Bí Ẩn Nút Chai Pha Lê

Lượt đọc: 163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG IX
trong bóng tối

Một phòng ngủ khách sạn tại Amiens.

Lupin phục hồi chút nhận thức lần đầu tiên. Clarisse và Le Ballu ngồi bên giường anh. Cả hai đang nói, và Lupin lắng nghe họ, nhưng không mở mắt ra. Anh biết họ đã lo sợ cho tính mạng của anh, nhưng tất cả những nguy hiểm ấy giờ đã lùi xa. Tiếp theo, qua cuộc đối thoại, anh nắm bắt được những từ nhất định cho anh biết chuyện gì đã xảy ra trong đêm bi kịch tại Mortepierre: Daubrecq tụt dây xuống, các đồng đội của anh mất tinh thần khi họ thấy người trèo xuống không phải là ông chủ, một cuộc vật lộn ngắn xảy ra: Clarisse lao thẳng vào Daubrecq và lĩnh ngay một vết thương vào vai, Daubrecq nhảy lên bờ, Grognard bắn hai phát súng Mit lục và lao đuổi theo lão, Le Ballu thì trèo lên thang và thấy ông chủ của mình đang bất tỉnh.

“Chính xác như tôi đang sống đây.” Le Ballu nói. “Thậm chí đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi làm thế nào mà ngài ấy không lăn sang bên. Có hẳn một cái hố ngay chỗ đó, nhưng cái hố ấy rất dốc, và đang thập tử nhất sinh như ngài ấy chắc phải bám bằng mười đầu ngón tay. Ơn Chúa, thật may tôi đến kịp lúc!”

Lupin lắng nghe, lắng nghe trong tuyệt vọng. Anh lấy hết sức bình sinh nắm vững và hiểu rõ từng từ. Nhưng bỗng một câu nói khủng khiếp bật ra. Clarisse đang nức nở nói rằng mười tám ngày đã trôi qua, mười tám ngày dành để đảm bảo an toàn cho Gilbert đã trôi qua.

Mười tám ngày! Con số này khiến Lupin khiếp sợ. Anh cảm thấy tất cả đã kết thúc, anh sẽ không bao giờ có thể lấy lại được sức mạnh để tiếp tục chiến đấu, Gilbert và Vaucheray sẽ cầm chắc số chết... Não bộ như trôi xa khỏi anh. Cơn sốt và tình trạng mê sảng quay trở lại.

Thêm nhiều ngày nữa đến rồi trôi qua. Đây có lẽ là thời điểm bị đát trong cuộc đời mà Lupin nhắc đến với nỗi kinh hoàng lớn nhất. Ý thức của anh mới hồi phục vừa đủ, chỉ nhận ra đầy đủ vị trí chính xác vào những lúc tỉnh táo. Nhưng anh không thể tổng hợp các ý nghĩ, không thể đi theo một dòng lý luận, cũng như không thể hướng dẫn hay ngăn cản bạn bè mình tiếp nhận cách giải quyết này, cách giải quyết kia.

Khi thoát khỏi trạng thái uể oải, anh thường xuyên thấy bàn tay mình nằm trong bàn tay Clarisse. Trong tình trạng nửa ngủ nửa thức mà cơn sốt luôn theo đuổi, anh hay nói với cô ta những lời lạ lùng, những lời đầy yêu thương và nồng nàn cảm xúc, van xin cô ta, cảm ơn cô ta và chúc phúc cho cô ta vì tất cả những ánh sáng và niềm vui cô ta đã mang đến xua tan bóng tối trong anh.

Thế rồi, dần dần bình tĩnh hơn và chẳng hiểu mình đã nói những gì, anh cố gắng nói giỡn: “Tôi bị mê sảng mà đúng không? Chắc tôi phải nói ra cả đống chuyện vớ vẩn ấy!”

Nhưng qua sự im lặng của Clarisse, Lupin hiểu rằng mình có thể nói chuyện vớ vẩn một cách thoải mái chừng nào cơn sốt còn hành hạ anh. Cô ta không hề lắng nghe. Cô ta dành sự quan tâm và chăm sóc vô hạn, lòng kiên nhẫn, sự dâng hiến, sự che chở và sự hoảng sợ của cô ta trước từng đợt tái phát dù nhỏ nhất: Tất cả những điều này không phải dành cho anh, mà là dành cho vị cứu tinh khả dĩ có thể cứu được Gilbert. Cô ta lo âu theo dõi tiến triển bệnh tình của anh. Anh sẽ chóng khỏe lại để tiếp tục chiến dịch sớm chừng nào? Có phải điên rồ hay không khi cứ quanh quẩn mãi bên cạnh anh, khi chút hy vọng ít ỏi cứ thế tan đi theo từng ngày?

Lupin không ngừng nhắc đi nhắc lại với chính mình, với niềm tin tận trong thâm tâm rằng, bằng cách làm như thế anh có thể tác động đến quá trình bệnh tật: “Mình sẽ khỏe lại... Mình sẽ khỏe lại...”

Và anh nằm đó bất động suốt nhiều ngày liền, để không quấy rầy chuyện thay băng cho vết thương cũng như không kích động các dây thần kinh ở mức nhỏ nhất.

Anh cũng cố gắng không nghĩ tới Daubrecq. Nhưng hình ảnh kẻ thù đáng sợ của anh vẫn cứ ám ảnh; anh sắp xếp lại nhiều giai đoạn của cuộc đào thoát, lúc xuống vách đá... Một hôm, choáng váng vì hồi ức kinh khủng, anh thốt lên: “Danh sách! Danh sách hai mươi bảy! Chắc giờ Daubrecq có được nó rồi... hoặc là d’Albufex. Nó đã nằm trên bàn!”

Clarisse trấn an anh. “Không kẻ nào lấy được nó hết.” Cô ta khẳng định. “Grognard cũng ở Paris vào ngày hôm đó, mang cho tôi lá thư gửi tới Prasville, khẩn khoản yêu cầu anh ta tăng gấp đôi lực lượng theo dõi quảng trường Lamartine, thế nên không ai lọt qua được, đặc biệt là d’Albufex...”

“Nhưng còn Daubrecq?”

“Lão bị thương rồi, không thể về được nhà.”

“À rồi.” Anh đáp. “Thế được rồi!... Nhưng cả cô cũng bị thương mà...”

“Chỉ là vết xước nhỏ trên vai thôi.”

Sau tất cả những hé lộ này, tâm trí Lupin đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Tuy nhiên, theo đuổi anh là những ý nghĩ cứng đầu không thể xua ra khỏi đầu hay nói bật ra thành lời. Trên hết, anh không ngừng nghĩ tới cái tên “Marie” mà những cơn đau đớn đã buộc Daubrecq phun ra. Cái tên ấy liên quan đến cái gì nhỉ? Có phải là tựa đề của một trong những cuốn sách xếp trên giá không, hay là một phần của cái tựa đó? Liệu quyển sách được nói tới có chứa chìa khóa giúp giải đáp bí mật không? Hay phải chăng nó là một từ kết hợp của một cái két? Phải chăng nó là một loạt những dòng chữ được viết ở đâu đó: trên tường, trên giấy, trên một tấm ván gỗ, trên bìa một bức tranh hay trên tờ hóa đơn?

Những câu hỏi mà Lupin vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời này ám ảnh và khiến anh kiệt sức.

Một buổi sáng, Arsène Lupin thức dậy, cảm thấy khỏe khoắn hơn nhiều. Vết thương đã kín miệng thân nhiệt trở lại gần như bình thường. Ông bác sĩ, một người bạn của anh, ngày nào cũng từ Paris đến, đã hứa rằng hai ngày sau anh có thể tỉnh lại. Và vào ngày hôm đó, khi không có hai đồng bọn cùng phu nhân Mergy ở bên cạnh, cả ba người bọn họ đã rời đi từ hai ngày trước, để tìm kiếm thông tin, tự anh bước đến ô cửa sổ mở.

Anh cảm thấy sự sống trở lại với mình qua ánh mặt trời, với bầu không khí dễ chịu báo tin mùa xuân đã gần tới. Anh phục hồi lại sự tập trung vào những ý nghĩ; và những thông tin một lần nữa lại trở về trong bộ não của anh theo thứ tự logic, căn cứ theo mối quan hệ của chúng với nhau.

Vào buổi tối, anh nhận được bức điện tín của Clarisse cho biết rằng mọi thứ đang dần tệ đi, và cô ta cùng Grognard với Le Ballu đều đang ở Paris. Rất buồn phiền trước bức điện tín này, anh đã có cả một đêm không ngủ. Tin tức gì có thể khiến bức điện tín của Clarisse mang màu sắc buồn bã như vậy chứ?

Nhưng ngày hôm sau, cô ta bước vào phòng anh trông rất nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, và cực kỳ kiệt quệ, gieo mình xuống ghế.

“Đơn kháng cáo bị bác rồi.” Cô ta lắp bắp.

Anh cố gắng kiềm chế cảm xúc rồi hỏi bằng giọng ngạc nhiên: “Cô vẫn còn trông đợi điều ấy à?”

“Không, không!” Cô ta đáp. “Nhưng dù sao đi nữa... người ta vẫn cố nuôi hy vọng.”

“Đơn bị bác ngày hôm qua à?”

“Một tuần trước. Le Ballu đã cố giấu tôi, còn tôi dạo này không dám đọc báo chí nữa.”

“Luôn luôn có lệnh đặc xá mà.” Anh gợi ý.

“Đặc xá ư? Ngài tưởng rằng họ sẽ đặc xá cho đồng bọn của Arsène Lupin à?”

Cô ta thốt lên những từ này mạnh mẽ và cay đắng đến nỗi anh vờ như không để ý, anh đáp: “Vaucheray có lẽ là không... Nhưng họ sẽ thương xót Gilbert, cậu ta còn trẻ...”

“Họ sẽ chẳng thương xót kiểu đấy đâu.”

“Làm sao cô biết?”

“Tôi đã gặp luật sư của nó.”

“Cô đã gặp luật sư của cậu ta? Và cô đã nói với anh ta...”

“Tôi bảo anh ta rằng tôi là mẹ của Gilbert và hỏi anh ta, bằng cách tuyên bố thân phận thực sự của con trai tôi, liệu có thể ảnh hưởng đến kết quả... hoặc ít nhất là trì hoãn nó hay không?”

“Cô sẽ làm thế ư?” Anh thì thầm. “Cô sẽ thừa nhận...”

“Mạng sống của Gilbert là trên hết. Tên của tôi thì quan trọng gì! Tên của chồng tôi thì quan trọng gì chứ!”

“Vậy còn Jacques bé bỏng của cô?” Anh phản đối. “Chẳng nhẽ cô có quyền hủy hoại Jacques, bắt nó phải mang tiếng là em trai của thằng anh bị xử tội chết?”

Cô ta gục đầu xuống. Anh nói tiếp: “Tay luật sư đã nói gì?”

“Anh ta nói rằng một hành động như thế sẽ chẳng giúp được gì cho Gilbert. Và bất chấp tất cả những lời phản đối của anh ta, tôi có thể thấy trong suy nghĩ của anh ta, anh ta không còn nuôi chút ảo tưởng nào nữa và Ủy ban đặc xá sẽ phải ủng hộ án tử hình.”

“Ủy ban thì tôi đồng ý, nhưng còn Tổng thống Đảng Cộng hòa thì sao?”

“Tổng thống luôn nghe theo lời khuyên của Ủy ban.”

“Lần này ông ta sẽ không làm thế đâu.”

“Tại sao không?”

“Bởi vì chúng ta sẽ phải gây sức ép với ông ta.”

“Bằng cách nào?”

“Bằng cách trao bản danh sách hai mươi bảy nhưng có điều kiện!”

“Ngài có nó chưa?”

“Chưa, nhưng tôi sẽ có được nó.”

Sự chắc chắn của anh không hề nao núng. Anh đưa ra tuyên bố bằng sự điềm tĩnh tương đương với niềm tin vào sức mạnh ý chí vô bờ bến.

Niềm tin của cô ta vào anh đã phần nào sứt mẻ, cô ta nhún vai. “Nếu d’Albufex không xoáy được bản danh sách, thì sẽ chỉ một người có thể tạo ra bất kỳ ảnh hưởng nào, chỉ một người mà thôi, là Daubrecq.”

Cô ta nói những lời này bằng giọng thấp và xa xôi khiến anh run rẩy. Phải chăng cô ta vẫn nghĩ đến chuyện quay lại với Daubrecq để đổi lấy mạng sống của Gilbert, như anh có vẻ thường xuyên cảm thấy?

“Cô đã thề với tôi rồi cơ mà.” Anh nói. “Tôi đang nhắc cô nhớ lại đấy. Chúng ta đã thỏa thuận rằng cuộc đấu với Daubrecq sẽ do tôi chỉ đạo, sẽ không bao giờ có khả năng xảy ra bất kỳ dàn xếp nào giữa cô với lão ta.”

Cô ta vặc lại: “Thậm chí tôi còn chẳng biết lão ta ở đâu nữa. Giá tôi mà biết, chẳng nhẽ ngài không biết sao?”

Đó là câu trả lời thoái thác. Nhưng anh cũng chẳng muốn ép, quyết định khi có cơ hội thích hợp sẽ theo dõi cô ta, anh bèn hỏi cô ta vì anh vẫn chưa biết hết toàn bộ chi tiết: “Vậy là vẫn chưa biết Daubrecq ra sao đúng không?”

“Không! Tất nhiên, một trong những viên đạn từ súng của Grognard đã bắn trúng lão. Vì ngày hôm sau, trên bãi trồng cây làm chất đốt, chúng tôi nhặt được một chiếc khăn tay đẫm máu. Ngoài ra, có vẻ như một người đàn ông đã được phát hiện tại nhà ga Aumale, trông có vẻ rất mệt mỏi và bước đi rất khó khăn. Người này mua một vé tàu đi Paris, bước lên ngay chuyến đầu tiên, chúng tôi chỉ biết có thế...”

“Chắc chắn lão phải bị thương nặng.” Lupin nói. “Và lão đang tự chăm sóc bản thân tại một nơi ẩn náu an toàn nào đó. Cũng có thể lão cho rằng khôn ngoan nhất là nằm im trong vài tuần và tránh né bất kỳ cái bẫy nào do cảnh sát, d’Albufex, cô, tôi và tất cả kẻ thù khác của lão giăng ra.”

Anh ngừng lời, suy nghĩ rồi nói tiếp: “Đã xảy ra chuyện gì tại Mortepierre kể từ khi Daubrecq trốn thoát? Ở vùng lân cận người ta không bàn tán gì hết à?”

“Không, sợi dây thừng được cất đi trước bình minh, cho thấy Sebastiani hoặc các con trai của gã đã phát hiện ra Daubrecq bỏ trốn cũng vào đêm hôm ấy. Cả ngày hôm sau không trông thấy Sebastiani đâu hết.”

“Phải, hẳn là gã sẽ thông báo cho tên Hầu tước. Thế còn tên Hầu tước đâu rồi?”

“Ở nhà. Và từ những gì Grognard nghe được, cũng chẳng có gì đáng ngờ hết.”

“Có chắc chắn hắn ta chưa vào được nhà của Daubrecq không?”

“Chắc chắn hết sức có thể.”

“Cả Daubrecq cũng không vào được?”

“Cả Daubrecq cũng không.”

“Cô đã gặp Prasville chưa?”

“Prasville xin nghỉ phép rồi. Nhưng Chánh Thanh tra Blanchon phụ trách vụ này, cùng các thám tử đang bảo vệ căn nhà, theo những hướng dẫn của Prasville, đã tuyên bố họ canh gác không nghỉ một khắc nào, kể cả ban đêm. Luôn có một người trong số họ đi đi lại lại trông chừng phòng làm việc, thế nên không một ai có thể vào trong được.”

“Vậy thì, về nguyên tắc, cái nút chai pha lê vẫn phải nằm trong phòng làm việc của Daubrecq.” Arsène Lupin kết luận.

“Nếu nó vẫn còn ở đó trước khi Daubrecq mất tích, vậy thì bây giờ nó vẫn ở đó.”

“Và nằm trên bàn làm việc.”

“Trên bàn làm việc ư? Sao ngài lại nói vậy?”

“Bởi vì tôi biết.” Lupin đáp, anh vẫn chưa quên những lời Sebastiani nói.

“Nhưng ngài không biết cái vật dùng để giấu chiếc nút chai cơ mà?”

“Chưa! Nhưng một cái bàn làm việc, một bàn viết là không gian giới hạn. Người ta có thể tìm kiếm ở đó trong hai mươi phút. Nhưng người ta có thể phá hủy nó, nếu cần thiết, trong có mười phút thôi.”

Cuộc nói chuyện khiến Arsène Lupin hơi mệt. Vì không muốn phạm phải bất kỳ sai lầm nhỏ nào, nên anh nói với Clarisse: “Nghe này! Tôi sẽ đề nghị cô cho tôi hai hoặc ba ngày nữa. Hôm nay là thứ Hai, ngày mùng Bốn tháng Ba. Vào thứ Tư hoặc thứ Năm là muộn nhất, tôi nghĩ mình sẽ dứt hẳn trận ốm này. Và cô có thể chắc chắn rằng chúng ta sẽ thành công”

“Còn trong lúc đó...”

“Trong lúc đó hãy quay về Paris. Thuê phòng ở trọ cùng Grognard và Le Ballu, tại khách sạn Franklin, gần Trocadéro, và để ý trông chừng nhà của Daubrecq. Cô có thể tự do ra vào theo ý muốn. Kích thích tinh thần đám thám tử canh gác lên.”

“Giả sử Daubrecq quay về thì sao?”

“Nếu lão quay về, thì sẽ còn tốt hơn nhiều, chúng ta sẽ tóm lão.”

“Còn nếu lão chỉ đi qua thôi?”

“Trong trường hợp đó, Grognard và Le Ballu phải bám theo lão.”

“Nếu họ để mất dấu lão thì sao?”

Lupin không đáp. Không ai ngoài anh cảm nhận rõ tình cảnh ngặt nghèo đến thế nào khi phải nằm bất lực trong phòng ngủ khách sạn, và sự có mặt của anh trên chiến trường hẳn sẽ hữu ích đến thế nào! Có lẽ ngay cả cái ý tưởng mơ hồ này cũng đủ khiến bệnh tình của anh kéo dài quá mức cần thiết.

Anh lẩm bẩm: “Làm ơn đi đi!”

Sự căng thẳng giữa hai người ngày càng tăng lên khi cái ngày khủng khiếp ấy sắp tới. Trong thái độ thiếu công bằng của mình, cô ta quên đi hoặc muốn quên đi việc chính cô ta mới là người đã ép con trai mình tham gia vào vụ Enghien, phu nhân Mergy không quên luật pháp đang theo đuổi Gilbert phần nhiều không phải vì nó là tội phạm mà vì nó là đồng lõa của Arsène Lupin. Và rồi bất chấp tất cả những nỗ lực của anh, bất chấp anh đã hao tâm tổn sức phi thường đến thế nào, sau tất cả những gì đã nói, Lupin đã đạt được cái gì? Sự can thiệp của anh nhằm cứu Gilbert đã tiến xa tới đâu?

Chần chừ một lúc, cô ta đứng dậy, bỏ anh lại một mình.

Ngày hôm sau, anh cảm thấy khá yếu. Nhưng một ngày sau đó, thứ Tư, khi bác sĩ của anh muốn anh giữ im lặng đến cuối tuần, anh đáp: “Nếu không tôi sẽ phải lĩnh hậu quả gì?”

“Cơn sốt quay trở lại.”

“Không còn gì tệ hơn à?”

“Không! Vết thương đã gần lành rồi.”

“Thế thì chẳng sao đâu. Tôi sẽ quay về bằng xe của ông. Chúng ta sẽ tới Paris vào buổi trưa.”

Thứ khiến Lupin bắt đầu ngay lập tức trước hết là bức thư mà Clarisse bảo anh rằng cô ta đã phát hiện ra những dấu vết của Daubrecq, ngoài ra là một bức điện tín đăng trên các báo tại Amiens, nêu rõ ngài Hầu tước d’Albufex đã bị bắt vì tội đồng lõa trong vụ kênh đào.

Daubrecq đang đánh đòn thù.

Giờ thực tế Daubrecq đang trả thù chứng minh tên Hầu tước đã không thể ngăn chặn đòn thù này, bằng cách có trong tay văn bản từng nằm trên bàn viết trong phòng làm việc. Nó cho thấy Chánh Thanh tra Blanchon và các thám tử của ông ta đã canh chừng rất hiệu quả. Cái nút chai pha lê vẫn nằm ở quảng trường Lamartine.

Nó vẫn nằm đó, tức là hoặc Daubrecq không dám mạo hiểm quay về nhà, hoặc giả tình trạng sức khỏe của lão không cho phép lão làm thế, hoặc giả nữa lão đủ tự tin về nơi cất giấu tới nỗi không buồn lết xác ra ngoài.

Dù sao đi nữa, không nghi ngờ gì về con đường anh sẽ theo đuổi: Lupin phải hành động và phải hành động thật thông minh. Anh phải đoán trước hành động của Daubrecq và chiếm được cái nút chai pha lê.

Khi họ băng qua đường Bois de Boulogne và đang ở gần quảng trường Lamartine, Lupin chia tay ông bác sĩ và dừng xe lại. Grognard và Le Ballu đã nhận được điện tín của anh, đến gặp anh.

“Phu nhân Mergy đâu?” Anh hỏi.

“Kể từ hôm qua, bà ấy không đến đây; bà ấy có gửi cho chúng tôi tin nhắn nhanh nói rằng mình đã thấy Daubrecq rời khỏi nhà của bà em họ, sau đó bắt taxi. Bà ấy biết biển số xe và sẽ liên tục thông báo cho chúng tôi.”

“Không còn tin gì thêm à?”

“Không còn tin gì thêm.”

“Không còn tin tức nào khác nữa à?”

“Vâng, báo chí Pháp nói rằng đêm qua d’Albufex đã cắt đứt mạch máu bằng một mảnh kính vỡ trong xà lim của hắn tại Santé. Có vẻ hắn đã để lại một bức thư rất dài, thú nhận tội lỗi của mình, nhưng buộc tội Daubrecq đã gây ra cái chết của hắn và bóc trần vai trò của Daubrecq trong vụ kênh đào.”

“Thế thôi hả?”

“Chưa hết! Cũng chính tờ báo ấy cho biết có lý do để tin rằng Ủy ban đặc xá, sau khi xem xét ghi chép, đã bác đơn kháng cáo của Vaucheray và Gilbert, luật sư của họ có khả năng phải ra điều trần trước Tổng thống vào hôm thứ Sáu.”

Lupin rùng mình.

“Chúng không phí lấy một phút.” Anh nói. “Tôi có thể thấy rằng, ngay từ đầu, Daubrecq đã hợp tác chặt chẽ với bộ máy tư pháp. Chưa đầy một tuần nữa... lưỡi dao sẽ hạ xuống. Gilbert tội nghiệp của ta! Nếu vào thứ Sáu tới đây, những tài liệu mà luật sư của cậu trình lên Tổng thống Đảng Cộng hòa không kèm theo đề nghị có điều kiện là bản danh sách hai mươi bảy thì Gilbert tội nghiệp ơi, cậu xong rồi!”

“Thôi nào ông chủ, ngài nản rồi đấy à?”

“Tôi ư? Vô lý! Tôi sẽ chiếm được cái nút chai pha lê ấy trong một giờ. Trong hai giờ nữa, tôi sẽ gặp gỡ luật sư của Gilbert. Và cơn ác mộng này sẽ chấm dứt.”

“Ông chủ được lắm! Thế mới đúng là ngài. Vậy bọn này sẽ đợi ngài ở đây chứ?”

“Không, quay về khách sạn đi. Tôi sẽ qua đấy sau.”

Họ chia tay nhau. Lupin bước thẳng đến ngôi nhà, rung chuông cửa.

Một viên thám tử mở cửa, nhận ra anh. “Tôi chắc là ngài Nicole đúng không?”

“Phải!” Anh đáp.“Chánh Thanh tra Blanchon có nhà không?”

“Có!”

“Tôi gặp ông ấy được không?”

Người đàn ông dẫn anh vào phòng làm việc, nơi Chánh Thanh tra Blanchon chào đón anh với niềm vui hiện rõ.

“Chánh Thanh tra, tôi nghe nói là ngài có tin mới à?”

“Ngài Nicole, tôi được lệnh là ngài cứ tùy ý sử dụng tôi; và tôi có thể nói rằng hôm nay tôi rất vui được gặp ngài.”

“Vậy sao?”

“Bởi vì có tin mới.”

“Nghiêm trọng lắm à?”

“Một chuyện rất nghiêm trọng.”

“Ngài nói nhanh đi.”

“Daubrecq đã trở về.”

“Hả, cái gì?” Lupin thốt lên, giật nẩy mình. “Daubrecq đã trở về? Lão ta ở đây sao?”

“Không, lão ta đi rồi.”

“Vậy là lão ta có tới đây, vào phòng làm việc à?”

“Đúng!”

“Khi nào?”

“Sáng hôm nay.

“Và ngài không chặn lão lại?”

“Tôi có quyền gì chứ?”

“Ngài bỏ mặc lão một mình à?”

“Theo mệnh lệnh rõ ràng của lão, đúng, chúng tôi bỏ lão một mình.”

Lupin cảm thấy mặt mình tái nhợt. Daubrecq đã quay về lấy cái nút chai pha lê!

Anh im lặng một lúc rồi nhắc lại với chính mình: “Lão đã quay lại để lấy nó... Lão e sợ rằng nó sẽ bị tìm thấy nên đã về lấy nó... Tất nhiên, điều này là không thể tránh khỏi. với việc d’Albufex đã bị bắt, d’Albufex đã bị buộc tội và đã buộc tội lão, Daubrecq cần phải biết tự bảo vệ mình. Với lão đây là một trò chơi nguy hiểm. Sau hàng tháng ròng với bức màn bí ẩn, dân chúng cuối cùng cũng biết tên khốn đã đạo diễn toàn bộ bi kịch bản danh sách hai mươi bảy, kẻ hủy hoại và giết chết các đối thủ của mình là lão, Daubrecq. Nếu nhờ điều kỳ diệu nào đó mà lá bùa ấy không bảo vệ lão nữa, lão sẽ ra sao nhỉ? Lão đã lấy lại nó rồi.”

Cố gắng tỏ ra cứng cỏi, anh hỏi: “Lão có ở lại lâu không?”

“Có lẽ là hai mươi giây.”

“Cái gì? Hai mươi giây? Không lâu hơn à?”

“Không lâu hơn.”

“Lúc đó là mấy giờ?”

“Mười giờ.”

“Liệu lúc ấy lão có nghe được tin Hầu tước d’Albufex tự sát không?”

“Có! Tôi thấy ấn bản đặc biệt của tờ Paris-Midi trong túi áo lão.”

“Thế đấy, thế đấy.” Lupin nói. Rồi anh hỏi: “Ngài Prasville có cho ngài biết hướng dẫn đặc biệt nào phòng trường hợp Daubrecq quay về không?”

“Không! Thế nên trong khi ngài Prasville vắng mặt, tôi đã gọi điện đến Sở Cẩm và tôi đang đợi đây. Vụ mất tích của ngài nghị sĩ Daubrecq đã gây biến động lớn, như ngài biết đấy, và sự có mặt của chúng tôi ở đây là có lý do, dưới mắt công chúng, chừng nào vụ mất tích này còn tiếp tục. Nhưng giờ thì Daubrecq đã quay về, giờ thì chúng tôi có các bằng chứng rằng lão không hề bị bắt giữ, cũng không chết, làm sao chúng tôi có thể ở trong nhà này được?”

“Không quan trọng” Lupin lơ đãng đáp. “Ngôi nhà có được bảo vệ hay không không quan trọng. Daubrecq đã về đây, thế nên cái nút chai pha lê không còn ở đây nữa.”

Anh còn chưa nói hết câu thì một câu hỏi hoàn toàn tự nhiên nổ bùng trong tâm trí anh. Nếu cái nút chai pha lê không còn ở đó nữa, từ dấu hiệu quan trọng này, chẳng phải mọi thứ đã rõ ràng sao? Phải chăng việc lấy đi cái vật ấy, không nghi ngờ gì nó được giấu trong một vật khác, lại không để lại tí dấu vết, tí khoảng trống nào sao?

Rất dễ khẳng định chuyện này. Lupin chỉ đơn giản là xem xét bàn làm việc; vì theo lời Sebastiani, anh biết đây là nơi giấu. Và cái nơi giấu này không hề phức tạp, xét đến chuyện Daubrecq không nán lại trong phòng làm việc quá hai mươi giây, có thể nói rằng vừa đủ lâu để bước vào rồi lại bước ra.

Lupin ngắm nhìn. Kết quả ở ngay trước mắt. Hồi ức của anh đã ghi chép trung thành bức tranh bàn làm việc, với tất cả các đồ vật nằm trên đó, nên thứ biến mất ngay lập tức đập vào mắt anh, như thể cái vật ấy và chỉ mình nó là dấu hiệu đặc trưng phân biệt cái bàn viết đặc biệt này với bất kỳ cái bàn nào khác trên thế giới.

“Ôi!” Anh nghĩ, run lên vì sung sướng. “Mọi thứ đều khớp rồi! Mọi thứ!... Nhờ nửa chữ bật ra từ miệng của Daubrecq do đau đớn khi bị tra tấn trong tòa tháp tại Mortepierre! Câu đố đã được giải. Không cần phải chần chừ nữa, không cần phải lần mò trong bóng tối nữa. Kết cục đã trong tầm mắt rồi.”

Và không buồn trả lời những câu hỏi của ngài Chánh Thanh tra, anh nghĩ đến tính đơn giản của nơi cất giấu và nhớ đến câu chuyện tuyệt vời của Edgar Allan Poe, trong đó một lá thư bị đánh cắp, được náo nức săn tìm, ai ngờ đâu lại nằm ngay trước mọi cặp mắt. Người ta không bao giờ nghi ngờ thứ có vẻ không bị giấu đi.

“Chà, chà!” Lupin nói khi anh đi ra ngoài, cực kỳ phấn khích trước khám phá của mình. “Trong cuộc phiêu lưu chết tiệt này, mình từng nghĩ mình tiêu rồi khi phải đương đầu với những nỗi tuyệt vọng đến cùng. Mọi thứ mình xây dựng nên đều vỡ tan thành từng mảnh. Mọi chiến thắng đều kết thúc trong thảm kịch.”

Tuy nhiên, anh không cho phép bản thân lùi bước. Mặt khác, giờ anh đã biết nơi lão nghị sĩ Daubrecq giấu cái nút chai pha lê. Mặt khác, chẳng bao lâu nữa, từ phu nhân Mergy, anh sẽ biết chính Daubrecq đang lẩn trốn ở xó nào. Với anh, phần còn lại chỉ là trò trẻ con.

Bọn Grognard và Le Ballu đang đợi anh trong phòng khách của khách sạn Franklin, một khách sạn gia đình nhỏ gần Trocadéro. Phu nhân Mergy vẫn chưa gửi tin nhắn gì cho anh.

“Ôi!” Anh nói. “Mình có thể tin tưởng cô ấy! Cô ấy sẽ bám theo Daubrecq tới khi cô ấy chắc chắn.”

Tuy nhiên, đến tận cuối chiều, anh bắt đầu ngày càng sốt ruột và lo lắng. Anh đang tham gia một trong những cuộc chiến - mà anh hy vọng là trận cuối cùng - mà chỉ một chút chậm trễ thôi cũng đủ phá hỏng hết mọi thứ. Nếu Daubrecq cho phu nhân Mergy hít khói, làm sao anh còn hy vọng tóm được lão nữa? Trước mắt họ không còn nhiều tuần hay nhiều ngày nữa, mà chỉ còn vài giờ thôi, một lượng thời gian cực kỳ ít ỏi, không kịp cho họ chỉnh sửa bất kỳ sai lầm nào có thể mắc phải.

Trông thấy Giám đốc khách sạn, anh bèn hỏi: “Ông có chắc là không có lá thư nhanh nào gửi hai người bạn của tôi chứ?”

“Hoàn toàn chắc chắn, thưa ngài.”

“Cả cho tôi, ngài Nicole, cũng không có à?”

“Không, thưa ngài!”

“Lạ thật.” Lupin nói. “Chúng tôi đang mong đợi nhận được thông tin từ phu nhân Audran.”

Audran là cái tên mà Clarisse đăng ký tại khách sạn.

“Nhưng phu nhân đã tới rồi mà.” Giám đốc khách sạn nói.

“Cái gì cơ?”

“Lúc nãy bà ấy vừa về, và vì các quý ông đây không có nhà, nên bà ấy đã để lại một lá thư trong phòng mình. Cậu nhân viên khuân đồ không nói gì với ngài sao?”

Lupin cùng hai người bạn học tốc chạy lên gác. Có một lá thư nằm trên bàn.

“Xin chào!” Lupin nói. “Nó đã bị mở ra rồi! Sao thế được? Và tại sao nó lại bị cắt bằng kéo?”

Lá thư viết:

“Daubrecq đã nghỉ một tuần tại khách sạn Central. Sáng nay lão cho vận chuyển hành lý tới ga... rồi gọi điện đặt một giường ngủ trên toa giường nằm đến...

Tôi không biết con tàu khởi hành ở đâu. Nhưng tôi sẽ tới nhà ga vào tất cả các buổi chiều. Các ngài hãy đến càng sớm càng tốt, cả ba người. Chúng ta sẽ thu xếp bắt cóc lão.”

“Tiếp theo là gì?” Le Ballu hỏi. “Tại nhà ga nào chứ? Cái toa giường nằm ấy đi đâu? Bà ấy đã cắt đúng những từ mà chúng ta cần!”

“Phải!” Grognard nói. “Mỗi nơi đều có hai nhát cắt bằng kéo, những từ chúng ta cần biết nhất thì bị mất. Kẻ nào đã từng trông thấy thứ này? Phải chăng phu nhân Mergy mất trí rồi sao?”

Lupin không nhúc nhích. Một dòng máu đang chạy rần rần hai bên thái dương anh mạnh đến nỗi anh phải giơ hai nắm tay lên ép mạnh hết sức có thể. Cơn sốt của anh đã quay trở lại, nóng rực và hỗn loạn, và ý chí của anh, phát điên lên trước nỗi đau thể chất cận kề, đã tập trung tất cả để truy tìm tên kẻ thù giấu mặt kia, kẻ chắc phải được kiểm soát ở đâu đó, nếu bản thân anh không muốn bị đánh bại một cách không thể cứu vãn.

Anh lầm bầm, rất bình tĩnh: “Daubrecq đã tới đây.”

“Daubrecq sao?”

“Chúng ta không thể cho rằng phu nhân Mergy lại thích thú cắt đi hai từ này để giải trí. Daubrecq đã tới đây. Phu nhân Mergy cứ tưởng rằng mình đang theo dõi lão. Nhưng thật ra lão đang theo dõi cô ấy.”

“Bằng cách nào?”

“Không nghi ngờ gì, là tên nhân viên khuân đồ ở sảnh, kẻ không nói cho chúng ta biết phu nhân Mergy đã tới khách sạn, nhưng chắc chắn đã nói cho Daubrecq biết. Lão đã tới đây, đã đọc lá thư này. Và vì chúng ta sắp về tới, nên lão đành phải tự hài lòng cắt đi những từ quan trọng nhất.”

“Chúng ta có thể tìm ra... chúng ta có thể hỏi...”

“Ích gì chứ? Tìm hiểu lão tới đây bằng cách nào để làm gì khi mà ta biết là lão đã đến?”

Anh xem xét lá thư một lúc, lật đi lật lại, rồi đứng dậy và nói: “Đi thôi!”

“Đi đâu?”

“Ga Lyon.”

“Ngài có chắc không?”

“Tôi chẳng chắc chắn quái gì về Daubrecq hết. Nhưng căn cứ theo nội dung lá thư, vì chúng ta phải chọn giữa ga Est và ga Lyon, nên tôi cho rằng công việc của lão, niềm vui thú của lão và sức khỏe của lão nhiều khả năng sẽ khiến Daubrecq đi theo hướng tới Marseille và Côte d’Azur, hơn là về phía đông nước Pháp.”

Đã quá bảy giờ khi Lupin cùng hai người bạn đồng hành rời khỏi khách sạn Franklin. Một chiếc ô tô phóng hết tốc lực đưa họ băng qua Paris, nhưng họ sớm thấy Clarisse Mergy không ở bên ngoài nhà ga, cũng không ở trong các phòng chờ, không ở trên bất kỳ sảnh nào.

“Dẫu vậy..” Lupin lẩm bẩm, cơn giận trong anh ngày càng tăng khi các khó khăn ngày càng nhiều. “Dẫu vậy, nếu Daubrecq đặt một chiếc giường nằm trong toa giường nằm, thì đó chỉ có thể là chuyến tàu tối. Giờ mới bảy rưỡi thôi!”

Một con tàu nhanh đang khởi động, chuyến tàu đêm. Họ vẫn còn thời gian chạy dọc hành lang. Chẳng có ai... cả phu nhân Mergy lẫn Daubrecq...

Nhưng khi cả ba người đang rời đi, một nhân viên khuân vác đến gần họ cạnh phòng giải khát. “Có phải một trong số các ngài đang muốn tìm một quý bà không ạ?”

“Vâng, vâng…. là tôi.” Lupin nói. “Nhanh nói đi, có chuyện gì?”

“Ôi, ra là ngài, thưa ngài! Quý bà ấy dặn tôi có thể cả ba người hoặc hai người trong số các ngài sẽ tới... Và tôi không biết...”

“Nhưng vì Chúa, nói ngay đi nào! Quý bà nào?”

“Quý bà suốt cả ngày hôm nay đứng đợi trên vỉa hè, cùng hành lý.”

“Bỏ qua đi! Cô ấy có lên tàu không?”

“Có ạ, chuyến tàu thượng hạng, lúc sáu rưỡi. Bà ấy đã ra quyết định vào phút chót, bà ấy bảo tôi nhắn lại như vậy. Và tôi cũng được dặn để nói thêm rằng quý ông đó cũng lên đúng chuyến tàu ấy và họ sẽ tới Monte-Carlo.”

“Chết tiệt!” Lupin lẩm bẩm. “Lẽ ra chúng ta phải bắt ngay chuyến tàu tốc hành vừa nãy! Giờ thì chỉ còn những chuyến tàu tối thôi, chạy như rùa bò ấy! Chúng ta đã trễ mất hơn ba tiếng rồi.”

Sự chờ đợi dường như vô tận. Họ đã đặt các ghế ngồi. Họ gọi điện cho ông Giám đốc khách sạn Franklin dặn gửi những lá thư của họ tới Monte-Carlo. Họ ăn tối. Họ đọc báo. Cuối cùng, vào lúc chín rưỡi, chuyến tàu khởi hành.

Chính vì thế, nhờ một loạt hoàn cảnh thực sự bi thảm, vào đúng lúc quan trọng nhất của cuộc đấu, một cách tình cờ Lupin lại quay lưng lại với chiến trường và bỏ đi, để tìm kiếm, để đánh kẻ thù nguy hiểm nhất và khó hiểu nhất anh từng chạm trán, nhưng anh chẳng biết tìm ở đâu và chẳng biết đánh thế nào.

Và đây là chuyện đã xảy ra trong bốn ngày, năm ngày là nhiều nhất, trước cuộc hành hình mà Gilbert và Vaucheray không tránh khỏi.

Đó là một đêm tồi tệ và đau đớn với Lupin. Anh càng xem xét tình hình bao nhiêu nó càng có vẻ khủng khiếp với anh bấy nhiêu. Có quay sang hướng nào anh cũng đều phải đối mặt với hoang mang, với bóng tối, với bối rối và bất lực.

Đúng, anh đã biết bí mật của nút chai pha lê. Nhưng làm sao anh biết Daubrecq có thay đổi những chiến thuật của lão hay không? Làm sao anh biết bản danh sách hai mươi bảy có còn nằm bên trong nút chai pha lê hay không hay cái nút chai ấy có còn nằm trong cái vật mà Daubrecq giấu hay không?

Còn thêm một lý do nghiêm trọng nữa cần cảnh giác trước thực tế rằng Clarisse Mergy tưởng mình đang bám theo và theo dõi Daubrecq, thì ngược lại, Daubrecq lại đang theo dõi cô ta, bám theo cô ta và dụ cô ta bám theo mình, với sự ranh mãnh, đến những nơi chính lão chọn, nơi không ai có thể ứng cứu hay hy vọng cứu được cô ta.

Ôi, trò chơi của Daubrecq đã rõ như ban ngày! Chẳng nhẽ Lupin không biết tới những do dự của người phụ nữ tội nghiệp đó ư? Chẳng nhẽ anh không biết - Grognard và Le Ballu cũng đã một mực khẳng định - rằng Clarisse xem cái thỏa thuận ghê tởm mà Daubrecq đặt ra như một điều chấp nhận được? Nếu thế thật thì làm sao anh, Lupin, thành công được? Logic của các sự kiện, có bàn tay Daubrecq sắp xếp vô cùng mạnh mẽ, dẫn đến một hậu quả chết người: Người mẹ phải hy sinh cả bản thân mình để cứu cậu con trai, quên đi hết những cân nhắc, quên đi hết những ghê tởm, quên đi hết cả danh dự của chính mình, quên đi hết!

“Ôi, tên vô lại!” Lupin gầm gừ trong cơn cuồng nộ. “Ta sẽ tóm được ngươi, ta sẽ bắt ngươi phải nhảy theo ý ta! Khi chuyện đó xảy ra, ta không hề muốn lâm vào tình cảnh của ngươi đâu.”

Họ tới Monte-Carlo lúc ba giờ chiều. Ngay lập tức, Lupin thất vọng khi không thấy Clarisse trên sân ga.

Anh chờ đợi. Chẳng có tin nhắn nào gửi cho anh.

Anh hỏi han các phu khuân vác và những người soát vé xem họ có thấy gì không, trong đám đông họ hỏi hai khách du lịch có nhận ra Daubrecq và Clarisse không, sau khi mô tả cho họ hai người này. Nhưng họ đều lắc đầu.

Thế nên anh phải bắt tay vào việc và truy tìm khắp các khách sạn và nhà trọ trong vùng. Ôi, bao nhiêu thời gian đã mất!

Đến tối, không nghi ngờ gì nữa, Lupin biết được Daubrecq và Clarisse đều không còn ở Monte-Carlo, cũng như không ở Monaco, không ở Cap d’Ail, không ở Turbie hay Cap Martin.

“Vậy thì họ có thể ở đâu?” Anh tự hỏi, run lên vì tức giận.

Cuối cùng, vào hôm thứ Bảy, tại phòng thư lưu, anh nhận được một bức điện tín được gửi lại từ khách sạn Franklin có nội dung như sau:

“Lão xuống tàu tại Cannes và sắp tới San Remo, khách sạn Ambassadeurs-Palace.

CLARISSE.”

Bức điện tín đề một ngày trước.

“Chờ đã!” Lupin thốt lên. “Họ đã đi qua Monte-Carlo. Một trong số chúng ta lẽ ra đã phải ở lại nhà ga này. Tôi đã nghĩ tới rồi; nhưng, giữa đám sương mù của tất cả mọi chuyện...”

Lupin cùng hai người bạn bắt chuyến tàu đầu tiên sang Ý.

Họ băng qua tiền tuyến lúc mười hai giờ. Chuyến tàu tới nhà ga San Remo lúc mười hai giờ bốn mươi.

Ngay lập tức, họ trông thấy một nhân viên khuân đồ khách sạn, với dòng chữ Ambassadeurs-Palace ghi trên chiếc mũ viền vàng, anh ta dường như đang kiếm tìm người nào đó trong số hành khách xuống tàu.

Lupin bước đến chỗ anh ta. “Có phải cậu đang tìm ngài Le Ballu không?”

“Vâng, ngài Le Ballu cùng hai quý ông nữa.”

“Theo lời một phu nhân đúng không?”

“Vâng, phu nhân Mergy.”

“Cô ấy có lưu lại khách sạn của cậu không?”

“Không! Bà ấy không xuống tàu. Bà ấy có nhắn tôi, mô tả ba quý ông các ngài và dặn rằng bà ấy sẽ tới Gênes, ở khách sạn Continental.”

“Cô ấy đi một mình thôi à?”

“Vâng!”

Lupin boa cho anh ta, chào tạm biệt anh ta rồi quay lại với hai người bạn. “Hôm nay là thứ Bảy. Nếu cuộc hành hình diễn ra vào thứ Hai thì chúng ta chẳng làm được gì nữa. Nhưng không có khả năng vào thứ Hai đâu... Giờ việc ta phải làm là tóm được Daubrecq vào tối nay và có mặt ở Paris vào thứ Hai, cùng với văn bản kia. Đó là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Hãy nắm lấy nó.”

Grognard bước đến quầy bán vé rồi trở lại với ba chiếc vé đến Gênes.

Tiếng động cơ rít lên

Lupin do dự một lần cuối.

“Không, thế thì thật sự quá ngây thơ! Chúng ta đang làm cái gì đây? Nhẽ ra chúng ta nên có mặt ở Paris, chứ không phải ở đây!... Nghĩ xem nào!...”

Anh vừa định mở cửa ra và nhảy xuống vỉa hè, nhưng hai người bạn đã kịp giữ anh lại. Con tàu chuyển bánh. Anh lại ngồi xuống.

Và thế là họ lại tiếp tục ném mình vào cuộc truy đuổi điên rồ, ngẫu hứng, tiến về nơi vô định...

Và chuyện này xảy ra trước cuộc hành hình Gilbert và Vaucheray, không thể đảo ngược, vẻn vẹn có hai ngày.

« Lùi
Tiến »