Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
nữ thợ săn

Sau suốt một chặng đường dài trên ngựa, Kushumai mang Ambre về đến lâu đài Gor. Thực ra trông nó giống ụ đất hay đồn lũy hơn là lâu đài. Khu nhà với những cọc nhọn tua tủa nằm trên đồi đất nhân tạo giữa vạt đất trống. Một con suối bị nắn dòng chảy, đổ vào hào sâu quanh nhà rồi trở về dòng cũ. Cây cầu rút tạo lối vào qua cửa chính của khu nhà và dẫn đến một cái sân rộng. Ba tòa nhà dài nằm quanh sân: Một là chuồng ngựa, hai nhà còn lại là chỗ ở, bếp và phòng sinh hoạt chung của khoảng hai chục người gác trong lâu đài. Đội tuần tra đi trên nóc các tòa nhà. Chính giữa sân là một tháp vuông ba tầng có nóc lợp ngói gỗ giản dị.

Mọi thứ ở đây đều bằng gỗ.

- Ta cho xây lâu đài Gor không phải để chống lại những kẻ muốn đột nhập vào đây, vì rừng đã giúp ta làm điều đó. Kushumai giải thích cho Ambre ngay khi mới đến. Lâu đài của ta chỉ để tránh những con thú quá tò mò hay đói khát thôi.

Sau khi đã chào hỏi nữ chủ nhân, những người làm có mặt trong sân lại bận rộn chăm sóc cho ngựa. Kushumai và Ambre đi thẳng đến tòa tháp nơi Nữ Thợ săn ở một mình. Tầng trệt được dùng làm kho chứa đồ và thức ăn, ở giữa nhà có một cái giếng nước mát lạnh. Tầng hai có một phòng lớn trải đầy lông thú, được sưởi ấm bằng một cái lò bịt góc bằng kim loại màu đen dày đặt trên những phiến đá. Phòng chứa các rương đựng quần áo, một cái giường lớn, hai cái ghế bành to, một cái tủ chứa đầy vũ khí.

- Tầng trên cùng dành riêng cho ta, Kushumai dặn trước. Không ai được lên đó cả.

Một người thợ săn đến thắp những ngọn nến trên chiếc giá đỡ to đặt giữa phòng. Anh ta đã bỏ bộ áo giáp và mặc đồ da cho thoải mái, cất kiếm và chỉ còn mang một con dao găm.

Kushumai bảo dọn ăn tối ở phòng này, người đàn ông gật đầu và lui đi.

- Thỉnh thoảng ta ăn một mình ở đây, người phụ nữ trẻ nói với Ambre. Cái gì cũng thấy lạ lẫm nên cô bé chẳng nói gì mà chỉ lắng nghe. Còn thường thì ta dùng bữa với người làm trong phòng lớn. Họ rất thích được ở cùng với ta.

Kushumai kể cho vị khách của mình nghe cô đã đến vùng Irtych Tím trong cảnh tuyệt vọng, bị bọn thầy tu hay soi mói ở Yéniborhor săn đuổi vì đã dám làm những nghi lễ bị cấm đoán trên đất của chúng và nhảy múa trên mái một trong những ngôi đền của chúng trong một đêm trăng tròn.

- Kể cũng lạ, cô tâm sự với Ambre, sao đôi khi đàn ông lại sợ phụ nữ đến thế.

Rừng đã che chở và nuôi sống cô Phù thủy. Sau này, Kushumai phát hiện ra là rừng Irtych Tím còn che chở cho nhiều người nữa: những ẩn sĩ, các tay lục lâm bị truy lùng, pháp sư rởm bị pháp sư thật săn đuổi. Cô đã biết cách thu phục họ, khiến họ hiểu rằng nếu tập hợp lại, họ có thể vượt lên số phận. Đó là những người Ambre đã gặp trên bãi đất trống có bọn Roukh và trong lâu đài. Họ đổi da thú lấy súng đạn và kim loại. Còn thì sống nhờ vào lòng hào hiệp của rừng xanh. Những người này đã tôn cô thợ săn Kushumai là Nữ hoàng rừng Irtych Tím.

Ambre mơ màng, nằm sấp trên tấm lông Ohts, một giống gấu khổng lồ, hai tay chống cằm, mắt lim dim. Chuyện thế mới là chuyện chứ! Cô bé thấy vừa khâm phục, vừa ghen tị với nữ chủ nhân. Kushumai đang cắt thịt nướng trong một cái đĩa bốc khói người ta vừa mang đến.

- Này, cầm lấy, kẻo lại chết đói mất, Kushumai vừa nói vừa đưa cho cô bé một miếng thịt cắm ở đầu lưỡi dao.

Ambre đỡ lấy, bỏng cả tay, nhưng cô ăn ngon lành. Lúc cô bé ăn xong, cô thợ săn mang đến một tấm chăn dày.

- Tâm sự hôm nay thế là đủ rồi, nữ chủ nhân tuyên bố và tắt phụt nến. Đến giờ ngủ rồi. Chúc em ngủ ngon.

Ambre muốn phản đối và cố thắng được cơn buồn ngủ một lúc. Nhưng cô bé mệt đến mức chỉ mấy phút sau đã thiếp đi.

- Hãy kể cho ta nghe về bạn bè của em, Kushumai bảo Ambre khi hai người đi dạo trên bãi đất trống quanh lâu đài để tìm nấm hồng.

Hôm trước, lúc còn trên ngựa, Ambre đã kể về cuộc sống của mình cho cô thợ săn nghe, nhưng không nhắc gì đến Xứ Ys. Cô cũng kể về các thành viên trong nhóm của mình và vài cuộc phiêu lưu của họ. Sau đó, Ambre tự hỏi không biết có nên làm thế không và liệu cô có phải thận trọng hơn không. Nhưng Kushumai đã lắng nghe cô bé, nếu không phải là chăm chú thì ít ra cũng không ngắt lời cô. Ambre cho rằng thôi thì ít nhất cũng phải kể chuyện giải khuây cho người đã cứu sống mình. Mà kể thì cũng chẳng sao. Kushumai sống ẩn dật trong rừng Irtych Tím, cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.

- Trước hết phải kể đến Coralie, em gái em. Nó hơi ngốc nghếch và rất sợ sệt, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn diện và vui đùa. Nhưng nó rất hiền lành, tận tụy và... và biết cách làm điều nó muốn với bọn con trai!

- Em thì không làm được à? Kushumai hỏi đùa. Nhưng em rất xinh mà.

- Em không cần xinh đẹp cũng chẳng cần làm bọn con trai thích. Trêu tức tụi nó thích hơn! Em thích cho bọn nó thấy là em cũng làm được mọi thứ như chúng nó! Nếu tụi nó có sợ em cũng chẳng sao. Em chỉ muốn bọn nó phải kính nể em thôi!

- Có phải vì thế mà em muốn giống chúng nó không? Theo ta thì em chọn nhầm đường rồi. Em tưởng bắt chước bọn con trai là đủ để được tôn trọng à? Ngược lại thì có: em cứ muốn đứng ngang với tụi nó và em thua cuộc. Em thấy đấy, Ambre, ta dùng cung kiếm giỏi như đa phần quân của ta. Đó là điều cần thiết để họ phải tôn trọng ta. Nhưng liệu thế đã đủ để trở thành nữ hoàng của họ chưa? Chưa đâu. Muốn vậy, ta phải chinh phục họ bằng sự yếu đuối của ta, bằng tình yêu của ta. Nhưng rồi em sẽ tự khám phá ra tất cả những điều đó. Em có cảm tình với cậu bạn Guillemot mà em đã kể với ta hôm qua phải không?

Những lời của Kushumai làm cô bé lúng túng. Cô mơ hồ cảm thấy nhận xét của Kushumai có phần đúng.

- Cái gì cơ ạ? À, Guillemot... Lúc đầu, cậu ấy làm em bực vì lúc nào cũng đỏ mặt và ấp úng. Lại còn hay thở dài và mơ mộng nữa. Bây giờ thì... cậu ấy đã thay đổi, thật đấy. Cậu ấy trở nên mạnh mẽ hơn, tự tin hơn. Cậu ấy vẫn đỏ mặt khi bị trêu trọc, nhưng không giống như trước. Bây giờ cậu ấy toát ra vẻ tự tin và bí hiểm. Chắc chắn là em thích cậu ấy hơn hồi xưa!

- Em còn khối thời gian mà suy nghĩ về chuyện đó. Kushumai kết luận với một nụ cười lạ lùng. Ở tuổi em, người ta bắt đầu khám phá con tim mình. Về thôi, chị em mình hái nấm nhiều đến mức đủ nuôi cả một trung đoàn rồi.

Hai người về đến lâu đài và bỏ dở câu chuyện về bạn bè của Ambre. Kushumai đưa cô bé đi xem chuồng ngựa, những chú ngựa thật tuyệt vời. Rồi cô đưa cho Ambre một thanh kiếm nhẹ và chỉ cho cô bé vài đường kiếm trong sân, dưới ánh mắt vui vẻ của những người gác trên nóc nhà.

Chẳng mấy chốc đã đến lúc nhóm lửa và ngồi tán gẫu trong khi chờ bữa tối. Trong lúc trò chuyện, Ambre tìm cách hỏi Kushumai về nguồn gốc món đồ trang sức Thomas đưa cho Guillemot. “Yâdigâr”, Kushumai thì thầm như nói với bản thân. Ambre muốn biết thêm điều gì đó, nhưng nữ chủ nhân cười và nói, giọng bí hiểm, rằng cô bé sẽ có câu trả lời vào sáng hôm sau. Rồi một người thợ săn mang đồ uống tới.

- Ambre, Kushumai vừa nói vừa nâng cốc đầy rượu vang, ta uống mừng số phận đã đưa em đến với ta!

- Còn em, Ambre, ngây ngất trong một ngày đặc biệt như hôm nay, bắt chước nữ chủ nhân, em cũng uống mừng số phận đã đưa chị đến bãi đất có bọn Roukh!

Hai người chạm cốc.

Ngay lập tức, Ambre thấy đầu choáng váng.

- Kushumai, có chuyện gì vậy,... chuyện gì...?

Chóng mặt quá, cô bé đổ sụp xuống. Kushumai không động đậy. Cô lại nâng cốc và uống một hơi hết luôn.

- Uống mừng số phận, Ambre ạ, mừng số phận và mừng em nữa!

Ambre hơi tỉnh lại một chút khi Kushumai bế cô lên tầng trên cùng của tháp, nơi chất đầy những sách vở, chậu cỏ, lọ đựng những chất không thể nào tả được.

Cô bé lại thức dậy lần nữa khi Kushumai đặt cô lên cái bàn bằng gỗ thô. Qua màn sương mù, cô bé nhìn thấy cô thợ săn vẽ lên người cô những hình thù kỳ lạ và lẩm bẩm câu thần chú gì đó. Sau đó, Ambre lại ngất đi.

Kushumai yểm một bùa rất phức tạp lên mình Ambre. Vì thế, cô làm suốt đến khuya mới xong. Khi đã xong, cô nhìn Ambre và thấy lòng mình se lại.

- Xin lỗi bé Ambre, cô thì thầm. Ta buộc phải làm vậy. Ngày mai, em sẽ chẳng còn nhớ gì nữa.

Cô bế Ambre xuống tháp và vào chuồng ngựa. Ngựa của cô đã thắng yên cương. Ôm chặt cô bé, Kushumai leo lên ngựa, ra khỏi lâu đài và phóng về phía rừng.

Khi bình minh bắt đầu le lói là lúc hai người đi tới Cánh cổng gỗ sồi có chạm khắc, nơi Ambre đã đi qua để đến Thế giới Vô Hình. Kushumai đặt Ambre dựa vào Cánh cổng. Cô bé vẫn mê mệt.

- Em sẽ thức dậy ở Đồi Di động, cô thợ săn thì thầm. Đó là cửa gần Yâdigâr nhất. Em sẽ gặp lại bạn bè và cậu Guillemot. Bé Ambre dũng cảm.

Kushumai để tay lên vài hình Linh Phù chạm trổ trên cửa và niệm mấy câu thần chú. Một tia sáng lóe lên và Ambre biến mất.

« Lùi
Tiến »