Lac úc Lupin ăn xong bữa trưa, anh ngay lập tức, có thể nói như vậy, không cần quá trình chuyển đổi, đã lấy lại được toàn bộ trí tuệ và năng lực. Giờ đùa cợt đã kết thúc, anh phải dẹp ngay ham muốn làm mọi người kinh ngạc bằng những trò đùa phô trương và ảo thuật. Giờ thì anh đã phát hiện ra cái nút chai pha lê ở nơi cất giấu mà anh đã đoán chính xác tuyệt đối, giờ thì anh đã sở hữu bản danh sách hai mươi bảy, vấn đề còn lại là lập tức chơi ngay ván cuối của ván bài.
Không nghi ngờ gì nữa, đó chỉ là trò con trẻ, và việc còn lại phải làm sẽ chẳng khó khăn gì. Tuy nhiên, điều căn bản đó là anh phải thực hiện những hành động cuối cùng này một cách nhanh chóng, quả quyết và sáng suốt không được phép thất bại. Sai lầm ngớ ngẩn dù nhỏ nhất cũng không thể cứu vãn nổi. Lupin hiểu điều này, nhưng bộ não minh mẫn lạ lùng của anh đã sẵn sàng cho từng tình huống bất ngờ. Những cử chỉ anh sắp thực hiện, những lời anh sắp nói ra lúc này, tất cả đều được nghiền ngẫm và cân nhắc rất kĩ.
“Grognard, một tay khuân đồ đang đứng đợi trên đại lộ Gambetta cùng chiếc xe đẩy và cái rương mà chúng ta đã mua. Đưa anh ta tới đây rồi mang cái rương lên đây. Nếu người trong khách sạn có hỏi han gì, cứ bảo là cho quý bà phòng 130.”
Sau đó, anh quay sang tên đồng lõa còn lại. “Le Ballu, quay lại nhà ga và nhận chiếc limousine. Giá cả đã thỏa thuận rồi: mười nghìn franc. Mua lấy một cái mũ và áo khoác của tài xế, rồi đánh xe đến khách sạn.”
“Đưa tiền đi ông chủ.”
Lupin mở cái bóp anh lấy được từ trong túi áo khoác của Daubrecq, rút ra một xấp to mấy tờ tiền giấy. Anh rút ra mười tờ.
“Đây! Ông bạn của chúng ta có vẻ kiếm ăn rất tốt tại câu lạc bộ. Giờ thì biến đi, Le Ballu!”
Hai tên đi ra ngoài qua phòng của Clarisse. Tận dụng lúc Clarisse Mergy không chú ý, Lupin giấu biến cái ví đi với sự thỏa mãn vô cùng.
“Mình sắp có một mối làm ăn hời đây.” Anh tự nhủ. “Khi trả hết các chi phí rồi, mình vẫn còn dôi ra kha khá, nó vẫn chưa kết thúc.”
Quay sang ClarisseMergy, anhhỏi: “Cô có cái túi nào không?”
“Có, khi đến Nice tôi có mua một cái, với ít đồ vải lanh và mấy đồ cần thiết khác, vì tôi rời Paris mà chẳng kịp mang theo gì.”
“Chuẩn bị sẵn sàng hết đi. Rồi cô xuống văn phòng. Nói rằng mình đang chờ một cái rương tay khuân đồ sắp mang tới từ phòng gửi đồ ở nhà ga, nói cô muốn gói ghém mọi thứ trong phòng mình, rồi bảo họ là cô sắp rời khỏi đây.”
Còn lại một mình, Lupin khám xét người Daubrecq cẩn thận, thọc tay vào tất cả túi áo túi quần, chiếm đoạt hết mọi thứ mà anh có vẻ thấy thú vị.
Grognard là tên đầu tiên quay về. Cái rương, một chiếc hòm mây bằng liễu gai lớn phủ tấm vải nhung đen, được mang lên phòng Clarisse. Với sự giúp sức của Clarisse và Grognard, Lupin nhét Daubrecq vào trong rương ở tư thế ngồi, nhưng gục đầu xuống để tránh không làm bật nắp rương.
“Tôi không nói là chỗ này thoải mái bằng giường nằm của ngài trên tàu, ngài nghị sĩ thân mến.” Lupin nói. “Nhưng dù sao còn đỡ hơn cái quan tài. Ít nhất ngài vẫn có thể thở. Ba cái lỗ lớn nằm ở mỗi bên. Ngài không còn gì phải phàn nàn nhé!”
Thế rồi, anh mở một cái bình thót cổ.
“Một giọt thuốc mê nữa nhé? Có vẻ ngài thích nó đấy!...”
Anh lại thấm đẫm chiếc khăn tay, trong khi theo lệnh anh, Clarisse cùng Grognard cho lão nghị sĩ tựa người vào những tấm vải lanh, những tấm mền và mấy cái gối mà họ đã cẩn thận chất đống trong rương.
“Xuất sắc!” Lupin nói. “Cái rương này mang đi khắp thế giới cũng tiện nữa. Khóa rương rồi chằng dây chắc vào.”
Le Ballu đã đến, trên người mặc bộ đồ tài xế.
“Xe đang đợi ở dưới, thưa ông chủ.”
“Tốt!” Anh nói. “Hai cậu khênh cái rương này xuống. Nếu để nhân viên khách sạn phát hiện ra sẽ rất nguy hiểm.”
“Nhưng nhỡ ai thấy chúng tôi thì sao?”
“Thế thì sao hả Le Ballu? Không phải cậu đang làm tài xế à? Cậu đang mang cái rương cho bà chủ của cậu ở đây, quý bà phòng 130, người cũng sẽ đi xuống, bước vào chiếc xe của cậu... sau đó đợi tôi cách đó hai trăm thước. Grognard, anh giúp nâng cái rương lên. Ôi, trước tiên phải khóa cánh cửa ngăn này lại đã!”
Lupin bước đến căn phòng kế bên, đóng cánh cửa kia lại, vặn chốt, bước ra ngoài, khóa cửa lại sau lưng rồi xuống bằng thang máy.
Ở văn phòng, anh nói: “Ngài Daubrecq bất ngờ có việc phải đến Monte-Carlo. Ngài ấy sai tôi tới nói rằng phải đến thứ Ba mới quay về, nhớ giữ nguyên phòng cho ngài ấy. Đồ đạc của ngài ấy đều ở trong đó cả. Chìa khóa đây.”
Nói rồi anh lặng lẽ đi bộ đến chỗ chiếc xe, tới nơi anh thấy Clarisse đang than khổ: “Chúng ta sẽ không bao giờ kịp tới Paris vào ngày mai! Thật điên rồ! Chỉ cần hỏng hóc dù nhỏ nhất thôi...”
“Đó là lý do tại sao tôi và cô nên đi tàu. An toàn hơn...”
Anh gọi cho cô ta một chiếc taxi rồi đưa ra chỉ dẫn nhanh cho hai tên đồng lõa: “Lái tốc độ trung bình ba mươi dặm một giờ, các cậu hiểu không? Các cậu cứ lái rồi nghỉ, lái rồi nghỉ. Giữ tốc độ này các cậu sẽ tới được Paris khoảng sáu đến bảy giờ tối ngày mai. Nhưng không được tăng tốc. Tôi giữ lại Daubrecq không phải vì muốn lão cho những kế hoạch của mình, mà như một con tin... như một cách đề phòng... tôi thích cái cảm giác có thể chạm tay vào lão suốt vài ngày tới đây. Thế nên trông chừng thằng cha này kĩ vào... Cứ cách ba hoặc bốn tiếng lại chuốc thuốc mê cho lão một lần, đó là điểm yếu của lão... Giờ thì biến đi, Le Ballu... Còn ngài, Daubrecq, đừng có để bị kích thích quá đấy nhé. Trần xe sẽ che chở cho ngài không sao cả... Nếu ngài có cảm thấy khó chịu, thì đừng bận tâm... Đi đi, Le Ballu!”
Anh nhìn chiếc xe đi một quãng xa rồi dặn tài xế taxi đưa mình đến bưu điện, nơi anh thảo một bức điện tín với nội dung như sau:
“Ngài Prasville, Sở Cẩm, Paris.
Đã tìm thấy người. Sẽ mang văn bản tới cho ngài lúc mười một giờ trưa mai. Liên lạc khẩn.
CLARISSE.”
Clarisse và Lupin tới nhà ga vào lúc hai rưỡi.
“Liệu có còn chỗ không nhỉ?” Clarisse nói, ngay cả điều nhỏ nhặt nhất cũng làm cô ta hốt hoảng.
“Chỗ á? Trời ạ, giường nằm của chúng ta đặt rồi mà!”
“Ai đặt vậy?”
“Jacob... Daubrecq.”
“Như thế nào?”
“Ôi dào, tại văn phòng khách sạn người ta cho tôi xem một lá thư Daubrecq gửi chuyển phát nhanh. Jacob đã gửi đến cho lão ta hai vé giường nằm. Ngoài ra, tôi có mang theo giấy tờ của lão nghị sĩ đây. Thế nên chúng ta sẽ du lịch dưới tên của ngài Daubrecq và phu nhân, sẽ được hưởng toàn bộ suất dành cho nghị sĩ. Thấy chưa, phu nhân yêu quý của tôi, mọi thứ tôi tính cả rồi.”
Lần này hành trình có vẻ ngắn đối với Lupin. Clarisse kể cho anh nghe cô ta đã làm gì mấy ngày vừa rồi. Còn anh thì giải thích sự xuất hiện kỳ diệu bất ngờ trong phòng ngủ của Daubrecq vào lúc đối thủ của anh chắc mẩm anh đang ở Ý.
“Một điều kỳ diệu ư, không!” Anh nói. “Nhưng đúng là một hiện tượng phi thường đã xảy ra trong tôi khi tôi rời San Remo, kiểu như trực giác bí ẩn nào đó nhắc nhở tôi trước tiên cứ thử cố nhảy xuống tàu xem sao Le Ballu đã ngăn tôi lại - tiếp theo là lao đến cửa sổ, hạ kính xuống, sau đó, bằng chính mắt mình, tôi nhìn theo tay nhân viên khuân đồ của khách sạn Ambassadeurs-Palace, kẻ đã chuyển cho tôi lời nhắn. Chà, đúng vào lúc ấy, tay nhân viên nói trên đang xoa xoa hai tay vào nhau với vẻ hoan hỉ mà chẳng vì một lý do gì, thốt nhiên tôi hiểu ra tất cả: Mình đã bị lừa, bị Daubrecq chơi cho một vố, như chính cô cũng bị đấy. Hàng chồng những chi tiết nhỏ vụt lướt qua óc tôi. Tôi chợt hiểu rõ kế hoạch của đối thủ từ đầu cho đến cuối. Một phút nữa... và thảm kịch hẳn sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát. Tôi phải thú nhận, có những lúc tôi đã cảm thấy tuyệt vọng thực sự, với ý nghĩ rằng tôi không thể nào sửa chữa lại tất cả những sai lầm mình đã mắc phải. Nó đơn giản là phụ thuộc vào thời gian biểu của tàu, hoặc sẽ cho phép tôi hoặc sẽ cản trở tôi tìm kiếm tên gián điệp của Daubrecq trên sân ga tại San Remo. Cuối cùng, lần này thần may mắn đã mỉm cười với tôi. Chúng tôi chỉ vừa kịp xuống tàu ở ga đầu tiên thì một đoàn tàu lao vút qua, thẳng tiến sang Pháp. Khi chúng tôi đến San Remo, người đàn ông cũng ở đó. Tôi đã đoán đúng. Hắn không còn đội mũ và mặc áo khoác của nhân viên khuân đồ khách sạn nữa, mà mặc áo khoác và mũ quả dưa. Hắn bước lên toa tàu hạng hai. Kể từ đó trở đi, tôi đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi.”
“Nhưng… làm thế nào?...” Clarisse hỏi, bất chấp những ý nghĩ ám ảnh, cô ta vẫn bị câu chuyện của Lupin cuốn hút.
“Làm sao tôi tìm được cô hả? Trời ạ, đơn giản là không được để mất dấu bậc thầy Jacob, trong khi để mặc hắn tự do di chuyển đến bất kỳ đâu hắn thích, vì tôi biết rằng hắn sẽ buộc phải báo cáo hết các hành động của mình cho Daubrecq. Thực ra, sáng hôm nay, sau khi qua đêm trong một khách sạn nhỏ tại Nice, hắn đã gặp Daubrecq tại khách sạn Promenade des Anglais. Chúng đã nói chuyện với nhau một lúc. Tôi bám theo chúng. Daubrecq quay về khách sạn, cắm Jacob ở một trong các hành lang dưới tầng trệt đối diện văn phòng gọi điện thoại, rồi vào trong thang máy. Mười phút sau tôi biết số phòng của lão và biết rằng một quý bà đang ở căn phòng bên cạnh, số 130, từ hôm trước. “Tôi tin là chúng ta sẽ thành công.” Tôi nói với Grognard và Le Ballu. Tôi đã gõ nhẹ lên cửa phòng cô. Không ai trả lời. Cửa thì bị khóa.”
“Vậy sao?” Clarisse hỏi.
“Chúng tôi đã mở cửa ra. Cô nghĩ trên thế gian này chỉ có một chiếc chìa khóa mở được một ổ khóa thôi à? Thế nên tôi bước vào. Không có ai trong phòng. Nhưng cánh cửa vách ngăn thì mở hé. Tôi lách người qua nó. Từ đó chỉ còn một tấm rèm ngăn cách tôi với cô, ngăn cách tôi với Daubrecq và cái gói thuốc mà tôi đã trông thấy trên bệ lò sưởi.”
“Vậy là ngài đã biết chỗ giấu à?”
“Nhìn quanh phòng làm việc của Daubrecq tại Paris, tôi thấy bao thuốc đã biến mất. Hơn nữa...”
“Cái gì?”
“Từ những lời thú tội nhất định mà Daubrecq buột miệng nói ra trong tháp Tình Nhân, tôi biết cái từ Marie chính là chìa khóa giải câu đố. Kể từ đó, tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại cái từ này, nhưng ý niệm ban đầu của tôi đó là từ này được đánh vần thành M A R I E. Phải nói rằng, chỉ vào lúc tôi choáng váng trước sự biến mất của gói thuốc, thì tôi mới thực sự đoán ra hai âm tiết đầu của một từ khác.”
“Ý ngài là từ nào?”
“Maryland, thuốc lá sợi Maryland, loại thuốc lá sợi duy nhất mà Daubrecq hút.”
Và Lupin bắt đầu cười lớn.
“Ngốc thật đúng không? Đồng thời Daubrecq rất thông minh đúng không? Chúng tôi đã tìm khắp mọi nơi, chúng tôi đã lục soát tất cả mọi thứ. Thậm chí tôi còn vặn ra hết các ống vít bằng đồng của các bóng đèn điện để xem chúng có giấu nút chai pha lê trong đấy không. Nhưng đầu óc lão quả thật quá thông minh, làm sao tôi có thể, làm sao ai đấy có thể nghĩ đến chuyện xé dải băng giấy của một bao thuốc lá Maryland, một dải băng được nhà nước để lên đó, dán lên đó, đóng dấu và ghi ngày tháng, dưới sự kiểm soát của Văn phòng Thuế nội địa cơ chứ? Cứ nghĩ mà xem! Nhà nước lại là kẻ tiếp tay cho cái hành động ô nhục đến như thế! Văn phòng Thuế nội địa lại đi bán mình cho một trò lừa đảo như thế! Không, một ngàn lần không! Sự độc quyền của nhà nước là không hoàn hảo. Nó tạo ra những que diêm không cháy được và những điếu thuốc nhồi đầy cỏ khô. Nhưng có cả một bầu trời khác biệt trên thế gian này giữa việc nhận ra thực tế ấy và tin rằng Văn phòng Thuế nội địa ăn cánh hẩu với Daubrecq nhằm mục đích giấu giếm bản danh sách hai mươi bảy khỏi con mắt hiếu kỳ hợp pháp của chính phủ, và các nỗ lực phiêu lưu của Arsène Lupin! Có thể thấy tất cả những gì Daubrecq phải làm để che giấu cái nút chai pha lê ấy, đó là tác động lên dải băng một chút, nới lỏng nó ra, kéo nó lại, mở tờ giấy vàng ra, lấy hết thuốc ra ngoài rồi lại đậy kín nó lại. Cũng thấy rằng tất cả những gì bọn tôi làm tại Paris, đó là chính tay lấy cái gói ấy ra xem xét, để phát hiện ra chỗ giấu. Chẳng được gì! Bản thân cái gói ấy, bánh thuốc lá Maryland được nhà nước và Cục Thuế nội địa sản xuất và cấp phép thông qua, là của hiếm, không dễ sở hữu được, một thứ không ai có thể nghi ngờ! Và không ai mở nó ra. Đó là lý do tại sao tên ác quỷ Daubrecq cho phép cái gói thuốc chẳng ai đụng tới đẩy nằm yên trên bàn lão suốt mấy tháng liền, giữa đống tẩu thuốc và mấy bao thuốc lá chưa mở khác. Và chẳng có ma nào trên thế gian này quan tâm đến chuyện ngó vào cái khối lập phương nhỏ vô hại ấy. Hẳn tôi cũng muốn cô theo dõi nó, bên cạnh đó...”
Lupin vẫn tiếp tục cà kê dê ngỗng về bao thuốc Maryland và chiếc nút chai pha lê. Sự khéo léo và khôn ngoan của đối thủ khiến anh thấy thích thú hơn bao giờ hết vì cuối cùng Lupin đã đánh bại lão. Nhưng với Clarisse, những chủ đề này chẳng là gì so với nỗi lo âu của cô ta về những hành động cần phải làm để cứu con trai mình. Cô ta ngồi chìm trong những suy nghĩ của riêng mình, hầu như chẳng lắng nghe anh.
“Ngài có chắc sẽ thành công không?” Cô ta không ngừng nhắc đi nhắc lại.
“Hoàn toàn chắc chắn.”
“Nhưng Prasville không ở Paris mà.”
“Nếu ông ta không có ở đó, ông ta sẽ ở Havre. Tôi đã đọc được tin này trên báo hôm qua. Dù sao đi nữa, một bức điện tín sẽ lôi ông ta về Paris ngay lập tức.”
“Ngài có nghĩ rằng anh ta có đủ sức ảnh hưởng không?”
“Để đích thân xin tha cho Vaucheray và Gilbert? Không! Nếu thế chúng ta thà để ông ta làm việc này từ sớm rồi. Nhưng ông ta đủ thông minh để hiểu được giá trị của thứ chúng ta sắp trao cho ông ta, và hành động ngay không chút chậm trễ.”
“Nhưng để chắc chắn, ngài không bị lừa về giá trị của nó đấy chứ?”
“Daubrecq lừa tôi ư? Còn ai ở vào hoàn cảnh thuận lợi hơn Daubrecq để hiểu được toàn bộ sức mạnh của mảnh giấy đó? Chẳng phải lão có tới hai mươi bằng chứng từ mẩu giấy đó, bằng chứng sau lại thuyết phục hơn cái trước đó sao? Hãy nghĩ đến tất cả những gì lão có thể làm, với lý do duy nhất là mọi người biết lão nắm trong tay bản danh sách. Họ biết điều đó, và thế là đủ. Và nhờ nó, lão đã giết chết chồng cô. Lão xây dựng gia tài của mình trên đống đổ nát và nhục nhã của hai mươi bảy người. Mới tuần trước, một trong những tay chơi trong trò này, d’Albufex, đã cắt cổ họng trong tù. Không, nghe tôi này, để bàn giao danh sách ra, chúng ta có thể đòi hỏi bất kỳ điều gì mình muốn. Và chúng ta sẽ đòi hỏi cái gì? Chẳng gì cả... chẳng cái mẹ gì hết... sự ân xá cho đứa trẻ hai mươi tuổi. Nói cách khác, họ sẽ xem chúng ta là những đứa ngu. Gì chứ! Chúng ta có danh sách trong tay mình...”
Anh ngừng lời. Kiệt sức bởi quá nhiều nỗi lo âu, Clarisse ngồi ngủ gật trước mặt anh.
Họ tới Paris lúc tám giờ sáng.
Lupin thấy hai bức điện tín đang đợi mình trong căn hộ của anh tại cung điện Clichy.
Một bức là của Le Ballu, gửi từ Avignon ngày hôm qua thông báo rằng mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp và họ hy vọng sẽ giữ đúng hẹn tối hôm đó. Bức điện tín còn lại là của Prasville, đề gửi cho Clarisse từ Havre:
“Không thể quay về vào sáng thứ Hai. Ghé văn phòng tôi lúc năm giờ. Đặt lòng tin tuyệt đối vào cô.”
“Năm giờ!” Clarisse thốt lên. “Muộn quá!”
“Giờ tiện nhất rồi.” Lupin nói.
“Nhưng nếu...”
“Nếu cuộc hành hình diễn ra vào sáng mai, phải ý cô là thể không?... Đừng ngại phải nói thẳng ra, vì nó sẽ không diễn ra đâu.”
“Cánh báo chí...”
“Cô đã không hề đọc báo và cô sẽ không đọc chúng. Những gì đăng trên báo chẳng quan trọng gì hết cả. Chỉ có một chuyện quan trọng thôi, cuộc gặp gỡ của chúng ta với Prasville. Bên cạnh đó...”
Anh lấy ra một cái chai nhỏ từ tủ chè, và đặt tay lên vai Clarisse, anh nói: “Nằm xuống xô pha đi, uống mấy giọt tổng hợp này nhé.”
“Để làm gì?”
“Nó sẽ giúp cô ngủ được vài giờ... và quên hết đi mọi chuyện. Thứ này luôn mang lại nhiều ích lợi lắm.”
“Không, không!” Clarisse phản đối. “Tôi không muốn ngủ. Gilbert cũng không ngủ. Nó cũng không quên.”
“Uống đi mà.” Lupin nói, nhẹ nhàng nài nỉ. Bỗng dưng cô ta đầu hàng, đầu hàng sự lo lắng, đầu hàng nỗi khổ quá sức chịu đựng, làm theo lời anh và nằm xuống xô pha rồi nhắm mắt lại. Chỉ vài phút sau, cô ta đã ngủ thiếp đi.
Lupin rung chuông gọi người hầu: “Mấy tờ báo... nhanh lên!... Cậu đã mua hết chưa?”
“Chúng đây thưa ngài.”
Lupin mở một tờ ra, những dòng sau đây lập tức đập vào mắt anh:
“NHỮNG KẺ ĐỒNG LÕA CỦA ARSÈNE LUPIN
Từ một nguồn tin xác thực, chúng ta biết rằng những kẻ đồng lõa của Arsène Lupin, là Gilbert và Vaucheray, sẽ bị hành hình vào ngày mai, thứ Ba, buổi sáng. Ngài Deibler đã đi xem xét pháp trường. Mọi thứ đã sẵn sàng.”
Anh ngẩng đầu lên với vẻ mặt thách thức.
“Những kẻ đồng lõa của Arsène Lupin! Cuộc hành hình những kẻ đồng lõa của Arsène Lupin! Đúng là một dịp hoành tráng làm sao! Cả một đám đông lớn sẽ chứng kiến nữa! Xin lỗi nhé, quý ông, nhưng tấm rèm sẽ không được kéo lên đâu. Nhà hát sẽ đóng cửa theo lệnh của các nhà chức trách. Và các nhà chức trách ấy chính là tôi!”
Anh đấm thật mạnh vào ngực mình, kèm theo một cử chỉ kiêu ngạo. “Các nhà chức trách ấy chính là tôi!”
Lúc mười hai giờ, Lupin nhận được bức điện tín Le Ballu gửi về từ Lyon
“Suôn sẻ cả. Hàng sẽ đến nơi không mảy may hư hại.”
Lúc ba giờ, Clarisse tỉnh dậy. Những lời đầu tiên của cô ta là: “Đã đến ngày mai chưa?”
Anh không đáp. Nhưng thấy dáng vẻ anh bình thản và mỉm cười, cô ta cảm thấy một cảm giác bình yên vô cùng đang tràn qua người mình, cô ta có ấn tượng rằng mọi chuyện đã kết thúc, không còn rối như tơ vò nữa, đã được giải quyết theo ý muốn của người bạn đồng hành của cô ta.
Họ rời khỏi nhà lúc bốn giờ mười phút. Thư ký của Prasville, sau khi nhận được hướng dẫn của sếp qua điện thoại, dẫn họ vào văn phòng và bảo họ ngồi đợi. Lúc ấy là năm giờ kém mười lăm phút.
Prasville chạy vào văn phòng đúng năm giờ, ngay lập tức ông ta thốt lên: “Hai người có bản danh sách chưa?”
“Rồi!”
“Đưa cho tôi!”
Ông ta chìa tay ra. Clarisse, đã đứng dậy khỏi ghế, không hề nhúc nhích.
Prasville nhìn cô ta một lúc, ngần ngừ rồi ngồi xuống. Ông ta đã hiểu. Trong quá trình truy đuổi Daubrecq, Clarisse Mergy không chỉ hành động bởi lòng căm thù và khao khát báo thù thôi thúc. Một động cơ khác nữa đã sai khiến cô ta. Văn bản này sẽ không thể được giao ra mà không kèm theo những điều kiện.
“Xin mời ngồi.” Ông ta nói, qua đó cho thấy ông ta chấp nhận thảo luận.
Clarisse ngồi xuống, và vì cô ta vẫn giữ im lặng, Prasville lên tiếng: “Nói đi nào, bạn tôi, và hãy nói thẳng ra đi. Tôi không ngại phải nói rằng chúng tôi muốn có văn bản đó.”
“Nếu đó chỉ là mong muốn.” Clarisse nhận xét, Lupin đã hướng dẫn cô ta đến từng li từng tí. “Nếu đó chỉ là mong muốn, tôi e rằng chúng ta sẽ không thể thỏa thuận được.”
Prasville mỉm cười. “Rõ ràng, mong muốn sẽ dẫn chúng ta đến những hy sinh nhất định.”
“Từng hy sinh một.” Phu nhân Mergy nói, chỉnh lại lời ông ta.
“Từng hy sinh một, tất nhiên, miễn là chúng ta không ngừng tuân theo những giới hạn chấp nhận được.”
“Và ngay cả nếu chúng ta vượt ra khỏi những giới hạn này.” Clarisse cứng rắn.
Prasville bắt đầu mất kiên nhẫn. “Thôi nào, có chuyện gì vậy? Cô giải thích luôn đi.”
“Thứ lỗi cho tôi, anh bạn, nhưng trên hết tôi muốn lưu ý đến tầm quan trọng rất lớn của tờ giấy này đối với anh, xét đến cuộc giao dịch trước mắt chúng ta sắp thực hiện, để chứng thực - nói sao nhỉ? - à, giá trị phần của tôi trong đó. Giá trị không giới hạn, tôi nhắc lại, sẽ phải được đổi lại cũng bằng một giá trị không giới hạn.”
“Đồng ý!” Prasville càu nhàu.
“Thế nên tôi mạo muội cho rằng mình không cần thiết phải thuật lại toàn bộ câu chuyện hoặc liệt kê, theo cách khác, những thảm kịch mà nhờ sở hữu tờ giấy này anh sẽ tránh được chúng, tương tự có được nó sẽ mang lại cho anh những lợi ích không thể đong đếm.”
Prasville phải cố kiềm chế và trả lời bằng giọng lịch sự, hoặc gần như thế: “Tôi thừa nhận mọi thứ. Thế đủ chưa?”
“Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi không thể tự giải thích hẳn hoi ra được. Và cũng chẳng còn điều gì cần phải làm rõ nữa. Anh có thẩm quyền cá nhân giải quyết vụ này không?”
“Ý cô là sao?”
“Tất nhiên, tôi muốn biết liệu anh có đủ thẩm quyền giải quyết chuyện này ngay tại đây và ngay bây giờ hay không, làm ăn với tôi, liệu anh có thể nói thay tiếng nói của những người biết chuyện này và đủ tư cách giải quyết chuyện này hay không?”
“Được!” Prasville khẳng định mạnh mẽ.
“Vậy sau khi tôi nêu ra những điều kiện của mình, liệu anh có thể cho tôi câu trả lời trong vòng một tiếng không?”
“Được!”
“Liệu có phải đó cũng là câu trả lời của chính phủ không?”
“Có!”
Clarisse cúi người về phía trước, hạ giọng xuống: “Liệu có phải đó cũng là câu trả lời của điện Élysée không?”
Prasville có vẻ ngạc nhiên. Ông ta suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Có!”
“Vậy tôi chỉ còn một việc phải làm là đề nghị anh hứa danh dự với tôi, mặc dù những điều kiện tôi đặt ra cho anh có vẻ rất khó hiểu, nhưng anh không được khăng khăng đòi tôi phải nêu ra lý do. Chúng khó hiểu thì khó hiểu thôi. Anh chỉ được trả lời có hoặc không.”
“Tôi hứa danh dự với cô.” Prasville nghiêm trang nói.
Clarisse cảm thấy bối rối, lo âu một lúc khiến gương mặt cô ta càng tái nhợt hơn. Sau khi định thần lại, với đôi mắt nhìn xoáy vào mắt Prasville, cô ta nói: “Anh sẽ có được bản danh sách hai mươi bảy, đổi lại phải trả tự do cho Gilbert và Vaucheray.”
“Hả? Cái gì cơ?” Prasville đứng bật dậy khỏi ghế, có vẻ thực sự chết điếng. “Thả tự do cho Gilbert và Vaucheray? Hai tên đồng bọn của Arsène Lupin ư?”
“Phải!” Cô ta đáp.
“Những kẻ đã cướp biệt thự Marie-Thérèse? Hai kẻ sẽ phải chết vào ngày mai?”
“Phải, là hai người đó.” Cô ta nói to tiếng. “Tôi yêu cầu, tôi đòi hỏi phải tha cho họ.”
“Nhưng điều này thật điên rồ! Tại sao? Tại sao cô phải làm vậy?”
“Tôi phải nhắc anh nhớ, Prasville, rằng anh vừa hứa với tôi...”
“Phải... phải... tôi biết... Nhưng chuyện này quá bất ngờ... Tại sao?”
“Tại sao ư? Vì tất cả mọi lý do!”
“Mọi lý do gì? À thì… nhưng… hãy nghĩ xem! Gilbert và Vaucheray đã bị tuyên án tử hình rồi!”
“Đưa chúng đi cải tạo chung thân, đó là tất cả những gì anh sẽ phải làm.”
“Không thể nào! Vụ này đã tạo ra dư luận cực lớn. Chúng là những kẻ đồng bọn của Arsène Lupin. Cả thế giới này đều biết tới điều đó.”
“Thì sao?”
“Thì chúng ta không thể, không, chúng tôi không thể chống lại bản án của công lý.”
“Tôi không đề nghị anh làm như thế. Mà tôi đề nghị anh áp dụng hình phạt giảm khinh như một hành động ân xá. Đặc xá là hợp pháp.”
“Ủy ban đặc xá đã có phát hiện của họ...”
“Đúng, nhưng vẫn còn Tổng thống Đảng Cộng hòa.”
“Ông ta đã từ chối.”
“Ông ta có thể cân nhắc lại lời từ chối của mình.”
“Không thể nào!”
“Tại sao?”
“Chẳng tìm ra được cái cớ nào cả.”
“Ông ta không cần cớ. Quyền tha tù là quyền tuyệt đối. Nó tồn tại không cần kiểm soát, không cần lý do, không cần cớ hay lời giải thích. Nó là đặc quyền của hoàng gia: Tổng thống Đảng Cộng hòa có thể thi hành nó theo ý thích của ông ta, hoặc theo lương tâm của ông ta đảm bảo lợi ích tốt nhất cho nhà nước.”
“Nhưng đã quá muộn rồi! Mọi thứ đã sẵn sàng. Cuộc hành hình sẽ diễn ra trong vài giờ nữa.”
“Một giờ là quá đủ để có được câu trả lời của anh, anh vừa nói với chúng tôi thế mà.”
“Nhưng điều này là cực kỳ điên rồ! Có những cản trở không thể vượt qua được với các điều kiện của cô. Nhắc lại cho cô nhớ, điều này là không thể được, hoàn toàn không thể được.”
“Vậy thì câu trả lời là không à?”
“Không! Không! Ngàn lần không!”
“Trong trường hợp đó, chúng tôi chẳng còn việc gì để làm ngoài ra về thôi.”
Cô ta tiến ra cửa, theo sau là ngài Nicole. Prasville lao qua phòng chắn đường họ. “Hai người định đi đâu?”
“Bạn tôi ơi, dường như với tôi cuộc trò chuyện của chúng ta đã kết thúc rồi. Vì thực ra, có vẻ như anh nghĩ rằng mình chắc chắn Tổng thống Đảng Cộng hòa sẽ không thèm cân nhắc bản danh sách hai mươi bảy nổi tiếng đủ giá trị để...”
“Ở yên đây.” Prasville nói.
Ông ta xoay chìa khóa trong ổ khóa cửa rồi bắt đầu đi tới đi lui trong phòng, hai bàn tay chắp sau lưng, mặt cắm xuống sàn.
Lupin, người suốt nãy giờ không nói câu nào, khôn ngoan kiềm chế đóng một vai trò nhạt nhòa, tự nhủ: “Cứ nhặng cả lên! Quá nhiều tình cảm sẽ dẫn đến một kết cục không tránh khỏi! Cho dù Prasville không phải là thiên tài nhưng cũng không phải là một thằng đầu đất, sẽ có khả năng bỏ lỡ mất cơ hội chính tay trả thù kẻ thù đáng nguyền rủa! Ôi, mình đã nói gì nhỉ? Ý tưởng dụ Daubrecq xuống cái hố sâu không đáy thật lý tưởng với ông ta. Thôi nào, chúng ta đã thắng ván bài rồi!”
Prasville đang mở một cánh cửa nội bộ dẫn vào phòng thư ký riêng của ông ta.
Ông ta lớn tiếng ra lệnh: “Cậu Lartigue, gọi tới điện Élysée nói rằng tôi xin gặp có việc cực kỳ quan trọng.”
Ông ta đóng cửa lại, bước về phía Clarisse và nói: “Dù sao đi nữa, sự can thiệp của tôi chỉ giới hạn ở việc trình lên đề xuất của cô thôi.”
“Một khi anh đệ trình lên, nó sẽ được chấp nhận.”
Sau đó là khoảng im lặng dài. Vẻ mặt của Clarisse thể hiện một niềm vui sướng sâu sắc tới mức Prasville choáng váng, ông ta nhìn cô ta với vẻ tò mò chăm chú. Cái lý do bí ẩn gì xui khiến Clarisse muốn cứu Gilbert và Vaucheray nhỉ? Mối liên kết khó hiểu nào ràng buộc cô ta với hai tên đó? Bi kịch nào đã liên kết ba cuộc đời này, và không nghi ngờ gì nữa, cả của Daubrecq nữa vào với nhau?
“Thôi đi, ông bạn già.” Lupin nghĩ. “Vắt óc ra mà nghĩ đi, ông bạn sẽ không bao giờ nhận ra được đâu! À, nếu chúng tôi chỉ xin tha cho Gilbert thôi, như Clarisse muốn, có lẽ ông bạn đã nhận ra điều bí mật rồi nhỉ! Nhưng Vaucheray, cái tên Vaucheray tàn bạo đó, thực sự không thể tìm ra mối liên hệ nào dù nhỏ nhất giữa gã với phu nhân Mergy... Ha ha, lạy Chúa, giờ đến lượt mình rồi!... Ông ta đang theo dõi mình... Màn độc thoại nội tâm giờ đang hướng về phía mình... “Mình tự hỏi quý ngài Nicole này có thể là ai nhỉ? Tại sao tay trợ giáo cấp tỉnh nhỏ bé này lại dâng hiến cả thể xác và tâm hồn cho phu nhân Mergy? Nếu biết được sự thật, thì cái lão già hay làm phiền này là ai nhỉ? Mình thật sai lầm khi không điều tra... Mình phải xem xét chuyện này... Mình phải lột mặt nạ của thằng cha này xuống. Vì rốt cuộc, không phải tự nhiên mà người ta lại chịu khó tham gia vào vấn đề mình không có lợi ích trực tiếp. Tại sao hắn cũng muốn cứu cả Gilbert và Vaucheray? Tại sao? Tại sao hắn lại phải làm thế?...”.”
Lupin ngoảnh mặt nhìn đi chỗ khác. “Coi chừng đấy!... Coi chừng đấy!... Một ý nghĩ nào đó đang chạy qua cái sọ của thằng cha thích thói quan liêu kia, một ý nghĩ lộn xộn mà ông ta không thể nào nói ra thành lời. Chờ đã, ông ta không được phép nghi ngờ ngài Lupin đang giả trang thành ngài Nicole! Vấn đề này đã đủ phức tạp lắm rồi, thật sự đấy!...”
Bỗng xuất hiện sự ngắt quãng đúng lúc. Thư ký của Prasville bước vào nói rằng cuộc gặp sẽ diễn ra trong một giờ nữa.
“Rất tốt! Cảm ơn!” Prasville nói. “Cậu đi được rồi.”
Rồi tiếp tục cuộc thẩm vấn, không thêm lời nói quanh co nào nữa, nói chuyện như thể đang trải qua một chuyện khó chịu, ông ta tuyên bố: “Tôi nghĩ chúng ta sẽ có thể xoay xở được. Nhưng trên hết, để có thể làm việc mà tôi đã cam kết phải làm, tôi muốn những thông tin chính xác hơn, những chi tiết đầy đủ hơn. Tờ giấy đó ở đâu?”
“Trong cái nút chai pha lê, như chúng ta đã nghĩ.” Phu nhân Mergy đáp.
“Thế cái nút chai pha lê đó đâu?”
“Trong một vật mà Daubrecq đã đến và lấy đi, vài ngày trước, trên bàn viết trong phòng làm việc của lão ở quảng trường Lamartine, một vật mà hôm qua tôi đã lấy được từ tay lão.”
“Cái vật đó là gì?”
“Chỉ đơn giản là một gói thuốc lá, hiệu Maryland, nó thường nằm trên bàn.”
Prasville khiếp đảm. Ông ta lẩm bẩm, một cách chân thật: “Ôi giá mà tôi biết trước! Tôi đã sờ tay vào cái gói thuốc Maryland ấy hàng tá lần! Tôi mới ngu ngốc làm sao!”
“Quan trọng gì đâu!” Clarisse nói. “Điều tuyệt vời đó là tôi phát hiện ra rồi.”
Prasville mặt nhăn nhó ngụ ý rằng khám phá này hẳn sẽ còn tuyệt hơn nhiều nếu chính ông ta là người phát hiện ra nó. Rồi ông ta hỏi: “Vậy là cô đã có bản danh sách?”
“Đúng!”
“Cho tôi xem nào.”
Thấy Clarisse còn ngần ngừ, ông ta nói thêm: “Ôi, làm ơn đừng có sợ mà! Bản danh sách này thuộc về cô, xem xong tôi sẽ trả lại cho cô. Nhưng cô phải hiểu là tôi không thể bước tiếp mà không thực sự chắc chắn.”
Clarisse liếc mắt sang ngài Nicole dò hỏi, nhưng không qua được mắt Prasville. Rồi cô ta nói: “Nó đây.”
Ông ta nắm chặt mảnh giấy với niềm háo hức nhất định, xem xét rồi nói gần như ngay lập tức: “Đúng, đúng... chữ viết tay của viên thư ký, tôi nhận ra rồi... Và chữ ký của ngài Chủ tịch công ty, chữ ký màu đỏ... Ngoài ra, tôi còn có những bằng chứng khác... Chẳng hạn, mảnh giấy bị xé là phần bị mất ở góc trên cùng bên tay trái của mảnh giấy này...”
Ông ta mở két an toàn của mình, và từ trong két bạc đặc biệt, ông ta lấy ra một mảnh giấy nhỏ tí mà ông ta để sát vào góc trên bên trái.
“Đúng rồi! Những mép bị xé vừa khít luôn. Bằng chứng không thể chối cãi. Tất cả những gì còn lại đủ chứng minh tính xác thực của tờ giấy bưu chính nước ngoài này.”
Mặt Clarisse sáng bừng lên niềm vui. Hẳn là sẽ không ai tin rằng cô ta từng phải chịu đòn tra tấn khủng khiếp nhất hết tuần này sang tuần khác, và giờ cô ta vẫn còn đang chảy máu và run rẩy vì những tác động của nó.
Trong lúc Prasville đang giơ tờ giấy lên tấm kính cửa sổ, cô ta nói với Lupin: “Chắc chắn tối nay tôi phải báo tin này cho Gilbert. Chắc nó vui lắm!”
“Phải!” Lupin nói. “Ngoài ra cô có thể đến gặp luật sư của cậu ta và thông báo.”
Cô ta nói tiếp: “Rồi ngày mai tôi phải được gặp Gilbert. Mặc kệ Prasville nghĩ gì thì nghĩ.”
“Tất nhiên! Nhưng trước tiên ông ta phải kiếm được gì từ điện Élysée đã.”
“Chắc là chẳng khó khăn gì đúng không?”
“Không! Cô đã thấy ông ta nhượng bộ ngay còn gì.”
Prasville vẫn tiếp tục xem xét tờ giấy bằng một cái kính lúp và so sánh tờ giấy với mảnh giấy bị rách kia. Tiếp theo, ông ta lấy từ trong két bạc ra vài tờ giấy viết thư nữa rồi xem xét một trong các tờ này bằng cách giơ ra phía có ánh sáng.
“Xong!” Ông ta nói. “Tôi có quyết định rồi. Thứ lỗi cho tôi, bạn thân mến, đúng là một công việc rất khó khăn... Tôi đã trải qua rất nhiều giai đoạn. Khi cân nhắc mọi chuyện, tôi đã có những nghi ngờ... mà không phải là không có lý do...”
“Ý anh là sao?” Clarisse hỏi.
“Chờ một giây... Tôi phải ra một yêu cầu trước đã.”
Ông ta gọi thư ký: “Làm ơn gọi tới điện Élysée ngay lập tức, chuyển lời xin lỗi của tôi và nhắn lại là tôi sẽ không cần gặp mặt nữa, vì những lý do mà tôi sẽ giải thích sau.”
Ông ta đóng cửa rồi quay lại bàn làm việc. Clarisse và Lupin đứng chết điếng, sững sờ nhìn ông ta, không thể hiểu nổi sự thay đổi bất ngờ này. Ông ta điên rồi chắc? Đây có phải là một trò lừa đảo của ông ta không? Vi phạm cam kết ư? Phải chăng vì lúc này sở hữu bản danh sách rồi nên ông ta nuốt lời chăng?
Ông ta chìa tờ giấy ra cho Clarisse. “Cô có thể mang nó về”
“Mang nó về ư?”
“Và trả lại nó cho Daubrecq.”
“Trả lại cho Daubrecq?”
“Trừ phi cô muốn đốt nó đi.”
“Anh nói gì thế?”
“Tôi nói rằng nếu tôi là cô, tôi hẳn sẽ đốt nó đi.”
“Tại sao anh nói thế? Thật lố bịch!”
“Rất hợp lý là đằng khác.”
“Nhưng tại sao? Tại sao?”
“Tại sao ư? Tôi sẽ nói cho cô biết. Bản danh sách hai mươi bảy, như chúng ta biết chắc chắn, được viết trên tờ giấy bưu chính thuộc sở hữu của ngài Chủ tịch Công ty Kênh đào, một vài mẫu giấy đó được cất trong két bạc này. Giờ thì tất cả các mẫu này đều có một hình thánh giá Lorraine mờ mờ gần như không thể nhìn thấy, mà chỉ có thể trông thấy trên tờ giấy khi giơ ra trước ánh mặt trời. Tờ giấy cô mang đến cho tôi đây không có cái hình thánh giá Lorraine đó.”
Lupin cảm thấy cơn run rẩy căng thẳng chạy suốt từ đầu đến chân, đến nỗi anh không dám quay sang nhìn Clarisse, nhận ra đây đúng là cú đấm trí mạng đối với cô ta. Anh nghe thấy cô ta lắp bắp: “Vậy phải chăng chúng ta cho... cho rằng Daubrecq đã bị lừa?”
“Không hề!” Prasville thốt lên. “Chính cô mới là người bị lừa, cô bạn tội nghiệp của tôi ạ. Daubrecq là người giữ bản danh sách thật, bản danh sách mà lão đánh cắp từ két sắt của người đã chết.”
“Nhưng cái này...”
“Cái này là giả.”
“Giả ư?”
“Trăm phần trăm là giả. Đó là một mánh lừa vô cùng đáng ngưỡng mộ của Daubrecq. Choáng váng trước cái nút chai pha lê lão khoe ra trước mắt, cô chẳng phải làm gì ngoài việc tìm kiếm cái nút chai mà lão đã giấu đi bằng mọi giá, mảnh giấy đầu tiên trong tầm tay, trong khi lão lặng lẽ cất...”
Prasville chợt ngưng bặt. Clarisse bước đến chỗ ông ta bằng những bước ngắn, cứng nhắc, như người máy. Cô ta nói: “Vậy...”
“Vậy cái gì, bạn thân mến?”
“Vậy là anh từ chối?”
“Chắc chắn, phải thế thôi. Tôi không còn lựa chọn.”
“Anh không chịu đi bước này?”
“Nghe này, làm sao tôi có thể làm như ý cô muốn được. Không thể nào, ai lại đi tin cái văn bản chẳng có chút giá trị nào kia...”
“Anh sẽ không làm thế?... Anh sẽ không làm thế?... Còn sáng mai... vài giờ nữa thôi... Gilbert...”
Mặt cô ta tái nhợt không còn giọt máu, chùng xuống như mặt người hấp hối. Đôi mắt cô ta ngày càng mở to và hai hàm răng nghiến chặt...
Lo sợ những lời nói vô ích và nguy hiểm cô ta sắp sửa thốt ra, Lupin nắm chặt lấy hai vai cô ta và cố gắng kéo cô ta lùi ra xa. Nhưng cô ta đẩy anh ra bằng sức mạnh không thể tin nổi, bước thêm hai, ba bước nữa, lảo đảo như thể sắp ngã đến nơi, nỗi tuyệt vọng và sức mạnh từ đâu bỗng bột phát, cô ta lao đến ôm chặt lấy Prasville và thét lên: “Anh sẽ tới điện Élysée!... Anh sẽ đi ngay lập tức!... Anh phải đi!... Anh phải cứu Gilbert!”
“Làm ơn, làm ơn, bạn tôi ơi, bình tĩnh lại đi...”
Cô ta bật ra tiếng cười the thé. “Bình tĩnh ư!... Khi mà sáng mai, Gilbert... À, không, không, tôi sợ lắm... nó khủng khiếp lắm... Ôi, chạy đi, tên khốn nhà ngươi, chạy đi! Đi lấy lệnh tha cho nó đi!... Anh không hiểu à? Gilbert... Gilbert là con trai tôi! Con trai tôi! Con trai tôi!”
Prasville kêu lên một tiếng. Lưỡi dao lóe sáng trong bàn tay Clarisse, cánh tay cô ta giơ cao lên tự đâm chính mình. Nhưng cô ta không kịp làm điều đó. Ngài Nicole đã nắm lấy cánh tay đang đâm xuống của cô ta, tước con dao khỏi tay Clarisse, khiến cô ta trở nên vô hại, rồi anh nói bằng giọng đanh như thép vang khắp căn phòng: “Việc cô đang làm đúng là điên rồ!... Khi tôi đã thề với cô rằng tôi sẽ cứu cậu ta! Cô phải... sống vì cậu ta... Gilbert sẽ không chết... Làm sao cậu ta chết được khi... tôi đã thề với cô cơ chứ?...”
“Gilbert... con trai tôi...” Clarisse rên rỉ.
Anh ôm siết lấy cô ta, kéo cô ta về phía mình và đưa tay lên che miệng cô ta.
“Đủ rồi! Im lặng đi!... Tôi xin cô hãy im lặng đi... Gilbert sẽ không chết được...”
Bằng sức mạnh không thể cưỡng lại, anh kéo lê cô ta đi như đứa trẻ ngỗ ngược bỗng hóa ngoan ngoãn; nhưng khi mở cửa, anh quay sang Prasville.
“Ngài đợi tôi ở đây.” Anh ra lệnh bằng giọng sai khiến. “Nếu ngài quan tâm đến bản danh sách hai mươi bảy, bản danh sách thật, thì hãy đợi tôi. Tôi sẽ quay lại trong một tiếng nữa, hai tiếng là chậm nhất, rồi chúng ta sẽ nói chuyện.”
Rồi bỗng anh quay sang Clarisse. “Còn cô, thưa cô, xin hãy can đảm lên một chút. Tôi ra lệnh cho cô phải kiên cường lên, vì Gilbert.”
Anh bỏ đi, qua các hành lang, xuống cầu thang, với bước chân giật cục, quàng tay ôm Clarisse, như đang vác một ma nơ canh, gần như là dìu cô ta đi. Một khoảnh sân nhỏ, lại một khoảnh sân nhỏ nữa rồi ra phố.
Trong khi đó, lúc đầu còn ngạc nhiên, lúng túng trước diễn tiến của các sự kiện, dần dần Prasville trấn tĩnh lại và bắt đầu suy nghĩ. Ông ta nghĩ ngài Nicole, phút trước còn tưởng hắn ta chỉ đơn thuần là vai phụ, đứng bên cạnh Clarisse như một cố vấn, những người mà người ta hay bám vào mỗi khi xảy ra những khủng hoảng nghiêm trọng trong cuộc đời, thế nhưng đùng một cái, thoát khỏi trạng thái uể oải, hắn ta bỗng như lột xác, biến thành một người cương quyết, hách dịch, khí khái, dũng cảm, đầy táo bạo, sẵn sàng san bằng tất cả mọi chướng ngại của định mệnh cản bước mình.
Là kẻ nào mà có thể hành động như thế nhỉ?
Prasville giật mình. Câu hỏi vừa hiện ra trong óc ông ta thì câu trả lời cũng vụt lóe, với sự chắc chắn tuyệt đối. Tất cả mọi bằng chứng đều xuất hiện, cái sau lại chính xác hơn, thuyết phục hơn cái trước.
Ông ta vội vã rung chuông, vội vã cho gọi viên Chánh Thanh tra đang trực, rồi nói, cuống cả lên: “Chánh Thanh tra, vừa rồi ngài có đang ở trong phòng chờ không thế?”
“Có, thưa ngài Thám trưởng.”
“Ngài có thấy một quý ông và một phu nhân ra ngoài không?”
“Có!”
“Vậy ngài có biết người đàn ông đó không?”
“Có!”
“Thế thì đừng chậm trễ một phút nào nữa, ngài Chánh Thanh tra. Ngài mang theo ngay sáu thanh tra đến cung điện Clichy. Hỏi han về một người đàn ông có tên là Nicole và theo dõi ngôi nhà. Ngài Nicole đang trên đường quay về đó.”
“Thế nếu hắn bước ra ngoài thì sao, ngài Thám trưởng?”
“Bắt giữ ngay. Có lệnh bắt đây rồi.” Ông ta ngồi xuống bàn viết một cái tên lên mẫu đơn. “Có đây rồi, ngài Chánh Thanh tra. Tôi sẽ cho ngài Chánh Thanh tra biết ngay.”
Ngài Chánh Thanh tra có vẻ lưỡng lự. “Nhưng ngài nói với tôi về một người đàn ông tên là Nicole, thưa ngài Thám trưởng.”
“Thế thì sao?”
“Thế nhưng lệnh bắt lại ghi tên Arsène Lupin.”
“Arsène Lupin và tên Nicole này là cùng một người.”