Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
bị cầm tù

Guillemot phải mất một lúc mới quen được với bóng tối bao phủ căn phòng rộng trần vòm. Đầu tiên, cậu quan sát các chấn song cửa, rồi đến những bức tường dày và bóng nhẫy lên vì ẩm ướt và đôi chỗ phủ rêu thâm sì.

Cậu nhanh chóng hiểu ra là chẳng có cách gì vượt ngục. Và chỉ đến lúc đó, cậu mới nhận ra là trong phòng còn có nhiều người khác. Họ tụ tập ở cuối phòng, chia thành từng nhóm nhỏ, kẻ đứng, người ngồi trên ván kê sát đất dùng làm giường ngủ, lặng lẽ quan sát người mới đến.

- Tớ đã bảo với các cậu Yâdigâr chắc chắn là nơi lý tưởng để tụ tập mọi người! Một giọng vui vẻ vang lên.

Guillemot ngạc nhiên nhận ra đó là giọng Romaric, người đang tiến lại phía cậu, theo sau là những bóng dáng quen thuộc.

- Romaric! Gontrand! Coralie! Ambre!

Cậu cười sung sướng lao đến ôm chầm lấy các bạn.

- Tuyệt quá đi mất! Tuyệt quá đi mất!

- Đúng là kỳ diệu thật, Ambre lẩm bẩm sau khi đã ôm Guillemot chặt hơn những người khác. Chuyện gì đã xảy ra khi bọn mình đi qua Cánh cổng đó?

- Tớ sẽ giải thích với các cậu sau... Điều quan trọng là các cậu đều bình an vô sự cả!

- Tớ suýt chết đấy, Gontrand giơ tay phản đối. Cậu có biết tớ hạ cánh xuống đâu không? Trên nóc một cái tháp khổng lồ mà...

- Thế tớ thì sao? Coralie cắt lời Gontrand, tay chống nạnh. Thế cậu nghĩ là tỉnh dậy trên một cái bè trôi giữa một đám sứa nhung nhúc thì khá hơn chắc?

- Giữa một đám sứa nhung nhúc! Gontrand làm bộ bắt chước Coralie.

- Này, còn tớ thì... Romaric toan cướp lời.

- Thế lúc bọn mình bị tụi cướp bắt thì sao? Đó là chuyện đùa chắc! Coralie vẫn nói tiếp, không để ý tới cậu bạn.

- Ờ thì nói đến đám cướp của cậu, Gontrand trả miếng. Nếu tớ mà không ở đó...

- Nếu cậu mà không ở đó á? Táo tợn nhỉ! Chú Tofann cứu chúng tớ đấy chứ! Này, nếu lúc đó cậu gảy đàn xi-ta thì tớ không nói là...

- Bình tĩnh đi! Guillemot kêu lên để mọi người phải nghe mình. Tớ nghĩ là bọn mình đứa nào cũng có rất nhiều chuyện để kể.

- Ờ, Ambre nói. Các cậu thì thế, nhưng tớ thì chẳng gặp chuyện gì đặc biệt cả. Chẳng có gì hết, ngoài những cơn đau đầu khủng khiếp.

- Bọn tớ cũng bị đau đầu vì ... phải nghe cậu than thở! Romaric giễu cợt.

- Tớ sẽ khiến cậu bị đau đầu thật cho mà xem! Cô bé tuyên bố và xông thẳng đến phía Romaric.

- Này, tụi con trai, làm gì đi chứ! Romaric rên rỉ vì bị Ambre túm cổ áo.

Guillemot lao đến chỗ hai đứa, giả vờ tách chúng ra. Thật vui vì được gặp lại cả hội thế này.

Lúc này Guillemot chợt nhận ra một cậu bé mặc đồ màu chói đứng lui ra sau e dè.

- Tớ quên mất, Romaric nói bằng tiếng Ska. Đây là Toti. Cậu ấy cứ dính với bọn mình từ lúc bọn mình vào tù. Hơn nữa, những người khác đều là người lớn và không thân thiện lắm.

- Cậu ấy rất tốt, Coralie xen vào.

- Có ai không bảo vậy đâu, Ambre thở dài. Nhưng bọn chị không ai nhìn chăm chắm cậu ấy như em!

- Đó là vì bộ trang phục, nó khiến cho cậu ấy có vẻ phong nhã chứ không như các cậu, Coralie giải thích.

- Cảm ơn bạn, Toti nói. Cậu ta có vẻ ngượng ngùng vì bị Romaric và Gontrand cười nhạo hơn là vì nhận xét của Coralie.

- Sao cậu lại phải ngồi tù? Guillemot hỏi.

- Tớ từng là người hầu trong Cung của ngài Thunka. Tớ đói quá nên ăn trộm một quả táo và bị tóm, cậu bé bình thản giải thích.

- Tệ quá! Coralie thốt lên.

- Thế là tớ còn may đấy chứ. Có ối người bị bắt mà còn chẳng biết vì sao cơ.

- Cậu có biết chuyện gì sẽ đến với bọn tớ không? Romaric hỏi.

- Không. Tớ nghĩ là ông chánh ngục sẽ đến gặp các cậu khi ông ấy có thời gian hay muốn đến.

- Tệ thật! Ambre bình luận. Thế còn trong khi chờ đợi?

- Bọn mình có thể bắt đầu kể các cuộc phiêu lưu của từng người, Guillemot đề nghị.

- Hay đấy! Coralie đồng tình. Bọn mình ra ngồi một góc đi.

Guillemot, Ambre và cô em vừa đi ra góc phòng giam vừa tranh luận sôi nổi. Toti, Gontrand và Romaric tiến lại nhập bọn.

-... Sau đoạn ở hẻm núi, ba đứa bọn mình đến Yâdigâr, Gontrand kết luận, sau khi đã nghe chuyện của Guillemot, Coralie, Romaric và đã kể những gian truân của cậu trước khi gặp hai bạn, chúng tớ rất ân hận đã không nghe lời chú Tofann đến nơi đến chốn! Bọn tớ đã bỏ áo choàng Virdu theo lời khuyên của chú ấy...

- Các cậu làm thế là đúng lắm! Guillemot xác nhận. Người Virdu có vẻ không được chào đón ở Yâdigâr!

- Ừ, Gontrand nói tiếp, nhưng chú Tofann cũng đã bảo bọn mình cầm một ít đá quý ở chỗ tụi cướp nhưng bọn mình lại không làm. Bọn mình không muốn trở thành kẻ cướp. Kết quả là bọn mình không có gì để trả tiền vào cửa và thế là bọn mình vào tù, như những kẻ bất lương tầm thường vậy.

- Giờ thì lại lấy làm tiếc vì đã muốn làm người lương thiện, Romaric càu nhàu.

- Đến lượt cậu, Ambre, Guillemot nhắc.

- Ồ, tớ chẳng gặp chuyện gì lạ thường cả, cô bé thú nhận, bĩu môi thất vọng. Tớ tỉnh dậy một mình, nằm dài trên bãi cỏ, bên cạnh một cái cửa. Tớ thấy rất yếu. Chân tớ không cất bước nổi nữa. Lúc đó tớ đã nghĩ là không hẳn chỉ có chuyện đi từ thế giới này sang thế giới khác!

Tớ thấy dạ dày như có đá đeo, lưỡi cứng đờ.

- Tả cho chúng tớ nghe chỗ có cái cửa xem nào, Guillemot đề nghị.

- Cái cửa nằm sâu trong một thung lũng. Xung quanh có rất nhiều đồi phủ đầy cỏ xa ngút tầm mắt. Tớ lôi bản đồ Thế giới Vô hình ra và tớ tin chắc lúc đó đang ở khu Đồi Di động.

- Lạ thật, Guillemot thú nhận, vẻ rất rối trí. Tớ cũng sang thế giới này bằng cái cửa đó đấy. Nhưng lúc tớ sang thì cậu không có ở đó, chắc chắn như vậy!

- Cậu cũng không có ở đó lúc tớ sang. Tớ tự nhủ: tớ chỉ có mỗi một mình, thật không bình thường, chắc lại một trò ngốc của Guillemot đây. Nhưng tớ đau đầu đến mức lại thiếp đi một lúc. Tớ nhớ đã mơ thấy ngựa, một đoàn kỵ sĩ. Rồi tớ tỉnh dậy và đi hú họa, trong một lúc lâu. Khi tớ ra khỏi vùng đồi, tớ gặp một đoàn thương gia. Họ tóm tớ và trói lại. Tớ chẳng làm gì được. Tớ hoàn toàn kiệt sức. Thường tớ có bao giờ chịu để thế đâu.

- Đúng thế, Romaric và Guillemot cùng nói.

- Rồi, Ambre nhún vai nói tiếp, họ trói tớ vào một cái xe ngựa. Tớ nghe thấy người đánh xe bảo với một người khác là tớ sẽ bị bán làm nô lệ cho một gã Thunku nào đó, ở Yâdigâr vì lão này trả hậu lắm. Tớ chẳng thấy sợ gì cả. Tớ chỉ muốn được ngủ. Và tớ đã ngủ suốt cho tới khi họ dẫn tớ vào đây.

- Nào, bọn mình thử tổng kết lại xem, Guillemot đề nghị sau hồi lâu im lặng. Cậu, Gontrand, cậu đến một thành phố hoang vắng, trên nóc một tòa tháp bí ẩn, đầy những sách và dụng cụ của phù thủy... Thế mà cậu cũng trốn ra được, giỏi thật!

- Sợ quá khiến người ta làm được những điều khó tưởng tượng, Gontrand khiêm tốn trả lời. Giờ tớ đã hiểu những gì cậu phải chịu đựng khi trốn khỏi tu viện Gifdu!

- Ừ, cũng phải. Thế còn gì nữa không, Gontrand? Guillemot hỏi tiếp.

- Không. Trừ một điều là nêu theo bản đồ Thế giới Vô hình thì cái thành phố hoang vắng ây là Djaghatael. Và ngay lúc đó tớ đã co linh cảm không hay về cái tháp này. Nhờ có linh cảm đó mà tớ có dũng khí để thoát ra ngoài!

- Cậu, Coralie, Guillemot nói tiếp, cậu tỉnh dậy trên một chiếc bè của Người Biển. Sau đó Romaric đến gặp cậu.

- Bằng cách dễ nhất trên đời, Romaric hài hước.

- Coralie đã kể cho bọn mình nghe những điều bạn ấy biết về Người Biển. Romaric, cậu cũng đã kể về các thầy tu.

- Có vẻ như mọi người ở Thế giới Vô hình đều sợ bọn thầy tu Yénibohor. Romaric xác nhận.

- Sợ và ghét nữa, Coralie thêm vào. Điều này có liên quan đến những vụ bắt cóc trẻ con.

- Vậy, nếu Agathe bị bọn thầy tu Yénibohor bắt cóc thì rắc rối to rồi, Gontrand thở dài.

- Chắc chắn là thế, Guillemot xen vào. Món đồ của con quỷ Ork mà Thomas đưa cho tớ có mối quan hệ trực tiếp đến Yâdigâr.

- Thế còn tớ thì sao? Ambre bực dọc vì chẳng có gì hay để kể cho các bạn nghe. Tại sao có mỗi mình tớ là cứ ngủ suốt, và cũng chỉ có mỗi mình tớ bị đau đầu lúc sang bên này?

- Đó là điều bí ẩn, Guillemot đồng tình. Cũng như chuyện cậu và tớ cùng đến bằng một cái cửa, nhưng không cùng lúc, vì bọn mình không gặp nhau.

- Tớ có lời giải thích cho việc đau đầu đây: nếu như đầu cậu ít rỗng hơn thì... Gontrand trêu chọc.

- Thôi đi, không phải lúc đâu! Romaric cố can hai đứa trong lúc Ambre đấm Gontrand.

- Im lặng đi, các cậu! Toti xen vào. Cậu này không được tham gia vào cuộc thảo luận vì mấy đứa trẻ kia nói tiếng Ys. Ông chánh ngục đến đấy!

Tiếng khóa cửa lách cách và ánh sáng một ngọn đuốc cuối hành lang cho thấy cậu bé nói đúng. Mọi người đều nín thở.

« Lùi
Tiến »