Bí Ẩn Nút Chai Pha Lê

Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XII
pháp trường

“Tôi sẽ cứu cậu ta, tôi sẽ cứu cậu ta.” Lupin nhắc đi nhắc lại không ngừng ở trong chiếc taxi mà anh đi cùng Clarisse. “Tôi thề là tôi sẽ cứu cậu ta.”

Clarisse không lắng nghe, cô ta ngồi như thể bị tê liệt, như thể bị ám ảnh bởi cơn ác mộng chết chóc nào đó, khiến cô ta thờ ơ với tất cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh. Và Lupin đề ra các kế hoạch của anh, có lẽ để nhằm trấn an chính mình hơn là để thuyết phục Clarisse.

“Không, không, trò chơi này ta chưa thua đâu. Vẫn còn một lá bài nữa, một lá bài lớn, dưới hình dạng những lá thư và văn bản mà Vorenglade, tay cựu nghị sĩ, đã ngỏ ý bán cho Daubrecq và là những thứ mà Daubrecq đã nói cho cô biết ngày hôm qua tại Nice. Tôi sẽ mua những lá thư và văn bản đó của Stanislas Vorenglade với bất cứ giá nào ông ta xướng lên. Sau đó chúng ta sẽ quay lại Sở Cẩm và tôi sẽ nói chuyện với Prasville. “Tới điện Élysée ngay lập tức... Dùng cái bản danh sách như thể nó là bản thật, giành lại Gilbert từ tay thần chết và ngày mai, sau khi Gilbert được cứu rồi, bản danh sách ấy có là giả hay không cũng không quan trọng nữa. Đi ngay đi, nhanh chân lên!... Nếu ngài còn chần chừ, nếu ngài còn từ chối, những lá thư và văn bản của Vorenglade sẽ được đăng vào ngày mai, thứ Ba, vào buổi sáng trên một trong những tờ báo hàng đầu.” Vorenglade sẽ bị bắt. Và ngài Prasville sẽ thấy mình rũ tù trước buổi tối.” Lupin xoa xoa tay. “Ông ta sẽ làm như được bảo!... Ông ta sẽ làm như được bảo!... Khi ở bên ông ta, ngay lập tức tôi đã cảm thấy như thế. Với tôi chuyện này là chắc chắn. Tôi đã tìm ra địa chỉ của Vorenglade trong các cuốn danh bạ của Daubrecq, thế nên... tài xế, tới đại lộ Raspail!”

Họ tới được địa chỉ mình cần đến. Lupin lao ra khỏi xe, leo lên ba dãy cầu thang.

Người hầu nói rằng ngài Vorenglade đã đi vắng, phải giờ ăn tối hôm sau mới về.

“Và cậu không biết ông ta đi đâu à?”

“Ngài Vorenglade đang ở London, thưa ngài.”

Khi quay trở lại xe, Lupin không nói câu nào. Về phần mình, Clarisse thậm chí còn chẳng buồn hỏi anh nữa, cô ta trở nên lãnh đạm với mọi thứ, một cách tuyệt đối đến nỗi cô ta xem cái chết của con trai mình như một sự thật không thể bàn cãi.

Taxi đưa họ đến cung điện Clichy. Vào nhà, Lupin bước qua hai người đàn ông vừa rời khỏi gian của nhân viên khuân đồ. Quá mải suy nghĩ, anh không hề để ý tới họ. Họ là hai thanh tra của Prasville.

“Không có điện tín à?” Anh hỏi người hầu của mình.

“Không, thưa ngài!” Achille đáp.

“Không có tin tức gì của Le Ballu và Grognard sao?”

“Không, thưa ngài, không có gì hết.”

“Không sao đâu.” Anh nói với Clarisse bằng giọng bình thường. “Mới bảy giờ và chúng ta không nên hy vọng sẽ nhận được tin gì trước tám, chín giờ. Prasville sẽ phải chờ, thế thôi. Tôi sẽ gọi cho ông ta bảo phải chờ.”

Anh nói là làm, nhưng khi vừa nhấc ống nghe lên, thì anh nghe thấy một tiếng rên rỉ sau lưng mình. Clarisse đang đứng cạnh bàn đọc một tờ báo buổi tối. Cô ta đưa bàn tay lên trái tim, loạng choạng rồi ngã quy

“Achille, Achille!” Lupin kêu lên gọi cậu người hầu. “Giúp ta đỡ cô ấy lên giường... Rồi đến chỗ tủ chè lấy cho ta lọ thuốc có đánh số bốn, cái lọ đựng thuốc ngủ.”

Anh cạy răng cô ta ra bằng mũi dao rồi ép buộc cô ta nuốt nửa lọ thuốc.

“Tốt rồi!” Anh nói. “Giờ thì linh hồn tội nghiệp này sẽ ngủ đến mai...”

Sau đó, anh liếc qua tờ báo vẫn còn được nắm chặt trong bàn tay của Clarisse và đọc những dòng sau:

“Những biện pháp nghiêm ngặt nhất đã được tiến hành nhằm đảm bảo trật tự tại phiên xử tử Gilbert và Vaucheray, không cho phép Arsène Lupin có nỗ lực nào giải cứu đồng bọn khỏi hình phạt cuối cùng. Vào lúc mười hai giờ đêm nay, một hàng rào binh lính sẽ án ngữ tại tất cả các điểm đến gần nhà tù Santé. Như đã thông báo, phiên xử tử sẽ diễn ra bên ngoài các bức tường của nhà tù, trên một quảng trường giữa đại lộ Arago và phố Santé. Chúng tôi đã thu lượm được vài chi tiết về thái độ của hai kẻ bị kết án. Vaucheray với gương mặt sưng sỉa, chờ đợi sự kiện chết người với sự gan lì không suy giảm. “Trời ơi.” Gã nói. “Tôi không thể nói rằng mình vui vẻ gì, nhưng tôi phải trải qua nó và tôi sẽ vẫn giữ vững lập trường của mình.” Rồi gã nói thêm: “Tôi chẳng quan tâm quái gì đến cái chết! Thứ khiến tôi lo lắng chính là ý nghĩ mình sẽ bị chặt đầu. À, nếu ông chủ của chúng tôi nghĩ ra cách nào đó tiễn tôi đi thẳng sang thế giới bên kia thật nhanh nhỉ! Một giọt cyanua là được, ông chủ ạ, nếu ông có thể.”

Sự bình thản của Gilbert thậm chí còn ấn tượng hơn, đặc biệt khi chúng ta còn nhớ y đã suy sụp như thế nào ở phiên tòa. Y vẫn nuôi một niềm tin không lay chuyển vào quyền năng vô hạn của Arsène Lupin. “Ông chủ từng hét lên bảo tôi không được sợ hãi trước mặt bao nhiêu người, bảo ngài ấy đang ở đó, ngài ấy chịu trách nhiệm về tất cả. À, tôi không sợ. Tôi sẽ dựa vào ngài ấy cho đến tận ngày cuối cùng, cho đến tận phút cuối cùng, ngay dưới chân pháp trường. Tôi hiểu ông chủ của tôi! Chẳng có nguy hiểm nào đe dọa được ngài ấy. Ngài ấy đã hứa và ngài ấy sẽ giữ lời. Nếu đầu của tôi có rơi xuống đi nữa, ngài ấy cũng sẽ đến gắn lại nó trên hai vai tôi thật chắc chắn! Arsène Lupin mà lại để Gilbert bé nhỏ này phải chết ư? Không phải ngài ấy đâu! Xin thứ lỗi cho khiếu hài hước của tôi!”

Sự thẳng thắn cảm động trong tất cả sự nhiệt tình nhưng không hề thiếu vẻ thanh cao. Chúng ta sẽ chờ xem liệu Arsène Lupin có xứng đáng với niềm tin mù quáng đặt vào anh ta như vậy không.”

Lupin không thể đọc hết bài báo vì nước mắt đã dâng mờ mắt anh: những giọt nước mắt thương yêu, những giọt nước mắt tiếc nuối, những giọt lệ đau buồn.

Không, anh không xứng đáng với niềm tin của Gilbert bé nhỏ. Chắc chắn, anh đã làm những chuyện tưởng chừng như không thể, nhưng có những hoàn cảnh mà chúng ta phải làm được những điều còn hơn cả không thể, mà chúng ta phải thể hiện bản thân mình mạnh mẽ hơn cả định mệnh; và lần này, định mệnh đã mạnh hơn anh. Ngay từ ngày đầu tiên và suốt cuộc phiêu lưu đau khổ này, các sự kiện đều diễn ra chẳng giống như anh mong đợi, trái ngược hoàn toàn với logic. Clarisse và anh, cho dù cùng theo đuổi mục đích chung, nhưng cả hai đã cùng phí phạm bao nhiêu tuần lễ mải chống lại nhau. Thế rồi đúng vào lúc cả hai cùng chung tay gắng sức, một loạt thảm kịch ghê tởm đã xảy ra nối nhau liên tiếp: vụ bắt cóc Jacques bé bỏng, sự mất tích của Daubrecq, lão bị cầm tù trong tháp Tình Nhân, thương tích của Lupin, tình trạng trì trệ bắt buộc phải trải qua của anh, theo sau đó là những mánh khóe quỷ quyệt lôi kéo Clarisse - và sau cô ta là Lupin - sang phương Nam, sang Ý. Và rồi, như một thảm kịch hoàn hảo, sau những sức mạnh thần kỳ của ý chí, sau những điều kỳ diệu của lòng kiên nhẫn, vào lúc mà họ tưởng mình có quyền nghĩ rằng họ đã đoạt được “bộ lông cừu vàng”, nhưng hóa ra họ chẳng đoạt được gì hết. Bản danh sách hai mươi bảy vô giá trị chẳng khác gì một mảnh giấy lộn rác rưởi.

“Trò chơi đã kết thúc rồi!” Lupin nói. “Đó là một thất bại tuyệt đối. Nếu tự mình đi trả thù Daubrecq, hủy hoại lão và kết liễu lão thì chuyện gì sẽ xảy ra? Lão là kẻ chiến thắng thực sự, một khi Gilbert sẽ phải chết.”

Anh lại nức nở lần nữa, không phải vì hận thù hay giận dữ, mà vì tuyệt vọng. Gilbert sắp chết rồi! Thằng nhóc mà anh hay gọi là chiến hữu của mình, đứa ngoan nhất trong số những thằng nhóc của anh sẽ ra đi mãi mãi, trong vài giờ nữa thôi. Anh không thể nào cứu y. Anh đã đạt đến giới hạn của mình. Thậm chí anh còn chẳng buồn trông đợi mưu kế cuối cùng. Có ích gì nữa đâu?

Màn thuyết phục của anh về sự bất lực của chính mình sâu sắc, rõ ràng đến nỗi anh không còn cảm thấy sốc một tí nào khi nhận được bức điện tín của Le Ballu có đoạn: “Tai nạn ô tô. Hỏng bộ phận quan trọng. Sửa rất lâu. Sáng mai mới về được.”

Đó là bằng chứng cuối cùng cho thấy định mệnh đã ra đòn. Anh không còn giữ suy nghĩ nổi loạn chống lại phán quyết nữa.

Anh nhìn Clarisse. Cô ta đang ngủ rất thanh thản; và sự lãng quên hoàn toàn này, sự mất toàn bộ nhận thức này dường như với anh đáng ghen tị tới nỗi anh bỗng đầu hàng sự hèn nhát, túm ngay lấy cái lọ vẫn còn đầy một nửa và nốc cạn.

Tiếp theo, anh nằm duỗi dài trên xô pha và rung chuông gọi cậu người hầu: “Đi ngủ đi, Achille, và đừng có đánh thức ta vì bất kỳ chuyện gì nhé.”

“Vậy là ngài không còn muốn làm gì cho Gilbert và Vaucheray nữa ạ?” Achille hỏi.

“Chẳng làm gì cả.”

“Và họ sẽ phải trải qua chuyện đó?”

“Họ sẽ trải qua chuyện đó.” Hai mươi phút sau, Lupin rơi vào giấc ngủ nặng nề.

Lúc ấy là mười giờ tối.

Một đêm đầy những biến cố và tiếng ồn khắp nhà tù. Lúc một giờ sáng trên phố Santé, đại lộ Arago và tất cả những con phố tiếp giáp với nhà tù đều được cảnh sát canh phòng, không cho phép bất cứ ai đi qua mà không bị chặn lại kiểm tra chéo theo quy định.

Thêm vào đó, trời đang mưa như trút, có vẻ như những người thích xem sô diễn này sẽ không nhiều lắm. Tất cả các quán rượu đều phải đóng cửa theo lệnh đặc biệt. Lúc bốn giờ có ba đại đội lính bộ binh đã đến và vào vị trí dọc các vỉa hè, trong khi một tiểu đoàn đã phong tỏa đại lộ Arago phòng trường hợp có bất ngờ. Các lính cảnh vệ thành phố chạy lên chạy xuống giữa các ngả đường, nguyên một đội nhân viên tòa án, các cán bộ và công chức, tất cả đều được triệu tập cho dịp này, di chuyển giữa các đám quân lính.

Chiếc máy chém được dựng lên trong câm lặng, ngay giữa quảng trường do đại lộ và con phố tạo nên, và âm thanh quai búa đinh tai nhức óc nghe rõ mồn một.

Nhưng vào lúc năm giờ, đám đông đã tập hợp, bất chấp trời mưa, và mọi người bắt đầu hét. Họ la hét đòi bật đèn trước bãi đất dựng máy chém, kêu gọi bắt đầu hành hình, họ bực tức khi thấy ở đằng xa kia các rào chắn đã được dựng lên, khiến họ không thể nhận ra được các trụ đứng của máy chém.

Vài chiếc xe ngựa lướt đến, mang theo những nhân vật quan chức mặc đồ đen. Có những tiếng reo hò và huýt sáo, và thế là một nhóm lính cảnh vệ thành phố cưỡi ngựa liền chia thành các nhóm và giải phóng một khoảng trống cách quảng trường ba trăm thước. Thêm hai đại đội lính nữa đứng thành hàng.

Bỗng sự câm lặng bao trùm. Từ trên trời thả xuống làn ánh sáng trắng mơ hồ. Mưa bỗng ngừng rơi.

Trong nhà tù, phía cuối hành lang có các xà lim án chém, những người mặc đồ đen đang chuyện trò rì rầm. Prasville đang nói chuyện với ủy viên công tố, vị này đang bày tỏ những nỗi sợ hãi của mình.

“Không, không!” Prasville tuyên bố. “Tôi đảm bảo với ngài, vụ này sẽ diễn ra êm ả không có một biến cố nào hết.”

“Có phải trong báo cáo của ngài chẳng đề cập gì đến những chuyện đáng ngờ không, thưa ngài Thám trưởng?”

“Chẳng có gì cả. Mà chẳng việc gì phải làm thế, bởi một lý do đơn giản là chúng ta có Lupin rồi.”

“Ngài nói thật đấy à?”

“Đúng, chúng ta biết nơi ẩn náu của hắn. Ngôi nhà mà hắn sống, ở cung điện Clichy, và nơi hắn đến vào lúc bảy giờ tối hôm qua bị bao vây rồi. Vả lại, tôi biết kế hoạch hắn đã ấp ủ để cứu hai kẻ đồng lõa của mình. Kế hoạch đã đổ bể đúng vào phút chót. Thế nên chúng ta chẳng việc gì phải sợ cả. Cứ chiếu theo luật mà làm.”

Trong khi đó, giờ hành hình đã điểm.

Họ đưa Vaucheray đi trước, ông Giám đốc nhà tù ra lệnh mở cửa xà lim của gã. Vaucheray nhảy xuống khỏi giường, ánh mắt gã trố ra vì khiếp đảm khi thấy nhiều người bước vào.

“Vaucheray, chúng tôi đến cho anh biết rằng…”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa.” Gã lẩm bẩm. “Đừng nói thêm lời nào nữa. Tôi biết hết rồi. Cứ làm việc của các người đi.”

Người ta hẳn sẽ nghĩ gã chỉ muốn chuyện này diễn ra càng nhanh càng tốt, đến nỗi gã sẵn sàng tuân thủ toàn bộ quy trình thường lệ. Nhưng gã không cho phép bất kỳ ai nói chuyện với mình.

“Không một lời nào nữa.” Gã nhắc lại. “Cái gì? Xưng tội với linh mục á? Không đáng đâu. Tôi đã gây đổ máu. Luật pháp phán xử tôi. Luật xưa nay rồi. Chúng tôi trả nợ xong rồi.”

Tuy nhiên, gã ngừng lại một chút. “Cho hỏi bạn tôi có đi cùng luôn không?”

Và khi nghe nói là Gilbert sẽ ra pháp trường cùng lúc với mình, gã có ngần ngừ mấy giây, liếc nhìn những người đứng cạnh, có vẻ như muốn nói gì đó, nhưng lại thôi, đến cuối cùng gã lẩm bẩm: “Thế tốt hơn... Họ sẽ lôi chúng tôi đi cùng một lúc... Chúng tôi sẽ chạm cốc với nhau.”

Gilbert cũng không ngủ nổi, khi người ta bước vào xà lim của y.

Ngồi dậy trên giường, y lắng nghe những lời nói khủng khiếp, cố gắng đứng dậy, bắt đầu run rẩy một cách đáng sợ, từ đầu xuống chân, giống như một bộ xương run rẩy, rồi ngã ngửa về đằng sau, nức nở.

Ôi bà mẹ tội nghiệp của tôi, bà mẹ tội nghiệp!” Y lắp bắp.

Họ cố gắng dò hỏi y về bà mẹ, về người mà y không bao giờ nói ra; nhưng những giọt nước mắt của y bị ngắt quãng bởi ham muốn nổi loạn bất thần và y gào lên: “Tôi không giết người... Tôi sẽ không chết. Tôi không giết người...”

“Gilbert!” Họ nói. “Ra dáng người đàn ông đi.”

“Phải, phải... nhưng tôi không giết người... Tại sao tôi phải chết chứ?”

Hai hàm răng của y nghiến vào nhau to tiếng đến nỗi những lời y thốt ra không ai hiểu nổi. Y để mặc cho người ta làm việc của mình, y xưng tội, nghe cầu nguyện, sau đó khi đã bình tĩnh và ngoan ngoãn hơn, bằng giọng của một đứa trẻ đang tự trấn tĩnh, y lẩm bẩm: “Hãy nói với mẹ tôi rằng tôi cầu xin bà ấy tha thứ.”

“Mẹ anh à?”

“Vâng... Hãy ghi những lời của tôi vào giấy... Bà ấy sẽ hiểu... Và rồi...”

“Rồi sao hả Gilbert?”

“À, tôi muốn ông chủ biết rằng tôi đã không đánh mất niềm tin.”

Y nhìn chằm chằm những người đứng cạnh, hết người này đến người kia, như thể y vẫn ấp ủ hy vọng điên rồ rằng một trong số họ là “ông chủ” của mình, ăn mặc giả trang đến không thể nhận ra và sẵn sàng ôm chầm lấy y trong vòng tay.

“Vâng!” Y nói, nhẹ nhàng với lòng mộ đạo sùng kính. “Vâng, tôi vẫn giữ niềm tin, thậm chí kể cả vào lúc này... Hãy chắc chắn báo cho ngài ấy biết được không?... Tôi thực sự tin rằng ngài ấy sẽ không để tôi chết. Tôi chắc chắn điều ấy...”

Từ ánh mắt kiên định trên đôi mắt y, họ đoán rằng y đã trông thấy Lupin, y cảm thấy cái bóng của Lupin đang lảng vảng xung quanh và đang len lỏi tìm cách đến gần y. Không bao giờ có hình ảnh nào gây xúc động hơn hình ảnh cậu thanh niên mới lớn, mặc chiếc áo bó, hai tay hai chân bị xích, có đến hàng nghìn người bảo vệ - kẻ đã bị đao phủ nắm chặt tay không buông, tuy nhiên cũng là kẻ vẫn còn nuôi hy vọng.

Nỗi đau đớn bóp nghẹt trái tim của tất cả những người chứng kiến. Tất cả cùng đầm đìa nước mắt.

“Tội nghiệp thằng bé!” Ai đó lắp bắp.

Cũng xúc động như mọi người và nghĩ đến Clarisse, Prasville nhắc lại trong lời thì thầm: “Tội nghiệp thằng bé!”

Nhưng giờ hành hình đã điểm, công tác chuẩn bị đã hoàn tất. Họ lên đường.

Hai đám rước gặp nhau trong hành lang. Khi nhìn thấy Gilbert, Vaucheray nạt ngay: “Nghe này nhóc, ông chủ bỏ bom chúng ta rồi!”

Rồi gã thòng thêm một câu, mà không ai có thể hiểu nổi, trừ Prasville: “Tao đoán ông ta thích vớ bẫm từ cái nút chai pha lê hơn.”

Họ xuống các cầu thang. Họ băng qua các sân trong nhà tù. Một hành trình vô tận, khủng khiếp.

Bất thình lình, ngoài khung cửa to đùng, ánh ngày nhợt nhạt, cơn mưa, con phố, đường nét những ngôi nhà, những âm thanh xa xôi vẳng đến phá vỡ sự im lặng đáng sợ.

Họ bước dọc theo bức tường, đến góc đại lộ.

Bước thêm vài bước, Vaucheray chợt giật mình: Gã đã thấy!

Gilbert lê bước bên cạnh, đầu cúi gằm, đỡ hai bên người y là tay trợ lý của đao phủ và cha tuyên úy đang hôn lên thánh giá khi bước đi.

Và cái máy chém kia rồi.

“Không, không!” Gilbert thét lên. “Tôi sẽ không... Tôi sẽ không... Cứu tôi với! Cứu tôi với!”

Lời van xin cuối cùng, lạc lõng giữa không gian.

Đao phủ ra hiệu. Vaucheray bị ôm chặt lấy, nâng lên và kéo lê, gần như chạy.

Và rồi xảy ra một chuyện gây sửng sốt: Một phát súng một phát súng bắn ra từ phía bên kia, từ một trong những ngôi nhà đối diện.

Những viên trợ lý dừng phắt lại.

Cái gánh nặng họ đang kéo lê đổ gục xuống trong tay họ. “Chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì vậy?” Mọi người hỏi.

“Gã bị thương rồi...”

Máu phun ra từ trên trán Vaucheray chảy xuống khắp mặt gã.

Gã lắp bắp: “Thế là xong… một trong một nghìn! Cảm ơn ông chủ, cảm ơn ngài!”

“Kết liễu gã đi! Mang gã lên trên đó!” Một giọng nói vang lên giữa đám đông hỗn loạn.

“Nhưng gã chết rồi mà!”

“Cứ làm đi... kết liễu gã đi!”

Hỗn loạn đã lên đến cực điểm trong nhóm các thẩm phán, quan chức và cảnh sát viên. Ai ai cũng ra mệnh lệnh: “Hành hình gã đi!... Luật pháp phải được thực thi!... Chúng ta không có quyền được trì hoãn! Như thế là hèn nhát... Hành hình gã đi!”

“Nhưng người này chết rồi mà!”

“Chẳng khác biệt gì hết!... Luật pháp phải được tuân thủ!... Hành hình gã đi!”

Cha tuyên úy phản đối, trong khi hai tên cai ngục cùng Prasville liên tục để mắt trông chừng Gilbert. Cùng lúc đó, các tay trợ lý lại dựng xác chết dậy mang đến chỗ máy chém.

“Nhanh lên!” Đao phủ kêu lên, khiếp sợ, giọng nói khàn khàn. “Nhanh lên!... Còn người tiếp theo nữa... Đừng có phí thời gian...”

hai Nhưng đao phủ còn chưa nói dứt câu thì phát súng thứ vang lên. Hắn xoay tròn trên hai chân rồi ngã gục, rên rỉ: “Không sao cả... một vết thương trên vai thôi... Tiếp tục đi... Đến lượt người tiếp theo rồi!”

Tuy nhiên các tay trợ lý của hắn đang tháo chạy, la hét vì khiếp sợ. Không gian xung quanh máy chém đã vắng tanh. Ngài Cảnh sát trưởng tập hợp lại người của mình, xua mọi người quay vào nhà tù trong hỗn loạn, như một đám đông xô đẩy mất kiểm soát: Những viên thẩm phán, các quan chức, người bị kết án, cha tuyên úy, tất cả đều đi qua cánh cửa vòm hai hoặc ba phút trước đó.

Trong khi đó, một đội cảnh sát, các thám tử và binh lính đang chạy như bay về phía ngôi nhà, một ngôi nhà ba tầng, phong cách cổ điển, với tầng trệt có hai cửa hàng vô tình vắng tanh chẳng có ai bên trong. Ngay sau phát súng đầu tiên, một cách mơ hồ, họ đã nhìn thấy trên một trong các ô cửa sổ ở tầng hai, một người đàn ông với khẩu súng trường trong tay, bao quanh là một làn khói.

Những phát đạn súng lục bắn về phía anh ta nhưng đều trượt. Bình thản đứng trên một cái bàn, anh ta ngắm bắn lần thứ hai, phát đạn bắn ra từ vai; và người ta nghe thấy tiếng nổ thứ hai. Rồi anh ta lủi vào trong phòng.

Phía dưới kia, vì không có ai đáp lại tiếng chuông, những kẻ tấn công đã phá cánh cửa ra vào, nó long ra gần như ngay lập tức. Tất cả chạy đến cầu thang, nhưng đà lao tới của họ ngay lập tức bị chặn lại, trên tầng một, trước một đống thập cẩm nào mấy cái giường, mấy cái ghế cùng một đống đồ đạc nội thất khác tạo thành một hàng rào chắn đúng chuẩn, rắc rối xoắn xuýt tới mức khiến họ phải mất gần năm phút mới dẹp được để tạo thành lối đi.

Nhưng năm phút này là quá đủ khiến tất cả nỗ lực truy đuổi thành vô vọng. Khi họ lên được tới tầng hai thì nghe thấy một giọng quát lên từ phía dưới: “Lối này, các bạn ơi! Mười tám tầng nữa. Ngàn lần xin lỗi vì đã khiến các bạn gặp nhiều rắc rối đến thế!”

Họ chạy lên mười tám tầng gác này và chạy rất nhanh! Nhưng phía trên cùng, trên tầng ba là một căn gác mái chỉ có thể lên được bằng thang và cửa sập. Kẻ đào tẩu đã cất cái thang đi rồi khóa chặt cửa sập.

Độc giả hẳn sẽ không thể quên cảm giác từ hành động tuyệt vời này mà ra, những ấn bản báo chí được phát hành liên tiếp, những thằng bé bán báo chạy khắp hang cùng ngõ hẻm rao báo, toàn bộ thành phố chìm trong cảm giác căm phẫn, và chúng ta có thể nói là, tò mò háo hức.

Nhưng tại Sở Cẩm thì niềm háo hức ấy lại biến thành cơn cuồng nộ. Tất cả mọi người tỏa đi tứ phía. Các tin nhắn, các bức điện tín, các cuộc gọi điện thoại liên tiếp nối nhau không ngừng.

Cuối cùng, lúc mười một giờ trưa, có một cuộc họp tại văn phòng của Sở Cẩm, Prasville cũng có mặt. Viên Thám trưởng đọc bản báo cáo điều tra của mình, các kết quả dẫn đến báo cáo này: Một thời gian ngắn sau nửa đêm hôm qua kẻ nào đó đã rung chuông một ngôi nhà ở đại lộ Arago. Vốn ngủ trong căn phòng nhỏ dưới tầng trệt, bà già gác cổng nấp sau lưng một trong các cửa hàng kéo sợi dây thừng. Một người đàn ông đến gõ cửa phòng bà ta. Anh ta bảo mình đến từ Sở Cẩm vì có chuyện khẩn cấp liên quan đến cuộc hành hình ngày mai. Bà già mở cửa và ngay lập tức bị tấn công, miệng bị nhét giẻ và trói lại.

Mười phút sau, một quý bà và một quý ông sống trên tầng một vừa trở về nhà cũng bị chính tên này trói gô rồi nhốt mỗi người trong một cửa hàng trống trải. Người thuê nhà trên tầng ba cũng phải chịu số phận tương tự, nhưng người này bị nhốt trong phòng ngủ của mình, nơi mà tên kia có thể bước vào không một tiếng động. Tầng hai không được sử dụng, nên tên này tận dụng luôn thành trụ sở làm việc. Giờ đây hắn mới là chủ nhà.

“Và giờ chúng ta ở đây!” Ngài Cảnh sát trưởng nói, bắt đầu cười với vẻ cay đắng nhất định. “Chúng ta ở đây! Đơn giản như vậy thôi. Chỉ là, điều khiến tôi ngạc nhiên đó là hắn ta lại có thể trốn thoát một cách dễ dàng như thế.”

“Ngài Cảnh sát trưởng, tôi đề nghị ngài chú ý làm chủ hoàn toàn ngôi nhà từ lúc một giờ sáng, hắn có đến năm giờ đồng hồ để dọn đường tẩu thoát.”

“Và cuộc tẩu thoát đó đã diễn ra...?”

“Trên các mái nhà. Ở nơi ấy, các ngôi nhà trên con phố tiếp theo, phố Glacière, ở rất gần và chỉ có một chỗ đột nhập trên các mái nhà, rộng khoảng ba thước, và chỉ cao có một thước.”

“Thế thì sao?”

“Đối tượng của chúng ta đã giấu đi cái thang dẫn lên gác mái và dùng nó làm cầu đi bộ. Sau khi băng qua khối tòa nhà tiếp theo, tất cả những gì hắn phải làm, đó là nhìn qua các ô cửa sổ cho đến khi phát hiện ra một căn gác mái còn trống, tiến vào một trong các căn nhà trên phố Glacière, sau đó thong dong đi bộ, hai tay đút túi. Cách tẩu thoát này, do được chuẩn bị kĩ lưỡng từ trước, nên nó rất đơn giản, không gặp bất kỳ trở ngại nào.”

“Nhưng ngài đã áp dụng tất cả các biện pháp phòng ngừa cần thiết.”

“Những biện pháp ngài đã ra lệnh, thưa ngài Cảnh sát trưởng. Người của tôi đã mất ba giờ đồng hồ tối hôm qua đến thăm tất cả các ngôi nhà, để chắc chắn không có người lạ nào lẩn trốn trong đó. Đúng vào lúc họ rời khỏi căn nhà cuối cùng, tôi đã ra lệnh phong tỏa con phố. Đối tượng của chúng ta chắc chắn đã lẻn qua trong khoảng thời gian vài phút đó.”

“Xuất sắc! Xuất sắc! Và tất nhiên là ngài không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Arsène Lupin?”

“Không nghi ngờ gì nữa. Ngay từ đầu, tất cả chỉ là vấn đề những kẻ đồng lõa của hắn. Và rồi... và rồi... chẳng còn ai khác ngoài Arsène Lupin có khả năng vạch ra cả một kế hoạch thần kỳ đến như thế, rồi triển khai nó với sự liều lĩnh phi thường đến như thế.”

“Nhưng, trong trường hợp đó.” Ngài Cảnh sát trưởng lẩm bẩm - rồi quay sang Prasville, ông ta nói tiếp: “Nhưng trong trường hợp đó, Prasville thân mến của tôi, anh chàng mà ngài nói với tôi, anh chàng mà ngài và viên Chánh Thanh tra này đã theo dõi kể từ tối hôm qua, trong căn hộ của hắn ở cung điện Clichy, hắn không phải là Arsène Lupin sao?”

“Chính là hắn đấy, thưa ngài Cảnh sát trưởng. Cũng không nghi ngờ gì nữa.”

“Vậy thì tại sao hắn không bị bắt ngay khi ra khỏi nhà đêm qua?”

“Hắn không đi ra ngoài.”

“Trời ạ, chuyện này phức tạp rồi đây!”

“Nó hoàn toàn đơn giản, thưa ngài Cảnh sát trưởng. Như tất cả các ngôi nhà có phát hiện ra dấu vết của Arsène Lupin, ngôi nhà ở cung điện Clichy có hai lối ra.”

“Và ngài không biết điều đó à?”

“Tôi không biết. Tôi chỉ phát hiện ra điều đó sáng hôm nay, khi khám xét căn hộ.”

“Trong căn hộ không có ai à?”

“Không! Người hầu, có tên là Achille, sáng nay đã đi vắng, đi cùng cậu ta là quý bà đang ở cùng với Lupin.”

“Tên của quý bà đó là gì?”

“Tôi không biết.” Prasville đáp, sau một lúc ngần ngừ rất khó nhận ra.

“Nhưng ngài biết cái tên giả mà Arsène Lupin đã dùng chứ?”

“Vâng, ngài Nicole, gia sư, tiến sĩ nghệ thuật và vân vân. Danh thiếp của hắn đây.”

Khi Prasville nói xong, một người đưa tin trong Sở đến nói với Cảnh sát trưởng rằng ông ta phải tới điện Élysée ngay. Ngài Tổng thống đang đợi ở đó rồi.

“Tôi tới ngay.” Ông ta nói. Rồi ông ta nói thêm qua hàm răng nghiến chặt: “Để quyết định về số phận của Gilbert.”

Prasville đánh bạo nói: “Ngài có nghĩ họ sẽ đặc xá cho y không, thưa ngài Cảnh sát trưởng?”

“Không bao giờ! Sau vụ đêm qua, ấn tượng để lại là tồi tệ nhất rồi. Gilbert phải trả giá cho món nợ của mình vào sáng ngày mai.”

Cùng lúc đó, người đưa tin trao cho Prasville một tấm danh thiếp. Lúc này nhìn vào nó, ông ta giật mình và lẩm bẩm: “Ôi, tôi bị treo cổ mất! Táo tợn quá!”

“Có chuyện gì thế?” Cảnh sát trưởng hỏi.

“Không có gì, không có gì thưa ngài Cảnh sát trưởng” Prasville tuyên bố, ông ta không muốn chia sẻ với người khác vinh dự hiểu thấu toàn bộ chuyện này. “Không có gì... Một chuyến thăm viếng bất ngờ... Tôi hy vọng sẽ sớm nói cho ngài biết kết quả.”

Nói rồi ông ta bỏ đi, miệng lẩm bẩm với vẻ kinh ngạc: “Ôi trời ơi! Tên khốn này đúng lá táo tợn! Bạo gan quá đi mất!”

Tấm danh thiếp ông ta đang cầm trên tay viết:

Ngài Nicole,

Gia sư, Tiến sĩ Nghệ thuật.

« Lùi
Tiến »