Ghost in love

Lượt đọc: 1061 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Thomas ngồi bên bàn ngoài sân hiên của một tiệm bánh Pháp trên đại lộ Arsicault. Anh gọi tách cà phê loãng cùng chiếc bánh sừng bò hạnh nhân rồi đánh chén ngon lành.

Một nhà lưu tro cốt, Raymond làu bàu. Nhưng cái tên mới lố bịch làm sao chứ. Mặt bố có giống bồ câu không? Đã đến nước này thì sao không gọi là chuồng chim luôn đi?

Dẫu sao thì chúng ta cũng cần một kế hoạch khác.

Đúng lúc thật, bố có hai kế hoạch muốn đề xuất với con đây, Raymond đáp. Nãy giờ bố không ngừng suy tính cả hai kế hoạch, ngay cả khi không dễ mà tập trung với cái âm thanh con phát ra khi ăn. Bố bắt đầu bằng kế hoạch B nhé.

Tại sao không phải là kế hoạch A ạ?

Bởi vì bố hiểu rõ con mà, theo nguyên tắc con sẽ bác bỏ kế hoạch đầu tiên. Được rồi, bố triển khai nhé.

Con bí mật trà trộn vào đám khách mời và khi buổi lễ kết thúc, con thu xếp để nấn ná lại một chút. Một nơi rộng như thế hẳn phải có xó xỉnh nào đó để ẩn nấp. Ngay khi màn đêm buông xuống, con rời khỏi chỗ nấp, lấy bình đựng tro cốt đó rồi rời đi. Đơn giản thôi phải không?

Kế hoạch kia của bố là gì?

Bố vừa nói gì nhỉ! Kế hoạch A bắt đầu theo cùng một cách. Dĩ nhiên sẽ có đông người, Camille được yêu mến lắm mà. Vốn kiêu căng hợm hĩnh nên chồng cô ấy sẽ muốn thết đãi cả thế giới đẳng cấp. Khi các khách mời tới chỗ quầy tiếp tân, con sẽ tranh thủ lúc chỉ có một mình để tiến hành vụ chuyển giao tro cốt này, nhưng lần này là vào bình đựng tro cốt của bố, và sau đó con chỉ việc để cái bình kia vào chỗ cũ. Mọi chuyện ổn thỏa... không ai thấy cũng chẳng ai hay.

Bố làm con phát bực với mấy cái câu không ai biết cũng chẳng ai hay ấy rồi đấy! Con nhận thấy bố đã cân nhắc những phản bác về mặt đạo đức của con rồi!

Bố cứ nghĩ chúng ta giải quyết xong vấn đề này rồi chứ, Raymond khó chịu đáp. Nhưng vì chưa giải quyết xong nên bố có một thỏa hiệp muốn đề xuất với con. Con có thể để lại một ít tro cốt của Camille trong bình đựng tro cốt của cô ấy, bố không tin là chuyện này thay đổi gì nhiều đối với bố, và như thế con gái cô ấy sẽ không phải tưởng niệm trước hư không, dĩ nhiên chỉ là cách nói thôi. Nhưng con lưu ý, chỉ một ít dính đáy thôi đấy!

Đề xuất này khiến Thomas bối rối, nhưng anh muốn kết thúc việc bàn luận. Nuốt xong miếng bánh sừng bò cuối cùng, anh mút ngón tay rồi nhận lời bằng một cái gật đầu.

- Con sẽ làm bẩn bộ lễ phục này mất thôi, bố anh càu nhàu. Đi thay quần áo đi rồi bố con ta sẽ du lịch một chút...

---❊ ❖ ❊---

Chiếc cable car xuôi xuống phố California. Tiếng lách cách của đường ray tạo nhịp và Thomas gõ ngón tay theo trên băng ghế gỗ. Bố anh đứng trên bậc lên xuống, gương mặt tươi cười và mái tóc đưa ra đón gió, chỉ trừ có điều, kỳ lạ thay, tóc ông không bay phấp phới. Thomas quan sát ông hồi lâu và dám chắc rằng ông lại trẻ ra thêm.

Toa tàu chạy chậm lại khi gần đến bến cuối, Raymond nhảy xuống lúc tàu vẫn đang chạy, khuyến khích con trai làm theo mình.

Có phải trong thế giới của bố thời gian đảo ngược không, như một chiếc đồng hồ đeo tay với các kim quay theo chiều ngược lại ấy? anh hỏi.

Nếu con hy vọng moi được thông tin từ bố bằng cách bất thần đặt câu hỏi thì con nhầm to rồi, con trai, bố sẽ không mạo hiểm làm hỏng bét mọi việc khi đã gần đích đến thế này đâu. Tại sao con hỏi bố nhiều câu về chuyện

[1] xảy đến với bố từ khi bố chết và rất ít câu hỏi về những gì bố đã làm lúc còn sống? Nếu con quan tâm đến thời gian đang trôi, nếu con muốn bù đắp quãng thời gian đã mất vào những im lặng của bố con ta thì hãy tận dụng, đây là thời điểm thích hợp. Hãy liều mình như chẳng có gì đi, con muốn biết gì về bố của con nào?

Câu hỏi dìm Thomas xuống một vực thẳm suy tưởng.

---❊ ❖ ❊---

Ông Bartel kiểm tra xem ghế đã thẳng hàng dưới vòm nhà lưu tro cốt chưa. Ông dịch chuyển một cái ghế đang hơi thụt lại phía sau.

Con không nghĩ mọi người đến dự đám tang mẹ lại bận tâm đến những chi tiết kiểu này, bố cứ chuốc phiền vì việc không đâu, vả lại bố thừa biết mẹ thích sự lộn xộn mà.

Về điểm này, sự bù trừ bổ sung giữa bố và mẹ thật điển hình, ông Bartel đáp, bố thì không chịu nổi sự lộn xộn.

Ít nhất, bố sẽ không phải xếp dọn đằng sau mẹ nữa," Manon đáp.

Ông Bartel lại gần rồi chìa tay cho cô.

Mỗi người để tang bà ấy theo cách riêng, con đã mất mẹ còn bố thì mất vợ. Bố chỉ trông đợi ở con để ngày mai mọi việc đều hoàn hảo. Con đã gặp nhạc công đàn ống chưa?

Ông ta còn chưa tới, cô giải thích, nhưng nhạc cụ được chuyển đến rồi, con đã cho kê đàn xa ban thờ để người ta khỏi nhìn thấy nó rõ quá.

"Dẫu sao người ta cũng nghe thấy tiếng nhạc chứ?" Ông Bartel lo lắng.

Đàn ống là nhạc cụ điện tử, chỉ cần tăng âm lượng ạ.

Con quên mang danh sách những bài bố con mình đã chọn à?

Các bài điếu văn, các bản dàn bè, tiến trình buổi lễ theo từng phút, như bố đã thảo, con có thể đi mua một cái đồng hồ bấm giờ nếu làm vậy khiến bố an tâm.

Bố không đòi hỏi con nhiều đến thế đâu. Bởi vì mọi thứ đã đâu vào đấy rồi, bố tới văn phòng đi, ở đây bố cứ lòng vòng chẳng đâu vào đâu.

Căn phòng đã sẵn sàng, Manon đáp, ngước mắt nhìn lên nóc vòm.

Cô chờ cho bố đi khỏi rồi dịch chuyển nhiều cái ghế để lại tạo thành sự lộn xộn mà mẹ cô vô cùng yêu thích.

Một nhân viên của nhà lưu tro cốt xuất hiện, đi cùng nhạc công đàn ống. Tuổi chừng hơn sáu mươi, ông ta mặc sơmi cổ bèo, quần ống loe nhưng lại trưng ra vẻ mặt khắc khổ của những người muốn tỏ rõ là họ đang cảm thông với nỗi đau của bạn. Manon giao cho ông ta danh sách các bản dàn bè và thời gian biểu cho buổi lễ. Cô đứng dựa vào một cây cột rồi tự giao cho mình nhiệm vụ tham dự buổi diễn tập.

Nhưng ngay khi ông ta bắt đầu chơi đàn, Manon đã thấy nước mắt trào ra. Cô rời khỏi lăng và dạo vài bước trên bãi cỏ, hít căng lồng ngực hương cỏ mới cắt giúp cô kết nối lại với cuộc sống.

Cô sợ buổi tối sắp tới cũng chẳng kém gì sợ buổi lễ. Nếu dùng bữa tối ở nhà bố cô, bầu không khí im lặng bao trùm bàn ăn rốt cuộc sẽ khiến cô kiệt sức. Dẹp lòng tự tôn qua một bên, cô sẽ gọi một cô bạn đến chi viện. Một bữa tối giữa những cô gái với nhau sẽ khiến cô dễ chịu vô cùng, cả say nữa. Có lẽ mẹ cô sẽ ngàn lần thích điều này hơn là trông thấy cô héo hon mòn mỏi.

– Lúc này khi ở trên cao kia rồi, mẹ có còn nhớ không? Cô nhìn lên bầu trời nói khẽ. Con mong muốn xiết bao là cái chết chữa được chứng quên. Khi nào mẹ yên nghỉ ở đây, con sẽ tới ngồi bên mẹ, kể cho mẹ nghe những khoảnh khắc mẹ con mình đã cùng nhau trải qua, giống như con đã làm những năm vừa qua. Con biết mẹ đang ở gần con, con vẫn cảm nhận được sự hiện diện của mẹ. Con sẽ nhắc đến tuổi thơ con, ký ức về đôi tay mẹ thường vuốt ve khuôn mặt con, về những nụ hôn dìm ngập đôi má con trong tình yêu thương và âu yếm, về những lời an ủi mẹ nói, về những vui sướng nồng nhiệt và sự tự nhiên đã soi sáng cuộc đời con, về những bữa trưa của mẹ con mình trên sân thượng, khi mẹ con mình chia sẻ với nhau những bí mật cùng vài trận cười như nắc nẻ và thậm chí là những bất đồng giữa hai mẹ con. Mẹ ơi, sự vắng mặt của mẹ mới dài làm sao! Ngày mai, con sẽ không phát biểu, đừng giận con vì chuyện này nhé, con không thể làm thế được, nỗi đau dữ dội quá, vả lại những lời con muốn nói chỉ dành cho mẹ, dành cho hai mẹ con mình. Hẹn ngày mai mẹ nhé.

Manon quay trở lại lăng, tim trĩu nặng. Cô một mình bước vào nhà lưu tro cốt nơi nhạc công đàn ống đang sắp xếp những bản dàn bè. Cô đưa mắt chào từ biệt ông ngay trước khi ông đi khỏi, đặt một bó hoa lên ban thờ rồi ngồi vào một chiếc ghế ở hàng cuối cùng để quan sát.

---❊ ❖ ❊---

Thomas đang dạo trên phố Market. Anh dừng trước một hàng kính để ngắm một cặp kính râm. Anh giật mình khi nhìn thấy Raymond trong hình ảnh phản chiếu của quầy kính, ông đeo cặp Ray-Ban, bản sao cổ điển của một mẫu thập niên bốn mươi.

"Con thấy bố thế nào cho ngày mai đấy?"

"Sao bố lại làm được vậy?" Thomas hỏi.

Bố chịu chết, chốc chốc bố lại tự khám phá ra ở mình một khả năng mới, điều này khá thú vị. Dẫu sao bố cũng phải để ý đến bản thân. Ban nãy khi chúng ta đi ngang qua trước cửa hàng bán đồ giả trang, bố chợt nhớ một buổi dạ hội hóa trang khi bố với mẹ đã quậy tung trời, hãy hình dung là bỗng nhiên bố đội một bộ tóc giả, con sẽ ngớ người ra ấy chứ. Được rồi, bố giữ lại cặp kính này hay không nhỉ?

Con thấy hình như bố đang đeo nó rồi mà.

Ý bố muốn hỏi con xem nó có hợp với bố không.

Nó sẽ hoàn hảo cho một buổi triển lãm hàng không, thậm chí con có thể cho bố mượn áo khoác da đanh.

Raymond đẩy cặp kính lui xuống chóp mũi rồi liếc xéo con trai.

Bố đẹp trai lắm, Thomas khen ông.

Hồi gặp mẹ con, bố cũng đeo kiểu kính này. Con có muốn bố thổ lộ cho con biết là trong hoàn cảnh nào không?

Con nghe câu chuyện này cả trăm lần rồi, nhưng con vẫn sẽ vui lòng nghe nữa.

Con không biết câu chuyện thực sự đâu.

Rồi Raymond vừa thả bộ vừa kể cho Thomas nghe mình đã cưa cẩm Jeanne như thế nào.

Bấy giờ bố đang trong kỳ nội trú tại bệnh viện Boucicaut. Một đêm, bố đang trực cấp cứu thì người ta đưa đến cho bọn bố một thanh niên trong tình trạng thảm thương. Cậu ta vừa gặp tai nạn mô tô. Lúc đó đang mùa hè, nhân sự khan hiếm và bố sắp phải phẫu thuật lần đầu tiên mà không có bác sĩ phẫu thuật nào khác hỗ trợ. Bố đã làm hết khả năng, nhưng như thế chưa đủ, cậu ta đã chết trên bàn phẫu thuật. Ca mổ đầu tiên mà bệnh nhân tử vong rồi sẽ ghi dấu cả cuộc đời bố, thật trớ trêu khi nghĩ lại chuyện này. Bố phải báo tin cho người thân của cậu ta. Bố đã tháo găng, cởi mũ cùng áo blu rồi tiến về phía phòng chờ. Chẳng có họ hàng nào để thông báo, chỉ có một phụ nữ trẻ đang ngồi trên băng ghế. Bố đã lập tức để ý cô ấy, vì cô ấy xinh đẹp. Cô ấy ngước mắt lên và bố hiểu rằng cô ấy ngồi đó là vì cậu ta. Khi bố thông báo tin buồn, cô ấy vẫn đúng mực, không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào; cô ấy cảm ơn bố rồi bỏ đi. Bố choáng váng. Hết ca trực, khi rời khỏi bệnh viện, bố phát hiện ra cô ấy đang ngồi trên một bờ tường thấp, khóc nức nở. Cô ấy đã ngồi đó khóc cả đêm. Bố vẫn không biết điều gì đã xui khiến mình lúc đó, nhưng bố đã lại gần rồi đề nghị cô ấy đi theo bố, bằng một giọng có phần độc đoán. Và cô ấy đã làm theo. Cô ấy lên xe bố, một chiếc Simca 1100 mà lẽ ra bố không bao giờ nên rời xa, rồi bọn bố chạy xe tới tận Trouville, không nói với nhau lời nào. Bố đậu xe trước nhà hàng Les Vapeurs, bọn bố gọi bánh kếp rồi ngồi ăn mà không rời mắt khỏi nhau, nhưng vẫn im lặng, và sẽ tiếp tục im lặng suốt quãng đường về. Bố tạm biệt cô gái đó ở chân tòa nhà nơi cô ấy ở, và cô ấy cảm ơn bố lần nữa. Cuộc gặp gỡ thật thú vị, phải không?

Đôi khi con không hiểu nghĩa của từ “thú vị” mà bố dùng; nhưng con thừa nhận rằng không tầm thường chút nào. Và tiếp theo thì sao ạ?

À, bố hạnh phúc khi nhận thấy rốt cuộc con vẫn quan tâm đến cuộc đời bố.

Chuyện cũng có phần liên quan đến mẹ mà, đúng không?

- Đúng thế, dĩ nhiên rồi... Ba năm trôi qua. Hôm đó là ngày 21 tháng Ba, bố còn nhớ vì hôm ấy là lập xuân. Bố đã hứa từ trước là tới một bữa tiệc cocktail từ thiện. Chỉ có điều khi đến ngày bữa tiệc đó diễn ra, bố lại chẳng hề muốn giữ lời hứa chút nào nữa. Cảm giác cắn rứt vào phút chót rốt cuộc đã xui khiến bố đến đó. Buổi dạ tiệc diễn ra ở tầng trên cùng của Nhà hát Champs-Elysées. Bố đang ngắm cảnh thì mẹ con xuất hiện trong bộ váy liền thân màu đỏ dài vừa chớm gối. Mẹ con đẹp đến ngạt thở, và mắt bố cứ nhìn dán vào mẹ. Mẹ con cười với bố rồi lẫn vào đám đông. Mẹ con biết bố không nhận ra mẹ. Đừng hỏi bố tại sao, bản năng phụ nữ là một bí ẩn vĩ đại hơn cả bí ẩn của tạo hóa. Để biện minh cho bố, bấy giờ mẹ con chẳng giống tẹo nào cô gái khóc sướt mướt mà bố đã lái xe đưa tới Trouville. Giữa hai thời điểm đó, biết bao nước đã chảy qua cầu rồi. Suốt hơn một tiếng đồng hồ, bọn bố đã chơi trò mèo vờn chuột, bố tiến về phía chiếc bàn nơi mẹ con đang trò chuyện cùng lũ bạn, thì mẹ con đứng dậy ngay trước khi bố đến nơi để ngồi vào bàn khác; bố lại gần quầy bar nơi mẹ con đang chờ, thì mẹ con lại ra bàn ngồi; và rồi bỗng nhiên, bố nghe thấy ai đó nói sau lưng: “Anh không hề biết tôi là ai, phải vậy không?” Nên nhớ không phải tự nhiên mà con trở thành nghệ sĩ dương cầm đâu nhé. Con thừa hưởng tai nghe nhạc từ bố. Mặc dù rất dở trong việc ghi nhớ các khuôn mặt, nhưng bố chưa bao giờ quên bất kỳ giọng nói nào. Và chắc chắn không quên giọng nói của người phụ nữ đã từng cảm ơn bố hai lần với âm sắc trầm và du dương này. Bố không quay lại mà đáp: “Một chiếc bánh kếp sô cô la kem Chantilly bên bờ biển, nó có gợi nhắc cô điều gì không?” Cái tôi của bố sẽ tổn thương khi thú nhận với con điều này, nhưng bố cưa đổ mẹ con chính bằng cái câu ngốc nghếch ấy đấy.

Ra là thế, thú vị thật, Thomas thích thú. Bố kể tiếp đi.

Bọn bố cho nhau số điện thoại, điện thoại cố định, bởi vì thời đó điện thoại di động mới chỉ tồn tại trong xe công vụ của các bộ trưởng. Ngày hôm sau, bố gọi tới nhà mẹ con thì mới biết ngay ngày hôm đó cô ấy đã lên đường tới Biarritz làm phóng sự. Thời đó mẹ con làm cho Paris Match. Mẹ con hứa sẽ gọi lại cho bố, nhưng là gọi lại từ dưới đó. Hôm đó là thứ Sáu, cô ấy đang viết bài báo tại một quán bar bên bờ biển, cô ấy quyết định Chủ nhật thì quay về rồi đề nghị bọn bố ăn tối cùng nhau. Tối Chủ nhật chỉ có các nhà hàng mở cửa trong các nhà ga hoặc các cửa hàng tạp hóa, không khí ảm đạm muốn chết. Thế nên bố mời cô ấy về nhà, căn hộ nhỏ trên phố Bretagne của bố. Buổi sáng, bố đã đi chợ; bố dành cả buổi chiều để nấu nướng rồi khoảng 17 giờ, chuông điện thoại lại reo. Mẹ con sợ những đám tắc đường dịp cuối tuần khi tới sân bay Orly nên quyết định ngày hôm sau mới lên máy bay.

Bố đã làm gì? Thomas hỏi.

Bố đã ăn tối một mình, cũng đúng mực như mẹ con trong hai buổi gặp đầu của bọn bố, và tin chắc rằng bọn bố sẽ dừng lại ở đó.

Nhưng không phải thế...

Con nhận xét thông minh đấy, nếu không thì con đã chẳng đứng đây. Ngày hôm sau, khi rời nhà tới bệnh viện, bố thấy trên thảm chùi chân một gói quà bên trong là chiếc bánh gato xứ Basque bọc giấy tráng nhôm có ghi lời nhắn chúc bố một ngày tốt lành của mẹ con.

Vậy là mẹ đã quay về từ chiều Chủ nhật?

Dĩ nhiên là mẹ con đã quay về từ chiều Chủ nhật chứ không dịch chuyển tức thời trong đêm.

Con không hiểu.

Điều này chứng tỏ con còn nhiều điều phải học về phụ nữ. Cô ấy không muốn cuộc gặp mặt đối mặt đầu tiên của bọn bố diễn ra tại nhà bố.

Khi phát hiện ra chiếc bánh đó bố đã làm gì?

Bố đã ăn nó trong ca trực.

Bố đã làm gì với mẹ? Bố gọi cho mẹ chứ?

Khá hơn thế, bố gửi hoa tới tòa soạn Paris Match cho cô ấy.

Không tệ, và lãng mạn đấy.

Không, chẳng lãng mạn đâu, hành động mang tính phục thù và có tính toán cả. Gửi hoa đến nơi làm việc là hành động tế nhị để ăn miếng trả miếng. Con đoán được các đồng nghiệp của mẹ xì xào thế nào khi bó hoa được mang tới rồi đấy.

Tại sao lại là có tính toán?

Bởi vì các đồng nghiệp sẽ không bỏ lỡ dịp tra hỏi mẹ con cả tuần về người đàn ông vừa gửi tặng hoa. Mẹ con sẽ không thể quên bố, ngay cả khi rất muốn làm vậy! Mẹo của bố đã phát huy tác dụng, bọn bố nhanh chóng gặp lại, và lần này, sau bữa tối, bọn bố không rời nhau nữa.

Cho đến mùa hè khi bố gặp Camille.

Mười lăm năm sau, và bố không hối tiếc chút nào về những ngày tháng ở bên mẹ con.

Thomas quay sang Raymond và nhận thấy ông đang nhìn anh chăm chú lạ thường.

Có chuyện gì vậy? anh hỏi.

Nhìn đằng sau bố đi, Raymond thốt lên.

Thomas nhìn thấy mặt tiền Davies Symphony Hall. Một trong những phòng hòa nhạc đẹp nhất thế giới.

Con nghĩ tại sao bố lại vừa thong dong thả bộ vừa kể chuyện đời mình cho con nghe suốt một giờ qua? Nếu bố nói cho con biết bố muốn dẫn con đi đâu, có lẽ con sẽ từ chối. Nào, chúng ta vào thôi.

Bố làm thế thật tử tế, nhưng người ta đâu có tự do vào những chỗ như thế này như vào cối xay gió.

Con từng vào một cối xay rồi à? Nếu chưa thì con đâu có biết ta có được tự do vào đó hay không đâu? Bố thì mỗi khi có cơ hội đi đây đi đó, bố rất hứng thú với việc tham quan các bệnh viện, khám phá nơi các đồng nghiệp của mình làm việc. Thái độ lười học hỏi của con thật đáng kinh ngạc.

Thomas lại gần một tấm áp phích dán trên cột.

Daniel Harding, Mikhail Pletnev sẽ chỉ huy Dàn nhạc giao hưởng quốc gia Nga, Anne-Sophie Mutter, Jean-Yves Thibaudet, Hélène Grimaud, danh sách các nhạc công sẽ chơi trong khán phòng này vào những tuần kế tiếp khiến Thomas mơ ước một ngày nào đó được biểu diễn tại đây, nên anh đẩy cửa bước vào.

Đại sảnh vắng tanh, ngoại trừ một nhân viên đang đứng trong quầy bán vé.

Bố phải dạy con nghệ thuật thủ đoạn mới được, bố anh thì thầm. Yêu cầu hắn cho tham quan phòng hòa nhạc đi. Con tự giới thiệu về mình... một nghệ sĩ biểu diễn danh tiếng người Pháp đang công tác tới San Francisco. Bố chắc chắn con sẽ được chào đón nhiệt liệt.

Con chỉ là người chơi dương cầm thôi mà, có danh tiếng gì đâu, Thomas cãi.

Con mang họ bố cơ mà, vậy thì làm ơn hãy làm rạng danh nó đi.

Người nhân viên xin anh vui lòng chờ rồi nhấc điện thoại lên. Không lâu sau, người phụ trách quan hệ công chúng của Davies Symphony Hall xuất hiện. Đúng như Raymond dự đoán, ông ta vui lòng dẫn Thomas đi thăm thú. Vừa mời Thomas đi theo mình trong hành lang, ông ta vừa hỏi anh về sự nghiệp, một cách lịch sự để biết chắc là mình không dây dưa với một tên bịp. Thomas nhắc đến những buổi hòa nhạc anh tham gia gần đây và kinh ngạc tột độ khi người phụ trách nói rằng ông đã nghe nhiều người khen anh trình diễn bản Concerto số 23 của Mozart trước Hoàng hậu hồi tháng Mười hai tại Stockholm.

Giá như ông biết Hoàng hậu Silvia đã khiến tôi run thế nào, Thomas khiêm nhường đáp.

Người phụ trách dẫn Thomas băng qua hậu trường rồi kéo anh vào tận sân khấu của khán phòng lớn trước hai nghìn bảy trăm ghế.

Rồi ông ta vô cùng hãnh diện giải thích với anh rằng những tấm bảng lõm khổ lớn treo trên trần là những tấm phản chiếu có thể điều chỉnh cho phép thích ứng âm hưởng tùy theo thành phần của dàn nhạc và khán giả. Thomas nghĩ Marcel sẽ thích mê.

Những màn trướng mà anh thấy mỗi bên cũng tháo lắp được, người phụ trách nói thêm. Chúng tôi cũng có thể thay đổi độ vang. Tôi sẵn lòng mời anh thử nghiệm những kỳ quan công nghệ này nhưng tiếc một nỗi các kỹ sư đã bắt tay vào công cuộc chuẩn bị cho buổi diễn tối nay. Theo tôi nào, tôi vẫn còn thứ này muốn cho anh xem.

Thomas theo ông ta bén gót, bố anh cũng đi theo, môi bĩu ra thán phục. Họ rời sân khấu qua cửa đối diện rồi men theo một hành lang khác dẫn họ đến tòa nhà kế bên.

Chúng tôi bố trí hai khán phòng dành cho diễn tập. Chúng xứng đáng được tham quan, người phụ trách giải thích rồi dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi sáng màu.

Thomas chưa hết ngạc nhiên. Khán phòng diễn tập có thể đón tiếp cả một dàn nhạc giao hưởng thính phòng quy mô đầy đủ.

Ấn tượng, phải không? Nó được thiết kế để đoàn vũ kịch có thể luyện tập trong điều kiện thực tế.

Khán phòng không rộng mà là thênh thang và cây dương cầm Bösendorfer đang chễm chệ trên sân khấu, vô cùng lộng lẫy. Thomas thích thương hiệu này hơn Steinway, vì độ sầu có một không hai của đàn ở những nốt trầm.

Anh chơi thử đi, người phụ trách đề nghị.

Thomas không đợi mời thêm. Đã ba ngày nay anh không có dịp động đến phím đàn. Anh ngồi xuống ghế rồi khởi động các ngón tay bằng bản Trò chơi của nước của Ravel trước khi diễn tấu hai khúc luyện của Chopin, khúc đầu tiên ở cung Đô trưởng tiếp nối bằng khúc luyện số 12 cung Đô thứ. Người phụ trách lắng nghe, không giấu nổi vẻ thích thú.

Thomas tiếc nuối rời phím và cảm ơn người hướng dẫn đã cho phép anh chơi đàn.

Một ngày nào đó, anh hãy tới thăm chúng tôi. Chúng tôi tiếp đón các nhạc công từ khắp nơi trên thế giới. Công chúng của chúng tôi vốn ưa khám phá. Chúng tôi từng đón tiếp nhiều đồng hương của anh, và cô Grimaud sẽ chơi vào cuối tháng.

Ông nói đùa phải không? Thomas trả lời và lập tức nhận từ bố một cú thúc khuỷu tay chắc chắn sẽ khiến anh lảo đảo nếu không phải vì đó chỉ là một cú thúc nhẹ vào cánh tay.

Nếu anh có hứng thú thì thông tin liên hệ của tôi đây, người phụ trách nói tiếp đoạn đưa cho anh một tấm danh thiếp.

Ông ta tiễn anh đến tận lối ra dành cho nghệ sĩ rồi bắt tay anh thật chặt.

Thế nào, ai có lý nhỉ? Raymond chất vấn. Con thấy đó, bố cũng có thể giúp con mà. Nếu lời đề nghị của ông ấy thành sự thật thì bố con mình huề nhé!

---❊ ❖ ❊---

Trên đường về ngôi nhà trên phố Green, Raymond tỏ ra ngạc nhiên khi nhận thấy tài xế lần này không phải tài xế hồi sáng, và hơn thế nữa, anh ta đã đổi xe khác.

Họ đang tới gần nhà thờ Saint-Patrick nơi một cỗ xe tang đậu sẵn phía trước, Thomas bỗng quay ngoắt sang bố.

Chúng ta có một vấn đề nghiêm trọng với kế hoạch của bố.

Bố thực sự không thấy có vấn đề gì, nó hoàn hảo mà. Nhưng nếu con thích kế hoạch B hơn, bố để con tự định đoạt.

Dù là A hay B thì cả hai đều bắt đầu theo cùng một cách, con phải ẩn danh trà trộn vào đám khách mời.

Trừ phi thế chỗ bố xứ, bố không biết phải làm thế nào khác, mà vấn đề bất ngờ đến thế là gì vậy?

Vụ ẩn danh trà trộn ấy, trong khi con đã gặp Manon mất rồi. Đương nhiên cô ấy sẽ nhận ra con và tự hỏi con có quyền gì mà xuất hiện trong lễ tang của mẹ cô ấy.

Khỉ thật, nhưng tại sao con lại gặp con bé chứ? Raymond càu nhàu.

Có lẽ vì bố đã cử con tới một mình để thám thính địa điểm, bố nhớ không?

Được rồi, được rồi, hai đứa đã gặp nhau; nhưng từ giờ đến mai con bé sẽ quên con thôi, tin bố đi, lúc này tâm trí con bé để vào việc khác rồi.

Bọn con đã nói với nhau vài câu...

Mấy câu? Raymond khoanh tay gắt lên.

Con không biết, bọn con trò chuyện vài phút.

Bố hy vọng dẫu sao con cũng không tự cho phép mình tán tỉnh con gái Camille đấy chứ?

Kiểu trách móc này hợp với bố lắm! Không, con chẳng làm điều gì như thế cả. Cô ấy bắt gặp con và muốn biết con đang làm gì ở đó, theo bố thì con phải bỏ chạy chăng?

Con đã không nói gì đáng lưu tâm và đó chỉ là một cuộc trò chuyện thông thường thôi đúng không? Những ngày gần đây, con bé hẳn đã trò chuyện với nhiều người, nhân viên nhà tang lễ, chủ tiệm hoa, nhà cung cấp thực phẩm... bố dám chắc là con đang lo lắng vì chuyện không đâu, con bé sẽ chẳng nhớ con đâu.

Dẫu sao con cũng thực sự không dám chắc..., Thomas thở dài.

Chính xác thì con đã huyên thuyên với con bé những gì? Bố đang lắng nghe con đây, Thomas ạ, và làm ơn đừng bỏ sót điều gì!

Là đừng sợ những gì chờ đợi cô ấy vào ngày mai, phải sau đó nỗi đau trống vắng mới thấm thía và nó sẽ kéo dài rất lâu.

Raymond nhìn con trai vẻ thận trọng.

Đó là những gì con đã trải qua, hay con nói thế để được bỏ qua vậy?

Thomas quay nhìn ra cửa kính xe.

Trong lúc chờ đợi, bố không biết cái “siêu ngã” của con đóng vai trò gì khi con thốt lên những lời hoa mỹ ấy, nhưng bố có thể đảm bảo với con rằng “bản ngã” của con đã được nuông chiều hết mức, và hơn nữa, nó hành xử thật vụng về.

---❊ ❖ ❊---

Chiếc xe thả họ xuống phố Green. Nắp ca pô của chiếc Saab mở toang, còn Arthur đang cúi người quan sát động cơ. Thomas lại gần anh.

Xe anh hỏng ư?

Không, nhưng nó ho khù khụ ngay khi tôi tăng tốc, tôi không biết tại sao nữa.

Giá mà tôi có thể giúp anh, có điều...

Là do bơm xăng, Raymond nhỏ giọng.

Có lẽ các bugi bị bẩn, Arthur đoán chừng rồi đứng thẳng dậy. Tôi sẽ lái nó tới gara. Thực sự chẳng đúng lúc chút nào, tối nay vợ chồng tôi định đi chơi và tôi không muốn ngồi vào chiếc Triumph kia. Nhưng anh nói gì nhỉ?

-... Tháo ống bơm ra, thổi sạch bên trong rồi lắp lại, Raymond giải thích bằng giọng tự tin. Và đừng có tỏ ra hồ nghi như thế, bố đã nhiều năm lái một chiếc Saab 900, nó được bảo dưỡng tốt hơn, điều này thì không còn nghi ngờ gì nữa rồi.

Thomas bèn lặp lại đúng từng từ những gì bố anh vừa nói.

Ống bơm xăng..., sao lại không nhỉ. Anh có biết nó ở đâu không? Arthur hỏi.

Đằng kia, Raymond đáp rồi chỉ tận nơi. Khỉ thật, bố mà tự tay làm thì nó đã trên đường lâu rồi.

Ở chỗ này, Thomas thản nhiên nhắc lại.

Arthur đi tìm dụng cụ trên bàn thợ, tháo vít vòng siết, thực hiện thao tác rồi lắp lại ống vào chỗ cũ. Sau đó, anh ngồi vào ghế lái.

Phải nhấn chân ga, nếu không xe sẽ không khởi động đâu!

Phải nhấn chân ga, Thomas khuyên.

Arthur xoay chìa khóa điện, động cơ kêu ro ro rồi gầm lên trong lúc tăng tốc độ vòng quay.

Hoàn hảo, anh cứu tôi rồi.

Có gì đâu, Thomas đáp.

Có chứ, anh đã cứu buổi tối của tôi, và cả ngày mai mà suýt nữa tôi phải dành ra để chạy khắp các gara nữa. Nhân tiện, bọn tôi dùng bữa tối cùng bạn bè, anh có muốn đi cùng không?

Thomas lưỡng lự, sự chênh lệch múi giờ bắt đầu phát tác, nhưng Arthur vẫn nhiệt tình mời.

Cứ đi chơi cùng những người đồng trang lứa với con đi, bố sẽ tranh thủ lúc tĩnh tại để nghĩ cách sửa chữa những sai lầm của con. Và đừng về nhà quá muộn đấy nhé, ngày mai chúng ta phải vào việc lúc 9 giờ, lại còn mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao nữa đấy!

Thomas chực nhắc bố rằng anh đâu còn là trẻ lên mười nữa, nhưng vì Arthur đang đứng đó nên anh cố gắng kiềm chế.

Raymond quay gót rồi vào nhà qua cửa.

Arthur mở cửa xe bên phụ lái để Thomas ngồi vào xe.

- Tôi phải ghé qua bệnh viện đón Lauren rồi sau đó chúng ta sẽ đi thẳng tới nhà hàng. Anh sẽ rất hợp với bạn bè chúng tôi cho mà xem. Paul từng làm ăn chung với tôi trước khi trở thành nhà văn; có lẽ anh biết bạn gái của cậu ấy đấy, nữ diễn viên người Anh Mia Barrow. Mà buồn cười thật, họ gặp nhau tại Paris, Paul từng sống ở đó nhiều năm, anh thấy đấy, anh sẽ không thiếu chủ đề trò chuyện đâu.

Chiếc Saab lăn bánh trên phố Green, Raymond dán mặt vào cửa sổ, chờ cho xe đi xa dần để quay trở lại nhà lưu tro cốt.

img

CHÚ THÍCH

[1] 1. Tiếng Anh trong nguyên bản: Tàu điện cáp treo.

« Lùi
Tiến »