Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 659 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
thủ lĩnh quân trộm cướp thunku

Một tên gác mở cửa phòng giam. Hắn đi cùng hai người nữa. Một người ăn vận sang trọng, dáng to khoẻ và sung mãn, chắc là chánh ngục. Gã kia, trông đáng ngại hơn, không có vẻ gì là dân nhà binh: đầu cạo trọc lốc, mắt sắc như chim mồi, tấm áo vải len màu nâu làm gã trông giống một thầy tu.

Hắn giơ bàn tay gầy khô thiếu một ngón chỉ về hướng bọn trẻ và nói:

- Lũ nhóc! Đi theo ta.

Bọn trẻ không nhúc nhích, chờ phản ứng của Guillemot.

- Chúng mày có nghe thấy gì không? Tên gác vừa gào lên vừa lấy báng súng đập vào song sắt. Hãy tuân lệnh ngài Cố vấn của Thủ lĩnh Thunku!

Guillemot thở dài, mấy đứa kia cũng vậy, rồi đi theo gã đầu cạo trọc ra ngoài phòng giam.

- Vĩnh biệt Ông Hoàng kẻ trộm, Coralie thì thầm có vẻ cải lương với Toti lúc cả bọn đi ngang qua thằng bé.

Những đứa kia thì chỉ bắt tay, vỗ vai hoặc nói một lời khích lệ với Toti: “Dũng cảm lên!”. Nói với Toti mà cũng như nói với bản thân chúng vậy.

Rồi cả bọn đi theo tên Cố vấn qua những hành lang dài bất tận.

- Ông Hoàng kẻ trộm... Này, sao em nỡ tàn nhẫn thế? Ambre thì thầm.

- Lạ thật, Romaric nói thêm, tớ có cảm giác là Toti có vẻ nhẹ người vì bọn mình bị đưa đi.

- Các cậu ngốc lắm, Coralie vừa đáp vừa nhún vai.

Gontrand có vẻ đang suy nghĩ rất lung. Cậu chắc chắn là đã nhìn thấy cái gã đầu trọc trông như chim ăn thịt này. Cậu cố nhớ lại nhưng rồi đành lắc đầu chịu thua. Không thể thế được, vì trước đây cậu đã đến Yâdigâr lần nào đâu.

Cả bọn đi đến chỗ có ánh sáng ban ngày và được đưa vào một phòng rất rộng, ở chính giữa Cung điện.

- Hóa ra đây chính là tụi gián điệp đã bị ngài Cố vấn sắc sảo của ta phát giác! Ngự trong chiếc ghế bành to tướng có chạm trổ, Thunku, chủ nhân Thành Yâdigâr, cười mỉa mai.

Thủ lĩnh Thunku có sức vóc phi thường, thể hiện rõ trên khuôn mặt và đôi tay lông lá đầy sẹo do chinh chiến. Chỉ thoạt nhìn hắn, người ta đã hiểu ngay là người của hắn phục tùng vì sợ chứ chẳng phải vì yêu quý gì hắn và hắn sẵn sàng đập vỡ sọ ngay kẻ nào dám phản kháng. Ở hắn toát ra vẻ tự tin tuyệt đối và giọng hắn vang rền như tiếng sấm.

- Các ngươi có chịu nói cái gì đã đưa các ngươi đến đây không? Tay thủ lĩnh nói tiếp, đôi mắt đen nhỏ nheo nheo nhìn mấy đứa trẻ đang sợ hãi.

Bọn trẻ im lặng. Coralie rên rỉ dưới cái nhìn của Thunku tàn ác, và cũng như mấy đứa kia, chờ Guillemot cất lời. Còn cậu đang tuyệt vọng tìm cách thoát ra khỏi tình huống khó khăn.

- Thôi nào, cái vẻ thiếu tự tin này làm ta buồn đấy. Ta sẽ còn buồn hơn nữa nếu phải để các ngươi lại cho ngài Cố vấn. Các ngươi có biết ông ấy đã làm gì trước khi lên chức cố vấn không? Ông ấy tra tấn những kẻ ngoại đạo ở Yénibohor!

Bọn trẻ nhớ lại những gì Romaric và Coralie kể về bọn thầy tu Yénibohor và đều không kìm được ngước ánh nhìn lo ngại về hướng gã đầu trọc đang đứng lui một góc, bên cạnh ngai của Thunku. Guillemot hít một hơi sâu và nói với Thunku:

- Thực ra, chúng tôi thuộc về bộ lạc Áo Lam của Người Cát. Chúng tôi trái lời tù trưởng đi đến đây để mua vũ khí.

Thunku cười khẽ và lắc đầu.

- Ngươi là trưởng nhóm hả? Tên ngươi là gì?

- Tôi tên là... Elyk.

- Này Elyk, ta chẳng tin lời ngươi chút nào.

Giọng Thunku bắt đầu đanh lại.

- Ta còn biết thực ra các ngươi là ai, các ngươi tìm cái gì khi đến đây trong những bộ đồ giả trang thô thiển và những nguyên cớ xuẩn ngốc. Các ngươi tưởng bọn trẻ con ở Thế giới Vô hình dám cả gan đến tận Yâdigâr ư? Các ngươi thấy được mấy mống trẻ con ở thành này, hả? Dẫn đứa con gái ra đây! Hắn ra lệnh cho tụi gác trực sẵn gần Cánh cổng.

Một lúc sau, hai gã đàn ông quay lại, kéo theo một đứa con gái bị trói vào dây thừng. Con bé có mái tóc sẫm và mắt trũng sâu vì khóc nhiều. Khi vào đến phòng, nhận ra Guillemot, con bé sững người ngạc nhiên.

- Guillemot? Con bé kêu lên. Guillemot, cậu đấy à? Nhưng... làm sao mà...?

Trước mặt tụi trẻ chính là Agathe làng Balangru, gầy, xanh và mệt mỏi.

- Chào con ngốc, Ambre lẩm bẩm một mình. Thế là hỏng bét rồi.

Ngồi trên ngai, Thunku phá lên cười như sấm.

- Thế nào, Elyk, hay đúng hơn ta phải gọi ngươi là Guillemot? Ngươi vẫn tiếp tục kể câu chuyện nực cười chứ? Nhưng mà đừng có thê thảm quá đấy! Bọn trẻ Xứ Ys này đến đây để cứu cái con bé khốn khổ này đây!

Hắn lại cười như nắc nẻ.

- Bọn ngươi biết không? Khi con Gommon của ta tha cái con bé này về thay vì thằng bé có quyền lực siêu phàm, cái người ra lệnh cho ta bắt thằng bé đã tức lộn ruột lên! Ông ấy đã bắt ta phải trả giá cho sự sai lầm đó bằng cách để con bé lại cho ta. Ta đã tìm cách biến nó thành con hầu khả dĩ chấp nhận được, nhưng nó không thể nấu nướng ra trò hay đánh bóng áo giáp cho tử tế. Ai mà muốn có nó cơ chứ?

Hắn nhìn Agathe đang cắn chặt môi, giận dữ vì những lời của Thunku và nụ cười sung sướng của Ambre. Rồi hắn nhìn Guillemot chằm chằm dò hỏi.

- Khoảng mười hai tuổi, mắt màu lục, trông có vẻ linh lợi hơn người... Liệu lần này ta có gặp may không nhỉ? Cậu thấy đấy, ta nghĩ là ta sẽ làm cho một người được sung sướng: người đã tìm cậu bấy lâu nay. Ta cũng sung sướng, vì ta sẽ giao cậu với giá rất cao. Ví dụ như việc cho phép người của ta đi từ thế giới này sang thế giới kia theo ý muốn của ta chứ không phải theo ý thích thất thường của ông ta. Như vậy thì trò vui cướp bóc sẽ đa dạng hơn đôi chút.

Bỗng có một tiếng động khủng khiếp, như tiếng nổ vậy.

Người ta nghe thấy những tiếng kêu và tiếng vật lộn ầm ầm. Rồi Cánh cửa gian phòng vỡ tung ra. Một người đàn ông cao lớn, áo quần bụi bặm xuất hiện. Đám người và quỷ Ork có vũ trang đuổi theo ông.

Máu Guillemot như đông lại.

- Thầy Qadehar! Cậu kêu lên.

- Quỷ Azhdar! Thunka thốt lên, sửng sốt.

« Lùi
Tiến »