Nào, thế bây giờ ta đi đâu?
- Để tớ xem bản đồ đã. Các bạn cậu đã đưa chúng ta đến chỗ này, phía trái chắc chắn là con đường dẫn đến Thành Ferghânâ. Tớ nghĩ là bọn mình phải đi đường đó. Sau Đồi Di động chắc phải có đường quặt về hướng Yâdigâr.
Coralie ngó qua vai Romaric và thờ ơ nhìn vào tấm bản đồ.
- Nếu cậu đã nói vậy thì cứ thế mà làm. Nhưng mà đi nhanh lên. Tớ đang bị nắng nướng chín đây này.
Bộ lạc Thứ Sáu của Người Biển đã để hai đứa lên một bãi biển phía Đông, nơi không có bọn Gommon và cách xa thành Yénibohor đáng sợ. Matsi khóc rất nhiều khi Coralie ôm bạn vào lòng. “Cậu đừng để ai bắt nạt chỉ vì bố cậu là người gác đồ. Cậu xứng đáng với những gì cậu muốn,” cô thì thầm vào tai bạn.
Romaric chỉ biết siết chặt tay ông Wal và cảm ơn lòng mến khách của ông. Hai đứa hoa tay thật mạnh để giã từ đoàn bè rồi đi sâu vào trong đất liền, nơi người ta bảo chúng là sẽ có đường cái.
- Giờ bọn mình có hai người rồi, Romaric vừa nói vừa bước theo lối mòn vết xe ngựa. Chẳng mấy chốc cả hội mình sẽ đông đủ! Muốn thế thì chỉ cần đi đến Yâdigâr. Món đồ trang sức của Thomas không làm cậu nghĩ ngay đó là hướng tốt nhất phải theo à?
- Có chứ, tớ nhận thấy ngay điều đó. Cậu biết thừa là tớ lúc nào chả chết mê chết mệt vì đồ trang sức.
Romaric nhìn bạn ngạc nhiên. Thế là Coralie đã biết tự chế nhạo bản thân mà chẳng cần ai chỉ cho.
- Nếu nghĩ kỹ ra, cậu nói tiếp, tay mân mê tấm bản đồ, món đồ trang sức là chỉ dẫn duy nhất mà tất cả chúng ta đều có. Tớ cũng thế, tớ nghĩ ngay đến nó. Hy vọng là các cậu kia cũng nghĩ thế.
Chúng đi tiếp một đoạn không nói năng gì. Romaric, vẻ trang trọng một cách khác thường, tỏ ra lúng túng. Bất chợt cậu quyết định:
- Coralie, tớ... tớ còn chưa cảm ơn cậu đã cứu sống tớ hôm nọ, khỏi đám sứa. Cậu thật dũng cảm. Không biết nếu là tớ, tớ có dám làm thế không. Dù sao thì tớ cũng sẽ không bao giờ quên điều đó.
Coralie hơi đỏ mặt và quay sang nhìn bạn vẻ biết ơn.
- Tớ chắc là ở vào vị trí của tớ, cậu cũng sẽ làm vậy thôi. Nhưng tớ thì tớ nghĩ sẽ không bao giờ làm được như thế nữa đâu.
- Thế à? Tại sao?
- Tớ rất sợ bọn sứa! Cái bọn sứa Nóng bỏng đó thật là khủng khiếp!
- Thế nhưng cậu vẫn lao xuống? Romaric sững sờ. Lòng dũng cảm mà Coralie thể hiện lại có thêm một sắc thái mới.
Cô bé khoái chí thưởng thức lời khen và sự hâm mộ của bạn. Nhưng cô cũng không kìm được câu đùa:
- Vì tớ muốn cho cậu xem đôi hoa tai mới của tớ quá, mà cậu thì lại có vẻ như không muốn bơi đến bè...
- Cậu thật là không tưởng tượng được.
- Cám ơn! Coralie nháy mắt đáp.
Hai đứa đi mãi đến sập tối mới nghỉ lại dưới chân khu Đồi Di động.
Romaric lấy cỏ khô nhóm một đống lửa nhỏ. Hai đứa ngồi bên đống lửa ăn cá hun khói bác Wal đưa cho lúc chia tay. Rồi quấn mình trong tấm áo choàng của người lùn thành Virdu, chúng nằm co ro cạnh nhau. Romaric trằn trọc mãi không ngủ được.
Đến trưa hôm sau thì chúng đến ngã rẽ mà Romaric đã nói: một con đường đâm thẳng xuống phía Nam. Hai đứa đi theo đường này.
- Nếu mọi việc suôn sẻ thì ngày mai chúng mình sẽ tới Yâdigâr, cậu bé nói.
- Tớ cứ tự hỏi không hiểu cái thành phố đó trông thế nào nhỉ!
- Nếu cứ như bác Wal nói thì chẳng thích thú gì đâu! Bác ấy bảo đó là chốn tụ hội của bọn lưu manh trên khắp Thế giới Vô hình.
- Vậy đấy! Thế mà lẽ ra lúc này tớ đang được ở nhà, ngồi uống trà đá ngoài hiên! Coralie thở dài.
Con đường lúc này kẹp giữa những hẻm núi đá dốc đứng và men theo một dòng suối đã cạn từ lâu. Chẳng có cây cối gì cả. Không gian lặng như tờ.
- Chỗ này khiến tớ sởn da gà! Coralie vừa thú nhận vừa nhìn xung quanh đầy nghi ngại. Chúng mình mau đi khỏi đây đi.
Hai đứa dồn bước.
Bỗng một tiếng huýt sáo dài vang động khắp hẻm núi. Hai gã đàn ông xuất hiện từ sau mỏm núi và dùng vũ khí dọa nạt, chặn đường hai đứa trẻ. Tụi cướp! Gã thứ nhất, hình thù cổ quái, thấp bé, một mắt lồi to, cái miệng móm trề ra rớt nước dãi, vung súng lên chĩa về phía Coralie khiến cô bé cảm thấy hết sức khó chịu. Gã thứ hai, cao lớn, khoác áo lông gấu, vung vẩy ngọn giáo trước mặt hai đứa trẻ.
Thế là hai đứa bị bắt. Romaric siết chặt nắm đấm: không có vũ khí thì kháng cự chẳng ích gì. Cậu để cho tụi cướp trói tay và xích chân, giống như Coralie.
Tụi cướp đi theo con đường mòn vuông góc với đường nhựa. Gã lùn đi đầu, còn tên kia, người bốc mùi hôi thối, đi khóa đuôi.
Cả bọn tới một cái hang. Một phiến đá to che gần hết cửa hang. Hai đứa trẻ bị đẩy vào trong hang. Đáy hang xếp đầy rương hòm khóa kín. Một gã đàn ông béo lùn nằm dài trên chiếc giường tạm bợ, vừa ho vừa khạc ra máu làm lấm đôi chỗ chòm râu dày sẫm màu.
Hai tên cướp dẫn bọn trẻ lại gần gã béo lùn.
- Hừ, trẻ con à? Chúng có đá quý không?
- Ít thôi, thưa sếp, gã cướp mặc áo lông gấu nói. Chúng tôi đã lục soát chúng và chỉ tìm được có thế này...
Hắn đặt xuống giường gã đầu sỏ một vốc nhỏ đá quý, một cái vòng cổ bằng vàng, một cái vòng tay bằng bạc và hai cái hoa tai đá xanh.
- Có còn hơn không, gã đầu sỏ nói. Một phần bộ ngực lông lá của gã quấn băng lấm bẩn. Gã đang nằm dưỡng vết thương ở ngực từ trận phục kích trước. Ta sẽ định đoạt số phận chúng vào ngày mai. Thunku mua trẻ con gái trai gì cũng bằng tiền nhau tuốt.
Gã lùn cười khẩy khiến Coralie rùng mình.
Hai đứa bị lôi đến góc hang và bị trói chặt lại.
- Thật là khủng khiếp, Coralie rên rỉ, cằm run run.
- Rồi sẽ ổn thôi, Romaric cố an ủi bạn. Bọn mình sẽ thoát, tớ hứa với cậu đấy.
Hai tên cướp khác lười nhác vơ vẩn trong hang tránh nóng. Tụi cướp cả thảy có năm tên, kể cả đầu sỏ đang nằm trên giường. Romaric thở dài. Đông quá. Cậu thầm phác trong đầu các kế hoạch đào tẩu, nhưng kế hoạch nào cũng không khả thi. Có lẽ chờ đến đêm sẽ dễ dàng hơn.
Một cung thủ gầy giơ xương, với một vết sẹo gớm ghiếc trên mặt, thở hổn hển chạy vào hang báo có đoàn người đi qua hẻm núi.
- Bọn mày vào vị trí đi, tên đầu sỏ quyết định. Ta cướp nốt tụi này rồi ngày mai biến. Mấy cái rương đá quý này đủ để bọn ta sống suốt đời vương giả rồi!
Tụi cướp reo hò vui mừng rồi ùa ra ngoài. Romaric lợi dụng thời cơ định nới lỏng dây trói, nhưng sây sát cả cổ tay mà chẳng ích gì. Tụi cướp trói chặt quá. Bên cạnh cậu, Coralie cũng đang nhúc nhích.
- Tớ chỉ mong cái gã lùn đó ra xa khỏi hang! Cô bé thở dài. Cậu có thấy gã nhìn tớ thế nào không? Tớ vẫn còn sởn hết cả da gà đây này!
- Bình tĩnh đi và cố nghỉ ngơi một chút, Romaric trả lời. Tớ ở đây. Tớ sẽ bảo vệ cậu.
Nhưng, tận đáy lòng mình, cậu bé cảm thấy hoàn toàn bất lực. Cậu chỉ có thể hét lên nếu tụi cướp làm gì cô bé. Ý nghĩ làm cậu tức điên lên và lại cố cởi dây trói mà không được. Cậu thôi không cựa quậy nữa và đắm mình trong cơn tuyệt vọng nhưng yên lặng để khỏi làm Coralie hoảng sợ.