các xúc tu run rẩy vì hưng phấn.
- Cậu ấy sẽ bị tóm trước khi vào được bè. Cần phải... Không, mình không dám đâu! Coralie lẩm bẩm.
Cô bé nhắm mắt và hình dung mình đang chìm xuống trong một cốc thạch lý chua khổng lồ. Cô rên rỉ vì ghê tởm. Chẳng có cách nào, cô không thể làm được.
Romaric thét lên một tiếng nghẹt thở. Tiếng thét như một nguồn xung điện khiến Coralie trút bỏ hết mọi nghi ngại.
Như vừa trở thành một người khác hẳn, cô tiến đến thành bè.
- Cậu làm gì vậy? Matsi lo lắng.
- Một lần nữa, tớ sẽ chứng tỏ là tụi con trai không thể vượt con gái bọn mình, Coralie trả lời bằng giọng đều đều và cố gượng nở một nụ cười.
Rồi cô lặn xuống, dưới cái nhìn sững sờ của Matsi.
Nước làm cô tỉnh ra và có thêm can đảm. Sau vài sải bơi, cô đã đến gần cậu bạn đã bắt đầu có dấu hiệu kiệt sức. Khi nhìn thấy cô bơi lại gần mình, cậu bé ngạc nhiên há hốc miệng và suýt nữa thì sặc nước. Coralie choàng tay qua cằm cậu và giúp cậu thở lại. Phía sau hai đứa, đám sứa Nóng bỏng dồn cục lại, chỉ còn cách một mét. “Mình không nên nhìn chúng, không nên nhìn chúng”. Cô bé thì thầm tự nhủ và quay đầu đi. Rồi cô nói với Romaric, lúc này đã kiệt sức:
- Theo tớ và bắt chước y hệt những gì tớ làm nhé.
- Nhưng làm sao? Cái gì...
- Để sau. Bọn mình không có thời gian đâu. Cậu sẵn sàng chưa?
Romaric gật đầu. Coralie hít một hơi sâu rồi lặn xuống. Cậu bé vội vàng làm theo. Hai đứa bơi dưới nước về phía đám bè chừng nào chúng còn nhịn thở được. Lúc chúng ngoi lên thở thì thấy đám sứa Nóng bỏng vẫn đang bơi tại chỗ, bất ngờ vì hai đứa trẻ đã biến mất.
- Được rồi. Coralie reo lên. Nào, cố lên Romaric, một chút nữa thôi.
Cô bé lại ngụp xuống, thầm cảm ơn những lời khuyên quý báu của Matsi.
Vài phút sau, những cánh tay đàn ông khoẻ mạnh của Bộ lạc Thứ Sáu kéo cả hai đứa lên, thoát khỏi đám sứa Nóng bỏng.