Khi Prasville quay về văn phòng, ông ta trông thấy ngài Nicole đang ngồi trên chiếc ghế dài trong phòng chờ, với cái lưng uốn cong, vẻ ốm yếu, cái ô bằng vải bông kẻ, cái mũ đã bợt màu và một chiếc găng tay duy nhất của anh.
“Đúng là hắn rồi.” Prasville nói, trong một lúc ông ta đã sợ rằng Lupin có thể cử một ngài Nicole khác tới gặp mình. “Và thực tế hắn ta tự dẫn xác đến cho thấy hắn không hề nghi ngờ mình đã nhìn thấu hắn.” Và lần thứ ba ông ta nói: “Dù sao đi nữa, táo tợn thật!”
Ông ta đóng cửa văn phòng rồi gọi thư ký: “Cậu Lartigue, lúc này tôi đang gặp phải một người rất nguy hiểm ở đây. Có khả năng hắn ta sẽ phải rời khỏi văn phòng của tôi và bị còng tay. Ngay sau khi hắn ta vào trong phòng tôi, hãy chuẩn bị tất cả những thu xếp cần thiết, gọi nửa tá thanh tra tới đây, đưa họ vào trong phòng chờ và văn phòng của cậu. Hãy xem đây như một hướng dẫn rõ ràng: Vào lúc tôi rung chuông, tất cả mọi người phải xông vào, súng ngắn lăm lăm trong tay và bao vây thằng cha này. Cậu có hoàn toàn hiểu không?”
“Vâng, thưa ngài Thám trưởng”
“Trên hết là không chần chừ. Bất thần xông vào, tất cả cùng lúc, súng ngắn trong tay. Giờ thì làm ơn kêu ngài Nicole vào đi.”
Ngay sau khi chỉ còn một mình, Prasville che kín nút bấm chuông điện trên bàn làm việc của mình bằng mấy tờ giấy, đặt hai khẩu súng ngắn có kích thước khá lớn phía sau một chồng sách.
“Và bây giờ.” Ông ta tự nói với mình. “Nhớ ngồi yên. Nếu hắn ta có bản danh sách, hãy chiếm lấy nó. Nếu hắn ta không có, thì tóm cổ hẳn. Và nếu có thể thì đoạt luôn cả hai. Lupin và bản danh sách hai mươi bảy, trong cùng một ngày, đặc biệt là sau vụ bê bối sáng nay, sẽ là cơ hội ngàn năm có một.”
Có tiếng gõ cửa.
“Vào đi!” Prasville nói, rồi đứng dậy khỏi ghế. “Xin mời vào, ngài Nicole, xin mời vào.”
Ngài Nicole rụt rè lẻn vào phòng, ngồi mớm sát mép ngoài chiếc ghế mà Prasville đưa tay chỉ rồi nói: “Tôi đã đến... để tiếp tục... cuộc trò chuyện của chúng ta hôm qua... Xin thứ lỗi vì sự chậm trễ này thưa ngài.”
“Một giây.” Prasville nói. “Ngài cho phép tôi chứ?”
Ông ta mạnh bước ra phòng ngoài gặp thư ký. “Tôi quên mất, cậu Lartigue. Khám xét cả các cầu thang lẫn hành lang nữa... phòng trường hợp có đồng bọn.”
Ông ta quay vào, thoải mái ngồi xuống như thể đợi chờ một cuộc trò chuyện dài và thú vị, rồi bắt đầu: “Ngài nói tiếp đi, ngài Nicole!”
“Thưa ngài Thám trưởng, tôi muốn nói là mình phải xin lỗi vì đã bắt ngài phải đợi tối qua. Tôi còn bận giải quyết những vấn đề khác nhau. Trên hết, phu nhân Mergy...”
“Vâng, ngài phải đưa phu nhân Mergy về nhà.”
“Đúng vậy, và chăm sóc cô ấy nữa. Ngài có thể hiểu nỗi tuyệt vọng của linh hồn tội nghiệp ấy... Con trai cô ấy, Gilbert, đang cận kề cái chết... Một cái chết như thế!... Vào lúc đó, chúng tôi chỉ có thể hy vọng vào một điều thần kỳ... một điều thần kỳ không thể xảy ra. Bản thân tôi đã chuẩn bị cho điều không thể tránh khỏi... Ngài cũng biết rõ như tôi, khi định mệnh đã tự cho thấy không thể thay đổi được, nó chỉ kết thúc bằng nỗi tuyệt vọng thôi.”
“Nhưng tôi nghĩ rằng khi rời khỏi chỗ tôi, ý định của ngài là lôi được bí mật của Daubrecq ra bằng mọi giá.” Prasville nhận xét.
“Chắc chắn! Nhưng Daubrecq không còn ở Paris nữa.”
“Ồ?”
“Không! Lão đang trên đường đến Paris bằng ô tô.”
“Ngài có ô tô không ngài Nicole?”
“Có, những khi tôi cần: xe cổ cũ rích, kiểu cái ấm thiếc ngày xưa ấy mà. À, lão đang trên đường tới Paris bằng ô tô, hoặc đang ngồi trên nóc xe, bên trong cốp xe mà tôi đặt lão vào đó. Nhưng tiếc thay xe lại không thể tới Paris trước buổi hành hình được. Thế nên...”
Prasville nhìn trừng trừng ngài Nicole sửng sốt. Nếu ông ta còn chút nghi ngờ nào dù nhỏ nhất về thân phận thật sự của kẻ này, thì cách hắn ta đối xử với Daubrecq đã xóa sạch hết đi. Lạy Chúa! Nhét một người vào cốp xe và cột lão ta trên nóc xe ư!... Chẳng còn ai ngoài Lupin dám làm cái trò quái đản ấy, chẳng còn ai ngoài Lupin dám thú nhận nó với vẻ lạnh lùng tài tình như thế!
“Cho nên..” Prasville nhắc lại. “Ngài đã quyết định thế nào?”
“Tôi muốn dùng cách khác.”
“Cách gì?”
“Ồ, tôi chắc chắn ngài cũng biết rõ như tôi mà, thưa ngài Thám trưởng!”
“Ý ngài là sao?”
“Chẳng phải ngài có mặt ở buổi hành hình sao?”
“Đúng!”
“Trong trường hợp đó, ngài đã trông thấy Vaucheray và tên đao phủ bị trúng đạn, một kẻ trúng phát súng nhân đạo, một kẻ chỉ dính vết thương nhẹ. Và ngài không thể không thấy...”
“Ôi!” Prasville thốt lên, chết lặng. “Ngài thú nhận sao? Chính ngài là người đã bắn những phát súng đó, sáng nay à?”
“Thôi nào, thưa ngài Thám trưởng, nghĩ đi chứ! Tôi còn lựa chọn nào khác đâu? Bản danh sách hai mươi bảy ngài đã xem xét là đồ giả. Daubrecq, kẻ sở hữu bản danh sách thật phải vài giờ sau cuộc hành hình mới tới nơi. Thế nên tôi chỉ còn một cách để cứu Gilbert, giúp cậu ta được đặc xá, chính là làm trì hoãn cuộc hành hình thêm vài giờ nữa.”
“Rõ ràng”
“Tất nhiên! Bằng cách giết chết tên khốn khét tiếng, tên tội phạm sừng sỏ ấy, Vaucheray, và làm bị thương đao phủ, tôi đã gieo rắc sự rối loạn và hốt hoảng, biến cuộc hành hình Gilbert trở nên không thể cả về mặt quy luật tự nhiên lẫn đạo đức; do đó tôi có thêm cho mình vài giờ cực kỳ quý giá vì mục đích của bản thân.”
“Rõ ràng.” Prasville nhắc lại.
“Tất nhiên rồi!” Ngài Nicole nhắc lại. “Tất cả chúng ta đều được lợi - chính quyền, Tổng thống và chính tôi - chúng ta có thời gian suy nghĩ và xem xét vấn đề một cách rõ ràng hơn. Ngài nghĩ gì về chuyện này, thưa ngài Thám trưởng?
Prasville nghĩ về một số chuyện, đặc biệt là chuyện ngài Nicole đang cung cấp bằng chứng, bằng cách ăn nói thô lỗ, bằng sự hỗn xược khó chịu nhất, sự hỗn xược lớn đến nỗi Prasville phải tự hỏi bản thân xem mình có thực sự đúng khi xem Nicole là Lupin và Lupin là Nicole hay không.
“Ngài Nicole, tôi nghĩ người ta phải là một tay súng cừ khi bắn chết một kẻ mà ngài muốn giết, ở khoảng cách một trăm thước, và làm bị thương một người mà ngài chỉ muốn làm bị thương”
“Tôi có tập tành chút rồi mà.” Ngài Nicole nói với vẻ khiêm tốn.
“Và tôi cũng cho rằng kế hoạch của ngài chỉ có thể thành công nhờ chuẩn bị chu đáo.”
“Không hề! Chỗ này thì ngài nhầm! Đó hoàn toàn là ngẫu hứng! Nếu người hầu của tôi, hoặc giả người hầu của anh bạn tôi, người cho tôi ở nhờ trong căn hộ của mình tại cung điện Clichy, không đánh thức tội dậy khi đang ngủ, bảo tôi là anh ta từng đi bán hàng trong căn nhà nhỏ trên đại lộ Arago, căn nhà ấy không có nhiều người thuê đâu và có thể làm vụ gì đấy ở đó, thì có lẽ giờ này Gilbert tội nghiệp của chúng tôi hẳn đã rơi đầu rồi... và phu nhân Mergy nhiều khả năng cũng chết rồi.”
“Ồ, ngài nghĩ vậy sao?”
“Tôi chắc chắn điều đó. Đó là lý do tại sao tôi lao vào cái gợi ý của tay người hầu đáng tin cậy ấy. Chỉ là ngài đã can thiệp vào các kế hoạch của tôi, thưa ngài Thám trưởng.”
“Tôi ư?”
“Phải! Đương nhiên ngài đã áp dụng biện pháp đề phòng ba góc cắm mười hai người canh trước cửa nhà tôi. Báo hại tôi phải leo năm tầng gác sau nhà rồi thoát ra qua hành lang của người hầu và ngôi nhà kế bên. Đúng là tự làm khổ mình chẳng để làm gì!”
“Tôi rất tiếc, ngài Nicole. Lần khác...”
“Lúc tám giờ sáng nay cũng thế, khi tôi đang đợi xe mang Daubrecq trong cốp đến với mình, tôi đã phải đi lên đi xuống cung điện Clichy để ngăn xe không dừng lại trước cửa nhà tôi, để người của ngài khỏi chõ mũi vào chuyện riêng của tôi. Bằng không thì một lần nữa Gilbert, Vaucheray và Clarisse Mergy hẳn sẽ không thể cứu nổi.”
“Nhưng mà...” Prasville nói. “Dường như với tôi, những sự kiện đau đớn ấy chỉ bị trì hoãn có một ngày thôi, hai, ba ngày là nhiều nhất. Để mãi mãi tránh xa nó, chúng ta phải có...”
“Tôi đoán là bản danh sách thật?”
“Chính xác! Và tôi dám nói rằng ngài không có nó trong tay.”
“Tôi có.”
“Bản danh sách thật sao?”
“Bản thật, không nghi ngờ gì nữa, là bản thật.”
“Với dấu thánh giá Lorraine?”
“Với dấu thánh giá Lorraine.”
Prasville im lặng. Ông ta đang chống đỡ cảm xúc mạnh mẽ dâng trào, giờ thì cuộc đọ sức tay đôi đang bắt đầu với đối phương, kẻ mà ông ta thừa nhận có sức mạnh vượt trội khủng khiếp; và ông ta run bắn lên trước ý tưởng rằng Arsène Lupin, Arsène Lupin ghê gớm kia, người đang ở đó, trước mắt ông ta, bình tĩnh và lạnh lùng, người đang theo đuổi những mục đích của mình với thật nhiều sự lạnh lùng, như thể hắn đang nắm trong tay tất cả mọi vũ khí, mặt đối mặt với kẻ thù tay không tấc sắt.
Không dám mạo hiểm tung ra đòn tấn công phủ đầu, cảm thấy gần như bị đe dọa, Prasville nói: “Vậy là Daubrecq đã trao nó cho ngài?”
“Daubrecq chẳng trao ra cái gì hết. Mà tôi đã lấy được nó.”
“Thế nên ngài đã dùng vũ lực à?”
“Ôi trời ơi, không!” Ngài Nicole nói, phá lên cười. “Tất nhiên, tôi đã sẵn sàng đi đến cùng; và khi tên Daubrecq quý giá ấy bị tóm khi đang đi du lịch tốc hành, thi thoảng bị tống cho một liều thuốc mê để giúp lão giữ sức, tôi đã chuẩn bị mọi thứ để có thể bắt đầu ngay lập tức. Ôi, mà không có tra tấn vô ích... không có khổ đau vô ích! Không... Chết, đơn giản có thể thôi... Ngài đặt đầu nhọn cây kim dài lên ngực, nơi có trái tim ấy, rồi từ từ ấn nó xuống, rất nhẹ nhàng và mềm mại. Thế đấy, chỉ có điều người cầm cây kim đó hẳn phải là phu nhân Mergy. Chắc ngài hiểu, một bà mẹ không còn lòng thương xót, một bà mẹ có đứa con trai sắp chết!... “Nói đi, Daubrecq, hoặc ta sẽ đâm sâu hơn đấy... Mi không nói chứ gì?... Thế thì ta sẽ đâm sâu thêm một phần tư phân nữa... rồi tiếp một phần tư nữa.” Trái tim bệnh nhân ngừng đập, trái tim cảm nhận được cái kim đang đâm vào... Rồi thêm một phần tư phân nữa... rồi lại nữa... Tôi thề trước Chúa rằng tên ác nhân kia hẳn sẽ phải nói!... Chúng tôi cúi xuống người lão và đợi chờ lão tỉnh dậy, run rẩy vì sốt ruột, chúng tôi đang cực kỳ khẩn cấp... Ngài không thể hình dung được cảnh tượng đó à, ngài Thám trưởng? Tên lưu manh đó đang nằm trên một cái xô pha, bị trói chặt, ngực trần phanh ra, đang nỗ lực tránh né những làn hơi thuốc mê khiến lão choáng váng. Lão thở dồn dập hơn... Lão thở hổn hển... Lão lấy lại nhận thức... đôi môi của lão cử động... Đúng lúc đó phu nhân Mergy thì thầm: “Là ta... là ta, Clarisse đây... Mi sẽ trả lời chứ thằng chó?” Cô ấy đặt một ngón tay mình lên ngực Daubrecq, đúng chỗ mà trái tim lão đang khuấy động như một con thú bé nhỏ ẩn dưới làn da. Nhưng cô ấy nói với tôi: “Đôi mắt lão... đôi mắt lão… tôi không thể nhìn thấy chúng dưới cặp kính... Tôi muốn nhìn thấy chúng...” Và tôi cũng muốn nhìn thấy cặp mắt mà tôi không biết, tôi muốn nhìn thấy nỗi đau khổ của chúng và tôi muốn đọc được ánh mắt ấy, trước khi tôi nghe thấy một lời, nghe thấy cái bí mật sắp được phun ra từ những cái hốc thẳm sâu nhất của cái cơ thể khiếp sợ kia. Tôi muốn thấy. Tôi nóng lòng muốn thấy. Hành động mà tôi sắp thực hiện khiến tôi phấn khích đến không thể tưởng tượng nổi. Dường như, khi tôi nhìn vào đôi mắt đó, bức màn ấy rồi sẽ tách rời ra từng mảnh. Tôi sẽ biết mọi chuyện. Đó là một linh cảm. Chính trực giác sâu thẳm của sự thật khiến tôi chìm trong căng thẳng. Kính kẹp mũi đã được lấy ra. Nhưng cặp kính dày mờ đục ấy vẫn còn nguyên. Và tôi bất ngờ giật chúng ra. Và tôi bỗng giật mình trước cảnh tượng khiến tôi bối rối, choáng váng trước ánh sáng bất ngờ phủ trùm xuống tôi và tôi cười phá lên, ôi, tôi cười muốn rớt hàm, lấy ngón tay cái của tôi - ngài có hiểu không, bằng ngón tay cái - trời ạ, tôi móc luôn con mắt trái của lão ra!”
Ngài Nicole đúng là đang cười, như anh đã nói, cười muốn rớt hàm. Và anh không còn giữ hình ảnh vị gia sư tỉnh lẻ thảo mai và quy lụy bé nhỏ rụt rè nữa, mà là hình ảnh của một chàng trai khỏe mạnh, người mà sau khi trích dẫn và bắt chước toàn bộ cảnh tượng một cách nhiệt tình đầy ấn tượng, giờ đang cười lên the thé khiến Prasville sởn gai ốc.
“A lê hấp! Nhảy ra nào, ngài Hầu tước! Chạy ra khỏi chuồng chó của ngươi đi, con chó! Hai con mắt này để làm cái khỉ gì thế? Ngươi thừa một con mắt này. Trời ơi! Ối giời, Clarisse này, hãy nhìn nó lăn tròn trên thảm kìa! Chú ý vào con mắt của Daubrecq! Hãy cẩn thận với cái lò sưởi!”
Ngài Nicole đã đứng dậy, giả tảng như đang đuổi theo cái gì đấy khắp phòng, giờ anh lại ngồi xuống, lấy từ trong túi ra một vật như một hòn bi, lăn tròn nó trên bàn tay mình, tung nó lên trên không, như quả bóng, rồi lại nhét nó vào túi một cách lạnh lùng.
“Con mắt trái của Daubrecq.”
Prasville cực kỳ hoang mang. Vị khách lạ lùng này của ông ta đang muốn đi đến đâu? Tất cả câu chuyện này nghĩa là gì? Tái nhợt vì phấn khích, ông ta nói: “Ngài giải thích đi.”
“Dường như theo tôi thấy tất cả đã được giải thích rồi. Và nó phù hợp với mọi thứ như nó vốn thế, phù hợp với tất cả những phỏng đoán mà tôi đã đưa ra bất chấp chính bản thân mình nghĩ khác, những phỏng đoán hẳn kiểu gì cũng sẽ dẫn dắt tôi đến giải đáp bí ẩn này, nếu tên khốn Daubrecq đó không quá thông minh khiến tôi bị lạc hướng! Phải, nghĩ đi, hãy đi theo phương hướng những giả thiết của tôi. “Vì bản danh sách ấy không thể tìm thấy được ở xung quanh Daubrecq.” Tôi tự nhủ. “Thì nó cũng không thể tồn tại cách xa Daubrecq. Và nếu nó không được tìm thấy trên những bộ quần áo mà lão mặc, vậy thì nó phải được cất giấu ở nơi sâu hơn, trên chính người lão, hoặc nói thẳng ra, trong chính da thịt lão, dưới làn da của lão...”.”
“Có lẽ là trong con mắt của lão?” Prasville gợi ý, với giọng đùa cợt.
“Trong mắt lão ư? Ngài Thám trưởng, ngài đã nói ra cái từ đó.”
“Từ gì kia?”
“Tôi nhắc lại, trong con mắt của lão. Và sự thật này lẽ ra phải xuất hiện trong óc tôi một cách logic, thay vì chỉ phát hiện ra nó một cách tình cờ. Và tôi sẽ cho ngài biết tại sao. Daubrecq biết Clarisse đã xem lá thư mà lão gửi đến một nhà sản xuất người Anh, dặn rằng “làm rỗng bên trong miếng pha lê đi, để lại một khoảng trống mà không ai nghi ngờ gì”. Vốn khôn ngoan, Daubrecq buộc phải làm thất bại bất kỳ nỗ lực tìm kiếm nào. Và chính vì lý do này mà cái nút chai pha lê của lão được làm ra, “rỗng ruột bên trong”, theo mẫu do chính lão cung cấp. Cả ngài lẫn tôi đã phải mất mấy tháng ròng truy tìm chính cái nút chai pha lê này đây, nó cũng chính là thứ mà tôi đã moi ra từ trong bao thuốc lá. Nhưng ngược lại tất cả những gì tôi phải làm...”
“Là gì?” Prasville hỏi, quá bối rối.
Ngài Nicole một lần nữa lại phá lên cười. “Đơn giản là tìm đến con mắt của Daubrecq, con mắt “được làm rỗng bên trong đủ tạo một khoảng trống mà không ai có thể nghi ngờ”, con mắt ngài thấy trước mắt mình đấy.”
Một lần nữa ngài Nicole lại lấy cái vật ấy ra khỏi túi áo, gõ nhẹ nó xuống bàn, tạo nên âm thanh như thể một vật cứng theo từng tiếng gõ.
Prasville thì thầm trong kinh ngạc: “Một con mắt thủy tinh!”
“Ôi, tất nhiên!” Ngài Nicole nói, cười vui vẻ. “Một con mắt thủy tinh! Một cái nút chai bình thon cổ phổ biến hoặc chẳng có gì đáng chú ý, nên thằng khốn ấy đã nhét nó vào hốc mắt mình thay cho con mắt đã mất - một cái nút chai bình thon cổ, hoặc nếu ngài thích, một cái nút chai pha lê, nhưng lần này là cái nút chai thật, thứ mà lão đã làm giả, thứ mà lão che giấu phía sau bức bình phong là hai cặp kính mắt, chúng chứa đựng và vẫn còn chứa đựng lá bùa cho phép Daubrecq bình yên tự tung tự tác.”
Prasville cúi đầu xuống, đưa tay lên trán nhằm che giấu gương mặt đỏ lựng của mình, ông ta gần như sắp sở hữu bản danh sách hai mươi bảy. Nó nằm trên bàn, trước mặt ông ta.
Kiềm chế cảm xúc, ông ta nói bằng giọng bình thường: “Vậy là nó vẫn còn ở đó à?”
“Ít nhất tôi cho là thế.” Ngài Nicole tuyên bố.
“Cái gì? Ngài cho là thế?”
“Tôi chưa mở cái chỗ giấu đó ra. Thưa ngài Thám trưởng tôi nghĩ mình sẽ dành cái vinh dự ấy cho ngài.”
Prasville giơ tay ra, cầm cái vật đó lên kiểm tra. Nó là một khối pha lê, mô phỏng tự nhiên đến hoàn hảo, tới từng chi tiết như nhãn cầu, mống mắt, con ngươi và giác mạc.
Ngay lập tức, ông ta trông thấy một bộ phận di động ở phía sau, lướt vào trong một cái rãnh. Ông ta đẩy nó, con mắt lập tức trống không.
Có một quả cầu nhỏ bằng giấy ở phía trong. Ông ta mở nó ra, vuốt thẳng nó, và không chần chừ lấy một giây, ông ta nhanh chóng kiểm tra sơ bộ những cái tên, kiểu chữ viết tay hoặc các chữ ký, ông ta giơ cả hai tay lên đưa tờ giấy về phía ánh sáng chỗ các ô cửa sổ.
“Có dấu thánh giá Lorraine trên đó không?” Ngài Nicole hỏi.
“Có, nó ở đó.” Prasville đáp. “Đây là bản danh sách thật.”
Ông ta ngần ngừ vài giây rồi vẫn tiếp tục giơ hai tay lên, trong khi cân nhắc xem mình nên làm gì. Rồi ông ta lại gấp tờ giấy lại, nhét nó vào trong vỏ bọc pha lê bé nhỏ, sau đó nhét thứ quý giá ấy vào túi của mình. Đang nhìn ông ta, ngài Nicole hỏi: “Ngài tin rồi chứ?”
“Trăm phần trăm.”
“Như chúng ta đã thỏa thuận chứ?”
“Như chúng ta đã thỏa thuận.”
Có một khoảng lặng, suốt quãng thời gian ấy hai người đàn ông nhìn nhau mà như không nhìn. Ngài Nicole dường như đang đợi chờ cuộc đối thoại được tiếp tục. Ngồi giấu mặt mình sau chồng sách trên bàn, một tay Prasville nắm chặt khẩu súng ngắn, còn tay kia chạm vào cần gạt của chuông điện tử. Ông ta cảm thấy toàn bộ sức mạnh từ vị thế của mình với niềm thích thú mãnh liệt. Ông ta đã nắm được bản danh sách. Ông ta đã nắm được Lupin.
“Nếu hắn cử động.” Ông ta nghĩ. “Mình sẽ chĩa súng về phía hắn, đồng thời rung chuông. Nếu hắn tấn công mình, mình sẽ bắn.”
Và với ông ta, tình hình có vẻ dễ chịu tới nỗi ông ta muốn nó được kéo dài, với niềm say mê mãnh liệt của kẻ thích hưởng lạc.
Cuối cùng, ngài Nicole lại lên tiếng sau một hồi im lặng: “Như chúng ta đã thỏa thuận, thưa ngài Thám trưởng, tôi nghĩ chỉ còn một việc ngài phải làm thôi, nhưng làm ơn nhanh lên. Cuộc hành hình sẽ diễn ra vào ngày mai đúng không?”
“Đúng, vào ngày mai.”
“Trong trường hợp đó, tôi sẽ đợi ở đây.”
“Đợi cái gì cơ?”
“Câu trả lời từ điện Élysée.”
“Ôi, vậy phải có ai đó mang câu trả lời đến cho ngài ư?”
“Vâng, chính ngài đấy, thưa ngài Thám trưởng.”
Prasville lắc đầu. “Ngài không được dựa vào tôi như thế, ngài Nicole.”
“Thật sao?” Ngài Nicole hỏi, với vẻ ngạc nhiên. “Tôi có được phép hỏi lý do không?”
“Tôi đổi ý rồi.”
“Có thế thôi hả?”
“Có thế thôi. Theo tình thế hiện tại, sau vụ bê bối cuối cùng này, tôi đi đến kết luận là không thể nào cố gắng làm bất kỳ điều gì vì Gilbert nữa. Bên cạnh đó, một nỗ lực theo hướng nhắm vào điện Élysée như thế này, dưới những hoàn cảnh hiện nay, sẽ tạo ra một vụ tống tiền chính thức luôn, một vụ mà tôi tuyệt đối sẽ nhúng tay vào.”
“Ngài cứ thoải mái làm gì ngài muốn, thưa ngài. Những cân nhắc của ngài khiến ngài trở nên đáng kính cho dù khá trễ, vì hôm qua những cân nhắc ấy không quấy rối ngài. Nhưng trong trường hợp đó, thưa ngài Thám trưởng, vì giao kèo giữa chúng ta đã bị phá hủy, nên xin ngài hãy trả lại tôi bản danh sách hai mươi bảy.”
“Để làm gì?”
“Để tôi có thể nói chuyện với một nhà phát ngôn khác.”
“Ích gì nữa chứ? Gilbert chết chắc rồi.”
“Không hề, không hề! Ngược lại, giờ thì kẻ đồng lõa của cậu ta chết rồi, tôi cân nhắc chuyện ban cho cậu ta một lệnh đặc xá sẽ dễ dàng hơn nhiều, mà ai ai cũng xem là công bằng và nhân đạo. Trả tôi danh sách đây. Thực ra, thưa ngài, ngài đúng là có trí nhớ ngắn hạn và lương tâm cũng chẳng đẹp đẽ mấy. Ngài đã quên hôm qua hứa với tôi những gì à?”
“Hôm qua tôi đã hứa với ngài Nicole.”
“Thế sao?”
“Ngài không phải là ngài Nicole.”
“Thực mà! Thế tôi là ai giờ?”
“Cần tôi nói thẳng ra không?”
Ngài Nicole không đáp, mà bắt đầu cười khẽ, như thể thấy vui vẻ trước cú ngoặt hiếu kỳ mà cuộc đối thoại này hướng đến; và Prasville cảm thấy một nỗi e ngại mơ hồ khi trông thấy cái vẻ hớn hở ấy. Ông ta siết chặt lấy đầu báng е khẩu súng ngắn và tự hỏi mình có nên rung chuông gọi cứu viện hay không.
Ngài Nicole kéo ghế đến gần cái bàn, tì hai khuỷu tay lên bàn, nhìn thẳng vào mặt Prasville rồi cười nhạo. “Ngài Prasville, vậy ra ngài biết tôi là ai và ngài có đảm bảo chơi trò này với tôi không?”
“Tôi đảm bảo.” Prasville đáp, chấp nhận lời nhạo báng không nao núng.
“Điều ấy chứng minh rằng ngài xem tôi, Arsène Lupin - chúng ta cũng có thể sử dụng cái tên này, vâng, Arsène Lupin - điều ấy chứng minh rằng ngài xem tôi là một thằng ngu đần, dốt nát khi tự dẫn xác tới như thế này, tự trói chân trói tay đến gặp ngài?”
“Thực ra...” Prasville nhẹ nhàng nói, vỗ vỗ cái túi áo mà ông ta đang giấu quả cầu pha lê. “Tôi hoàn toàn không hiểu ngài có thể làm gì, ngài Nicole, giờ thì con mắt của Daubrecq nằm đây, cùng bản danh sách hai mươi bảy trong đó.”
“Tôi có thể làm gì ư?” Ngài Nicole hỏi lại vẻ đầy mỉa mai.
“Phải! Lá bùa ấy không còn bảo vệ ngài nữa; và bây giờ ngài cũng chẳng tốt đẹp gì hơn bất kỳ tên liều mạng nào bước vào ngay giữa Sở Cẩm, giữa khoảng vài tá nhân viên khỏe mạnh, vạm vỡ núp đằng sau từng cánh cửa kia và mấy trăm nhân viên khác sẽ chạy vắt giò lên cổ ngay phát súng đầu tiên.”
Ngài Nicole nhún đôi vai và ném sang Prasville cái nhìn đầy thương hại. “Tôi kể cho ngài nghe chuyện gì đang xảy ra nhé, thưa ngài Thám trưởng? Đầu ngài chắc cũng đang quay mòng mòng vì tất cả chuyện này. Giờ thì ngài đang sở hữu bản danh sách, tư duy của ngài bất ngờ cũng ngang bằng với Daubrecq hay d'Albufex. Trong những suy nghĩ của ngài, chắc khỏi cần phải thắc mắc chuyện ngài mang nó nộp lên các cấp trên của mình, để cái vụ ầm ĩ nhục nhã và đáng sợ này có thể kết thúc. Không, không; một sự cám dỗ đờ đẫn đã siết chặt lấy ngài khiến ngài say sưa; và đánh mất đi lý trí, ngài tự nhủ với mình: “Nó nằm đây rồi, trong túi áo mình đây. Nhờ nó, mình sẽ có được quyền hạn tuyệt đối. Nó có nghĩa là thịnh vượng, là quyền lực tuyệt đối, không giới hạn. Sao mình lại không hưởng lợi từ nó nhỉ? Tại sao không để mặc cho Gilbert và Clarisse Mergy chết nhỉ? Tại sao lại không tống giam thằng ngu Lupin ấy đi? Tại sao lại không chần chừ mà nắm chặt lấy mảnh gia tài vô song này?”.”
Anh rướn người sang phía Prasville, bằng chất giọng thân thiện và bí mật, anh nhẹ nhàng nói: “Đừng làm thế, quý ngài thân mến của tôi, đừng làm thế.”
“Tại sao không?”
“Đó không phải việc của ngài, tin tôi đi.”
“Thực sao?”
“Không! Hoặc nếu ngài tuyệt đối khăng khăng làm thế, trước hết xin ngài làm ơn hãy hỏi ý kiến hai mươi bảy cái tên trên bản danh sách ngài vừa lột của tôi, và trong một lúc, xin ngài hãy suy nghĩ đi vì cái tên của người thứ ba trên danh sách đó.”
“Ồ? Cái tên của người thứ ba ấy là gì thế?”
“Đó là tên một người bạn của ngài.”
“Bạn nào?”
“Stanislas Vorenglade, cựu nghị sĩ.”
“Rồi sao?” Prasville hỏi, dường như ông ta đang mất chút tự tin.
“Sao á? Hãy tự hỏi mình xem, ngắn gọn thôi, nếu một cuộc điều tra sẽ không kết thúc bằng cách phát hiện ra, sau lưng Stanislas Vorenglade, là cái tên của kẻ từng chia sẻ với ông ta những món lợi nhất định nho nhỏ.”
“Và cái tên ấy là ai?”
“Louis Prasville.” Ngài Nicole đấm mạnh cả hai nắm đấm xuống bàn. “Nói năng vô nghĩa thế đủ chưa, thưa ngài? Hai mươi phút rồi ngài và tôi chỉ toàn nói năng quanh co. Thế cũng được. Chúng ta hãy hiểu nhau hơn. Và để bắt đầu, xin ngài hãy bỏ các khẩu súng ngắn xuống. Ngài không thể tưởng tượng được tôi khiếp sợ mấy cái đồ chơi ấy như nào đâu! Hãy đứng lên, thưa ngài, đứng lên, như tôi đang làm đây và kết thúc chuyện này: Tôi đang rất vội.”
Anh đặt tay mình lên vai Prasville, và nói bằng vẻ rất ung dung: “Nếu trong vòng một giờ đồng hồ kể từ lúc này, ngài không quay về từ điện Élysée, mang theo một chỉ thị nói rằng sắc lệnh đặc xá đã được ký; nếu trong vòng một giờ mười phút, tôi, Arsène Lupin, không bước ra khỏi tòa nhà này an toàn, bình yên và hoàn toàn tự do, thì tối nay bốn tờ báo lớn của Paris sẽ nhận được bốn bức thư từ đống thư từ trao đổi giữa Stanislas Vorenglade với chính ngài, đống thư từ mà Stanislas Vorenglade đã bán cho tôi sáng hôm nay. Mũ ngài đây, áo choàng của ngài đây, gậy của ngài đây. Đi nhé! Tôi sẽ đợi ngài.”
Tiếp theo xảy ra một chuyện cực kỳ lạ lùng nhưng lại rất dễ hiểu, chuyện là Prasville không hề đưa ra bất kỳ lời phản đối nào dù nhỏ nhất, cũng như không hề phản kháng. Giờ thì ông ta bị thuyết phục một cách bất ngờ, sâu sắc và tuyệt đối rằng nhân vật được biết tới với cái tên Arsène Lupin là như thế nào, về tất cả chiều rộng lẫn chiều sâu. Ông ta không còn nghĩ đến chuyện phàn nàn, ca thán hay giả vờ - như ông ta đã giả vờ cho đến khi tin tưởng - rằng tên nghị sĩ Vorenglade đã hủy hết các bức thư, hoặc trong bất kỳ trường hợp nào, tên Vorenglade ấy hẳn sẽ không dám giao chúng ra, vì nếu làm thế, cả Vorenglade cũng sẽ tự đào hố chôn mình. Không Prasville không nói câu nào. Ông ta cảm thấy mình bị mắc kẹt trong cái gọng kìm mà không ai đủ mạnh để bẻ gãy và thoát ra. Chẳng còn việc gì để làm ngoài khuất phục. Ông ta đã khuất phục.
“Nào, trong vòng một giờ thôi.” Ngài Nicole nhắc lại.
“Trong vòng một giờ.” Prasville ngoan ngoãn nói. Tuy nhiên, vì muốn biết chính xác mình đang đứng ở đâu, ông ta nói thêm: “Tất nhiên, những lá thư sẽ được trả lại cho tôi để đổi lại lệnh ân xá cho Gilbert chứ?”
“Không!”
“Ý ngài không là sao? Trong trường hợp đó, chẳng còn mục đích nào để...”
“Chúng sẽ được trả lại nguyên vẹn cho ngài, trong vòng hai tháng sau cái ngày bạn bè tôi và tôi chào đón Gilbert thoát nạn... nhờ chính cái đồng hồ chạy chậm mà cậu ta sẽ luôn giữ bên mình, theo mệnh lệnh của ngài.”
“Có thế thôi à?”
“Không, còn hai điều kiện nữa: Thứ nhất, thanh toán ngay lập tức tờ séc trị giá bốn mươi ngàn franc.”
“Bốn mươi ngàn franc?”
“Khoản tiền tôi phải trả cho Stanislas Vorenglade mua những lá thư đó. Đó là sự công bằng duy nhất...”
“Điều kiện thứ hai là gì?”
“Thứ hai, ngài từ chức khỏi vị trí hiện tại, trong vòng sáu tháng.”
“Tôi từ chức? Nhưng tại sao?”
Ngài Nicole phác một cử chỉ rất cao quý. “Bởi vì sẽ là trái đạo đức khi mà một người có bàn tay không hoàn toàn sạch sẽ lại nắm giữ một trong những vị trí cao nhất của ngành cảnh sát. Hãy bảo họ cử ngài sang thượng viện hoặc bổ nhiệm ngài làm thủ tướng, ủy viên hội đồng nhà nước, làm đại sứ, hay nói ngắn gọn là bất kỳ chức vụ nào xứng đáng với ngài vì thành công trong vụ Daubrecq. Nhưng không phải cái chức thám trưởng cảnh sát này; ngoài nó ra, vị trí nào cũng được hết! Chính cái ý nghĩ này khiến tôi thấy tởm lắm.”
Prasville suy nghĩ một lúc. Ông ta hẳn sẽ hoan hỉ lắm trước việc hủy diệt đối thủ của mình ngay lập tức và nên nghĩ cách làm sao thực hiện được điều đó. Nhưng ông ta bất lực.
Ông ta bước ra cửa rồi gọi với: “Cậu Lartigue.” Và hạ giọng xuống, nhưng không thấp lắm, vì ông ta muốn ngài Nicole nghe thấy. “Cậu Lartigue, bảo mọi người giải tán đi. Đây là một sai lầm. Và không cho phép bất kỳ ai vào văn phòng tôi trong khi tôi đi vắng. Quý ông này sẽ đợi tôi ở đây.”
Ông ta quay vào, lấy mũ, gậy và áo choàng mà ngài Nicole đã trao cho ông ta rồi bước ra ngoài.
“Làm tốt lắm, thưa ngài!” Lupin nói giữa hai hàm răng khi cánh cửa đã đóng lại. “Ngài đã hành xử như một người có tinh thần thể thao và như một quý ông... Tôi cũng thế, cũng với tinh thần như vậy... rõ ràng có lẽ hơi quá liều lĩnh... và hơi quá thẳng thừng. Nhưng, trời ạ, một vụ như thế này phải cậy quyền mà làm! Phải đánh kẻ thù làm sao cho hắn loạng choạng! Ngoài ra, khi lương tâm của ai đó trong sạch, người ta không thể dùng cái giọng dọa nạt ức hiếp với một người như thế. Ngẩng cao đầu lên, Lupin. Mày đã trở thành nhà vô địch về đạo đức bị xúc phạm rồi. Hãy tự hào về công việc của mày. Giờ thì lấy một cái ghế, duỗi thẳng hai chân ra và nghỉ ngơi chút đi. Mày xứng đáng với điều đó.”
Khi Prasville quay về, ông ta thấy Lupin đã ngủ say, ông ta phải đập vào vai đánh thức anh dậy.
“Xong rồi à?” Lupin hỏi.
“Xong rồi. Lệnh ân xá sẽ được ký ngay bây giờ. Đây là cam kết bằng văn bản.”
“Bốn mươi nghìn franc đâu?”
“Séc của ngài đây.”
“Tốt! Việc còn lại của tôi là xin cảm ơn ngài.”
“Vậy còn đống thư từ...”
“Số thư từ của Stanislas Vorenglade sẽ được trao cho ngài theo những điều kiện đã thỏa thuận. Tuy nhiên, tôi rất mừng khi có thể trao cho ngài, ngay tại đây và ngay bây giờ, bốn bức thư mà tôi từng muốn gửi đăng báo vào tối nay, như một biểu hiện của lòng biết ơn.”
“Ồ, vậy là ngài mang chúng theo à?” Prasville hỏi.
“Thưa ngài Thám trưởng, tôi cảm thấy chắc chắn chúng ta nên kết thúc bằng cách thấu hiểu lẫn nhau.”
Anh lấy từ trong mũ mình ra một phong bì dày, đóng năm cái dấu đỏ chót, được ghim vào bên trong lớp lót rồi trao cho Prasville, ông ta bỏ tọt ngay vào túi, rồi anh nói: “Thưa ngài Thám trưởng, tôi không biết khi nào thì tôi mới được hân hạnh gặp lại ngài. Nếu ngài có chút thông tin gì muốn truyền đạt tới tôi, thì chỉ cần một dòng trên mục Nhỏ to tâm sự của tờ Tạp chí là đủ rồi. Chỉ một dòng vẻn vẹn “Ngài Nicole” thôi là đủ. Chúc ngài một ngày tốt lành.”
Nói rồi anh bước ra ngoài.
Khi chỉ còn lại một mình, Prasville cảm thấy như thể mình vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng, trong suốt cơn ác mộng ấy, ông ta đã có những hành động rời rạc, mà tư duy sáng suốt của ông ta không kiểm soát được. Ông ta gần như đã nghĩ đến chuyện rung chuông và gây ra náo động trong các hành lang; nhưng đúng lúc đó vang lên tiếng gõ cửa, một trong số những người đưa tin của Sở Cẩm vội vã chạy vào.
“Có chuyện gì thế?” Prasville hỏi.
“Thưa ngài Thám trưởng, có ngài nghị sĩ Daubrecq đề nghị được gặp ngài ạ... vì một chuyện cực kỳ hệ trọng.”
“Daubrecq ư?” Prasville bối rối thốt lên. “Daubrecq tới đây à? Cho ngài ấy vào.”
Daubrecq không buồn đợi lệnh. Lão chạy đến chỗ Prasville, thở hồng hộc, quần áo xộc xệch; một dải băng buộc trên con mắt trái, không cà vạt, không cổ cồn, trông lão như một kẻ điên loạn mới sổng ra từ trại thương điên; cánh cửa ra vào còn chưa kịp đóng thì lão đã túm chặt lấy Prasville bằng hai bàn tay to bè.
“Ngài có bản danh sách không?”
“Có!”
“Ngài đã mua được nó?”
“Đúng!”
“Với cái giá là ân xá cho Gilbert?”
“Phải!”
“Đã ký rồi à?”
“Rồi!”
Daubrecq phác một cử chỉ tức tối. “Đồ ngu! Đồ ngu! Ngài bị mắc lỡm rồi! Tôi đoán là vì căm thù tôi có đúng không? Và giờ thì ngài đang báo thù đấy à?”
“Với sự thỏa mãn nhất định, Daubrecq. Nhớ người bạn bé nhỏ của tôi, ca sĩ opéra ở Nice không?... Giờ đến lượt ngài rồi đấy.”
“ý ngài là nhà tù à?”
“Tôi nên nghĩ như thế.” Prasville đáp. “Ngoài ra cũng chẳng quan trọng. Dù sao thì ngài cũng tiêu rồi. Để mất danh sách, không còn vũ khí phòng vệ nào nữa, tấm thân phì nộn của ngài sẽ phải gục ngã vỡ tan thành từng mảnh. Và lúc ngài suy sụp, tôi sẽ có mặt ở đó. Đó là sự trả thù của tôi.”
“Và ngài tin điều đó à?” Daubrecq rít lên giận dữ. “Ngài tin là chúng sẽ treo cổ tôi lên như cổ gà và tôi sẽ không biết cách tự bảo vệ mình, tôi không còn móng vuốt và răng nanh nào nữa để cắn xé à? Chàng trai của tôi, nếu tôi đến đây để than khóc, thì sẽ luôn luôn có một kẻ sẽ gục ngã cùng tôi và đó chính là quý ngài Prasville, đối tác của Stanislas Vorenglade, kẻ sẽ trao cho tôi từng bằng chứng hiện có chống lại ông ta, bằng chứng mà nhờ chúng, tôi có thể tống ông ta vào nhà tù ngay lập tức. Ha ha, tôi đã ghim chặt ông bạn rồi đấy, ông bạn già! Bằng những lá thư này, ông bạn sẽ phải đi khi tôi muốn, vứt bỏ hết, nhưng sẽ là những ngày đẹp trời dành cho thượng nghị sĩ Daubrecq! Cái gì? Ngài đang cười sao? Chẳng lẽ những lá thư ấy không tồn tại?”
Prasville nhún vai. “Phải, chúng tồn tại. Nhưng Vorenglade không còn giữ chúng nữa.”
“Từ bao giờ?”
“Từ sáng hôm nay. Hai giờ trước Vorenglade đã đem bán rồi, với cái giá bốn mươi ngàn franc; và tôi đã mua lại chúng bằng đúng cái giá đấy.”
Daubrecq cười phá lên hô hố. “Chúa ơi, cười chết mất! Bốn mươi ngàn franc! Ngài đã trả bốn mươi ngàn franc á? Tôi đoán là cho ngài Nicole, kẻ đã bán cho ngài bản danh sách hai mươi bảy đúng không? Ngài có cần tôi nói cho ngài biết tên thật của ngài Nicole không? Là Arsène Lupin đấy!”
“Tôi biết điều đó.”
“Rất có khả năng. Nhưng có điều ngài không biết, đồ đầu đất kia, đó là tôi vừa từ nhà của Stanislas Vorenglade tới đây và ông ta đã rời Paris từ bốn ngày trước rồi! Ôi, đúng là một trò đùa! Thứ chúng bán cho ngài chỉ là một mớ giấy lộn! Bốn mươi ngàn franc của ngài! Dốt nát! Đúng là dốt nát!”
Lão bước ra khỏi phòng, vẫn còn cười như điên dại, bỏ lại Prasville hoang mang cực độ.
Vậy là Arsène Lupin chẳng có bằng chứng quái nào hết; và khi anh đe dọa, ra lệnh và đối xử với Prasville bằng cái vẻ xấc láo ấy, tất cả đều là giả dối, là bịp bợm hết!
“Không, không, không thể nào!” Viên Thám trưởng nghĩ. “Mình vẫn cầm cái phong bì đóng dấu niêm phong... Nó còn đây... Mình chỉ cần mở nó ra thôi.”
Ông ta không dám mở nó ra. Ông ta sờ mó, cân nhắc, xem xét cái phong bì... Và nỗi nghi ngờ từ từ len lỏi vào tâm trí đến nỗi ông ta không hề ngạc nhiên chút nào khi mở phong bì ra và thấy trong phong bì chỉ có bốn tờ giấy viết thư trắng xóa.
“Chà, chà!” Ông ta nói. “Mình không phải là đối thủ của những thằng khốn này. Nhưng mọi chuyện còn chưa kết thúc đâu.”
Trên thực tế mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Nếu Lupin dám hành động táo bạo như thế, điều này cho thấy những lá thư thực sự có tồn tại và anh chỉ bám vào việc mua chúng từ tay Stanislas Vorenglade. Nhưng mặt khác, Vorenglade lại đang không ở Paris, nên việc Prasville cần làm là phải chặn trước các bước đi của Lupin nhằm tiếp cận Vorenglade và lấy lại những lá thư nguy hiểm ấy từ tay Vorenglade bằng mọi giá. Kẻ nào đến đích trước là thắng.
Một lần nữa Prasville quơ lấy mũ, áo choàng và gậy rồi xuống nhà, bước vào một chiếc taxi, chỉ căn hộ của Vorenglade.
Đến đây ông ta được biết ngài cựu nghị sĩ sáu giờ tối hôm ấy sẽ quay về nhà từ London.
Lúc đó là hai giờ chiều. Nên Prasville hẵng còn khối thời gian để soạn kế hoạch.
Ông ta tới nhà ga Nord lúc năm giờ và lang thang khắp nơi, ngồi trong các phòng chờ và trong các văn phòng nhà ga, mang theo mình ba, bốn chục thám tử.
Nhờ thế ông ta cảm thấy dễ chịu. Nếu ngài Nicole cố gắng nói chuyện với Vorenglade, họ sẽ bắt giữ Lupin. Và để chắc chắn trăm phần trăm, họ sẽ bắt giữ bất kỳ kẻ nào họ nghi ngờ hoặc là Lupin hoặc là một trong những đại diện của Lupin.
Hơn nữa, Prasville còn ra lệnh kiểm soát chặt chẽ toàn bộ nhà ga, nhưng không phát hiện ra điều gì. Tuy nhiên, vào lúc sáu giờ kém mười phút, Chánh Thanh tra Blanchon đi cùng ông ta, nói: “Nhìn kìa, đó là Daubrecq.”
Đúng là Daubrecq, và hình ảnh kẻ thù của ông ta khiến viên Thám trưởng nóng máu đến nỗi ông ta xém chút nữa ra lệnh bắt giữ lão. Nhưng suy nghĩ lại, ông ta không có cớ, không có quyền, cũng chẳng có lệnh bắt.
Thêm nữa, sự có mặt của Daubrecq chứng tỏ giờ đây mọi chuyện phụ thuộc vào Stanislas Vorenglade một cách mạnh mẽ. Vorenglade sở hữu những lá thư: Ai sẽ chấm dứt mọi chuyện bằng cách có được chúng? Daubrecq ư? Lupin ư? Hay chính ông ta, Prasville?
Lupin không có mặt ở đây và không thể có mặt ở đây. Daubrecq không ở trong vị thế để tranh đấu. Thế nên kết quả không thể nghi ngờ gì nữa: Prasville sẽ một lần nữa sở hữu được những lá thư, và nhờ chính thực tế này, ông ta sẽ thoát khỏi những mối đe dọa của Daubrecq lẫn phục hồi lại toàn bộ quyền tự do hành động chống lại những đe dọa ấy.
Tàu đã tới.
Theo lệnh đã ban, các trưởng ga đưa ra những chỉ dẫn không cho phép bất kỳ ai xuống sân ga. Do đó Prasville đi bộ một mình, trước mặt nhóm người của ông ta với Chánh Thanh tra Blanchon đứng hàng đầu.
Tàu vào ga.
Gần như ngay lập tức, Prasville trông thấy Stanislas Vorenglade trên ô cửa sổ của toa hạng nhất, ở giữa đoàn tàu. Ngài cựu nghị sĩ rất vui mừng, chìa tay ra đỡ một quý ông già nua đi du lịch cùng mình.
Prasville chạy đến chỗ ông ta, háo hức nói: “Vorenglade... Tôi muốn nói chuyện với ngài...”
Cũng đúng lúc này, Daubrecq cố gắng trèo qua thanh chắn, xuất hiện và thốt lên: “Ngài Vorenglade, tôi đã nhận được thư của ngài. Tôi xin được phục vụ ngài.”
Vorenglade nhìn hai người đàn ông, ông ta nhận ra Prasville và Daubrecq, rồi mỉm cười. “Ô hô, có vẻ như có nhiều người sốt ruột chờ tôi trở về đấy nhỉ! Tất cả chuyện này là sao? Chắc chắn là những lá thư đúng không?”
“Vâng… vâng…” Cả hai người đàn ông cùng đáp, lăng xăng quanh ông ta.
“Các ngài đến quá muộn rồi.” Ông ta tuyên bố.
“Hả? Cái gì? Ý ngài là sao?”
“Ý tôi là những lá thư ấy đã bán rồi.”
“Bán rồi! Cho ai?”
“Cho quý ông này.” Vorenglade đáp, chỉ tay về phía người bạn đồng hành của mình. “Cho quý ông đây, người đã cho rằng việc làm ăn này rất quý giá đến nỗi phải đi cả chặng đường dài tới Amiens để gặp tôi.”
Quý ông già, một người rất già mặc trên người bộ đồ lông thú, tựa người vào cây gậy, bỏ mũ ra và cúi đầu chào.
“Đó là Lupin.” Prasville nghĩ. “Đó là Lupin, không nghi ngờ gì nữa.”
Ông ta liếc nhìn về phía các thám tử, định lên tiếng gọi họ thì bỗng quý ông già giải thích: “Đúng, tôi nghĩ những lá thư này là quá đủ để tiêu tốn một chuyến đi bằng xe lửa trong vài giờ và mua hai cái vé khứ hồi.”
“Hai vé?”
“Một vé cho tôi và một vé cho một trong những người bạn của tôi.”
“Một trong những người bạn của ngài?”
“Vâng, vài phút trước anh ta đã bỏ chúng tôi, đi qua hành lang tới đầu tàu rồi. Anh ta đang vội lắm.”
Prasville chợt hiểu: Để đề phòng, Lupin có mang theo một kẻ đồng lõa, và kẻ đồng lõa này mới chính là người mang những lá thư. Trò chơi đã kết thúc, chắc chắn như vậy, Lupin giờ đây đang nắm chặt nạn nhân của hắn. Chẳng còn việc gì để làm nữa ngoài quy phục và chấp nhận những điều kiện kẻ chinh phục đưa ra.
“Rất tốt, thưa ngài!” Prasville nói. “Chúng ta sẽ gặp lại nhau khi đến lúc. Giờ thì xin chào tạm biệt, ngài Daubrecq, ngài sẽ nhận được tin tức của tôi.” Rồi kéo Vorenglade sang một bên. “Còn về phần ngài, Vorenglade, ngài đang chơi một trò chơi nguy hiểm đấy.”
“Than ôi!” Ngài cựu nghị sĩ nói. “Tại sao chứ?”
Hai người kéo nhau đi.
Daubrecq không thốt nên lời nào, đứng bất động như trời trồng.
Quý ông già bước đến bên lão và thì thầm: “Trời ạ, Daubrecq, tỉnh lại đi ông bạn già... Tôi hy vọng đó là do thuốc mê...”
Daubrecq siết chặt hai tay thành nắm đấm và thốt ra tiếng gầm gừ.
“À, tôi thấy ngài biết tôi là ai!” Quý ông già nói. “Vậy thì ngài sẽ nhớ cuộc gặp gỡ của chúng ta, vài tháng trước, khi tôi đến gặp ngài trên quảng trường Lamartine và đề nghị ngài can thiệp để cứu Gilbert. Hôm đó tôi đã nói với ngài. “Xin ngài hãy nương tay cứu lấy Gilbert, và tôi sẽ để ngài yên. Bằng không, tôi sẽ cướp lại bản danh sách hai mươi bảy của ngài; sau đó ngài sẽ tiêu đấy” Và tôi rất ngờ rằng ngài sắp tiêu tùng rồi đấy. Đừng bao giờ nên ra điều kiện với ngài Lupin tốt bụng. Bởi chẳng chóng thì chầy ngài sẽ thua thôi. Tuy nhiên, ngài hãy lấy thất bại đó làm bài học cho mình.
Mà nhân tiện, đây là cái ví của ngài mà tôi quên chưa trả ngài. Thứ lỗi cho tôi nhé nếu ngài thấy các nội dung bên trong đã bị luộc hết. Không chỉ là số lượng khá lớn các tờ tiền giấy trong đó, mà ngoài ra còn có hóa đơn từ nhà kho cất trữ số đồ đạc nội thất ở Enghien mà ngài đã lấy lại từ tay tôi. Tôi nghĩ mình cũng có thể cứu ngài khỏi rắc rối phải tự mình tẩu tán chúng đi. Giờ tôi phải đi thực hiện việc đó. Không, ngài đừng cảm ơn tôi, đáng gì mà nhắc đến đâu. Tạm biệt nhé, Daubrecq! Và nếu ngài muốn vay tôi một, hai đồng để mua cho mình một cái nút chai bình thon cổ mới ấy, cứ gọi cho tôi nhé. Tạm biệt, Daubrecq!”
Anh quay gót.
Anh chưa đi được năm mươi bước thì nghe thấy một phát súng.
Anh quay người lại.
Daubrecq đã kê súng lên đầu tự sát.
“Cầu hồn cho mi.” Lupin lẩm bẩm, bỏ mũ ra.
Hai tháng sau, với bản án được thay thế bằng khổ sai chung thân, Gilbert đã trốn thoát khỏi đảo Ré, một ngày trước ngày y được chuyển tới Guyane.
Đó là một vụ đào thoát lạ kỳ. Từng chi tiết nhỏ nhất của vụ này vẫn gây khó hiểu; và giống như hai phát súng trên đại lộ Arago, vụ này càng khiến uy tín của Arsène Lupin tăng cao hơn bao giờ hết.
“Tôi đã đi khắp nơi.” Một ngày Lupin từng nói với tôi, sau khi kể cho tôi nghe những phần khác nhau của câu chuyện. “Tôi đã đi khắp nơi, chẳng có vụ nào khiến tôi rắc rối hay khốn khổ hơn cái cuộc phiêu lưu hoang mang, bối rối mà nếu anh không phiền, chúng ta sẽ đặt tên cho nó là Bí ẩn nút chai pha lê , hay Đừng bao giờ nói từ tuyệt vọng . Trong mười hai tiếng, từ sáu giờ sáng đến sáu giờ tối, tôi đã bù lại cho sáu tháng gặp toàn chuyện xui xẻo, những sai lầm ngớ ngẩn, bao nhiêu lần mò mẫm trong bóng tối và bao lần thất bại. Chắc chắn tôi sẽ xem mười hai giờ đồng hồ này là những giờ khắc đẹp nhất và vinh quang nhất trong cuộc đời tôi.”
“Còn Gilbert?” Tôi hỏi. “Chuyện gì đã xảy ra với cậu ta?”
“Cậu ta đang canh tác trên chính mảnh đất của mình dưới Algeria, bằng tên thật, cái tên duy nhất của cậu ta là Antoine Mergy. Cậu ta đã kết hôn với một phụ nữ Anh quốc, họ có một đứa con trai mà cậu ta cứ nằng nặc đòi đặt tên cho nó là Arsène. Tôi thường xuyên nhận được lá thư trong sáng, ấm áp, toàn chuyện phiếm của cậu ta.”
“Thế còn phu nhân Mergy?”
“Cô ấy cùng Jacques bé bỏng đang sống với họ.”
“Anh còn gặp lại cô ấy nữa không?”
“Không!”
“Thật sao?”
Lupin ngần ngừ một lúc rồi nói, miệng mỉm cười: “Bạn thân mến ơi, tôi sẽ tiết lộ cho anh một bí mật mà sẽ khiến anh thấy tôi lố bịch lắm cho mà coi. Nhưng anh biết tôi luôn là người đa cảm như học sinh và ngu như bò mà. Vào buổi tối khi tôi quay về chỗ Clarisse Mergy để báo cho cô ấy biết tin tức trong ngày - mà một phần những tin tức đó cô ấy đã biết rồi - có hai điều tôi đã cảm thấy rất rõ rệt. Một là cảm xúc của tôi dành cho cô ấy sâu đậm hơn nhiều so với tôi nghĩ; hai là, ngược lại, cảm xúc cô ấy dành cho tôi có cả sự hài lòng, nỗi hận thù đau khổ lẫn ác cảm nhất định”
“Vớ vẩn! Tại sao?”
“Tại sao ư? Bởi vì Clarisse Mergy là người phụ nữ vô cùng thật thà và bởi vì tôi... chỉ là Arsène Lupin mà thôi.”
“Ô!”
“Trời ạ, phải, một tên cướp quyến rũ, một kẻ đạo chích lãng mạn và nghĩa hiệp, cứ gọi bằng bất kỳ cái tên gì anh muốn. Nhưng bất chấp điều đó, trong đôi mắt của người phụ nữ quá đỗi thật thà, bản chất bộc trực, thẳng thắn và tư duy rành mạch ấy, tôi chỉ là một thằng vô lại mà thôi.”
Tôi thấy vết thương này đau đớn hơn những gì anh sẵn sàng thừa nhận, và tôi nói: “Vậy là anh thực sự yêu cô ấy?”
“Thậm chí tôi tin tưởng tới nỗi...” Anh đáp, giọng đùa tếu. “Tôi đã từng cầu hôn cô ấy. Rốt cuộc tôi đã cứu con trai cô ấy đúng không nào?... Vậy nên... tôi đã nghĩ như thế. Ôi, lời từ chối mới dứt khoát làm sao!... Chính vì thế nên chúng tôi thành lạnh lẽo với nhau... Kể từ đó...”
“Anh đã quên cô ấy?”
“Ôi, chắc chắn rồi! Nhưng tôi phải cần đến sự an ủi của một nàng Ý, hai nàng Mỹ, ba nàng Nga, một phu nhân đại Công tước người Đức và một ả Trung Hoa!”
“Còn sau đó...?”
“Sau đó, để đặt một hàng rào chắn không thể vượt qua giữa tôi và cô ấy, tôi đã lấy vợ.”
“Không thể nào! Anh đã lấy vợ, anh sao, Arsène Lupin?”
“Lấy vợ, cưới xin, thành hôn một cách hoàn toàn hợp pháp. Một trong những tên tuổi lớn nhất nước Pháp. Và là con gái duy nhất trong gia đình. Cả một gia tài kếch xù... Cái gì? Anh không biết câu chuyện này à? Chà, nó đình đám vậy mà.”
Và Lupin, người trước nay vốn luôn kín đáo, đã thẳng thắn bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện về hôn lễ giữa anh với Angélique de Sarzeau-Vendôme, Quận chúa BourbonCondé, hiện nay là xơ Marie-Auguste, một nữ tu sĩ khiêm nhường dòng nữ tu Thăm Viếng...
Nhưng sau vài lời đầu tiên, anh ngừng lại, như thể bài tường thuật của anh bất ngờ không còn khiến anh thích thú, và anh trầm ngâm.
“Chuyện gì vậy, Lupin?”
“Chuyện gì ư? Chẳng có chuyện gì cả.”
“Phải, phải... Đó... giờ anh đang cười kìa... Chắc anh đang nghĩ đến nơi giấu đồ của Daubrecq, con mắt thủy tinh của lão ta, nó khiến anh cười phải không?”
“Không hề!”
“Thế thì là gì?”
“Tôi nói rồi, chẳng có gì cả chỉ là một hồi ức thôi.”
“Hồi ức dễ chịu chứ?”
“Vâng!... Vâng, thậm chí là một hồi ức vui vẻ nữa. Lúc ấy là ban đêm, ngoài khơi đảo Ré, trên con thuyền đánh cá mà Clarisse và tôi dùng để đưa Gilbert đi... Chỉ có chúng tôi thôi, hai người chúng tôi ngồi phía đuôi thuyền... Và tôi nhớ... tôi đã nói... Tôi đã nói rất nhiều, rất nhiều lời... Tôi đã thổ lộ hết những gì trong đáy tim... Và rồi... tiếp theo là im lặng, một sự im lặng khiến tôi lo âu và cảm thấy như bị tước hết vũ khí.”
“Vậy sao?”
“Thề với anh là người phụ nữ mà tôi đã ôm vào vòng tay và đặt môi hôn đêm hôm ấy - à không lâu lắm, vài giây thôi, nhưng quan trọng gì chứ - tôi xin thề có Chúa rằng cô ấy không chỉ là một bà mẹ mang ơn, không chỉ là một người bạn đang chịu thua khoảnh khắc xúc cảm tuôn trào, mà cô ấy còn là một phụ nữ, một người phụ nữ đang run lên vì cảm xúc...”
Anh nói tiếp với nụ cười chua chát: “Để rồi hôm sau cô ấy đi biệt, không bao giờ gặp lại tôi nữa.”
Một lần nữa anh lại im lặng. Rồi anh thì thầm: “Clarisse... Clarisse... Ngày nào đấy mệt mỏi và tuyệt vọng với cuộc sống này, tôi sẽ tới tìm em ở đó, trong căn nhà Ả Rập xinh xắn của em... trong căn nhà nhỏ màu trắng ấy, Clarisse, nơi em đang đợi chờ tôi...”
HẾT