Ghost in love

Lượt đọc: 1062 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Đó là một bàn tiệc vui vẻ quy tụ bạn bè lâu năm và một khách mời.

Giọng California không có âm sắc địa phương, nhưng các câu chuyện nối tiếp nhau theo một nhịp điệu khiến Thomas khó lòng theo kịp. Nhưng với anh thì chẳng hề gì vì lâu nay anh đã quen kề cận những người không nói cùng ngôn ngữ. Để tạo ấn tượng tốt, thi thoảng anh mỉm cười, gật đầu hoặc mở to mắt, cũng là để chiến đấu chống lại hậu quả của hiện tượng lệch múi giờ.

Trong phòng có một cây dương cầm kê sát tường, Paul không ngừng liếc nhìn nó.

Anh chơi đàn à? Thomas hỏi.

Vâng, tôi bắt đầu chơi từ ngày còn rất trẻ; hồi ở Paris tôi từng thuê một cây dương cầm nhưng không bao giờ động đến, vì không có động lực. Và rồi cuối cùng, tôi đã bắt đầu chơi lại khi chúng tôi quay về đây sinh sống.

Anh sống ở khu phố nào vậy? Thomas hỏi đơn thuần vì phép lịch sự.

Phố Bretagne. Nhưng tôi dành phần lớn thời gian ở Montmartre... để lấy cảm hứng.

Thế giới nhỏ bé thật, bố tôi từng sống trong khu phố đó. Anh là nhà văn nhỉ, Arthur đã kể với tôi như vậy.

Thế thì cũng phải nói nhanh điều này, bản thảo của tôi không được thêm chữ nào nhiều tháng nay rồi.

Điều gì ngăn cản anh vậy?

Tôi đang yêu Mia điên cuồng và như thể vậy còn chưa đủ, chúng tôi đang hạnh phúc.

Tôi hiểu, Thomas đáp.

Nhà xuất bản đang hối thúc tôi. Một tối như tối nay, đáng lẽ tôi phải ngồi bên bàn làm việc, nhưng lúc nào tôi cũng tìm ra một lý do thích đáng để ở nơi khác, sợ phải kết thúc bản thảo và còn sợ hơn khi cho người khác đọc nó. Nói về tôi như vậy đủ rồi, anh đang đi công tác sao?

Không, tôi đến đây... (Thomas ngập ngừng)... vì bố tôi.

Người từng sống ở phố Bretagne! Và giờ ông ấy đang ở San Francisco sao?

Ông ấy không còn trên cõi đời này nữa, nhưng ông ấy tha thiết muốn tro cốt của mình được rải trên bãi biển dưới chân cầu Cổng Vàng.

Paul lấy từ túi áo ra một cuốn sổ và bắt đầu ghi nguệch ngoạc lên trang giấy.

Anh nói tiếp đi, anh vừa nói vừa gặm quản bút. Anh đang cho tôi một ý tưởng.

Cúi xuống trang giấy, Paul tỏ vẻ đang chờ Thomas tiếp tục.

Bỏ qua đi, anh sẽ phải đối diện nhiều vấn đề đấy, vả lại sẽ chẳng ai tin chuyện đó đâu, trừ những người yêu thích thể loại truyện ma.

Này, anh không biết mình đang nói chuyện với ai đâu, đáng lẽ tôi có thể lấy bằng tiến sĩ về ngoại cảm rồi đấy. Mà tại sao anh lại nhắc đến chuyện ma mãnh thế, bố anh đang ám anh hay sao? Paul cười khúc khích.

Ta có thể nói vậy, đúng thế.

Nhưng vậy thì tuyệt quá! anh thốt lên. Một người bố trở về từ cõi trên để tính sổ với những người thân thích, tôi cam đoan với anh, tuyệt vời đấy.

Tuyệt vời chứ, Thomas chữa lại. Đấy là anh nói thế thôi, anh là nhà văn cơ mà, anh thản nhiên nói thêm.

Paul chăm chú nhìn anh rồi cất sổ và bút đi.

Tôi xin lỗi, tôi vụng về quá.

Chẳng hại gì đâu, anh yên tâm. Anh đã không rời mắt khỏi cây đàn kia, anh nên thử chơi xem sao.

Mà tại sao lại không nhỉ? Paul thốt lên. Mia thích như vậy lắm. Tôi chơi gì đây, jazz hay cổ điển?

Một bản nhạc cổ điển có nguy cơ phá vỡ bầu không khí một chút đấy.

Paul nháy mắt đồng lõa với anh rồi đứng dậy và ngồi vào ghế chơi đàn. Anh nhấc nắp đàn rồi chơi một bản ragtime, vừa chơi vừa ngoái nhìn các bạn để xem họ có lắng nghe anh không.

Và quả nhiên, ai nấy đều im bặt, kể cả các thực khách khác cũng dồn sự chú ý vào Paul. Ngoại trừ Lauren, chị không rời mắt khỏi Thomas.

Anh cũng chơi đàn nhỉ? chị nghiêng sang anh hỏi khẽ.

Điều gì khiến chị nghĩ vậy?

Anh gõ ngón tay lên bàn từ khi Paul bắt đầu chơi.

Thomas gật đầu xác nhận.

Anh sẽ chơi một bản nào đó cho chúng tôi nghe chứ?

Không đâu, Thomas đáp.

Tại sao? Toàn bạn bè với nhau cả mà.

Thì chính vì thế đó, bởi vì khoảnh khắc này thuộc về bạn chị. Vả lại, anh ấy đang xoay xở rất tốt.

Anh giỏi đến mức ấy sao?

Thomas liếc nhìn về phía Mia đang nghe Paul chơi đàn hết sức chăm chú.

Nếu tôi không nhầm, cô ấy là diễn viên chính trong một bộ phim hài của Anh phải không? Tôi quên mất tựa đề rồi, nhưng tôi từng xem phim đó cách đây bốn, năm năm gì đó, tại London.

Anh từng sống tại London sao? Lauren hỏi.

Trong một chuyến công tác ngắn ngày thôi.

Nhân tiện, chính xác thì anh làm nghề gì nhỉ?

Paul và Mia gặp nhau thế nào nhỉ?

Anh luôn trả lời một câu hỏi bằng một câu hỏi khác ư?

Thường xuyên thôi.

Chuyện đó có gì khiến anh quan tâm vậy?

Gậy ông đập lưng ông, tôi hiểu rồi. Tôi không tò mò ác ý đâu, tôi hứa với chị. Các diễn viên di chuyển nhiều, các nhạc công cũng vậy; tôi từng yêu một nghệ sĩ vĩ cầm, nhưng lại không thể duy trì một mối quan hệ từ xa.

Paul và Mia quen biết nhau nhờ bộ phim ấy, hay đúng hơn là tại nó. Đừng nói với Mia chuyện này nhé, đó là một ký ức tồi tệ đối với cô ấy. Bấy giờ bạn diễn của Mia cũng ở thành phố, nhưng lòng chung thủy của anh ta chỉ tồn tại trên màn ảnh thôi. Anh hứa đi, tôi chưa từng tiết lộ gì với anh.

Và vì tôi điếc đặc, nên bí mật sẽ được giữ kín, Mia vừa quay sang họ vừa lên tiếng. Tôi đã nương náu ở Montmartre, trong nhà hàng của cô bạn thân nhất. Paul vốn là một khách quen. Và vì chúng ta không còn bí mật nữa, cho phép tôi được khuyên anh một câu chân tình, nếu anh yêu một phụ nữ thường xuyên phải di chuyển, hãy di chuyển cùng với cô ấy. Đó là điều tôi đang làm cùng Paul.

Mọi người không giận nếu tôi lén chuồn về chứ? Thomas hỏi. Tôi kiệt sức rồi và ngày mai rất nhiều việc đang chờ tôi.

Anh rút ví nhưng Arthur đã ra hiệu anh là khách mời của họ.

Màn đêm dịu dàng và bầu trời lấp lánh ánh sao. Thomas quyết định cuốc bộ về ngôi nhà trên phố Green, anh cần suy nghĩ, cũng cần một mình nữa, nửa giờ đi bộ đang chờ trước mắt sẽ khiến anh cảm thấy vô cùng dễ chịu.

---❊ ❖ ❊---

Raymond đang khoanh tay rảo bước trong nhà lưu tro cốt, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất, giống như ngày xưa, khi ông chuẩn bị phẫu thuật.

Mặc dù không muốn thú nhận điều này, nhưng anh phải thừa nhận là chồng em hiểu rõ em đến kỳ lạ, ông nói sau khi ngửi bó hoa tầm xuân đang ngự trên bàn thờ. Anh kệ xác việc chẳng còn khứu giác nữa, vì dẫu sao chúng cũng chẳng thơm, ông làu bàu.

Ông ngược lên các dãy ghế rồi đứng ở hàng cuối, để có một khái niệm về những gì mà những người thân thích với Camille sẽ nhìn thấy vào ngày hôm sau.

Mình đang mất thời gian. Cho dù Thomas có tới sau cùng và ngồi ở đây thì sớm muộn gì Manon cũng sẽ phát hiện ra thằng bé thôi. Suy nghĩ đi, anh bạn, là ngày mai hoặc không bao giờ.

Ánh mắt ông di chuyển từ bàn thờ tới cửa ra vào, dừng lại ở chiếc ghế dành cho Ngài Bartel, quét qua hàng đầu, chăm chú vào chiếc đàn ống điện tử rồi lại hướng đến cửa ra vào, đột ngột quay trở lại phía sau để rồi nhìn dõi vào một điểm.

Thành bố xứ thì không, nhưng giải pháp của mình đầy rồi, ông nhỏ giọng, hết sức hài lòng với bản thân.

Khi đứng dậy, ông dùng cả hai bàn tay vuốt phẳng những nếp gấp trên chiếc quần Âu đang mặc, và nhận ra rằng, dù chết hay sống, người ta vẫn không chừa được những thói gàn dở của mình.

Ông vui mừng xuyên qua tường, vậy là buổi tối nay không hề lãng phí. Tại sao phải chuốc lấy buồn phiền bằng cách làm mọi việc theo cách tầm thường cơ chứ.

---❊ ❖ ❊---

Raymond lại xuất hiện trong phòng của Thomas. Ông ngồi ở cuối giường và quan sát con trai.

Con ngủ rồi à? ông thì thầm.

Thomas không nhúc nhích.

Vấn đề ngày mai của chúng ta được giải quyết rồi, chúng ta sẽ phải lên đường sớm hơn một chút so với dự kiến, muộn nhất là 9 giờ. Con có muốn bố đánh thức con không?

Vẫn không có được câu trả lời, Raymond bèn ghé lại gần và thì thào.

Khi bố tới dém chăn trong phòng con trước khi đi ngủ, lúc nào con cũng vờ như ngủ rồi. Và con nhắm mắt chặt đến mức bố phải cắn môi để khỏi bật cười. Bố không muốn làm con thất vọng đâu, con đã tốn bao nhiêu công sức thế cơ mà. Con thường quên tắt đèn pin. Ánh sáng xuyên qua chăn. Bấy giờ, bố lại quay về thư phòng để đọc sách, chờ lúc con ngủ thật rồi mới quay trở lại gỡ đèn pin khỏi tay con. Con biết đấy, Thomas, nếu có thể ở lại lâu hơn, nếu bố có quyền làm vậy, bố sẽ bắt Camille đợi. Những năm cuối đời, bố đã nhớ con kinh khủng và bố chắc chắn sẽ còn nhớ con nhiều hơn nữa.

Raymond hôn lên trán Thomas, đặt hai bàn tay lên mép chăn và tiếc nuối vì không thể dém chăn cho con trai.

---❊ ❖ ❊---

img
« Lùi
Tiến »