Khúc đường này cứ ghê ghê thế nào ấy!
- Ta hoàn toàn đồng ý với cậu, nhạc sĩ ạ.
Chàng khổng lồ có vết xăm trên đầu ngước đôi mắt xám dò xét xung quanh. Họ vừa đi vào khúc đường lọt giữa các vách đá đầy hiểm trở. Nếu anh ta mà phải phục kích khách qua đường để cướp bóc hay giết hại thì anh ta cũng chọn khúc đường này mà không do dự gì hết!
- Chú nghĩ là chúng ta đang gặp nguy hiểm ạ? Gontrand hỏi, tay bồn chồn gảy dây đàn xi-ta.
- Đó là việc của ta, cậu bé ạ! Chúng ta đã thỏa thuận rõ ràng rồi mà, tối tối cháu đàn hát cho ta vui, còn ta chịu trách nhiệm về những hiểm họa dọc đường.
Người khổng lồ cười khẽ. Gontrand gãi đầu gãi tai.
Đúng là từ khi rời đoàn xe của các thương gia Thành Ferghânâ, chưa ai dám gây chuyện với hai chú cháu. Chỉ nhìn thấy Tofann thôi là chả ai muốn gây thù chuốc oán với anh!
Một tiếng huýt sáo dài vang trong hẻm núi. Tiếng huýt sáo chưa dứt thì người khổng lồ đã biến mất. Gontrand chỉ còn một mình trơ trọi đối mặt với mấy gã đàn ông vừa chui ra từ sau mỏm đá. Mấy gã này nhìn nhau nghi ngại.
- Tụi nó có hai người cơ mà, phải không cung thủ?
- Rõ ràng tao đã nhìn thấy hai người lúc đi vào hẻm núi, gã cung thủ trẻ biện bạch.
- Nếu mày nhìn thấy hai, gã cụt một tay huơ huơ cái giáo bằng cánh tay còn lành lặn nói, thế đứa kia đâu?
- Nó đây, thưa các ngài!
Tofann xuất hiện như vừa độn thổ chui lên. Anh nắm lấy sọ gã cụt tay và đập vào tấm thép gắn trên áo da anh đang mặc, ở ngay chỗ tim. Nhanh như chớp, anh rút tiếp một con dao dẹt trong bốt ra và đâm vào họng một gã gầy cao lêu đêu, khiến gã liêu xiêu ngã ngửa người, đập vỡ khiên vào một phiến đá.
Những tên còn lại chết đứng vì khiếp hãi.
- Nào, giờ ta nói chuyện nghiêm túc, nếu các ngài đồng ý!
Người khổng lồ đã rút một cây kiếm trông rất khiếp ra khỏi tấm bao bằng da và kim loại anh vẫn đeo trên lưng. Cây kiếm huơ một vòng, suýt nữa chém đứt đầu gã cung thủ, may mà gã cúi xuống tránh kịp. Một nhát nữa giáng từ trên xuống dưới gần như bổ đứt đôi gã mặc áo lông gấu chậm chân hơn. Gã rên lên vì đau đớn rồi đổ sụp xuống. Gã cung thủ đã bỏ cung vì loại vũ khí này không có tác dụng trong trận giáp lá cà, lôi ra một con dao găm và cả gan đối mặt với Tofann. Chàng khổng lồ di chuyển rất mau lẹ. Các động tác của anh đều chính xác và nhanh như chớp. Gã cung thủ chật vật chống lại đòn của Tofann. Gã thử đâm vài nhát nhưng bị Tofann dễ dàng gạt đi. Cuối cùng, chàng khổng lồ chém trúng tay gã cung thủ, khiến gã phải buông dao, rồi đâm vào đùi gã, gã ngã sấp mặt xuống đường. Nằm trên mặt đất, gã cung thủ hung dữ nhìn Tofann, người đầy máu, kiếm gác hờ trên vai, đứng gườm gườm nhìn gã. Sự tương phản giữa hai người lại càng rõ nét vì vẻ gầy nhom của gã cung thủ và gân bắp cuồn cuộn của chàng khổng lồ.
- Này nhóc, đừng sợ. Ta không có thói quen giết kẻ đã ngã. Nhất là kẻ đã bị đánh tơi bời! Ngươi được tha mạng.
Ngay từ lúc bắt đầu, Gontrand đã núp sau một tảng đá và kinh ngạc theo dõi trận ẩu đả. Gã cung thủ đã bị loại khỏi vòng đấu, giờ chỉ còn gã lùn dị dạng đối mặt với chàng khổng lồ, vẻ khiếp sợ rất khó tả.
Tofann tiến về phía gã. Gã lùn quăng vũ khí, vừa chạy trốn vừa la hét. Tofann rượt theo hắn. Gontrand cũng đi theo anh vì sợ phải ở lại một mình với tay cung thủ và đống xác chết.
Cậu bé vừa thở hổn hển vừa đi vào một cái hang được chiếu sáng bằng đuốc. Tofann đã chặn lại được kẻ trốn chạy và đập vỡ sọ gã bằng một cú đấm. Anh cũng giết nốt một gã đang nằm trong giường hò hét giận dữ.
- Gontrand! Sao cậu lại ở đây?
Sửng sốt, Gontrand đi về phía đáy hang. Romaric và Corélie đang bị trói dựa vào mấy cái rương, nhìn cậu như vừa thấy ma vậy.
- Thôi, ta chia tay nhau ở đây, Tofann nói với ba đứa trẻ.
Người khổng lồ đưa ba đứa đến lối ra khỏi hẻm núi. Lũ kền kền đã bắt đầu bay liệng thèm thuồng quanh nơi diễn ra trận chiến lúc trước.
Gã cung thủ, thực ra chỉ bị thương nhẹ, đã mất dạng.
- Chú có chắc là không muốn đổi ý không? Gontrand rất buồn phải xa người bạn lớn nên cố thuyết phục người khổng lồ lần nữa.
Tofann chỉ cái túi to tướng anh khoác trên người.
- Sao ta lại phải đi đánh thuê nữa khi mà ta đã có tiền của đủ để chỉ phải lao động cho vui thôi?
Sau khi đã cởi trói cho Romaric và Coralie, họ mở những cái rương và khám phá ra cả một kho đá quý cùng đồ trang sức. Gontrand, Romaric và Coralie từ chối lấy những món đồ đã khiến biết bao người thiệt mạng. Tofann thì lấy thỏa thích, rồi dùng những tảng đá to bịt miệng hang lại.
- Bây giờ các cháu chỉ việc men theo con đường này mà đi. Nó dẫn thẳng đến Yâdigâr.
- Thế nhỡ chúng cháu lại gặp phải cướp thì sao? Gontrand hỏi lại.
- Giờ thì đó là việc của các cháu, người khổng lồ trả lời rồi dịu giọng nói tiếp. Chẳng lẽ các cháu cứ suốt đời phải có nhũ mẫu sao!
Thấy vẻ mặt tuyệt vọng của Gontrand, Coralie hiểu là phải kết thúc ngay cảnh từ biệt dùng dằng này. Cô bé tiến lên, kiễng chân hôn lên má người khổng lồ.
- Cảm ơn chú đã cứu chúng cháu.
Cô bé nhớ lại cảm giác nhẹ cả người khi người khổng lồ giết chết tên lùn quái dị.
Romaric bắt tay Tofann, ánh mắt đầy biết ơn và cảm phục, nhưng phải cố nén nhăn nhó khi người khổng lồ siết chặt tay chú bé. Tofann là một chiến binh tuyệt vời. Cậu chỉ mong ngày nào đó được giống như Tofann! Có lẽ là ít hoang dã và nhiều chất... hiệp sĩ hơn một chút!
Cuối cùng, chàng khổng lồ mặt đầy sẹo ôm Gontrand vỗ nhẹ tình cảm. Cậu bé phải cố nén để không òa khóc. Cậu cảm thấy rất gắn bó với người đàn ông luôn bình tĩnh, hài hước, mạnh mẽ và nhạy cảm này.
Dù đã cố lấy hết can đảm nhưng Gontrand vẫn không muốn nhìn thấy vị thần hộ mệnh của mình ra đi.
Tofann nhẹ nhàng gỡ cậu bé ra và vừa đi vừa ngoái lại chào mấy đứa bé hồi lâu.
- Nếu các cháu đi qua vùng Bắc Vô hình thì nhớ rẽ vào thăm chú ở thảo nguyên.
Chẳng mấy chốc anh đã biến mất sau những hẻm núi. Ba người bạn nhìn nhau.
- Nào, ta tiếp tục cuộc phiêu lưu chứ? Gontrand rụt rè nói.
- Nếu cậu muốn! Romaric đập mạnh vào lưng Gontrand.
- Lên đường thôi, các bạn ơi! Coralie nói, vẻ hơi cải lương một chút. Cô bé rất vui vì cô và các bạn vẫn giữ được lòng dũng cảm dù trải qua bao biến cố.
Khoác tay nhau, chúng lên đường đến Yâdigâr.