Nắng như thiêu như đốt. Mắc kẹt trên Bokht, phiến đá rộng bảo vệ chúng khỏi bị sa mạc Ngốn ngấu nuốt chửng, hai cậu bé bắt đầu cảm thấy khát cháy họng. Guillemot rút trong túi ra cái áo choàng của Người lùn Virdu còn thừa sau khi cậu chia đồ đạc cho các bạn, và đưa nó cho Kyle để cậu ta núp vào tránh nắng. Kyle ngồi thu lu, tay ôm đầu, không động đậy. Guillemot đứng ngó về phía chân trời, tay khum khum che nắng cho khỏi bị chói mắt.
- Có người kìa, cậu bỗng kêu lên. Hình như có người đang đi lại chỗ bọn mình.
Kyle đứng vụt dậy và nhìn về phía bạn vừa chỉ. Đúng là có một đoàn người mặc đồ màu lam, vác sung trường, đang tiến thẳng về phía chúng.
- Lần này thì toi thật rồi, Guillemot nhăn nhó. Chắc chắn đó là bọn cảnh binh Thành Ferghânâ đang truy lùng chúng mình.
Kyle không nói gì.
- Khỉ thật, bọn mình lại không thể bỏ cái phiến đá này mà trốn chạy! Bọn mình kẹt rồi! Như chuột sập bẫy rồi! Cậu còn cười được à? Guillemot giận dữ hỏi Kyle. Cậu này đúng là đang cười nhìn bạn cứ loay hoay lồng lộn.
- Tớ cười vì sắp được uống rồi! Cậu bé bình tĩnh đáp.
- Cậu nói thế nào ấy chứ! Guillemot rên rỉ. Uống nước trong ngục tối, quỳ gối và chờ bị treo cổ ư? Tớ chẳng thấy cảnh đó có gì là vui vẻ cả.
Những người vận đồ lam tiến lên chậm chạp. Guillemot nhận ra họ đều mang một thiết bị rất kỳ quặc: chân họ được buộc rất khéo vào những tảng đá rộng bằng một hệ thống dây đai. Họ dùng những phiến đá này để đi như ván trượt tuyết và họ cũng dùng gậy để đi lại dễ dàng hơn, giống như gậy trượt tuyết, nhưng khoanh tròn ở đầu gậy được thay bằng hòn cuội tròn.
- À, hóa ra họ làm vậy! Guillemot reo lên vỗ trán. Thế mà chưa đầy năm phút trước tớ còn nghĩ đến chuyện trốn khỏi phiến đá này vì thấy họ đi mà không bị cát nuốt mất!
- Đó là sai lầm chết người đấy, Kyle nói ngắn gọn, cậu bé có vẻ rất khoái trí. Người Cát có phương tiện riêng để đi giữa ban ngày mà không bị sa mạc nuốt!
- Thế họ không phải là thương gia Thành Ferghânâ à? Guillemot ngạc nhiên hỏi.
- Thương gia? Trên Sa mạc Ngốn ngấu, giữa ban ngày ban mặt ư? Không, cậu có thể tin tớ: đó là những Người Cát! Chính xác hơn là những Người Cát thuộc bộ tộc Áo Lam.
Đột nhiên, những kẻ lữ hành lạ lùng bỗng nhốn nháo cả lên, chỉ tay về phía hai cậu bé, kêu lên và giơ súng lên đầu.
- Họ có làm gì chúng ta không? Guillemot lo lắng.
- Tớ chắc là không, Kyle cười.
Kyle không nói dối. Nhóm Người Cát huýt sáo và reo hò ầm ĩ, tỏ ra rất vui vì gặp hai cậu bé. Họ xúm lại chăm chút cho Kyle và Guillemot. Guillemot không thể hiểu được tại sao hai cậu lại có được vinh dự đó, nhưng rồi cậu nhận thấy họ tỏ ra rất kính nể Kyle. Họ cho hai cậu uống một thứ nước hơi mặn. Rồi họ đặt hai đứa lên vai hai người to khoẻ nhất đám và cả bọn lại lên đường. Chẳng mấy chốc, phiến đá che chở hai đứa đã chẳng còn thấy đâu nữa.
- Tớ chưa kịp nói với cậu, Kyle giải thích vì thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt Guillemot, tớ là con trai các tù trưởng Người Cát.
- Con trai các tù trưởng nghĩa là sao?
- Nghĩa là, Kyle giải thích trong lúc vẫn cố giữ tư thế bất động, giống như Guillemot, để người đang mang chúng không bị mất thăng bằng, người ta tìm thấy tớ gần một cái giếng, lúc tớ còn bé tí. Chỗ có nước là những nơi thiêng liêng đối với bộ lạc tớ. Vì thế, Người Cát cho rằng các vị thần đã gửi tớ cho họ và để tôn vinh các vị thần, họ đã trao tớ cho các tù trưởng nuôi nấng. Vì thế mà tớ trở thành con các vị tù trưởng của ba bộ lạc Người Cát.
- Thế nghĩa là cậu không biết ai là cha mẹ đẻ của mình? Guillemot hỏi.
Kyle sa sầm. Cậu nói khẽ:
- Không.
- Thế thì bọn mình gần như có một điểm chung đấy, Guillemot nói, giọng an ủi. Đúng hơn là một nửa giống nhau. Tớ cũng không biết bố mình là ai.
Ý nghĩ đau đớn này khiến cậu lăn g đi. Guillemot chợt thấy hiện lên gương mặt tươi cười âu yếm của mẹ, làm cậu thấy nhớ da diết những gì cậu yêu thương, những gì thuộc về cuộc đơi trươc đây của cậu. Giờ đây, trên sa mạc này, tất cả như đã cách xa hàng năm ánh sáng.
Cậu bé chợt quay lại thực tế: người đang mang cậu càu nhàu vì bị mất thăng bằng.
Vài giờ sau, họ đến một đám trại rải rác trên phiến đá Bokht rộng mênh mông, nằm giữa một thung lũng.
Cả nhóm được đón chào vui vẻ, chộn rộn.
- May quá là đã đên nơi, Guillemot lẩm bẩm. Tớ thấy buồn nôn vì phải ngồi trên lưng một người đi lắc lư.
- Cậu mệt à? Kyle hớn hở hỏi. Trông cậu trắng bệch ra kìa.
- Còn mắt cậu thì sẽ thâm sì ngay lập tức nếu cậu không ngừng trêu chọc tớ.
- Thôi đừng phàn nàn nữa, hãy nghĩ đến người đã phải cõng cậu trên vai!
Trong lúc hai đứa đang tròng ghẹo nhau, vui sướng vì cuộc phiêu lưu đã kết thúc có hậu, một nhóm người kéo đến vây quanh hai cậu. Một người đàn ông, rất cao và gầy gò, mặc đồ màu lam như những người khác, tách ra khỏi hàng, ôm ghì lấy Kyle. Cậu bé nói với ông vài lời và ông quay lại phía Guillemot:
- Cháu đã giúp con ta trốn thoát. Bộ lạc của ta cũng là của cháu.
Ông nói bằng tiếng Ska, bằng một giọng ung dung trầm ấm. Guillemot suy đoán rằng ông là một trong ba tù trưởng của Người Cát, và có nghĩa là một trong ba người cha của Kyle. Đàn ông, đàn bà và trẻ con vây quanh cậu reo hò vui vẻ. Người ta dẫn cậu về một trong những cái lều to. Họ kéo cậu ngồi xuống, mang đến đồ ăn thức uống.
Một lúc sau, Kyle tới. Xích ở chân cậu bé đã được tháo và cậu mặc đồ của Người Cát, có điều là đồ cậu mặc vừa có màu xanh sẫm, vừa có màu đỏ tươi và màu trắng.
- Tớ thuộc về cả ba bộ lạc, cậu bé giải thích, vẻ rất tự hào trong bộ trang phục mới. Vì thế tớ muốn làm đẹp lòng cả ba bộ lạc và mặc màu tượng trưng của họ.
- Rồi, giờ chương trình thế nào?
- Phải rồi, Kyle dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, tối nay bộ lạc sẽ mở hội mừng cậu.
- Tốt lắm, nhưng... ngày mai liệu có ai đưa tớ trở lại đường đi Yâdigâr không? Đừng giận vì tớ làm cậu cụt hứng, ngày tháng cứ thế trôi mà tớ thì có rất ít thời gian.
- Tớ sẽ tự mình dẫn cậu ra đó, Kyle hứa. Nhưng tớ chẳng biết đó có phải là ý hay không. Yâdigar nguy hiểm lắm.
- Có lẽ đó chẳng phải ý hay thật, Guillemot thừa nhận, nhưng tớ không có cách nào khác.
- Được rồi, để mai tính. Kyle nói. Giờ hãy nghĩ đến đêm hội đã!
Guillemot thấy bạn có lý và mỉm cười.
- Bộ lạc cậu sống bằng gì? Guillemot hỏi Kyle đang ngồi trên một trong những chiếc ghế đẩu nhỏ bằng gỗ bọc da, bày quanh chiếc bàn lớn thấp chất đầy đồ ăn thức uống.
Đêm đã xuống. Đêm hội đang lúc cao trào trên khắp phiến đá khổng lồ, giữa sa mạc im lìm. Những cô bé trạc tuổi hai cậu đang lắc lư trong những điệu múa của sa mạc. Gần đó, một người đàn ông thổi những điệu nhạc tuyệt vời bằng một cây sáo bằng kim loại màu đen, trong tiếng cổ vũ xôn xao.
- Bộ lạc tớ sống bằng nghề bán những khối pha lê màu tía có hình bông hoa, gọi là Gambouri, lượm được trong sa mạc, Kyle trả lời sau hồi lâu im lặng. Nhờ thế mà dân chúng tớ mua được những thứ cần thiết cho cuộc sống. Dân tớ cứ tiếp tục cuộc sống du mục như thế, từ phiến đá này qua phiến đá khác, từ chỗ có nguồn nước này đến chỗ có nguồn nước khác.
- Tớ thèm được như các cậu, Guillemot thở dài. Các cậu có vẻ rất hạnh phúc.
- Cậu biết không, không phải lúc nào cũng được như vậy đâu, Kyle nói tiếp. Người ta kể rằng ngày xửa ngày xưa các bộ tộc chúng tớ thuộc về một dân tộc đi từ thế giới này sang thế giới khác, như bây giờ chúng tớ đi từ giếng này đến giếng khác vậy. Rồi một ngày, ba bộ lạc, lúc đó chỉ là một, đến Thế giới Vô hình. Người Dẫn đường, người biết cách đi từ thế giới này sang thế giới khác, bị đột tử, và mang theo bí mật xuống mồ. Từ đó, chúng tớ bị buộc phải sống trong sa mạc nguy hiểm này.
- Chuyện hay thật! Guillemot khoái chí. Nhưng đó chỉ là chuyện kể hay là một sự kiện đã thật sự diễn ra?
- Chẳng ai biết. Nhưng chúng tớ vẫn còn gìn giữ được một điều từ thời xa xưa đó: nghi lễ Trăng chết. Tối nay cậu sẽ được xem, sắp đến giờ rồi.
Hai cậu bé còn trò chuyện thêm một lúc nữa. Rồi tiếng sáo, tiếng hát và tiếng cười nói đều im bặt.
Theo lời gọi của tù trưởng, các thành viên trong bộ lạc đứng lên và tụ tập dưới bầu trời sao. Đứng đầu là hình dáng cao gầy của vị tù trưởng, người bắt đầu tạo ra những tư thế khác nhau. Những người khác lần lượt bắt chước theo. Tất cả tạo thành một thực thể sống, như một con rắn vậy. Rồi ông tù trưởng bắt đầu ngân nga một khúc ca rất khẽ, với những lời lẽ mà đã lâu lắm rồi chẳng ai còn hiểu ý nghĩa nữa. Kyle bảo thế. Nghi lễ kỳ lạ diễn ra trong khoảng mươi phút, rồi mỗi người lại quay về làm việc của mình và lễ hội lại tiếp tục.
- Đó là cách để bộ tộc tớ không quên mất quá khứ xa xưa, Kyle giải thích khi trở về chiếc ghế đẩu bên bàn.
Nhưng Guillemot không nghe cậu nữa.
Cậu Đệ tử Phù thủy đã mở sổ tay có bìa da và ghi nhanh tất cả những gì cậu vừa nghe và thấy trong nghi lễ vừa rồi.