Có ai đó động đậy bên cửa sổ. Guillemot núp đợi đã hơn hai giờ đồng hồ trong bóng tối và cậu bắt đầu tự hỏi liệu thằng bé đó có trêu cậu không. Từ cửa tầng hầm có chấn song, một cánh tay vẫy về hướng cậu. Cậu lặng lẽ tiến lại gần. Sau song sắt, cậu nhận ra khuôn mặt của Kyle.
- Tôi không biết anh là ai. Nhưng tôi biết cái mặt dây chuyền anh đưa cho ông thợ kim hoàn, ông chủ tôi xem. Nếu anh giúp tôi trốn thoát, tôi sẽ nói cho anh tất cả những gì tôi biết.
- Tôi là người Virdu, Guillemot trả lời sau một thoáng do dự. Làm sao biết được là cậu sẽ giữ lời? Một khi được giải thoát, cậu sẽ biến ngay.
- Nếu anh mà là Người lùn Virdu, thì tôi là quỷ Ork. Tôi sẽ giữ lời, thề với anh đấy. Thế nào?
- Vậy thì được, Guillemot quyết định vì tự nhủ chẳng có gì mà mất. Nhưng làm thế nào để giúp cậu ra khỏi đây?
- Dễ thôi. Một cái chấn song đã bị gỉ mòn. Một mình tôi không làm gãy được, nhưng nếu có hai người...
Guillemot nắm lấy chấn song. Kyle cũng thế. Hai đứa, người kéo, kẻ đẩy hết sức, cho đến khi cái song sắt gãy. Guillemot giúp cậu bé nô lệ, chân vẫn bị xích, chui lên.
- Dù anh có là ai thì cũng xin cảm ơn anh. Giờ thì không nên mất thời gian nữa, phải rời khỏi thành phố này ngay lập tức. Nhanh lên!
- Thế ta đi đâu?
- Đến Sa mạc Ngốn ngấu.
- Sa mạc ư? Guillemot ngạc nhiên.
- Nếu anh không muốn bị treo cổ. Đó là số phận của những kẻ giúp nô lệ trốn thoát khỏi Thành Ferghânâ.
- Được, không phí thời gian nữa! Guillemot nhượng bộ. Trong cái rủi có cái may: hè này mình còn chưa kịp phơi nắng kỹ.
Guillemot choàng một cánh tay Kyle qua cổ mình để giúp cậu bé đi được.
Hai đứa hối hả đi đến một ngách thủng trên tường thành do Kyle chỉ. Tụi trộm cướp vẫn dùng nó để ra vào cái thành phố giàu có này mà không bị phát hiện.
Hai đứa đã thoát xa khỏi thành phố. Trăng chỉ còn tỏa những tia sáng yếu ớt trên bầu trời. Tối mai sẽ chẳng còn trăng nữa. Thành Ferghânâr ngủ say mê mệt như những kẻ quá tự mãn với bản thân. Ngách thủng trên tường thành rất kín đáo, chắc chưa từng bị phát hiện và không bị canh gác. Hai đứa bé đi thẳng xuống phía Nam, hướng sa mạc. Chúng đi rất khó khăn vì chân Kyle vẫn bị xích. Cả hai đứa đã cố phá mà không được. Chúng ráng sức đi cho đến bình minh để rời khỏi thành phố của các thương gia càng xa càng tốt.
- Thế là thoát! Kyle thốt lên, buông mình xuống cát, bên cạnh Guillemot. Nào, giờ thì nói cho tôi biết thực ra anh là ai.
- Tớ đã nói với cậu rồi, tớ là người Virdu, Guillemot vừa thở vừa nói.
- Thế đấy, Kyle mỉa mai. Nhưng tôi phải cho anh biết để anh còn liệu đường mà ăn nói nhé: người Virdu nói giọng trầm hơn. Họ thà chết còn hơn phải chạy và họ nói tiếng Ska giỏi hơn anh rất nhiều.
- Chúng ta tôn trọng thỏa thuận nhé, Guillemot khô khan ngắt lời Kyle. Tớ đã giúp cậu, giờ đến lượt cậu: cậu có gì kể cho tớ nghe về món đồ trang sức này?
Kyle nhìn Guillemot rất lâu trong cái áo choàng, bĩu môi coi thường, rồi kiên quyết im lặng.
- Thôi được rồi, Guillemot thở dài vì biết không moi được thông tin gì bằng cách này. Ta chơi bài ngửa nhé.
Cậu bỏ cái mũ trùm dày của áo măng tô và để lộ khuôn mặt. Kyle sững sờ.
- Hóa ra anh là... trẻ con à?
- Như cậu thôi, Guillemot trả miếng, thấy khoái chí vì làm Kyle sửng sốt.
- Tớ muốn nói là... mà, cậu... làm thế nào?
- Cậu không biết đặt câu hỏi rồi, Guillemot chữa lại, làm thế nào không quan trọng, quan trọng là từ đâu đến và tại sao. Cậu có muốn biết không?
Kyle gật đầu lia lịa, mắt vẫn còn trố ra vì ngạc nhiên. Guillemot nói tiếp:
- Tớ không thuộc về thế giới này. Tớ đến từ một nơi gọi là Xứ Ys. Đúng, về mặt nào đó, tớ là một thằng bé. Cậu sẽ giúp tớ rất nhiều nếu nói cho tớ những gì cậu biết về cái mặt dây chuyền mà tớ đã cho ông thợ kim hoàn xem. Tớ phải tìm mấy người bạn bị lạc. Có lẽ món đồ trang sức này...
Im lặng một lúc. Chú bé nô lệ vừa trốn thoát nhìn cậu bé Xứ Ys, rồi nói:
- Tớ tên là Kyle, như cậu đã biết. Cách đây khoảng một năm, bọn trộm cướp đã tấn công bộ lạc tớ, vốn là những người sống trong sa mạc. Chúng bắt tớ và bán làm nô lệ cho ông già cậu đã gặp ở cửa hiệu, trong Thành Ferghânâ.
- Khổ thân cậu. Guillemot tỏ ý thông cảm.
- Ồ! Ông ấy chưa bao giờ làm tớ đau. Ông ấy không ác đâu. Làm nô lệ lẽ ra phải khổ hơn nhiều.
- Thế còn món đồ trang sức? Guillemot cắt ngang để tránh lan man lạc đề.
- Tớ đang định nói đến nó đây: đó là mặt dây chuyền của các tay chân của Thủ lĩnh quân trộm cướp Thunku, chủ nhân của Yâdigâr. Tớ biết vì bộ lạc tớ sống du cư và thỉnh thoảng đến gần thành phố đó.
- Cậu có thể cho tớ biết thêm về cái gã Thunku này không? Guillemot hỏi.
- Đó là một kẻ rất tàn ác và nham hiểm, sống bằng nghề trộm cướp trong khắp cả vùng. Hắn lãnh đạo một đội quân gồm cả người lẫn quỷ Ork và nhiều giống quỷ khác. Hắn có rất nhiều bằng hữu có quyền lực, như Ngài Sha chẳng hạn.
Guillemot rùng mình. Cậu đã nghe cái tên này! Hay đúng hơn là đã đọc thấy nó ở Gifdu thì phải. Đúng rồi, ở Gifdu, trong một cuốn sách về Thế giới Vô hình! Nhưng sách nói về hắn như thế nào nhỉ? Guillemot chẳng nhớ nữa.
- Còn gì nữa không? Cậu giục Kyle.
- Theo như tớ biết thì Thunku chưa bao giờ gây chiến với dân tộc tớ. Dân tộc tớ và Yâdigâr tuân theo một hiệp ước hòa bình có từ xa xưa: sa mạc thuộc về Người Cát, Đường Đá thuộc về thành phố.
Guillemot suy nghĩ một lúc về những lời Kyle nói. Cậu lôi bản đồ Thế giới Vô hình ra khỏi túi xách. Thành Ferghânâ ở chỗ này, Đường Đá và Yâdigâr ở chỗ này, còn hai đứa thì đang ở trong sa mạc. Cậu thở dài.
Biết bao thời gian đã trôi đi từ lúc cậu và các bạn đi qua Cánh cổng! Các bạn cậu có gặp nhiều khó khăn như cậu không? Và nhất là họ có đến Yâdigâr như cậu hy vọng từ đầu không? Liệu họ có còn sống không?
- Cái gì thế? Kyle thấy tò mò, sán lại gần và hỏi.
- Đây là bản đồ thế giới của cậu. Cậu xem này, chúng mình đang ở chỗ này trên bản đồ.
Kyle thích mê đi.
- Đây là lần đầu tiên cậu thấy bản đồ à?
- Ừ. Thế những dấu hiệu ở chỗ này, chỗ này nữa, nghĩa là gì?
Guillemot nhìn Kyle.
- Là chữ, là từ. Cậu không biết đọc à?
- Không.
- Ở đây không có trường lớp gì à? Guillemot hỏi tiếp.
- Có, nhưng ít lắm, mà trường chỉ dành cho một số người thôi.
- Cậu thật không may. Thôi, ta đi nào, Guillemot vừa nói vừa cất bản đồ đi. À quên, cậu nói thêm và chìa tay ra cho Kyle, tớ tên là Guillemot.
Hai đứa lại cất bước nặng nề. Vài giờ sau, bình minh ló rạng. Kyle bắt đầu hốt hoảng.
- Phải tìm ngay một Bokht, nhanh lên, trước khi mặt trời lên.
- Bokht à? Guillemot ngạc nhiên. Những cử chỉ hốt hoảng của Kyle làm cậu lo lắng.
- Ừ, nghĩa là một phiến đá. Nhất định phải tìm ngay, nếu không Sa mạc Ngốn ngấu sẽ nuốt chửng chúng ta ngay.
Tạm gác các câu hỏi sang một bên, Guillemot giúp Kyle tìm một phiến đá. May là chỉ một chốc sau, Kyle đã reo lên vui sướng:
- Đằng kia, tớ thấy một phiến đá rồi.
Hai đứa vội vàng tiến về phía một phiến đá to như cái thuyền và trèo lên. Một lúc sau, mặt trời ló ra. Cát bắt đầu rì rầm rên rỉ xung quanh chúng. Dưới phiến đá, hai đứa cảm thấy sa mạc thụt xuống. Rồi tất cả trở lại bình thường. Bề ngoài là thế. Guillemot nhìn bạn dò hỏi.
- Sa mạc Ngốn ngấu là một thực thể sống, Kyle giải thích với Guillemot còn đang bàng hoàng. Ban ngày, nó nuốt tất cả những thứ gì không phải là đá: sinh vật, kim loại, gỗ! Nhưng ban đêm, nó ngủ. Người ta có thể đi qua mà không phải lo ngại gì.
- Thế có ai sống trong cái địa ngục này không?
- Có chứ, Người Cát. Đơn giản là thích nghi thôi mà.
Hai đứa thôi không nói nữa để tiết kiệm nước bọt. Chúng nó quên mất không mang nước theo.