Bí Ẩn Nút Chai Pha Lê

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG X
sâm panh ngọt vừa phải

Trên một trong những quả đồi bao quanh Nice với khung cảnh đẹp nhất thế giới, giữa thung lũng Saint-Sylvestre và thung lũng Mantega, sừng sững một khách sạn to lớn nhìn ra thành phố và vịnh Anges tuyệt đẹp. Đám đông đổ dồn về nơi đây từ khắp nơi trên thế giới, tạo thành sự pha trộn của mọi tầng lớp và sắc tộc.

Vào buổi tối cùng ngày thứ Bảy, khi Lupin, Grognard và Le Ballu đang lao mình sang Ý, thì Clarisse Mergy đã bước vào khách sạn này, đăng ký một phòng ngủ nhìn ra hướng nam và chọn phòng số 130 trên tầng hai, một phòng vẫn còn trống kể từ sáng hôm ấy.

Căn phòng này cách phòng số 129 bằng hai vách ngăn. Ngay sau khi chỉ còn lại một mình, Clarisse kéo tấm rèm che cánh cửa thứ nhất sang một bên, tháo chốt cửa không phát ra tiếng động nào, rồi áp tai lên cánh cửa thứ hai.

“Lão ở đây.” Cô ta nghĩ. “Lão đang thay đồ để tới câu lạc bộ... như lão đã làm hôm qua.”

Khi hàng xóm của cô ta đã đi khỏi, cô ta bước ra hành lang. Lợi dụng lúc vắng bóng người, cô ta bước đến cánh cửa phòng số 129. Cánh cửa đã khóa.

Cô ta đã đợi cả buổi tối chờ hàng xóm quay về, không dám lên giường ngủ tới tận hai giờ sáng. Sáng Chủ nhật, cô ta lại theo dõi tiếp.

Hàng xóm ra ngoài vào lúc mười một giờ. Lần này lão để lại chìa khóa trên cửa.

Nhanh chóng xoay chìa khóa, Clarisse liều lĩnh đi vào, bước đến cánh cửa vách ngăn, nâng rèm lên, kéo chốt và thấy cô ta đã quay về phòng mình.

Trong vài phút, cô ta nghe thấy tiếng hai cô hầu gái đang dọn phòng số 129.

Cô ta đợi đến khi họ đi khỏi. Khi chắc chắn rằng mình sẽ không bị quấy rầy, một lần nữa cô ta lại lẻn sang phòng bên kia.

Sự phấn khích khiến cô ta tựa người vào một cái ghế. Sau bao ngày đêm kiên trì theo đuổi, sau bao nhiêu hy vọng rồi thất vọng đan xen, cuối cùng cô ta đã lẻn được vào căn phòng của Daubrecq trót lọt. Cô ta có thể thoải mái nhìn xung quanh; và nếu không tìm ra được cái nút chai pha lê, ít nhất cô ta cũng có thể giấu mình trong không gian giữa các cánh cửa vách ngăn, đằng sau tấm rèm theo dõi Daubrecq, do thám những hoạt động của lão và khám phá bí mật của lão.

Cô ta nhìn xung quanh. Ngay lập tức, cô ta chú ý tới một chiếc túi du lịch lớn. Cô ta cố gắng mở nó ra, nhưng không tìm thấy gì.

Cô ta lục soát các ngăn của một cái hòm cũng như các ngăn va li treo quần áo. Cô ta khám xét tủ quần áo, bàn viết, tủ có ngăn kéo, phòng tắm, tất cả những cái bàn và mọi đồ nội thất. Không tìm thấy gì.

Cô ta giật bắn mình khi trông thấy một mảnh giấy vụn trên ban công, nó đang nằm đó như thể tình cờ.

“Có thể nào là trò đùa của Daubrecq không?” Cô ta nghĩ, nói to thành tiếng. “Liệu mảnh giấy ấy có chứa...”

“Không đâu!” Một giọng nói vang lên sau lưng khi bàn tay cô ta đặt lên chốt cửa.

Cô ta quay người lại thì trông thấy Daubrecq.

Cô ta cảm thấy ngạc nhiên xen lẫn hốt hoảng, thậm chí không hề cảm thấy tí ngượng ngùng nào khi mặt đối mặt với lão. Cô ta đã chịu đựng đau khổ quá nhiều suốt mấy tháng nên không còn quan tâm đến chuyện Daubrecq có thể nghĩ gì hoặc nói gì về mình, khi bắt quả tang cô ta đang có hành động do thám thế này.

Cô ta mệt mỏi ngồi xuống.

Lão cười toe toét. “Không có mình em thôi sao, bạn thân mến. Như bọn trẻ thường nói, em chẳng “bốc lửa” tí nào cả. Ôi, chẳng tí nào luôn! Và điều đó thật dễ dàng! Ta giúp em được chứ? Bằng cách ngồi cạnh em nhé, bạn thân mến, bên cái bàn bé nhỏ này... Ôi Chúa ơi, nhưng trên cái bàn bé nhỏ này hình như chẳng có gì cả! Thứ gì đó để đọc, thứ gì đó để viết, thứ gì đó để hút, thứ gì đó để ăn... Thế đấy... Em có thích ăn một trong mấy thứ trái cây ngọt ngào này không?... Hay có lẽ em thà đợi một bữa ăn thịnh soạn hơn nhiều mà ta đã đặt?”

Clarisse không đáp. Thậm chí cô ta còn tỏ vẻ không buồn nghe những gì lão đang nói, như thể cô ta mong đợi những lời nói khác, những lời nói nghiêm túc hơn mà lão không thể nào không thốt ra.

Lão dọn hết tất cả mọi thứ nằm trên bàn đặt lên bệ lò sưởi. Rồi lão rung chuông.

Quản lý khách sạn xuất hiện. Daubrecq hỏi: “Bữa trưa tôi đặt đã sẵn sàng chưa?”

“Rồi ạ, thưa ngài!”

“Suất dành cho hai người đúng không?”

“Đúng vậy, thưa ngài!”

“Thế còn sâm panh?”

“Có, thưa ngài!”

“Ngọt vừa phải à?”

“Vâng, thưa ngài!”

Thêm một người hầu bàn nữa mang khay thức ăn vào và phủ hai cái khăn lên bàn: một bữa trưa nguội, ít trái cây và một chai sâm panh trong xô đá.

Rồi họ lui gót.

“Ngồi xuống nào, phu nhân yêu quý. Như em có thể thấy, ta đã nghĩ đến em và bộ đồ ăn của em đã sẵn sàng rồi.”

Dường như không thèm để ý đến Clarisse không hề chuẩn bị tư thế nhận lời mời của mình, lão ngồi xuống, bắt đầu ăn và nói tiếp: “Phải, đúng như ta nói, ta đã hy vọng rằng đến cuối cùng em sẽ bằng lòng với cuộc gặp gỡ khá riêng tư này. Suốt cả tuần trước, trong khi em cứ liên tục miệt mài theo dõi ta, thì ta chẳng làm gì cả ngoài việc tự nhủ với chính mình: “Mình tự hỏi cô ấy thích gì: sâm panh ngọt, không nguyên chất hay ngọt vừa phải?” Ta đã thực sự bối rối. Đặc biệt sau khi chúng ta rời khỏi Paris. Ta đã để mất dấu em, hay chính xác hơn, ta đã lo sợ em cũng bị mất dấu ta và từ bỏ cuộc săn đuổi đang rất vui vẻ với ta. Khi ra ngoài đi dạo, ta nhớ cặp mắt đen xinh đẹp rực sáng lửa căm thù dưới làn tóc ngả xám của em. Nhưng sáng nay, ta đã hiểu, căn phòng cạnh phòng ta cuối cùng đã bỏ trống, và người bạn Clarisse của ta có thể dọn tới ở chung, có thể nói rằng, ở bên cạnh giường ta. Từ lúc đó, ta cảm thấy rất an tâm. Ta cảm thấy chắc chắn khi quay về - thay vì đi ăn trưa tại nhà hàng như thường lệ - ta sẽ thấy em đang thu xếp đồ đạc của ta một cách ngăn nắp theo ý mình. Đó là lý do tại sao ta ra lệnh bày hai bộ đồ ăn: một dành cho kẻ hầu hạ khiêm nhường này, một dành cho người bạn lịch sự của ta.”

Lúc này cô ta đang lắng nghe lão trong nỗi kinh hoàng tột độ. Vậy là Daubrecq đã biết mình bị theo dõi! Suốt cả tuần trời lão đã nhìn thấu cô ta và mọi kế hoạch của cô ta!

Bằng giọng thấp xen lẫn lo âu, cô ta hỏi: “Ông đã cố tình làm thế đúng không? Ông chỉ bỏ đi nhằm dụ tôi tới với ông?”

“Đúng!” Lão nói.

“Nhưng tại sao? Tại sao?”

“Ý em muốn nói là em không biết à?” Daubrecq đế thêm, bật cười với tiếng tặc lưỡi vui vẻ.

Cô ta ngồi thẳng trên ghế, vươn người về phía lão, cô ta suy nghĩ, như mọi lần cô ta suy nghĩ về một vụ án mạng mình có thể phạm phải, về vụ án mạng mà cô ta sẽ phạm phải. Một phát súng lục và tên thú vật ghê tởm này sẽ xong đời.

Bàn tay cô ta chậm rãi trượt xuống thứ vũ khí cô ta giấu trong áo lót.

Daubrecq nói: “Gượm đã nào, bạn thân mến... Lúc này em có thể bắn, nhưng ta xin em trước tiên hãy đọc bức điện tín ta vừa nhận được đi đã.”

Cô ta ngần ngừ, không biết lão lại bày ra cái bẫy gì cho cô ta nữa. Nhưng lão nói tiếp, khi trình ra một bức điện tín: “Về con trai em đấy.”

“Gilbert sao?” Cô ta hỏi, quan tâm cực độ.

“Phải, Gilbert... Đây, em đọc đi.”

Cô ta thốt lên một tiếng kêu tuyệt vọng. Cô ta đọc:

“Hành hình vào sáng thứ Ba.

Ngay lập tức, cô ta lao vào người Daubrecq, kêu lên: “Không đúng!... Đó là một điều dối trá... chỉ nhằm khiến tôi phát điên... Ôi, tôi biết ông, ông có thể làm bất kỳ điều gì! Thừa nhận đi! Sẽ không phải là thứ Ba, đúng không? Còn hai ngày nữa! Không, không... Cho ông biết, chúng tôi còn bốn ngày, năm ngày để cứu được nó... Thừa nhận đi, thừa nhận đi!”

Cô ta không còn chút sức mạnh nào nữa. Bị kiệt sức bởi cơn cuồng loạn, cô ta chỉ còn bật ra được những từ không rõ ràng.

Lão nhìn cô ta một lúc, tự rót cho mình ly sâm panh rồi một ngụm uống cạn. Lão bước tới bước lui quanh phòng, rồi quay lại với cô ta và nói: “Nghe ta nói này, em yêu...”

Sự xúc phạm khiến cô ta run lên với nguồn sức mạnh bất ngờ. Cô ta đứng vụt dậy, thở hổn hển vì căm phẫn, và nói: “Tôi cấm ông… tôi cấm ông không được nói với tôi cái kiểu đó. Tôi sẽ không chấp nhận sự xúc phạm như thế. Tên khốn!...”

Lão nhún vai, nói tiếp: “Chà, ta thấy em chưa hoàn toàn hiểu được tình thế. Tất nhiên vì phần nào đó em vẫn còn hy vọng lật ngược tình thế. Có lẽ là Prasville chăng? Prasville tuyệt vời, với cánh tay phải đắc lực là em... Bạn thân mến ơi, hy vọng hão huyền thôi... Em phải biết rằng Prasville đang mắc kẹt trong vụ kênh đào! Không trực tiếp, nghĩa là, tên của ông ta không nằm trong bản danh sách hai mươi bảy, nhưng trong đó lại có tên của một trong những người bạn của ông ta, một cựu nghị sĩ tên là Vorenglade, Stanislas Vorenglade, rõ ràng là một tên bù nhìn, một tên chẳng đáng một xu mà ta đã bỏ mặc và ta hoàn toàn đúng. Ta chẳng biết gì về chuyện này cho tới sáng nay, lạ làm sao ta nhận được một lá thư thông báo về sự tồn tại của một tập văn bản chứng minh tính phức tạp của Prasville, Prasville duy nhất của chúng ta! Và ai là kẻ báo tin nào? Chính là Vorenglade! Vorenglade, kẻ đang phát ốm vì cảnh nghèo đói, muốn vòi tiền từ Prasville, trước nguy cơ bị bắt nên đã rất vui vẻ thỏa thuận với ta. Và Prasville sẽ bị sa thải. Ôi, vui ghê! Ta thề với em rằng ông ta sẽ bị sa thải, tên xấu xa ấy! Lạy Chúa, nhưng ông ta đã làm phiền ta rất lâu rồi! Prasville, anh bạn già, ông ta xứng đáng bị thế...”

Lão xoa hai tay vào nhau, thích thú với màn trả thù sắp tới. Rồi lão nói tiếp: “Em thấy đấy, Clarisse thân yêu của ta... hướng đi này chẳng trông đợi được gì đâu. Rồi sao? Em sẽ còn bám vào cọng rơm nào nữa đây? Ả chết, ta quên mất: Quý ngài Arsène Lupin! Quý ngài Grognard! Quý ngài Le Ballu!... Chà, em sẽ phải thừa nhận những quý ông này không hề tỏa sáng, và tất cả những chiến tích nổi tiếng của họ chẳng cản trở được ta đi trên con đường nhỏ của mình. Phải thế thôi. Mấy anh chàng ấy nuôi mộng tưởng rằng chẳng còn kẻ nào giỏi ngang mình nữa. Khi họ chạm trán một đối thủ cỡ ta, một kẻ không dễ bị đánh gục, họ tức tối và ngày càng phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn hơn, trong khi vẫn tin rằng họ đang bịt mắt được đối thủ như một lũ điên. Những thằng học sinh, họ là thế đấy! Tuy nhiên, có vẻ như em vẫn còn nuôi những ảo ảnh về Lupin nói trên, vì em vẫn còn đang tin cái tên xấu xa nghèo rớt ấy có thể nghiền nát ta và tạo ra điều kỳ diệu vì Gilbert vô tội của em, nên ta khuyên em hãy xua đuổi ngay cái ảo vọng đó đi. Ôi! Lupin! Chúa trên cao, cô ấy còn tin vào Lupin! Cô ấy đặt những hy vọng cuối cùng vào Lupin! Lupin! Cứ chờ đấy đến khi ta đâm chết ngươi, thằng khốn ba hoa nổi tiếng!”

Lão nhấc ống nghe của chiếc điện thoại nối xuống sảnh khách sạn rồi nói: “Phòng 129 đây, thưa cô. Quý cô có thể làm ơn đề nghị người đang ngồi trước cửa văn phòng của quý cô lên đây với tôi được không?... Hả?... Vâng, thưa cô, quý ông đội mũ phớt xám ấy. Ông ta biết mà. Cảm ơn cô!”

Bỏ ống nghe xuống, lão quay sang Clarisse. “Đừng sợ! Bản thân người này rất sáng suốt. Hơn nữa, đó là phương châm làm việc trong nghề của ông ta: “Sáng suốt và nhanh gọn.” Là một thám tử về hưu, ông ta đã giúp ta trong rất nhiều việc, gồm cả theo dõi em trong khi em mải theo dõi ta. Kể từ khi chúng ta tới phương Nam, ông ta không còn theo sát em, nhưng đó là vì ông ta còn bận hơn ở đâu đó. Vào đi, Jacob!”

Đích thân lão ra mở cửa, một người đàn ông gầy còm, lùn tịt với hàng ria mép màu đỏ bước vào phòng.

“Jacob, xin ông nói ngắn gọn thôi, hãy cho quý bà này biết ông đã làm gì kể từ tối hôm thứ Tư, sau khi để cô ấy lên chuyến tàu thượng hạng cũng đưa tôi từ ga Lyon tới miền Nam, chính ông vẫn ở lại trên sân ga của nhà ga đó. Tất nhiên, tôi không muốn hỏi ông giết thời gian như thế nào, ngoại trừ những việc có liên quan tới quý bà này và công việc mà tôi đã ủy thác cho ông”

Jacob thọc tay vào túi trong của áo khoác, rút ra một cuốn sổ nhỏ, lật lật mấy trang rồi đọc to lên bằng giọng của người đang đọc báo cáo:

“Tối thứ Tư. Tám giờ mười lăm phút. Ga Lyon. Đợi hai đặc vụ, Grognard và Le Ballu. Họ đến cùng một người nữa mà tôi chưa quen biết, nhưng anh ta chỉ có thể là ngài Nicole. Trả cho nhân viên khuân đồ mười franc để lấy mũ và áo khoác của anh ta. Bắt chuyện với các đặc vụ và nhắn họ lời dặn của quý bà “rằng họ đã tới MonteCarlo”. Tiếp theo gọi điện đến cho tay nhân viên khuân đồ tại khách sạn Franklin. Tất cả các bức điện tín gửi đến Giám đốc của anh ta và do ông ta gửi đi anh ta sẽ đọc và chặn hết, nếu cần thiết.

Thứ Năm. Monte-Carlo. Ba đặc vụ tìm kiếm các khách sạn.

Thứ Sáu. Đến thăm Turbie, Cap d’Ail và Cap Martin bằng máy bay. Ngài Daubrecq gọi điện cho tôi. Dụ các đặc vụ kia sang Ý sẽ thông minh hơn nhiều. Liên hệ với tay nhân viên khuân đồ ở khách sạn Franklin nhờ gửi cho họ một bức điện tín, hẹn gặp tại San Remo.

Thứ Bảy. San Remo. Sân ga. Trả cho tay khuân đồ tại khách sạn Ambassadeurs-Palace mười franc để đội mũ của anh ta. Ba đặc vụ đến nơi. Họ nói chuyện với tôi. Giải thích với họ rằng quý bà đi du lịch ấy, phu nhân Mergy, sắp đến Gênes, ở tại khách sạn Continental. Các đặc vụ ngần ngừ. Ngài Nicole muốn xuống tàu. Những người khác giữ anh ta lại. Chuyến tàu chuyển bánh. Chúc may mắn, các đặc vụ! Một tiếng sau, tôi bắt chuyến tàu sang Pháp và xuống tàu tại Nice, để chờ lệnh mới.”

Jacob gấp cuốn sổ lại rồi kết luận: “Đó là tất cả. Những việc hôm nay làm tối nay sẽ cập nhật.”

“Jacob, ông có thể cập nhật luôn như thế này. “12 giờ trưa. Ngài Daubrecq bảo tôi đến Công ty Đường sắt. Tôi đặt hai vé nằm trên toa có giường nằm tại Paris, chuyến tàu lúc hai giờ bốn mươi tám phút, sau đó gửi cho ngài Daubrecq bằng chuyển phát nhanh. Sau đó tôi bắt chuyến tàu lúc mười hai giờ năm mươi tám phút đi Vintimille, một ga biên giới, nơi tôi mất một ngày đứng trên sân ga theo dõi tất cả du khách đi tàu tới Pháp. Trong trường hợp các ngài Nicole, Le Ballu và Grognard nghe theo lời tôi sang Ý sau đó quay về Paris qua ngả Nice, tôi được hướng dẫn là đánh điện đến Sở Cẩm thông báo rằng ngài Arsène Lupin cùng hai đồng lõa đang ở trên chuyến tàu này.”.”

Vừa nói, Daubrecq vừa dẫn Jacob ra cửa. Lão đóng cửa lại sau lưng ông ta, xoay chìa khóa, vặn chốt, rồi quay lại với Clarisse, lão nói: “Giờ thì, em yêu, nghe ta đây.”

Lần này cô ta không thốt ra lời phản đối nào. Cô ta còn có thể làm gì trước một kẻ thù mạnh mẽ, lắm tài lực đến thế, kẻ đã đề phòng mọi thứ, ngay cả những chi tiết nhỏ nhất, kẻ đã chơi đùa với những đối thủ của mình một cách ung dung như thế? Ngay cả nếu vẫn cố hy vọng vào sự can thiệp của Lupin, thì giờ cô ta còn làm gì được nữa, khi anh đang lang thang tại Ý để theo đuổi một bóng ma?

Cuối cùng cô ta đã hiểu tại sao ba bức điện tín mình gửi tới khách sạn Franklin đều không nhận được hồi âm. Daubrecq đã ở đó, lẩn khuất trong bóng tối, theo dõi, thiết lập một vùng trống rỗng xung quanh cô ta, ngăn cách cô ta với những đồng đội trong trận chiến, dần dần dẫn dắt cô ta, một tù nhân tới tả, đến với bốn bức tường trong căn phòng này.

Cô ta cảm thấy sự yếu đuối của mình. Cô ta đang nằm trong tay quỷ. Cô ta phải câm lặng và cam chịu.

Lão nhắc lại, với niềm vui sướng xấu xa: “Nghe ta này, em yêu. Hãy lắng nghe những lời nói không thể thay đổi được mà ta sắp nói đây. Hãy lắng nghe chúng thật kĩ. Giờ là mười hai giờ rồi. Chuyến tàu cuối cùng lăn bánh vào lúc hai giờ bốn mươi tám phút, em hiểu không, chuyến tàu cuối cùng có thể mang ta về Paris vào ngày mai, thứ Hai, vừa kịp để cứu con trai em. Những chuyến tàu buổi tối sẽ tới quá muộn. Những chuyến tàu thượng hạng thì kín người rồi. Thế nên ta sẽ phải bắt đầu đi vào lúc hai giờ bốn mươi tám phút. Ta có nên bắt đầu đi không?”

“Có!”

“Hai vé giường nằm của chúng ta đã đặt rồi. Em sẽ đi với ta chứ?”

“Vâng!”

“Em biết những điều kiện can thiệp của ta rồi đúng không?”

“Vâng!”

“Em có chấp nhận chúng không?”

“Có!”

“Em sẽ cưới ta chứ?”

“Vâng!”

Ôi, những câu trả lời khủng khiếp! Người đàn bà bất hạnh thốt ra chúng trong trạng thái suy sụp khủng khiếp, thậm chí còn không muốn hiểu mình đang hứa hẹn cái gì. Hãy để lão bắt đầu thật nhanh đi, hãy để lão giật Gilbert lại từ vòng tay tử thần với hình ảnh ghê rợn luôn ám ảnh cô ta suốt cả ngày lẫn đêm... Và rồi... và rồi... chuyện gì phải đến cứ đến đi...

Lão phá lên cười. “Ôi, em thật yếu đuối, nói ra dễ dàng làm sao!... Em đã sẵn sàng bất chấp tất cả mọi thứ đúng không? Điều tuyệt vời nhất để cứu Gilbert, chẳng phải thế sao? Sau đó, khi tên ngu ngốc Daubrecq này được đeo vào tay nhẫn đính hôn, nhưng không ngược lại là khác! Chẳng làm gì hết cả! Chúng ta sẽ cười vào mặt hắn!... Không không những lời sáo rỗng vậy đã quá đủ rồi. Ta không muốn những lời hứa hẹn không giữ được. Ta muốn những sự thật, những sự thật ngay trước mắt.”

Lão bước tới ngồi sát cạnh cô ta rồi thẳng thắn nói: “Đây là điều ta đề xuất... điều phải diễn ra... điều sẽ diễn ra... ta sẽ hỏi, hoặc giả ta sẽ đề nghị, không phải bắt đầu bằng cách tha cho Gilbert, mà là giảm nhẹ, hoãn thi hành án tử hình, trì hoãn trong vòng ba hoặc bốn tuần. Họ sẽ tạo ra một cái cớ nào đó, nhưng đấy không phải là chuyện của ta. Và khi phu nhân Mergy trở thành phu nhân Daubrecq, đến lúc đó và chỉ đến lúc đó ta mới lên tiếng xin ân xá cho nó, cũng tức là, giảm hình phạt tử hình của nó. Em cứ hoàn toàn thoải mái, họ sẽ chấp nhận.”

“Tôi chấp nhận... tôi chấp nhận.” Cô ta lắp bắp.

Lão lại phá lên cười. “Phải, em chấp nhận, vì đó là điều sẽ xảy ra trong vòng một tháng... Trong lúc đó em cứ việc đi tìm kiếm trò lừa gạt nào đó, một sự trợ giúp bằng cách này hay cách khác... Ngài Arsène Lupin...”

“Tôi xin thề trên đầu con trai tôi.”

“Đầu con trai em ư?... Ôi trời, bé con tội nghiệp của ta, em sẽ nguyện hiến dâng mình cho quỷ dữ để cứu nó khỏi bị rơi đầu sao?...”

“Vâng!” Cô ta thì thầm, run rẩy. “Tôi sẽ rất vui mừng bán cả linh hồn mình!”

Lão tiến sát đến bên cô ta, thì thào: “Clarisse, thứ ta cần không phải là linh hồn của em... là thứ khác kìa... Hơn hai mươi năm rồi cuộc đời ta chỉ xoay quanh nỗi nhớ thương ấy. Em là người phụ nữ duy nhất ta từng yêu... Ghê tởm ta, căm ghét ta – ta chẳng quan tâm - nhưng đừng hắt hủi ta... Ta phải chờ đợi ư? Ta phải chờ một tháng nữa ư?... Không, Clarisse, ta đã phải chờ đợi bao nhiêu năm rồi...”

Lão mạo hiểm chạm vào bàn tay cô ta. Clarisse rụt tay lại với sự khó chịu đến nỗi lão tức tối kêu lên: “Ôi, ta thề với trời, người đẹp của ta, tên đao phủ sẽ không cư xử cho phải phép khi tóm được con trai em đâu!... Em hãy để bản thân mình thở chút đi! Trời ạ, cứ nghĩ xem, bốn mươi tiếng đồng hồ nữa chuyện ấy sẽ diễn ra! Bốn mươi tiếng, không hơn nhưng em lại ngần ngừ... em lại lưỡng lự, trong khi mạng sống của con trai em đang gặp nguy hiểm! Thôi nào, thôi nào, không thút thít nữa, không đa cảm một cách ngu ngốc nữa... Hãy nhìn thẳng vào thực tế đi. Nhớ là chính em đã thề nguyền, em là vợ ta, kể từ giờ phút này em là cô dâu của ta... Clarisse, Clarisse, hãy trao cho ta đôi môi em...”

Đang trong trạng thái choáng váng, cô ta chẳng còn đủ sức mạnh giơ tay lên đẩy lão ra; và Daubrecq, bằng những lời nói chua cay trong đó bộc lộ hết bản tính xấu xa của mình, hòa lẫn với những lời giận dữ ác độc, lão nói tiếp: “Hãy cứu con trai mình đi!... Hãy nghĩ đến buổi sáng cuối cùng, những sự chuẩn bị ở pháp trường, khi chúng lột bỏ sơ mi của nó và cắt tóc của nó... Clarisse, Clarisse, ta sẽ cứu nó... Chắc chắn như thế... Cả cuộc đời ta sẽ là của em... Clarisse...”

Cô ta không còn sức kháng cự nữa. Tất cả đã kết thúc. Đôi môi của tên khốn đáng ghê tởm kia sắp chạm vào đôi môi cô ta; và nó phải như thế, không gì có thể ngăn chặn được nữa. Bổn phận của cô ta là phải chấp nhận số phận. Cô ta đã biết thế từ lâu. Cô ta đã hiểu, đôi mắt cô ta nhắm nghiền để khỏi phải thấy gương mặt kinh tởm ấy đang chậm rãi tiến gần gương mặt mình. Cô ta không ngừng tự nhủ: “Con trai tôi... đứa con trai tội nghiệp của tôi.”

Vài giây trôi qua, mười, có lẽ là hai mươi giây. Daubrecq không nhúc nhích. Daubrecq không nói. Cô ta choáng váng trước sự im lặng bao trùm đột ngột này. Phải chăng vào phút cuối, con ác quỷ ấy lại cảm thấy hối hận?

Hai mí mắt cô ta mở ra.

Cảnh tượng trước mắt khiến cô ta đờ người ra vì kinh ngạc. Thay vì nét mặt toe toét mà cô ta nghĩ mình sẽ thấy, thì cô ta lại thấy một gương mặt bất động, không thể nhận ra nổi, méo mó trong sự kinh hãi không thể nói thành lời. Và đôi mắt, không thể trông thấy rõ ẩn dưới hai lớp kính chồng lên nhau, dường như đang nhìn trừng trừng phía trên đầu cô ta, phía trên cái ghế mà cô ta đang tựa vào.

Clarisse ngoảnh mặt về phía sau. Hai khẩu súng ngắn, chĩa vào Daubrecq, xuất hiện phía bên phải, cao hơn cái ghế một chút. Cô ta chỉ trông thấy có thế, những khẩu súng ngắn to, xấu xí, nằm vững trong hai bàn tay siết chặt. Cô ta chỉ trông thấy thế cùng gương mặt đang mỗi lúc một tái đi vì sợ hãi, cho đến khi nó biến thành thâm tím của Daubrecq. Và gần như cùng lúc đó, ai đó lướt đến phía sau Daubrecq, xuất hiện một cách mạnh mẽ, một cánh tay người ấy quàng quanh cổ Daubrecq, quật lão xuống đất bằng một sức mạnh khó tin và một mảnh khăn len cotton ấn xuống mặt lão. Một mùi hương thuốc mê bất ngờ phả khắp phòng.

Clarisse đã nhận ra ngài Nicole.

“Lại đây, Grognard!” Anh kêu lên. “Lại đây, Le Ballu! Bỏ súng xuống đi. Ta tóm được lão rồi! Giờ lão chỉ còn là miếng giẻ rách bạc nhược... Trói lão lại.”

Thực ra Daubrecq đang gập người làm đôi và ngã trong tư thế quỳ như con búp bê bị tháo khớp. Dưới tác động của thuốc mê, tên khốn đáng sợ rơi vào trạng thái bất lực, trở nên vô hại và ghê tởm.

Grognard cùng Le Ballu cuộn lão vào một trong mấy cái chăn trên giường rồi trói nghiến lại.

“Thế đấy! Thế đấy!” Lupin quát lên, đứng bật dậy.

Và trong phản ứng vui sướng điên rồ bộc phát, anh khiêu vũ một điệu gigue hoang dã ngay giữa phòng, một vũ điệu hòa trộn với một chút điệu cancan, mấy điệu thưởng bánh uốn éo, mấy điệu xoay vòng của các tu sĩ, những cử động nhào lộn của hề xiếc cùng các bước lảo đảo của kẻ say rượu. Và anh tuyên bố như thể thông báo những tiết mục trong một buổi hòa nhạc thính phòng: “Vũ điệu của tù nhân!... Vũ điệu của kẻ bị giam cầm!... Một khúc biến tấu trên xác chết của một kẻ đại diện cho nhân dân!... Điệu polka của thuốc mê!... Điệu hai bốn của những cặp kính bảo hộ chiến lợi phẩm! Cú biểu diễn trên không! Cú biểu diễn trên không! Vũ điệu fandango của kẻ tống tiền! Huýt! Huýt! Vũ điệu sôi nổi của ngài Daubrecq!... Vũ điệu turkey trot!... Điệu nhảy đôi sinh động bunny hug!... Vũ điệu gấu xám!... Vũ điệu của vùng Tirol: Laïtou, laïtou, la, la!... Tiến lên, những người con của đất nước!... Zing, bum, bum! Zing, bum, bum!...”

Toàn bộ bản chất du mục đường phố của anh, toàn bộ bản năng ham vui của anh vốn bị kìm nén đã lâu trong nỗi lo âu và tuyệt vọng thường trực, nay tự bộc phát ra trong những tràng cười điếc tai, trong tâm hồn hoang dã và nhu cầu muốn được cởi mở và nổi loạn kỳ quặc như trẻ con.

Anh tung chân lên trong cú đá cao cuối cùng, làm một loạt cú nhào lộn quanh phòng rồi kết thúc bằng cách đứng yên, hai tay đặt lên hông và một chân giẫm lên người Daubrecq.

“Một hoạt cảnh mang tính biểu tượng!” Anh tuyên bố. “Thiên thần của chính nghĩa đang hủy diệt con rắn chín đầu xấu xa!”

Và sự hài hước trong cảnh tượng này còn tăng gấp đôi vì Lupin đang trong lốt giả trang thành ngài Nicole, trong bộ quần áo và hình hài của tay giám hộ có dáng người khô đét, vụng về hay căng thẳng ấy.

Một nụ cười buồn lóe trên gương mặt phu nhân Mergy, nụ cười đầu tiên của cô ta trong suốt một tháng trời. Nhưng ngay sau khi trở lại với thực tế, cô ta liền van xin anh: “Làm ơn, làm ơn... nghĩ đến Gilbert!”

Anh chạy về phía cô ta, ôm chầm lấy cô ta trong vòng tay mình, và bị thúc đẩy bởi cơn bốc đồng vô hình, vô tư đến nỗi khiến cô ta cười vang, anh trao cho cô ta một nụ hôn nồng cháy lên má.

“Đó, thưa phu nhân, đó là nụ hôn của một người đoan chính! Thay vì Daubrecq, tôi mới là người hôn cô... Một lời nữa và tôi sẽ lại làm thế... tiếp theo tôi sẽ gọi cô là em... Hãy nổi giận với tôi đi, nếu em dám. Ôi, tôi mới hạnh phúc làm sao!”

Anh quỳ một gối xuống trước mặt cô ta. Và anh nói, đầy tôn kính: “Tôi cầu xin sự khoan dung của em, thưa phu nhân. Cơn phấn chấn đã qua rồi.”

Anh lại đứng dậy, tiếp tục tỏ ra kỳ quái, rồi anh nói tiếp, trong khi Clarisse còn đang tự hỏi anh định làm gì: “Màn tiếp theo là gì, thưa phu nhân? Có thể là thả tự do cho con trai em? Chắc chắn! Phu nhân, tôi xin có vinh dự được ban ân xá cho con trai của phu nhân, được giảm hình phạt tử hình xuống thành phạt khổ sai chung thân, và cuối cùng là thả tự do trước thời hạn. Việc này đã giải quyết xong rồi, đúng không Grognard? Xong rồi nhỉ, Le Ballu. Cái gì? Hai người các cậu đi cùng thằng bé tới Nouméa thu xếp mọi thứ đi. Ôi, Daubrecq yêu quý của tôi, chúng tôi nợ ngài một món nợ lớn đấy! Nhưng tôi sẽ không quên ngài đầu, tin tôi đi! Thế ngài thích gì? Một hy vọng cuối cùng à? Thôi nào, thôi nào!”

Anh lấy một trong mấy cái tẩu nằm trên bệ lò sưởi, cúi xuống tên tù nhân, dịch chuyển cái khăn rồi thọc cái tẩu bằng cẩm thạch vào giữa hai hàm răng lão.

“Làm một hơi, ông bạn già, làm một hơi đi. Trời ạ, trông ngài mới buồn cười làm sao, khi mũi bị bịt kín còn tẩu thuốc nằm trong mồm. Thôi nào, rít đi chứ. Mẹ kiếp, tôi quên mất không nhồi thuốc vào tẩu cho ngài! Thuốc lá hiệu Maryland yêu thích của ngài đâu rồi?... À đây rồi!...”

Anh lấy từ lò sưởi ra một cái gói bằng vàng còn bọc kín, xé lớp tem thuế bọc ngoài.

“Thuốc của các hạ! Thưa các quý vị, xin hãy tập trung nhìn vào tôi! Đây là một khoảnh khắc tuyệt vời. Tôi sắp đổ đầy thuốc vào tẩu của các hạ đây: Ôi trời, đúng là một vinh dự! Hãy theo dõi những cử động của tôi nhé! Quý vị thấy đấy, trong hai tay tôi chẳng có gì cả, trong hai ống tay áo của tôi cũng chẳng có gì!...”

Anh vén hai cổ tay áo lên làm lộ ra hai khuỷu tay. Tiếp theo, anh mở cái gói, thọc ngón cái rồi ngón trỏ vào, thật chậm rãi, thật thận trọng, như thầy phù thủy đang biểu diễn trò ma thuật trước đám khán giả thắc mắc, và, cả gương mặt anh bừng sáng, khi rút ra từ trong gói thuốc lá một vật thể sáng lấp lánh mà anh giơ ra trước đám cử tọa.

Clarisse kêu lên một tiếng.

Đó là cái nút chai pha lê.

Cô ta lao đến chỗ Lupin, giật nó khỏi tay anh.

“Là nó, chính là nó!” Cô ta thốt lên, luống cuống. “Không có vết xước trên thân! Hãy nhìn cả đường kẻ chạy xuống ở giữa này, nơi lớp mạ không còn... Là nó, không tháo nó ra được!... Ôi trời, sức mạnh của tôi đã đi đâu hết rồi!...”

Cô ta run rẩy mạnh tới nỗi Lupin phải lấy lại cái nút chai và tự mình tháo nó ra.

Bên trong cái núm trống không, và trong không gian trống là một mảnh giấy gấp thành một viên thuốc nhỏ.

“Giấy viết thư ngoại nhập.” Anh thì thầm, bản thân anh cũng vô cùng phấn khích, đôi bàn tay run rẩy.

Một khoảng im lặng dài. Tất cả bốn người đều cảm thấy như thể trái tim họ sẵn sàng nhảy tung ra khỏi lồng ngực, và họ rất sợ điều sắp đến.

“Làm ơn, làm ơn...” Clarisse lắp bắp.

Lupin mở tờ giấy ra.

Có một nhóm những cái tên được viết nối tiếp nhau, hai mươi bảy cái tên tất cả, hai mươi bảy cái tên của bản danh sách nổi tiếng: Langeroux, Dechaumont, Vorenglade, d’Albufex, Laybach, Victorien Mergy và những người còn lại.

Ở dưới cùng là chữ ký của ngài Chủ tịch Công ty Kênh đào xuyên Lưỡng Hải, những chữ cái có màu đỏ như máu.

Lupin xem đồng hồ.

“Một giờ kém mười lăm.” Anh nói. “Chúng ta còn hai mươi phút nữa. Cùng ăn trưa một chút đi.”

“Nhưng mà...” Clarisse nói, cô ta đã sẵn sàng bắt đầu mất trí. “Đừng quên là...”

Anh chỉ đơn giản nói: “Tất cả những gì tôi biết là mình đói ngấu rồi.”

Anh ngồi xuống bàn, tự cắt cho mình một lát bánh nguội to rồi nói với hai tên đồng bọn: “Grognard? Cắn miếng không? Cậu nữa, Le Ballu?”

“Tôi có thể cắn một miếng to tướng luôn.”

“Thế thì ăn nhanh lên. Và một ly sâm panh cho trôi này, bữa tiệc của quý ngài dính thuốc mê đấy. Chúc sức khỏe nhé, ngài Daubrecq! Sâm panh ngọt hả? Sâm panh không nguyên chất hả? Ngọt vừa phải đúng không?”

« Lùi
Tiến »