Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
yâdigâr

Sáng sớm hôm sau, vẫn còn ngái ngủ, Guillemot đã leo lên vai một Người Cát và lên đường, cùng với vài người của bộ lạc Áo lam và Kyle. Cậu này cũng đi ván trượt như những người khác.

- Ợ! Guillemot nhăn nhó vì bị đung đưa theo bước chân người cõng cậu.

- Lẽ ra hôm qua cậu không nên uống nhiều rượu táo chua thế, Kyle trêu chọc.

- Để cho tớ yên! Guillemot càu nhàu, mặt nhăn nhó.

Họ đi như vậy trong nhiều giờ đồng hồ. Người Cát đi rất nhanh và khéo léo sử dụng những ván trượt bằng Đá đi băng băng trên cát. Cuối cùng cũng đến Đường đá, được lát bằng những phiến đá to. Yâdigâr đã thấp thoáng xa xa.

- Thế đấy, Kyle nói. Bọn tớ không đi xa được nữa. Cậu có nhớ không? Người Cát có một thỏa ước với Yâdigâr: Bọn tớ sống ở Sa mạc Ngốn ngấu, còn tất cả những gì ở phía bên kia Đường Đá thuộc về Yâdigâr.

Guillemot trèo xuống khỏi vai người mang cậu và đến bên Kyle.

- Cảm ơn Kyle, cảm ơn về tất cả mọi điều.

- Tớ cảm ơn cậu mới phải chứ, con trai các tù trưởng cười rạng rỡ. Chính cậu đã giải thoát cho tớ, cậu nhớ không?

Hai đứa ôm chặt lấy nhau.

- Bất cứ lúc nào cậu cần cũng có thể nhờ tớ, Kyle nói thêm, vẻ trầm xuống. Bất cứ lúc nào, và bất cứ việc gì.

- Cảm ơn tình bạn của cậu, Guillemot nói, giọng nghẹn lại. Liệu chúng mình còn gặp lại nhau không nhỉ?

- Có thể. Ai mà biết được?

- Tớ rất mong thế, Kyle ạ.

Cả hai đứa đều rất xúc động. Kyle rút từ trong chiếc túi do một trong những người của cậu đeo ra cái áo choàng Virdu mà Guillemot đã đưa cho cậu, lúc ở trên tảng Bokht, trong sa mạc, để che nắng.

- Này, cầm lấy, áo của cậu đấy. Áo Virdu chắc đắt phải biết.

- Kyle ơi, cậu cứ giữ lấy. Cậu sẽ nhớ đến tớ khi mặc áo này.

Kyle cười rạng rỡ. Guillemot cứ dùng dằng không nỡ chia tay với bạn và những Người Cát khác. Nhưng Yâdigâr là cơ hội duy nhất để cậu tìm lại được bạn bè. Guillemot thở dài, chùm mũ áo lên đầu và bước trên con đường như hiện ra giữa sa mạc. Cậu vẫy tay về phía những người Áo Lam đang quay lại sa mạc và nhìn Kyle lần cuối.

Guillemot không phải là người duy nhất đi Yâdigâr. Trên đường cậu gặp rất nhiều nhóm Ork và người có vũ trang, những thương gia xe chở chật ních hàng, càng gần thành càng đông. Lúc trở ra, chắc những thương gia này sẽ mang đồ trộm cướp của Thunku đi bán ở Thành Ferghânâ hay những nơi khác.

Cậu bé cố thu mình hết sức trong tấm áo choàng to màu xám.

Lúc đi qua cái cổng duy nhất của Thành Yâdigâr, bên trên có tượng con sư tử khổng lồ có vầng lửa vây quanh, giống như mặt dây chuyền cậu đang giữ, Guillemot bị tên gác cộc cằn hỏi. Tên này giống hệt tên đã bắt nạt cậu ở Thành Ferghânâ, bộ mặt thì giống người nhưng trông dữ tợn đến mức có vẻ như hắn là con lai với một con Ork.

- Này, mày, thằng Virdu kia! Đi với tao!

Guillemot sững người. Rồi cậu lấy lại tinh thần và trả lời bằng giọng trầm nhất cậu có thể tạo ra được:

- Có chuyện gì thế?

- Đừng có trêu tao, thằng lùn. Cứ làm như không biết là ngài Thunku đã cấm dân tộc mày đến thành này vậy! Đi theo tao.

Guillemot không thể nói thêm được gì nữa. Tên gác nửa người nửa quỷ đã rút cây kiếm có khía ra khỏi bao và kề vào họng cậu.

- Được rồi, được rồi, tôi đi theo ông.

Tên gác đi sau cậu, mũi kiếm vẫn kè kè đe dọa. Gã dẫn cậu đi đến một tòa nhà to trùm lên cả Thành Yâdigâr.

Yâdigâr cũng rộng như Ferghânâ, nhưng rất khác thành phố của các thương gia. Quân lính trang bị đến tận răng canh phòng cẩn mật trên những tường thành bao quanh được tu sửa thường xuyên. Nô lệ khó lòng mà trốn thoát khỏi thành này. Yâdigâr đầy những chiến binh và lính đánh thuê đến xin Thunku tuyển mộ. Chúng thường xuyên gây gổ đánh nhau trên phố hay trong các quán rượu, nơi chúng la cà khi không có việc gì để làm. Guillemot nhận thấy điều đó và thấy lo lắng. Cậu còn gần như cảm thấy mừng vì đi cùng tên quỷ đã bắt giữ cậu. Chẳng có người thổi lửa, cũng chẳng có thợ kim hoàn ở Yâdigâr. Thành phố chỉ có chỗ cho bạo lực và chiến tranh. Thứ duy nhất mà người ta kinh doanh ở đây là vũ khí và những đồ cướp bóc.

Tòa nhà uy nghi nơi Guillemot bị dẫn tới có nhiều chức năng. Phần trưng ra cho bàn dân thiên hạ thấy, gồm nhiều tầng, cho thấy sự xa xỉ quá mức và giống như hình ảnh biếm họa các cung điện phương Đông. Phần khuất đi, nơi cậu được đưa tới, gồm nhiều tầng hầm, thì giống như hầm mộ.

Người ta mở một cái cửa bọc sắt dày và đẩy cậu vào một cái hành lang ẩm ướt dẫn đến một xà lim có chấn song nặng, nơi cậu bị tống vào.

« Lùi
Tiến »