Bí Ẩn Nút Chai Pha Lê

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG VIII
tháp tình nhân

Hiện ra bên dưới anh là phòng tra tấn. Một căn phòng rộng, bố cục không theo quy luật, được chia thành các phần không đều nhau bởi bốn cây cột khổng lồ đỡ một mái hình vòm. Một mùi ẩm mốc phả ra từ các bức tường và từ những lá cờ ướt sũng nước chảy nhỏ giọt phía ngoài. Vào bất kỳ lúc nào, cái vẻ ngoài này trông cũng đều đáng sợ. Nhưng vào lúc ấy, với những cái bóng cao cao của Sebastiani và lũ con trai gã, với những chùm sáng nghiêng giữa các cây cột, với hình ảnh tên tù nhân bị xiềng xích vào chiếc giường đẩy, nó lại mang một sắc thái đáng sợ và tàn bạo hơn.

Daubrecq ngồi phía trước phòng, thấp hơn ô cửa sổ mà Lupin ẩn nấp bốn hoặc năm thước. Ngoài những sợi xích cũ % được dùng để cột lão vào cái giường và cột cái giường vào một cái móc trên tường, hai cổ tay và hai cổ chân lão còn bị trói chặt bằng những sợi dây da, thêm vào đó, cách trói khôn khéo khiến ngay cả một cử động nhỏ nhất của lão cũng đủ làm rung cái chuông treo trên cái cột gần nhất.

Một ngọn đèn nằm trên một cái ghế đẩu chiếu thẳng vào mặt lão.

Tên Hầu tước d’Albufex đang đứng cạnh lão. Lupin có thể trông thấy những đường nét tái nhợt của hắn, hàng ria mép hoa râm của hắn, dáng người dài, gầy còm của hắn khi nhìn xuống tên tù nhân bằng nét mặt hài lòng và căm thù được thỏa mãn.

Vài phút trôi qua trong câm lặng sâu thăm thẳm. Sau đó tên Hầu tước ra lệnh: “Thắp ba ngọn nến kia lên, Sebastiani, để ta có thể trông thấy lão rõ hơn.”

Rồi khi ba ngọn nến thắp lên và hắn nhìn thấy được toàn bộ hình ảnh của Daubrecq, hắn cúi xuống người lão và nói, gần như rất nhẹ nhàng: “Ta không thể nói trước kết cục của ta và mi sẽ ra sao. Nhưng dù sao đi nữa ta sẽ phải tận hưởng vài khoảnh khắc hạnh phúc quá đỗi trong căn phòng này. Mi đã hại ta quá nhiều rồi, Daubrecq! Mi đã khiến ta phải khóc lóc quá nhiều! Phải, những giọt nước mắt thật sự, những tiếng nức nở tuyệt vọng thật sự... Số tiền mi đã ép ta phải nôn ra! Cả một gia tài!... Và nỗi khiếp sợ của ta khi nghĩ rằng mi có thể tố giác ta! Mi xém chút đã tiết lộ tên ta ra để ta sụp đổ thật sự và bắt ta phải nhục nhã!... Ôi, mi đúng là xấu xa!...”

Daubrecq không nhúc nhích. Lão đã bị lột mất cặp kính mũi, nhưng cặp kính đen thì vẫn còn đeo, nó phản chiếu ánh sáng từ những ngọn nến. Lão đã sụt cân khá nhiều, xương nhô lên phía trên hai gò má.

“Mà thôi.” D′ Albufex nói. “Đã đến lúc hành động rồi. Có vẻ mấy thằng ranh con đang lảng vảng quanh khu này. Lạy trời chúng tới đây không phải vì mi và cố gắng giải cứu mi, và điều ấy có nghĩa là cái chết không tránh khỏi của mi, mi biết đấy... Cánh cửa bẫy vẫn còn hoạt động tốt chứ, Sebastiani?”

Sebastiani bước tới gần hơn, quỳ một gối xuống và xoay cái vòng dưới chân giường mà Lupin không để ý. Một trong những phiến đá lát di chuyển trên một cái trục đứng, làm lộ ra một chiếc lỗ đen.

“Mi thấy đấy.” Tên Hầu tước nói tiếp. “Mọi thứ là để đề phòng; và ta đang có tất cả mọi thứ ta cần trong tay, bao gồm cả những địa lao, những địa lao không thấy đáy, trở thành huyền thoại của tòa lâu đài. Thế nên chẳng có gì để hy vọng cả, chẳng có ai cứu được mi đâu. Mi sẽ nói sao?”

Daubrecq không đáp, và hắn nói tiếp: “Đây là lần thứ tư ta hỏi mi, Daubrecq. Lần thứ tư ta thấy phiền khi hỏi mi về văn bản mi đang cầm, để ta có thể thoát khỏi những âm mưu tống tiền của mi. Đây là lần thứ tư và cũng là lần cuối cùng. Mi sẽ nói sao?”

Vẫn câm lặng như trước. D’Albufex ra hiệu cho Sebastiani. Tên thợ săn bước lên phía trước, đi theo là hai thằng con trai. Một thằng cầm một cây gậy trong tay.

“Tiếp tục đi.” D’Albufex nói, sau khi đợi vài giây.

Sebastiani nới lỏng những sợi dây da trói hai cổ tay Daubrecq, lồng cái gậy vào rồi buộc thật chặt giữa những sợi dây da.

“Tôi quay nhé, thưa ngài Hầu tước?”

Im lặng thêm nữa. Tên Hầu tước đợi chờ. Nhận thấy Daubrecq không hề nao núng, hắn thì thầm: “Không nói được à? Tại sao lại phải ép mình chịu khổ làm gì?”

Không đáp.

“Quay đi, Sebastiani!”

Sebastiani nắm cây gậy xoay trọn một vòng. Những sợi dây da căng ra rồi siết chặt lại. Daubrecq bật ra tiếng rên rỉ.

“Không chịu nói hả? Thế nhưng mi biết ta sẽ không nhượng bộ, ta không thể nhượng bộ, ta có được mi và nếu cần thiết, ta sẽ tra tấn mi cho đến chết. Không chịu nói hả? Không nói hả?... Sebastiani, tiếp đi!”

Tên thợ săn tuân lệnh. Daubrecq giật nẩy mình vì đau, ngã ngửa trên giường với tiếng nấc trong cổ họng.

“Thằng ngu!” Tên Hầu tước kêu lên, run người vì tức tối. “Tại sao mi không nói? Sao thế, mi vẫn chưa kiếm đủ từ cái danh sách ấy hay sao? Chắc chắn phải đến lượt người khác đúng không? Nào, nói đi... Nó ở đâu? Một từ thôi. Chỉ một từ thôi... rồi bọn ta sẽ để mi yên... Và ngày mai, khi ta có được bản danh sách rồi, mi sẽ được tự do. Tự do, mi hiểu không? Nhưng mà thề có Chúa, nói đi!... Ôi, thằng khốn! Sebastiani, làm vòng nữa!”

Sebastiani xoay một vòng mới. Những cái xương kêu răng rắc.

“Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Daubrecq kêu lên bằng giọng khàn khàn, cố gắng tự giải thoát mình một cách vô ích. Và bằng tiếng thì thầm lắp bắp, lão nói: “Xin tha... xin tha!”

Đó là một cảnh tượng đáng sợ... Gương mặt của ba thằng con trai lộ rõ vẻ kinh hoàng. Lupin rùng mình, trái tim anh muốn bệnh, anh nhận ra bản thân anh không bao giờ có thể làm được cái trò ghê tởm ấy. Anh lắng nghe những lời bắt buộc phải đến. Anh phải biết sự thật. Bí mật của Daubrecq sắp được thể hiện ra bằng những âm tiết, bằng những lời nói lão bật thốt ra trong đau đớn. Và Lupin bắt đầu nghĩ đến việc rút khỏi đây, nghĩ đến chiếc xe đang đợi chờ mình, đến chuyện lao như bay về Paris, nghĩ đến chiến thắng trong tầm tay.

“Nói đi!” D’Albufex thì thầm. “Nói đi rồi mọi chuyện sẽ kết thúc.”

“Vâng…. vâng…” Daubrecq thở hổn hển.

“Thế nào...?”

“Để sau... ngày mai...”

“Ôi, mi điên rồi!... Mi đang nói cái gì thế hả? Ngày mai á?... Sebastiani, thêm vòng nữa!”

“Không, không!” Daubrecq rít lên. “Dừng lại!”

“Nói!”

“Rồi... tờ giấy… tôi đã giấu tờ giấy...”

Nhưng nỗi đau là quá lớn. Lão ngẩng đầu lên trong nỗ lực cuối cùng, thốt ra những lời rời rạc, phải lặp lại hai lần một từ “Marie... Marie...” rồi ngã vật ra đằng sau, kiệt sức và vô hồn.

“Thả ra ngay!” D’Albufex nói với Sebastiani. “Chờ đã, có phải chúng ta quá tay rồi không?”

Nhưng sau khi khám xét nhanh, hắn thấy Daubrecq chỉ bị ngất đi. Thế nên đến lượt mình, mệt mỏi vì lo âu, hắn ngồi sụp xuống chân giường, lấy tay lau mồ hôi trên trán, lắp bắp: “Ôi, đúng là một việc bẩn thỉu!”

“Có lẽ hôm nay dừng ở đây thôi.” Tên thợ săn nói, gương mặt khắc khổ hiện ra một cảm xúc nhất định. “Chúng ta có thể thử lại vào ngày mai hoặc hôm sau...”

Tên Hầu tước im lặng. Một trong những đứa con trai trao cho hắn một bình rượu Brandy. Hắn rót nó ra cốc rồi uống cạn.

“Ngày mai ư?” Hắn nói. “Không! Ở đây và ngay bây giờ. Cố gắng chút nữa thôi. Hắn đã tới ngưỡng rồi, sẽ không khó lắm đâu.” Rồi gạt tên thợ săn sang một bên. “Ông có nghe thấy lão vừa nói gì không? Cái từ “Marie” ấy nghĩa là gì nhỉ? Lão lặp lại nó những hai lần.”

“Vâng, hai lần.” Tên thợ săn nói. “Có lẽ lão đã giao văn bản ấy cho một người tên là Marie.”

“Không bao giờ!” D’Albufex phản đối. “Lão ấy không bao giờ giao bất kỳ cái gì cho bất kỳ ai. Phải là một cái gì đó khác.”

“Nhưng nó là gì, thưa ngài Hầu tước?”

“Chúng ta sẽ sớm tìm ra thôi. Ta sẽ trả lời câu hỏi đó.”

Vào lúc ấy, Daubrecq hít một hơi thật dài, cựa quậy trên chiếc ghế bành của lão.

D’Albufex, lúc này đã phục hồi toàn bộ sức lực, không rời mắt khỏi kẻ thù, hắn bước đến chỗ lão và nói: “Mi thấy đấy, Daubrecq, chống lại là điều điên rồ... Một khi mi đã bị đánh bại, mi sẽ chẳng còn việc gì làm ngoài việc quy phục kẻ chiến thắng, thay vì cứ để bản thân bị tra tấn như một thằng ngu... Nào, hãy khôn ngoan hơn đi.”

Hắn quay sang Sebastiani. “Siết chặt dây thừng... cứ để lão cảm thấy nó một chút để thức dậy hẳn... Lão đang giả chết đó...”

Sebastiani lại nắm chặt lấy cây gậy rồi xoay, cho đến khi sợi dây da nghiến vào chỗ thịt tươi. Daubrecq giật bắn mình.

“Thế đủ rồi, Sebastiani!” Tên Hầu tước nói. “Người bạn của chúng ta có vẻ đã khá sẵn sàng và thấy cần phải thỏa hiệp. Đúng thể không, Daubrecq? Mi thích mọi việc kết thúc như thế đúng không? Và mi hoàn toàn đúng!”

Hai người đàn ông đang cúi xuống kẻ khốn khổ, Sebastiani đặt tay lên cây gậy, d’Albufex tay cầm ngọn đèn rọi ánh sáng vào mặt Daubrecq. “Đôi mắt lão đang cử động... lão sẽ nói. Nới lỏng dây thừng ra một chút, Sebastiani. Ta không muốn người bạn của chúng ta bị thương... Không, siết chặt lại. Ta tin người bạn của chúng ta đang chần chừ... Một vòng nữa... Dừng lại!... Thế được rồi! Ôi, Daubrecq thân mến của ta ơi, nếu mi không thể nói một cách dễ dàng hơn được, thì thật đáng tiếc! Cái gì? Mi vừa nói gì?”

Arsène Lupin lầm bầm chửi thề. Daubrecq đang nói nhưng anh, Lupin, không thể nghe được một từ nào! Anh dỏng tai lên một cách vô ích, cố gắng kìm nén nhịp đập trong tim và tiếng thái dương đang chạy rần rật: Chẳng một âm thanh nào chạm tới anh.

“Chết tiệt!” Anh nghĩ. “Mình không hề tính tới chuyện này. Làm gì bây giờ?”

Anh đang ở rất gần mục tiêu Daubrecq từ khẩu súng ngắn của mình, ghim một viên đạn vào người lão chấm dứt mọi lời giải thích. Nhưng nghĩ lại anh thấy nếu vậy thì chẳng thông minh tẹo nào, tốt hơn hết là nên tin tưởng vào những sự việc đang diễn ra và hy vọng sẽ tận dụng được chúng một cách tốt nhất.

Trong khi đó, lời thú tội tiếp tục phía dưới kia, mơ hồ, bị ngắt quãng bởi những sự im lặng hòa lẫn với những tiếng rên rỉ. D’Albufex bám chặt con mồi của mình.

“Tiếp tục đi!... Nói cho xong đi chứ?...”

Và những câu nói của hắn bị ngắt quãng bởi những tiếng thốt lên tán thành: “Tốt!... Tuyệt vời!... Ôi, thật vui làm sao!... Không ai nghi ngờ chứ?... Cả Prasville cũng không à?... Đúng là thằng ngu!... Nới lỏng dây một chút, Sebastiani, ông không thấy bạn của chúng ta đang sắp hết hơi à?... Cứ bình tĩnh, Daubrecq... đừng tự làm mệt mình... Vậy là, ông bạn thân mến, mi đang nói là...”

Và thế là hết. Đó là lời thì thầm rất dài mà d’Albufex lắng nghe một mạch không ngắt lời, nhưng Arsène Lupin thì không nghe ra nổi một âm tiết nào. Sau đó, tên Hầu tước đứng dậy, vui sướng thốt lên: “Thế đấy!... Cảm ơn, Daubrecq. Và tin ta đi, ta sẽ không bao giờ quên những gì mi vừa làm. Nếu sau này mi có cần gì, chỉ cần gõ cửa nhà ta thì sẽ luôn có mẩu bánh mì cho mi trong bếp cùng một cốc nước từ bình lọc. Sebastiani, trông chừng ngài nghị sĩ đây như thể lão là một trong những thằng con trai của ông. Trước hết, cởi trói cho lão đi đã. Đúng là vô lương tâm khi trói gô ông bạn của chúng ta như thế, như con gà trên que nướng vậy!”

“Có cần cho lão ấy uống gì không ạ?” Tên thợ săn gợi ý.

“Phải, đúng đấy, cho lão ấy uống đi.”

Sebastiani cùng lũ con trai cởi các dây trói bằng da, xoa xoa hai bên cổ tay bầm tím, bôi thuốc mỡ vào rồi băng bó. Sau đó, Daubrecq nhấp một vài ngụm Brandy.

“Thấy khá hơn chưa?” Tên Hầu tước hỏi. “Úi chà, không nặng lắm nhỉ! Trong vài giờ nó sẽ không hiện ra đâu, và mi có thể khoe khoang mình từng bị tra tấn, như những ngày xưa cũ của tòa án dị giáo. Mi vẫn còn may mắn chán!”

Hắn lấy đồng hồ ra. “Nói thế đủ rồi! Sebastiani, để mấy thằng con trai nhà ông thay nhau trông chừng lão. Còn ông đưa ta ra ga bắt chuyến tàu cuối.”

“Vậy cứ để lão ta như thế này ư, thưa ngài Hầu tước, thích đi đâu thì đi à?”

“Tại sao không? Ông không tưởng tượng chúng ta sẽ giữ lão ở đây đến tận ngày lão chết chứ? Không, Daubrecq a, cứ ngủ yên đi. Chiều mai ta sẽ đến chỗ mi; và nếu văn bản ấy ở đúng cái chỗ như mi bảo, một bức điện tín sẽ được gửi tới ngay lập tức và mi sẽ được tự do. Ta cho rằng mi không nói dối ta đâu nhỉ?”

Hắn tiến lại chỗ Daubrecq, lại cúi xuống người lão. “Không nói bậy đấy chứ? Mi mà làm thế sẽ rất ngu ngốc đấy. Ta có thể mất một ngày, thế thôi. Trong khi mi sẽ mất tất cả những ngày còn lại của cuộc đời mình. Nhưng không, cái chỗ giấu ấy hiệu quả đấy. Người ta sẽ không bao giờ tạo ra cái chỗ ấy chỉ để cho vui. Đi thôi, Sebastiani! Ngày mai ông sẽ nhận được điện tín.”

“Ngộ nhỡ chúng không cho ngài vào nhà thì sao, ngài Hầu tước?”

“Tại sao chúng không cho ta vào?”

“Ngôi nhà trên quảng trường Lamartine bị nhóm người của Prasville chiếm rồi mà.”

“Đừng lo lắng, Sebastiani! Ta sẽ vào được. Nếu chúng không chịu mở cửa, sẽ luôn luôn có cửa sổ. Và nếu cửa sổ không mở, ta sẽ thu xếp với một trong các cảnh sát của Prasville. Vấn đề là tiền bạc, thế thôi. Và ơn Chúa, từ nay tro đi tiền ta sẽ không thiếu! Chúc ngủ ngon nhé, Daubrecq!”

Hắn bước ra ngoài, đi theo hắn là Sebastiani, cánh cửa ra vào nặng nề đóng lại sau lưng chúng.

Ngay lập tức Lupin rút lui, cùng một kế hoạch anh đã vạch ra trong suốt thời gian diễn ra cảnh này.

Kế hoạch rất đơn giản: Lấy dây thừng trèo xuống đáy vách núi, rủ đồng bọn theo cùng, nhảy vào xe sau đó tấn công d’Albufex và Sebastiani trên đoạn đường vắng dẫn tới nhà ga Aumale. Không thể nghi ngờ gì về kết quả của cuộc chiến này. Một khi đã tóm được d’Albufex và Sebastiani rồi, bắt một trong hai tên phải nói không khó. D’Albufex đã cho anh thấy cần phải làm như thế nào, và Clarisse Mergy hẳn sẽ rất linh hoạt vì đây là vấn đề sống còn của con trai cô ta.

Anh cầm lấy dây thừng mình tự mang theo rồi lần mò xung quanh tìm kiếm miếng đá có răng cưa để cắt đôi, làm sao để lại hai đoạn bằng nhau lơ lửng, bằng cách ấy anh có thể tự trèo xuống. Nhưng khi anh tìm thấy thứ mình muốn, thay vì hành động nhanh chóng - vì việc đang rất gấp - anh lại đứng đó bất động, suy nghĩ. Đúng vào phút chót, kế hoạch của anh lại hỏng.

“Ngớ ngẩn quá, mình đang nghĩ cái gì thế nhỉ?” Anh tự nhủ. “Ngớ ngẩn và phi logic. Làm sao mình có thể đoán chắc d’Albufex và Sebastiani lại không thoát khỏi mình? Thậm chí làm sao mình có thể chắc rằng một khi khống chế được chúng, thì chúng sẽ nói? Không, mình sẽ ở lại. Có hai việc tốt hơn mình nên thử những việc tốt hơn nhiều. Không phải với hai kẻ mà mình phải tấn công, mà là với Daubrecq. Lão sẽ chết chắc; với hắn, lão chẳng còn giá trị gì nữa. Nếu lão đã nói cho tên Hầu tước kia bí mật của lão, vậy thì chẳng có lý do gì lão lại không nói bí mật ấy cho Clarisse và mình, nếu chúng mình áp dụng những cách thức tương tự. Việc này thế là xong! Chúng mình sẽ bắt cóc cánh chim Daubrecq!”

Và anh nói tiếp: “Thêm nữa, nguy hiểm với mình sẽ là gì? Nếu kế hoạch bị đổ bể, Clarisse và mình sẽ chạy ngay về Paris, và cùng với Prasville, cả ba sẽ tổ chức canh chừng rất kĩ lưỡng quảng trường Lamartine nhằm ngăn chặn d’Albufex hưởng lợi từ những tiết lộ của Daubrecq. Điều tuyệt vời là Prasville sẽ được cảnh báo về nguy hiểm. Ông ta sẽ được cảnh báo.”

Đồng hồ trên tháp chuông nhà thờ trong ngôi làng liền kề điểm mười hai giờ. Tức là Lupin còn sáu hoặc bảy tiếng nữa để triển khai kế hoạch mới. Anh bắt tay vào hành động ngay lập tức.

Khi tránh xa khỏi ô cửa có cửa sổ phía dưới, anh chạm phải một chùm cây bụi nhỏ trong một cái hốc của vách đá. Anh lấy dao cắt đi khoảng mười hai cành cây, sau đó cắt gọt làm sao cho chúng có kích cỡ bằng nhau. Tiếp theo anh cắt đi hai đoạn bằng nhau của sợi thừng. Đây là những sào đứng của thang. Anh cột mười hai cành cây nhỏ vào giữa các sào đứng, qua đó chế ra chiếc thang bằng dây thừng dài khoảng sáu thước.

Khi anh quay lại chỗ này, chỉ có một trong ba thằng con trai ở bên cạnh giường của Daubrecq trong phòng tra tấn. Nó đang hút tẩu bên ngọn đèn. Daubrecq đã ngủ say.

“Chờ đã!” Lupin nghĩ. “Nếu thằng nhóc này cứ ngồi đó suốt đêm thì sao? Trong trường hợp đó, chẳng còn việc gì cho mình làm ngoài bỏ cuộc thôi...”

Cái ý tưởng rằng d’Albufex sở hữu được bí mật khiến anh cáu tiết. Màn thẩm vấn mà anh tham dự đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí anh rằng tên Hầu tước đang làm việc “vì chính hắn” và để bảo vệ bản danh sách, hắn không chỉ muốn thoát khỏi tầm hoạt động của Daubrecq, mà hắn còn muốn đoạt lấy quyền lực của Daubrecq và xây dựng lại gia tài của mình bằng chính những biện pháp mà Daubrecq đã dùng.

Với Lupin, điều ấy hẳn sẽ có nghĩa là bắt đầu trận chiến mới với một kẻ thù mới. Chuỗi sự kiện nhanh đến chóng mặt không cho phép ngẫm nghĩ về một khả năng như thế. Bằng bất kỳ giá nào anh cũng phải làm câm họng các nòng súng của Hầu tước d′ Albufex bằng cách cảnh báo cho Prasville.

Tuy nhiên, Lupin vẫn còn bám vào hy vọng bướng bỉnh là một biến cố nào đó sẽ tạo cho anh cơ hội để hành động.

Đồng hồ điểm mười hai rưỡi đêm.

Rồi một giờ sáng.

Sự chờ đợi thật kinh khủng, còn hơn thế nhiều khi một lớp sương mù băng giá bốc lên từ thung lũng, Lupin cảm thấy cái lạnh thấm sâu vào tận xương tủy mình.

Anh nghe thấy tiếng vó ngựa ở đằng xa.

“Sebastiani đang trở về từ nhà ga.” Anh nghĩ.

Nhưng thằng con trai vẫn đang ngồi nhìn trong phòng tra tấn, đã hút hết một bao thuốc lá, nó ra mở cửa và hỏi hai anh em nó xem còn cái tẩu đầy nào nữa không. Chúng trao đổi với nhau vài câu, rồi thằng bé bước ra ngoài đến căn nhà nhỏ.

Bỗng Lupin sững người. Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại thì Daubrecq, tưởng chừng như đang ngủ say, ngồi bật dậy trên giường, lắng tai nghe, đặt một chân xuống đất, tiếp chân kia, rồi lão đứng dậy, có lảo đảo một chút, nhưng lão đứng vững vàng hơn anh tưởng, và lão cố gắng thử sức mạnh.

“Chà!” Lupin nói. “Lão khốn này không cần quá nhiều thời gian phục hồi. Lão có thể tự giải cứu mình rất tốt. Chỉ còn một vấn đề khiến mình khó chịu: Liệu lão có để mình bị thuyết phục? Liệu lão có muốn đi với mình không? Liệu lão có nghĩ rằng sự hỗ trợ thần diệu từ trên trời rơi xuống này là một cái bẫy do tên Hầu tước giăng ra không?”

Nhưng bỗng Lupin nhớ lại lá thư anh đã ép bà chị họ già của Daubrecq viết ra, có thể nói là lá thư giới thiệu, mà bà chị cả trong hai chị em nhà Rousselot đã đặt bút ký bằng tên thánh của bà ta, Euphrasie.

Nó đang nằm trong túi anh. Anh lấy nó ra và lắng nghe. Không có một âm thanh nào, ngoại trừ tiếng chân yếu ớt của Daubrecq trên nền gạch lát. Lupin cân nhắc rằng đã tới lúc. Anh lùa hai cánh tay qua chấn song và ném lá thư vào.

Daubrecq có vẻ kinh ngạc.

Lá thư bay quanh phòng rồi đậu xuống sàn, cách lão ba bước chân. Nó đến từ đâu nhỉ? Lão ngẩng đầu về phía cửa sổ và cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối giăng kín, không cho lão nhìn thấy toàn bộ phần trên của căn phòng. Thế rồi lão nhìn cái phong bì, vẫn chưa dám chạm vào nó, như thể lão sợ bị mắc bẫy. Bỗng nhiên sau một cái liếc ra cửa, lão cúi xuống thật nhanh, chộp lấy cái phong bì rồi mở nó ra.

“A!” Lão kêu lên với tiếng thở dài sung sướng khi nhìn thấy chữ ký.

Lão đọc lá thư nửa lớn tiếng nửa thì thầm:

“Hãy dựa hoàn toàn vào người mang theo lá thư này. Anh ta đã khám phá thành công bí mật của tên Hầu tước, với khoản tiên các chị đã cho anh ta, và anh ta đã nghĩ ra một kế hoạch trốn thoát. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi của em.

EUPHRASIE ROUSSELOT”

Lão đọc lại bức thư, nhắc đi nhắc lại: “Euphrasie... Euphrasie...” Rồi lại ngẩng đầu lên.

Lupin thì thầm: “Tôi sẽ phải mất hai hoặc ba tiếng để giũa một trong các chấn song. Sebastiani và lũ con trai hắn sắp về à?”

“Đúng, chắc chúng sắp về rồi.” Daubrecq trả lời, cũng bằng giọng thấp tương tự. “Nhưng tôi nghĩ chúng sẽ mặc kệ tôi một mình.”

“Nhưng chúng ngủ ở phòng bên à?”

“Phải!”

“Chúng sẽ không nghe thấy chứ?

“Không, cửa ra vào dày lắm.”

“Rất tốt. Thế thì việc này sẽ xong sớm thôi. Tôi có một chiếc thang dây. Ngài có thể tự trèo lên được mà không cần tôi giúp không?”

“Tôi nghĩ là được... Tôi sẽ thử... Vấn đề là hai cổ tay tôi gãy rồi... Ôi, lũ chó đẻ! Hai bàn tay tôi không cử động được... và tôi còn rất ít sức. Nhưng tôi sẽ cố xem sao... cần phải...”

Lão ngừng lời, lắng nghe rồi đưa ngón tay lên môi, thì thầm: “Im lặng!”

Khi Sebastiani cùng lũ con trai vào phòng, Daubrecq đã giấu bức thư đi và nằm lại lên giường, giả vờ giật mình thức dậy.

Tên thợ săn mang cho lão một chai rượu, một cái cốc và chút đồ ăn.

“Vết thương sao rồi, ngài nghị sĩ?” Gã kêu lên. “Có vẻ như chúng tôi đã siết hơi mạnh... Bị kẹp ngón cái chắc là đau lắm. Có vẻ như vào thời Đại Cách mạng và Bonaparte người ta thường xuyên làm thế... vào thời của những tên kẻ cướp chuyên đốt chân người để hội của [4] . Một sáng kiến tuyệt vời! Đẹp và sạch sẽ... không có đổ máu... Và nó cũng không kéo dài quá lâu! Trong hai mươi phút, ngài sẽ phải bật ra lời cần nói!” Sebastiani phá lên cười. “Mà nhân tiện, thưa ngài nghị sĩ, xin chúc mừng ngài! Một nơi cất giấu tuyệt diệu. Ai có thể nghi ngờ được chứ?... Ngài thấy đấy, chi tiết khiến tôi và ngài Hầu tước băn khoăn là cái tên Marie ngài nói ra lúc đầu. Ngài không nói dối; nhưng ngài biết đấy, cái từ ấy vẫn còn thiếu một nửa. Chúng tôi phải biết cả phần còn lại nữa. Ngài nói xem, vui thật đấy! Thử nghĩ xem, trên bàn làm việc của ngài! Thật đúng là như trò đùa ấy!”

Tên thợ săn đứng dậy bước tới bước lui quanh phòng xoa xoa tay. “Ngài Hầu tước cực kỳ hài lòng, thực ra ngài ấy hài lòng tới nỗi tối mai đích thân ngài ấy sẽ tới thả ngài ra. Phải, ngài ấy đã nghĩ đến chuyện này rồi, sẽ có vài thủ tục, có thể ngài sẽ phải ký một, hai tờ séc, trả một số tiền đền bù phí tổn và rắc rối mà ngài Hầu tước đã phải bỏ ra. Nhưng với ngài thì có thấm gì đâu! Bằng cái mắt muỗi! Đó là chưa kể từ giờ trở đi, ngài sẽ không còn bị xiềng xích, không còn cái bẫy nào trói hai cổ tay ngài nữa; nói tóm lại, ngài sẽ được đối xử như vua! Và tôi đã được dặn - nhìn đây - là mang cho ngài một chai rượu vang hảo hạng và một bình rượu Brandy.”

Nói giỡn thêm vài câu nữa rồi Sebastiani cầm lấy cây đèn, xem xét căn phòng lần cuối rồi nói với mấy thằng con trai: “Để yên cho ngài ấy ngủ thôi. Bọn mày cũng đi nghỉ đi, cả ba đứa. Nhưng nhớ phải để ý canh chừng đấy. Chẳng biết có chuyện gì...”

Chúng rút đi hết.

Lupin đợi một lúc lâu nữa rồi hỏi bằng giọng thấp: “Tôi bắt đầu được chưa?”

“Rồi, nhưng nhớ cẩn thận. Có khả năng một, hai tiếng nữa bọn chúng sẽ đi kiểm tra đấy.”

Lupin bắt tay vào việc. Anh mang theo một cái cưa rất khỏe, và các chấn song bằng sắt đã hoen gỉ và bị ăn mòn theo thời gian, nhiều chỗ sắp long ra đến nơi. Lupin phải dừng lại hai lần để lắng nghe, hai tai dỏng lên. Nhưng đó chỉ là tiếng chuột loạt soạt trên đống rác rưởi ở tầng trên, hoặc tiếng bay của con chim đêm nào đó; rồi anh lại tiếp tục công việc, với sự khuyến khích của Daubrecq đang đứng cạnh cửa ra vào, sẵn sàng cảnh báo anh khi nghe thấy bất kỳ âm thanh nào dù nhỏ nhất.

“Phù!” Anh nói, khi đưa cái cưa lần cuối cùng. “Tôi mừng là xong rồi, mà trời ạ, trong cái đường hầm đáng nguyền rủa này chật kinh lên được... chưa kể còn lạnh nữa...”

Anh dồn hết sức cưa cái chấn song từ phía dưới, cuối cùng anh cũng cưa xong, tạo được khe hở vừa đủ cho một người lách qua giữa hai chấn song còn lại. Tiếp theo, anh phải quay về đầu kia của ô cửa, phần rộng hơn, nơi anh đã để lại cái thang dây. Sau khi cột nó vào các chấn song, anh gọi Daubrecq: “Này!... Được rồi... Ngài sẵn sàng chưa?”

“Rồi... đang tới đây... Một giây nữa thôi, trong khi tôi lắng nghe... Được rồi... Chúng ngủ rồi... Đưa cái thang cho tôi.”

Lupin hạ thang xuống rồi hỏi: “Tôi có phải xuống không?”

“Không... Tôi cảm thấy hơi yếu chút thôi... nhưng vẫn xoay xở được.”

Thực ra, lão trèo tới được cửa sổ của ô cửa rất nhanh, rồi bò dọc theo lối đi dưới sự canh chừng của người giải cứu. Tuy nhiên, không khí ngoài trời có vẻ khiến lão chóng mặt. Ngoài ra, để thêm sức mạnh, lão đã tu một nửa chai rượu vang, giờ cơn choáng khiến lão nằm bẹp trên những viên đá của ô cửa cả nửa tiếng. Sốt ruột, Lupin phải cột chặt lão vào một đầu dây thừng, còn đầu kia cột quanh các chấn song, anh đang chuẩn bị đưa lão xuống như một kiện hàng thì Daubrecq bỗng thức dậy, tỉnh táo hơn nhiều.

“Qua rồi.” Lão nói. “Giờ tôi thấy khỏe hơn rồi. Còn dài nữa không?”

“Khá dài đấy. Chúng ta còn những một trăm năm mươi thước nữa.”

“Làm sao mà d’Albufex lại không lường trước được lối thoát như này nhỉ?”

“Vách đá này thẳng đứng.

“Vậy là anh có thể...”

“Mấy bà chị họ của ngài cứ khẩn khoản... Rồi thì người ta cần phải sống, ngài biết đấy, họ cũng rất hào phóng khi chi tiền.”

“Những linh hồn lương thiện, đáng yêu!” Daubrecq nói. “Họ ở đâu vậy?”

“Trên con thuyền phía dưới kia.”

“Vậy là có một con sông à?”

“Phải, nhưng nếu ngài không phiền, chúng ta sẽ không nói chuyện nữa. Nguy hiểm lắm.”

“Một từ nữa thôi. Khi ném lá thư cho tôi, chắc anh đã ở trên đấy lâu lắm rồi nhỉ?”

“Không, đâu có! Mười lăm phút hoặc hơn thế thôi. Tôi sẽ kể cho ngài tất cả... Trong khi đó, chúng ta phải nhanh lên.”

Lupin đi trước, sau khi nhắc Daubrecq phải nắm chặt sợi dây thừng và đi xuống theo tư thế giật lùi. Tới những đoạn khó, anh sẽ giúp lão một tay.

Phải mất hơn bốn mươi phút họ mới xuống được thềm mỏm đá trên vách núi, vài lần Lupin phải giúp người bạn đồng hành của mình, vì hai cổ tay lão vẫn bị thâm tím do đòn tra tấn, mất hết sức mạnh và sự mềm dẻo.

Hết lần này tới lần khác lão nên rỉ: “Ôi, đồ con lợn, chúng đã làm thế này với tôi!... Lũ lợn!... A, d’Albufex, ta sẽ bắt mi phải trả giá đắt vì chuyện này!...”

“Suyt!” Lupin nói.

“Chuyện gì thế?”

“Một tiếng ồn... ở phía trên...”

Đứng bất động trên nền rìa vách đá, họ lắng nghe. Lupin nghĩ đến Lãnh chúa de Tancarville và tên lính gác đã giết anh ta bằng phát súng từ khẩu hỏa mai. Anh run rẩy, cảm thấy toàn bộ nỗi đau đớn của sự câm lặng và bóng tối.

“Không phải đâu.” Anh nói. “Tôi nghe nhầm... Hơn nữa ngớ ngẩn thật... Chúng làm sao có thể bắn trúng chúng ta ở đây.”

“Ai bắn trúng chúng ta cơ?”

“Chẳng ai cả. chẳng ai cả… một suy nghĩ ngu ngốc thôi...”

Anh mò mẫm xung quanh đến khi tìm thấy những trụ đứng của thang, rồi nói: “Đó, cái thang đây rồi. Nó được cố định dưới lòng sông. Một người bạn của tôi đang trông chừng nó, cũng như các chị họ của ngài.”

Anh huýt sáo.

“Tôi tới rồi đây.” Anh nói bằng giọng thấp. “Giữ thang cho chắc vào.” Rồi quay sang Daubrecq. “Tôi sẽ xuống trước.”

Daubrecq phản đối: “Có lẽ tốt hơn tôi nên xuống trước mới phải.”

“Tại sao?”

“Tôi mệt lắm rồi. Anh có thể buộc dây thừng quanh thắt lưng tôi rồi ôm tôi... Bằng không, có nguy cơ tôi sẽ...”

“Phải, ngài nói đúng.” Lupin nói. “Tới gần hơn đi.”

Daubrecq tới gần hơn rồi quỳ xuống tảng đá. Lupin siết chặt dây thừng vào người lão rồi cúi người xuống, anh nắm chặt một trong các trụ đứng bằng cả hai tay để giữ thang không lắc lư.

“Ngài xuống đi.” Anh nói.

Cùng lúc đó, anh cảm thấy một cơn đau nhói buốt trên vai. “Khốn kiếp!” Anh nói, ngã gục xuống đất.

Daubrecq đã rút dao ra đâm anh một nhát vào gáy, hơi chếch sang bên phải.

“Đồ đê tiện! Đồ đê tiện!”

Anh lờ mờ trông thấy Daubrecq trong bóng tối đang tự mình quấn dây thừng, và nghe lão thì thầm: “Anh hơi ngu xuẩn đấy, anh biết không!... Anh mang cho tôi lá thư từ các chị họ Rousselot của tôi, mà tôi đã nhận ra nét chữ của bà chị cả, Adélaide, tuy nhiên với một bà chị ranh mãnh như Adélaide, bà ấy đã nghi ngờ điều gì đó và muốn tôi phải cảnh giác, nếu cần thiết, nên đã cố tình ký bằng tên của bà em gái, Euphrasie Rousselot. Anh thấy không, tôi hiểu ngay! Thế nên chỉ cần suy nghĩ một chút... anh là bậc thầy Arsène Lupin đúng không? Kẻ bảo hộ của Clarisse, vị cứu tinh của Gilbert... Lupin tội nghiệp, tôi e rằng anh đang đi sai hướng rồi... Tôi không hay dùng con dao này lắm, nhưng một khi đã dùng, tôi sẽ dùng nó bằng lòng căm thù”

Lão cúi xuống kẻ bị thương và mò mẫm trong túi quần anh.

“Cho tôi khẩu súng ngắn của anh nhé? Anh thấy đấy, bạn bè anh sẽ biết ngay rằng ông chủ của họ không còn nữa, và họ sẽ cố gắng bắt giữ tôi... Và vì sức khỏe của tôi không còn nhiều nữa, nên một, hai viên đạn... Vĩnh biệt nhé, Lupin Chúng ta sẽ gặp nhau ở thế giới bên kia nhé! Nhớ đặt cho tôi một căn hộ thật đẹp đầy đủ tiện nghi mới nhất. Vĩnh biệt, Lupin! Gửi tới anh những lời cảm ơn chân thành nhất. Vì tôi thực sự không biết mình phải làm gì nếu không có anh. Lạy Chúa, d’Albufex đánh đập tôi nặng quá! Gặp lại thằng khốn ấy chắc sẽ vui lắm đây!”

Daubrecq đã chuẩn bị xong. Lão lại huýt sáo lần nữa. Một tiếng trả lời vẳng lên từ dưới thuyền.

“Tôi xuống đây.” Lão nói.

Bằng nỗ lực cuối cùng Lupin vươn tay ra để chặn lão lại. Nhưng bàn tay anh chẳng chạm vào cái gì ngoài không gian trống rỗng. Anh cố gắng gọi lớn lên nhằm cảnh báo các đồng đội, nhưng giọng anh tắc nghẹn trong cổ họng.

Anh cảm thấy sự tê liệt khủng khiếp lan khắp toàn thân. Hai bên thái dương anh giật giật.

Bất thình lình dưới kia vang lên những tiếng thét. Rồi một phát súng. Một phát súng nữa, theo sau là tràng cười đắc thắng. Rồi tiếng nức nở và khóc than của một phụ nữ. Rồi không lâu sau đó, thêm hai tiếng súng nữa.

Lupin nghĩ đến Clarisse, bị thương, có thể đã chết; nghĩ đến Daubrecq, đang cảm thấy hân hoan chiến thắng; nghĩ đến d’Albufex; nghĩ đến cái nút chai pha lê, kẻ nào trong số hai kẻ thù này sẽ giành lại được nó mà không bị chống đối? Bất chợt hiện lên trong anh hình ảnh Lãnh chúa de Tancarville rớt xuống vách núi cùng người phụ nữ anh ta yêu. Thế rồi anh lẩm bẩm, hết lần này đến lần khác: “Clarisse... Clarisse... Gilbert...”

Bao trùm khắp người anh là sự câm lặng tuyệt đối, sự thanh bình vô tận len lỏi vào trong anh, không có chút kháng cự, anh có ấn tượng rằng tấm thân mệt mỏi rã rời của mình đang lăn tới chính mép đá kia, hướng thẳng xuống vực thẳm, không gì có thể giữ lại nữa.

« Lùi
Tiến »