Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 647 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
người khổng lồ mê nhạc

Gontrand đi về phía Nam. Cũng như các bạn mình, cậu tận dụng lần nghỉ chân đầu tiên để nghiên cứu kỹ lưỡng bản đồ Thế giới Vô Hình mà chúng đã vẽ lại trên đồi Những Cánh cổng, khi còn ở Ys. Cái tháp mà cậu suýt chết mới thoát ra được hình như là tháp ở Djaghatael. Trên bản đồ, tháp được vẽ gần con rắn biển thả trên Đại dương Mênh mông. Gontrand quyết định một cách lôgích là đi theo hướng món đồ trang sức của Thomas, chỉ dẫn duy nhất mà đứa nào trong bọn cũng có và tự nhủ trong lúc chờ gặp được ai đó để hỏi đường thì tốt nhất là đi về hướng Virdu vì cả năm đứa đều mặc trang phục của dân ở đó.

Đi qua làng đầu tiên, Gontrand tìm cách hỏi vài người dân làng hiếm hoi mà cậu gặp những thông tin về món đồ trang sức đó bằng cách vẽ hình món đồ lên cát. Mọi người đều lắc đầu cho rằng chưa bao giờ nhìn thấy đồ vật nào như vậy.

Lúc tối, khi đến làng thứ hai, kết quả cũng không khác. Người dân ở đây, tầm vóc nhỏ bé, da trắng như sữa, chẳng thích trò chuyện gì cả. Cậu bé chẳng biết thêm được gì. Cậu đành cuộn tròn mà ngủ giữa cánh đồng, gần một đống rơm, sau khi đã chén nốt đồ ăn dự trữ.

Cậu may mắn hơn khi đến làng thứ ba, vào giữa buổi sáng. Làng này lớn hơn hai làng trước. Gontrand vốn chỉ định ních đầy túi đồ ăn dự trữ vì thấy dân vùng này có vẻ không mến khách lắm. Cậu đã mua được một khúc xúc xích to, một ổ bánh mì và vừa mặc cả xong giá mua mấy quả táo thì nhìn thấy cánh cổng rộng mở của một xưởng làm đàn. Cậu bèn trả luôn cho người bán viên đá quý như giá lúc chưa mặc cả và lao về phía xưởng đàn. Xưởng cứ như cái hầm chứa đồ quý vậy! Trên tường, treo đầy đàn Viole, đàn Hạc và Măng-đôlin đủ mọi loại, đủ kích cỡ và màu sắc.

Người thợ đàn rời mắt khỏi công việc, nhìn cậu bé giây lát rồi lại cắm cúi làm việc.

- Ông muốn mua gì vậy?

Mải ngắm xưởng đàn, Gontrand giật mình. Người đàn ông này cao lớn, tóc vàng, trông không giống như những người dân trong vùng thường có mái tóc hung và thấp. Chắc chắn ông là người từ nơi khác đến và chẳng hiểu sao lại mở xưởng làm đàn tại cái làng heo hút này.

- Dạ, chả là.., thu mình trong cái áo choàng của người Virdu, cậu bé trả lời, tôi đang ngắm thôi mà.

Người thợ đàn mỉm cười hài hước.

- Người Virdu quan tâm đến âm nhạc từ bao giờ ấy nhỉ?

- Thế những người nông dân trong vùng bắt đầu chơi đàn từ bao giờ? Gontrand trả miếng rồi cắn môi.

Người đàn ông phá lên cười. Gontrand ngập ngừng một chút rồi cũng bắt chước ông. Cậu bé hạ cổ áo xuống và tiến lại gần ông.

- Ông nói đúng, cháu không phải người Virdu. Nhưng còn ông, ông cũng không có vẻ là người vùng này.

Người đàn ông ra hiệu ngắt lời cậu bé.

- Ai có bí mật của người nấy, cậu bé ạ! Thế cháu muốn gì nào?

Gontrand cầm lấy một cái kéo và vẽ xuống mẩu ván hình món đồ của Thomas: hình con sư tử có vầng lửa bao quanh.

- Cháu tìm nơi người ta mang biểu tượng này.

Người thợ đàn suy nghĩ.

- Ta nghĩ là hình này giống như huy hiệu của Yâdigâr. Đó là một thành phố ở phía Đông Nam, cuối Sa mạc Ngốn ngấu. Ta đã từng bôn ba nhiều nơi trước khi định cư ở đây, nhưng chưa bao giờ tới đó. Tuy nhiên, ta có nghe nói đó là sào huyệt của những kẻ thô lỗ và quân trộm cướp. Cháu thực sự muốn đi tới đó sao, cậu bé?

- Vâng, Gontrand thở dài. Vài người bạn chắc đang đợi cháu ở đó.

- Vậy thì chúc cháu lên đường may mắn. Có điều, trước khi đi, ta khuyên cháu nên cầu các thần linh của cháu phù hộ, vì chắc cháu sẽ phải cần đến họ đấy.

Người đàn ông đưa tay chào Gontrand và quay lại với công việc.

- Khoan đã, cậu bé đã toan đi nhưng rồi đứng chết lặng trước một cây đàn xi-ta tuyệt đẹp. Bác ơi, món đồ tuyệt mỹ này giá bao nhiêu?

Gontrand lại lên đường, với túi dết đầy đồ ăn và cây đàn mới khoác vai. Thỉnh thoảng, cậu dừng lại vuốt ve thân đàn vồng lên và gảy mấy dây đàn. Cậu đã dốc hết số đá quý Guillemot đưa cho để mua cây đàn này, nhưng cậu không tiếc. Gontrand vẫn có thể kiếm ăn bằng cách hát hay chơi đàn mà. Tất nhiên là nếu cậu gặp được những người yêu âm nhạc chứ không phải đám dân làng quàu quạu.

Mong muốn của cậu thành hiện thực ngay tối hôm đó. Gontrand rẽ sang hướng Đông Nam. Con đường này có vẻ đông đúc hơn. Khi trời sập tối, cậu gặp một nhóm người cắm trại với khoảng ba chục xe ngựa trống rỗng được xếp vòng tròn để đề phòng tụi cướp.

Đó là những thương gia từ Thành Ferghânâ, một trung tâm thương mại ở phía Đông. Họ đã bán hết hàng ở Virdu và trên đường về quê, túi nặng trĩu đá quý. Chính vì thế, như lệ thường ở Thế giới Vô Hình, họ phải thuê người hộ tống. Người hộ tống của họ là những kẻ lai giữa người và quỷ Ork, vì thế chúng có vẻ mặt và thân hình phần nào giống tổ tiên quỷ của chúng.

Bọn hộ tống xua đuổi Gontrand lúc cậu lân la đến tự giới thiệu là người hát rong, ôm cây đàn xi-ta lang thang khắp làng này xóm kia để kiếm sống. Nhưng bởi những người lái buôn muốn cậu bé ngồi bên đống lửa với họ cho vui, nên bọn hộ tống lục soát Gontrand rồi cứ gườm gườm theo dõi cậu bé.

Gontrand đã cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn không khỏi rùng mình lúc những cánh tay đầy móng vuốt rờ rẫm trên người cậu. Sau đó, cậu lấy lại được bình tĩnh khi ngồi bên đống lửa với đám thương gia giàu có đang hào hứng vì có một buổi tối đỡ nhàm chán hơn mọi tối khác. Cậu hát bằng tiếng Ska những bài hát ngộ nghĩnh do cậu sáng tác, khiến cho đám thương gia Thành Ferghânâ cười chảy nước mắt, rồi chơi mấy bản nhạc buồn Xứ Ys khiến họ trầm xuống buồn bã.

Lúc này đã muộn. Đám người Ferghânâ lần lượt về ngủ trong xe mình. Chẳng mấy chốc, Gontrand chỉ còn lại một mình bên đống lửa.

- Ta chưa bao giờ nghe những giai điệu đó. Cậu bé hát rong này, cậu từ đâu đến thế?

Một trong những kẻ hộ tống, ngồi cách xa đó một chút, hỏi Gontrand. Anh ta thật khổng lồ, khi đứng thẳng thì cao hơn những người cùng nhóm tới cả cái đầu. Vai anh ta che hết cả cái bánh xe ngựa mà anh đang dựa lưng vào. Đó không phải là người lai quỷ, mà là một người khổng lồ, như kiểu bác Urien làng Troil.

- Cháu... cháu... thực ra, Gontrand lúng búng, cháu sáng tác ra chúng!

- Cháu có tài đấy. Sao cháu lại phí phạm tài năng mà đi lang thang khắp chốn thế này? Lang thang như vậy nguy hiểm lắm.

Người khổng lồ đứng dậy và đến gần cậu bé. Dù có thân hình to lớn nhưng anh ta đi lại rất nhẹ nhàng và nhanh nhẹn.

- Cháu không muốn trả lời à?

Anh ta có giọng âm vang, trầm và sâu. Đôi mắt anh màu xám, trông không hề độc ác, khuôn mặt thô ráp có nhiều vết rạch. Đầu anh trọc nhẵn và mang vết xăm hình rồng. Người và tay anh cũng đầy những sẹo.

- Đối với người hát rong thì những nẻo đường là trường lớp tốt nhất. Cũng không gì thích bằng được tự do muốn làm gì thì làm và ngủ dưới bầu trời sao, Gontrand trả lời, mắt vẫn đăm đăm nhìn đống lửa.

- Câu trả lời của một thi sĩ, người khổng lồ lẩm bẩm. Ta thích cháu đấy, chú bé ạ. Ở quê ta, vùng thảo nguyên phía Bắc Vô hình, người ta rất yêu âm nhạc. Tiếng gió vi vút qua rừng cây, tiếng hí của những con ngựa đang tung vó, tiếng nước rơi xuống tấm dạ phớt trên lều... Người ta cũng yêu nhạc điệu trong câu nói của các cụ già hiểu biết, trong lời trẻ con bi bô hay lời của người phụ nữ đang yêu.

Hai người im lặng một lúc. Gontrand cảm thấy dễ chịu. Linh tính mách bảo cậu có thể tin cậy người khổng lồ với tâm hồn trong sáng này.

- Cháu tên là Gontrand. Gontrand làng Grum.

- Còn ta là Tofann!

Người khổng lồ mỉm cười để lộ những chiếc răng như của thú ăn thịt.

- Cháu đi đâu vậy, Gontrand?

- Cháu đi Yâdigâr để gặp bạn.

- Vui thật, ta cũng đi về phía đó. Khi nào đến Thành Ferghânâ, ta sẽ chia tay những người thuê ta và đi về phía Yâdigâr. Người ta nói là ngài Thunku ban thưởng hậu hĩnh cho những người phục vụ ông ta và tạo điều kiện để họ tham gia những trận chiến tuyệt vời! Này cậu bé hát rong, chúng ta đi cùng nhau nhé! Cháu chơi nhạc cho ta nghe còn ta sẽ bảo vệ cháu.

Hai người bắt tay để ghi nhớ thỏa thuận. Tay chú bé lọt thỏm trong tay của người khổng lồ, và Gontrand thấy nhớ bàn tay của bác Urien, so với tay của người khổng lồ thì mềm mại hơn bội phần.

« Lùi
Tiến »