Guillemot, con có khoẻ không? Thầy Qadehar hỏi. Ông đã đến bên cậu học trò của mình, dưới chân cái ngai Thunku đang ngồi và giơ hai bàn tay mở ra đe dọa để bắt bọn lính đứng cách xa một quãng.
- Con khỏe, thưa Thầy! Con rất mừng được gặp lại Thầy!
- Ta cũng thế, con trai ạ, ta cũng thế. Hãy cảm ơn chúa trời của cả ba thế giới là Thomas đã theo đúng chỉ dẫn của con. Và cả việc cái thời hạn do con định ra đã kết thúc ngày hôm qua!
Thừa cơ bọn gác sơ hở vì còn mải đẩy lùi cuộc tấn công của Qadehar, mấy đứa còn lại: Romaric, Gontrand, Coralie, Ambre và Agathe vây lại quanh ông, theo bản năng.
Phía sau họ, Thunku đứng lên khỏi ngai. Hắn có vẻ tức điên.
- Con quỷ đáng nguyền rủa! Ngươi dám đến thách thức ta ngay trong cung điện của ta ư? Rồi ngươi sẽ phải hối tiếc!
Từ trên bệ đặt ngai, Thunku gầm lên lao xuống Qadehar. Thầy Phù thủy bị bất ngờ nên không kịp phù phép. Hai người ôm nhau vật lộn dưới đất. Qadehar cố gắng hết sức để chống chọi với những cú đấm như mưa. Nhưng tương quan lực lượng đã rõ ràng.
Thấy kẻ thù đã bị quật ngã bất lực dưới đất, tụi Ork và bọn lính gác khoái trá tiến lại.
- Trốn đi! Qadehar hét lên với lũ trẻ.
- Tóm lấy chúng! Thunku gào lên. Hắn đang giữ chặt Qadehar không để ông cựa quậy.
Bọn quỷ Ork xông lại phía bọn trẻ.
- Làm gì đi chứ, Guillemot, Romaric van vỉ.
- Ừ, làm ơn nhanh lên! Coralie nói thêm, vặn vẹo hai tay. Tớ không muốn suốt quãng đời còn lại phải ở đây làm nô lệ, quét nhà và đánh bóng áo giáp đâu!
Guillemot hít thở sâu và nhắm mắt lại. Nhất định cậu phải làm cái gì đó. Sau vụ rủi ro ở Thành Ferghânâ mà cậu không hé nửa lời với ai, cậu đã thề sẽ không động đến các Linh Phù nữa. Giờ thì chẳng còn cách nào khác. Cậu ngập ngừng niệm thầm gọi các Linh Phù. Cũng như lúc cậu chui xuống dưới cỗ xe của gã ảo thuật rởm, chẳng Linh Phù nào tự xuất hiện cả. Phải làm gì bây giờ? Bên cạnh cậu, Gontrand đang rú lên: một con Ork vừa tóm lấy tay cậu bé.
- Làm gì đi, tớ xin cậu, Romaric lại van vỉ. Cậu cũng suýt bị chém một nhát kiếm, may mà tránh kịp.
Sau lưng, Guillemot nghe tiếng thầy Qadehar rên rỉ vì đau. Cậu cảm thấy tức giận khủng khiếp. Cậu rang hết sức thầm sắp xếp trật tự các Linh Phù trong óc. Cậu nhận thấy hai điều: thứ nhất các Linh Phù không có hình dạng thông thường, chúng biến dạng đến mức cậu rất khó nhận ra, thứ hai là cũng như lần trước, Thursaz cố tình đứng cách ra xa.
- Chính cậu là người ta cần, chàng láu cá ạ, cậu thì thầm nói một mình qua kẽ răng. Nào, ra đây, ta gọi cậu đấy. Đừng chống lại ta nữa. Mà cũng đừng đẩy Isaz đến chỗ ta thay cậu!
- Cậu nói cái gì đấy? Ambre hỏi Guillemot. Từ đầu cuộc ẩu đả, cô bé vẫn không rời mắt khỏi cậu trong khi vẫn dứ dứ cây giáo nhặt được dưới đất đe dọa một con Ork để nó không tiến lên.
Nhưng Guillemot không nghe thấy tiếng cô bé. Mắt vẫn nhắm nghiền, cậu đã lôi được Thursaz ra. Linh Phù này hôm nay có cái bụng phệ khác thường và hơi run run như ngọn nến sắp tắt. Khi Coralie hét lên vì bị một con quỷ lai túm chặt, Guillemot gọi to tên Linh Phù:
- THUUURSAAAAZ!
Tất cả mọi người chợt sững lại. Từ dưới lòng đất vang lên tiếng rung ầm ầm khủng khiếp. Bọn lính gác tái mặt, đánh rơi vũ khí, tụi Ork buông những người chúng đang giữ ra và cuống cuồng chạy trốn. Bản thân Thunku cũng không túm chặt Qadehar nữa, liếc nhìn Guillemot ngạc nhiên rồi dứ nắm đấm về phía Qadehar và bỏ chạy.
- Các con ơi, nhanh lên, thầy Phù thủy nói. Romaric đỡ ông dậy. Phải ra khỏi tòa nhà ngay.
- Nhưng có chuyện gì vậy ạ? Con đã làm gì, thưa thầy? Guillemot lo lắng hỏi.
- Con đã đọc một câu thần chú mà bình thường ra sẽ làm dừng chân một con Gommon đang chạy. Nhưng ở đây, ở Thế giới Vô hình này, khi con làm vậy, câu thần chú lại phá vỡ một đầu mối dòng năng lượng dưới lòng đất Cung điện của Thunku.
- Thế chuyện gì sẽ xảy ra ạ? Cậu học trò lo lắng.
- Động đất. Nhanh lên, chạy thôi.
Tiếng ồn mỗi lúc một to hơn. Cả bọn ba chân bốn cẳng chạy. Các bức tường bắt đầu nứt nẻ, mặt đất rung chuyển.
- Nhanh lên! Nhanh lên! Qadehar thúc giục bọn trẻ. Ông đang bế Agathe bị trói bằng dây thừng.
- Ááái! Coralie kêu lên khi bị một mảnh đá cẩm thạch rơi từ trần xuống sượt qua.
Ngay phía sau họ, một tên lính gác thét lên, chân bị một cái cột to đổ ầm xuống đè nghiến.
Guillemot vấp phải bức màn trướng và rơi xuốngbên một kẽ nứt toang hoác sâu không thấy đáy. Ambre vẫn theo cậu bé như hình với bóng, kịp tóm vai cậu và lôi lên.
- Cảm ơn cậu!
- Để sau đi! Bọn mình phải nhanh lên.
Về phần mình, Romaric vất vả kéo Coralie và luôn miệng hò hét Gontrand chạy giữa cảnh đổ nát và những mảng tường sập. Một con Ork đang càu nhàu biến mất qua một vết nứt, cách chỗ họ vài bước.
- Đi đường này! Qadehar kêu lên mở đường.
Những tiếng răng rắc khủng khiếp vang lên, tòa nhà bị phá hủy dần dần, cứ như có cái gì đó khổng lồ bị xé rách dưới lòng đất.
- Chỉ tại mình, chỉ tại mình mà mọi chuyện ra nông nỗi này! Guillemot tự nhủ và thề là nếu còn sống thoát ra được, cậu sẽ không bao giờ dùng đến các Linh Phù trong cái Thế giới Vô hình hỗn độn này.
- Cố lên chút nữa thôi, thầy Phù thủy động viên bọn trẻ, chúng ta sắp thoát rồi!
Trước mắt họ là một bức vách thủng để lọt ánh sáng mặt trời. Cả bọn chạy thục mạng.
Khi họ vừa ra khỏi Cung điện cũng là lúc tòa nhà sụp đổ hoàn toàn, dưới ánh mắt sững sờ của bọn lính gác và dân phố. Cả bọn len lén lách vào khe hở giữa hai tòa nhà.
- Theo ta, thầy Phù thủy ra lệnh. Khi chúng hoàn hồn thì cả thành phố sẽ lùng sục chúng ta đấy.
Qadehar dẫn cả bọn đến một nơi phố xá như mắc cửi. Ông trao Agathe cho Romaric và Gontrand rồi dẫn đầu cả nhóm. Phía sau ông, Guillemot chờ nghe thầy trách cứ.
- Guillemot! Qadehar quát lên, Guillemot! Ông đi rất nhanh và cậu bé cũng như các bạn phải chạy mới theo kịp.
- Con có ý thức được những gì con đã làm không? Dùng bồ câu và dấu của Hiệp hội cho mục đích cá nhân! Rời tu viện Gifdu như một tên kẻ cắp! Rồi lại mở Cánh cổng đến Thế giới Vô hình, kéo theo cả các bạn!
Guillemot mặt tái nhợt. Nhưng Qadehar bình tĩnh lại và thậm chí còn hơi mỉm cười.
- Nếu Thomas không tả cho ta biết đích xác bùa phép mà con đã dùng để mở Cánh cổng thì ta sẽ nghĩ cậu ta bị điên. Đại Pháp sư cũng đã ngạc nhiên hết sức! Guillemot cảm thấy là màn quở trách đã kết thúc.
- Thưa Thầy, con buộc phải làm vậy. Con không biết tại sao, nhưng con buộc phải làm thế.
Qadehar không nghe cậu. Ông chau mày như thể có cái gì đó khiến ông bận tâm.
- Điều làm ta ngạc nhiên, Guillemot ạ, là con đã quên không thêm Wunjo vào câu thần chú của con, nhưng nó vẫn có tác dụng bình thường.
Guillemot hắng giọng.
- Thưa thầy, nhân thể nói về chuyện này...
- Thôi chúng ta sẽ nói sau, con ạ. Thầy Phù thủy ngắt lời. Giờ thì điều quan trọng nhất là tất cả các con đều thoát ra bình an.
Qadehar dừng lại trước một cái cửa thấp. Ông chọn một cái chìa khóa trong cả chùm ông vừa lôi từ trong túi ra và nhét vào ổ khóa.
- Chúng ta, những Người Truy đuổi, buộc phải có chỗ ẩn nấp ở khắp nơi, thầy Phù thủy giải thích cho bọn trẻ đang tròn mắt ngạc nhiên. Cửa vào Thế giới này xa xôi quá.
Họ bước vào một gian phòng không có cửa sổ. Qadehar đóng cửa lại sau lưng ông và châm ngọn đèn dầu.
- Ở đây, chúng ta sẽ được an toàn trong một thời gian.
- Bao nhiêu lâu ạ? Guillemot hỏi.
- Tất cả phụ thuộc vào việc Thunku muốn tìm bọn ta tới mức nào, Qadehar nói giọng thờ ơ. Mà hắn thì dám chọc trời đảo đất để tìm ra con đấy.
- Nhưng tại sao? Guillemot rên rỉ.
- Ai đó muốn có được con, và đã ra giá... Ta đã nói với con rồi: từ con, pháp thuật có tác dụng đặc biệt. Mà cái gì đặc biệt cũng khiến người ta thèm muốn. Kể cả những loại như Bóng tối. Chắc chính nó muốn bắt cóc con đấy!
Guillemot không nói gì. Lúc còn ở tu viện Gifdu, cậu đã nghe lỏm được Đại Pháp sư nói rằng Bóng tối muốn có cậu, nhưng cậu bé vẫn thấy cách lý giải này không thuyết phục. Thầy cậu cũng chẳng cho cậu biết gì nhiều hơn. Vì thế cậu không nói ra suy nghĩ của mình mà quay về phía các bạn cũng đang thở phào nhẹ nhõm như cậu vì còn được sống sót khỏe mạnh. Trong lúc này, Qadehar suy nghĩ rất lung, vẻ căng thẳng lộ rõ trên nét mặt.
- Này, cậu em họ, sao em cứ sốt ruột thế nhỉ! Romaric vỗ vai nói với Guillemot.
- Cậu biết không? Gontrand bồi thêm. Trong lúc này, trông cậu có vẻ gì đó giống với nhà thơ lang thang người Gô-loa Assurancetourix[7] đấy!
- Đó chắc là một lời khen? Guillemot dò hỏi.
- Tớ không chắc vì đó là lời của nhạc sĩ Gontrand, Romaric xen vào.
Ba đứa còn trêu chọc nhau một lúc nữa.
Trong lúc này, Agathe trút nỗi căng thẳng phải chịu đựng từ suốt mấy tuần qua, gục khóc trên vai Coralie. Ambre quên mối ác cảm với con bé và an ủi nó vài câu. Lúc Agathe đã dịu đi, mệt lả, cả nhóm quay quanh thầy Qadehar.