Trong đời, chưa bao giờ Qadehar phải đương đầu với một địch thủ cao pháp ghê gớm đến nhường vậy. Không những các bùa phép Qadehar tung về phía Bóng tối chẳng có tác dụng gì, ông còn phải dùng hết công lực để chống chọi với bùa phép mà Bóng tối ném về phía ông.
Còn phần mình, Bóng tối phải giữ Guillemot nên phần nào cũng bị vướng víu.
Nhìn cậu bé đang bị Bóng tối hung bạo giữ chặt, lấp ló sau màn đêm bao phủ quanh nó, Qadehar càng thêm quyết tâm. Không bao giờ ông chịu bỏ cuộc! Không đời nào ông bỏ rơi cậu Đệ tử của mình.
- Để thằng bé xuống đi! ông hét lên. Ta với ngươi thanh toán riêng với nhau.
Bóng tối cười khẩy và ném một bùa phép làm cháy xém má Qadehar.
Trong lúc này, Qadwan và Gérald đang yểm bùa phép Insigil Lindorm đáng sợ.
Khi đã soạn xong trong đầu bùa phép phức tạp này, hai người lại nhìn nhau lần nữa. Rồi họ nắm tay nhau và hô lên câu Thần chú:
- Laukaz, Isaz, Naudhiz, Dagaz, Odala, Raidhu, Mannaz, Biển, Băng giá và đôi tay, Ánh sáng ban ngày, Những miền đất bị phù phép, Cỗ xe mặt trời chiếu sáng Tổ tiên, Bùa yểm, Thurses, Skadi, Kỵ sĩ, Đại bàng, Nerthus và Mani, hãy làm tăng lên, đánh thức và hướng dẫn, bảo vệ các linh hồn, hãy giải phóng những nơi không thể giải phóng nổi, để năng lượng xoáy ốc thiết lập quan hệ với các Lực lượng Thần bí! Hãy biến mất và nhường chỗ cho Rồng Đất để nó giúp chúng ta loại bỏ Quái vật Địa ngục! LINDORM!
Thoạt tiên chẳng thấy gì xảy ra. Rồi mặt đất bắt đầu rung lên trước mặt Gérald và Qadwan, tim đang đập thình thịch. Bụi bốc lên mù mịt và xoáy tròn mỗi lúc một nhanh, tạo thành một con rắn khổng lồ. Khi con rắn đã thành hình rõ ràng, nó bỗng bốc sáng từ bên trong, biến thành một dải ánh sáng. Một cái mõm quái vật có hai con mắt lạnh như băng xuất hiện ở một đầu dải sáng. Bóng tối và Qadehar đứng sững lại. Con quái vật gầm lên. Tiếng gầm của nó làm mọi người kinh hãi đến đứng tim. Bản thân Bóng tối cũng tái mặt. Con rồng lưỡng lự. Nó đưa đôi mắt kinh rợn nhìn hai Phù thủy đã dám gọi nó lên. Hai ông đang chết sững vì sợ hãi. Con rồng có vẻ giận điên người. Bỗng dưng, nó đi về phía cửa sổ trên mái và biến mất ra phía ngoài...
Ở lối vào thành, cuộc chiến vẫn đang hồi ác liệt. Các chiến binh thảo nguyên đến cứu viện làm cục diện hai bên cân bằng hơn. Trước đó, Quân vùng Đồi yếu thế hơn hẳn do gã Thủ lĩnh Thunku bỗng xuất hiện đem theo chừng năm chục con Ork to khỏe và được rèn luyện tốt hơn bọn còn lại. Dân miền Tây và quân cướp đã chịu nhiều tổn thất về sinh mạng và chẳng còn mấy người tham gia trận chiến. Những người còn sống sót lành lặn quay ra chăm sóc đồng đội bị thương, để mặc các đồng minh đương đầu với lũ quái vật. Dù sao thì đánh nhau cũng là nghề của họ mà.
Các thợ săn Rừng Irtych Tím chiến đấu rất ngoan cường, dù ngày thường chỉ quen săn bắn. Cánh Hiệp sĩ cũng không hổ danh là những chiến binh xuất sắc. Lũ quái vật bị họ cho ăn đòn nhiều hơn. Các chiến binh thảo nguyên dành phần đương đầu với lũ Ork tinh nhuệ của Thunku. Họ đã tìm được địch thủ ngang tầm. Cùng lúc này, Người Cát mai phục trong các căn nhà gần đó, và tiếp tục nhằm bắn lũ thầy tu, trong khi các phù thủy Korrigan khoái chí đương đầu với bùa phép được tung ra từ trên thành lũy về phía Quân vùng Đồi.
Trên chiến trường nổi bật vóc dáng hai người đàn ông, khiến mọi chiến binh đều thì thầm cảm phục và ghen tị.
Với thanh kiếm to, vận toàn đồ kim loại và da đỏ loang máu, trông Tofann hệt như Thần Chiến tranh. Anh đỡ các cú đánh, bổ vào người lũ quái vật, né người và đè bẹp chúng, giữa những tiếng rú đau đớn giận dữ.
Cách đó không xa, ông Urien làng Troil, trông hệt như người khổng lồ hung tợn trong bộ giáp màu ngọc lam, tay vung chiếc rìu lấp lánh dưới nắng. Ông đánh ngã các địch thủ hệt như bác tiều phu đốn cây trong rừng. Miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược, bộ râu xám đẫm mồ hôi, vị Hiệp sĩ già đang trả thù cho người bạn chí cốt, ông Valentin...
Bỗng một con Ork gầm gừ ngạc nhiên chỉ tay lên đỉnh tháp ở trung tâm thành phố. Trong giây lát, mọi người đều nhìn thấy một con rắn tỏa ánh sáng khổng lồ leo lên trời, dừng phắt lại, gầm lên đau đớn rồi nhanh như cắt tụt xuống, chui tọt vào cửa sổ.
Con rồng biến mất chỉ trong vài giây. Quay trở lại căn phòng vừa rời đi ban nãy, con rồng dừng phắt lại, chồm lên, há ngoác mõm rồi lại gầm lên. Con quái vật nhảy bổ vào Bóng tối và lao xuyên qua người hắn.
Bóng tối rú lên rồi quỵ xuống, bỏ rơi Guillemot và cuốn sách. Nhưng hắn lại lảo đảo đứng lên. Hắn vẫn còn sống.
Con rồng có vẻ ngạc nhiên. Nó phóng ánh mắt băng giá về phía cái bóng lạ kỳ, lẽ ra đã chết rồi mới phải. Nó chẳng hiểu gì cả. Nó được kêu gọi là để bắt đi một mạng sống. Bóng tối không chịu chết. Nó lại quay về phía các Phù thủy đã gọi nó lên. Nó nhìn ông già và thấy sự sợ hãi trong mắt ông. Bắt ông này cũng được. Lúc ra ngoài định chạy trốn những người chủ mới, con rồng đã bị ánh sáng ban ngày làm bị thương. Cõi Hư không còn là nơi thư thái nữa rồi. Muốn quay lại đó, nó phải hoàn thành, bằng cách này hay cách khác, nhiệm vụ được giao... Nhanh như chớp, nó tấn công và biến mất trong một chùm tia sáng vàng lấp lánh.
- Qadwan! Gérad rú lên.
Ông bất lực chứng kiến cảnh Rồng Đất lao vào người bạn già. Qadehar nhanh chân hơn lao đến và giơ tay đỡ lấy Qadwan. Ông Phù thủy già thậm chí còn không kịp thấy đau. Ông chết ngay tức thì và ra đi theo con rồng. Gương mặt ông thư giãn tươi cười. Qadehar nhẹ nhàng đặt thi thể ông xuống sàn đá lạnh. Mọi cặp mắt đều hướng về phía Bóng tối.
Hắn đã sống sót sau cú tấn công của Bùa Insigil Lindorm. Đó là chuyện hy hữu. Theo các Phù thủy được biết thì đây là lần đầu tiên có người thoát chết sau khi bị Rồng Đất tấn công. Nhưng kháng cự cũng có giá của nó. Bóng tối thoát chết nhưng yếu đi trông thấy sau trận đụng độ kinh hoàng với Rồng Đất. Hắn vẫn còn loạng choạng. Màn đêm bao phủ quanh hắn tan dần thành từng mảnh và rơi lả tả xuống đất. Lớp áo ngụy trang của Bóng tối biến mất.
Khi bộ mặt thật của Bóng tối xuất hiện, các Phù thủy kêu lên kinh ngạc...
- Các ngươi tưởng đã chiến thắng ư? Các ngươi đã thắng được Bóng tối nhưng chưa hạ gục được ta đâu!
Mình khoác tấm áo choàng Phù thủy sẫm màu, lão già còng lưng đã lấy lại sức, lão trừng đôi mắt chưa từng mù lòa nhìn các Phù thủy đang bàng hoàng. Tiếng cười khẩy của lão không còn bị những tiếng ho ngắt quãng khiến mọi người sực tỉnh.
- Charfalaq!
Bóng tối đúng là đã biến mất, nhường chỗ cho Đại pháp sư Gifdu.