Ghost in love

Lượt đọc: 1063 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Tại sao lại xuất phát sớm thế ạ? Thomas hỏi trong lúc thắt cà vạt.

Thì bởi vậy đó, bố anh đáp ngắn gọn.

Sốt ruột ạ?

Chờ đợi một cuộc hẹn yêu đương suốt hai mươi năm ròng, bố không tin đấy là sốt ruột.

Vậy thì là bồn chồn rồi.

Ở vị trí của bố con sẽ không sợ đâu nhỉ? Cứ huênh hoang đi; bố chưa quên vẻ mặt con khi cô nàng Sophie đó xuất hiện trong lô riêng của con đâu.

Được thôi, nhưng phải hai tiếng nữa buổi lễ mới bắt đầu, chầu chực trước lối vào không phải lựa chọn hay ho nhất để không bị ai để ý đâu.

Chính xác, chủ yếu là bố muốn con bị người ta để ý. Thay vì lén đột nhập, con sẽ được mời vào đó.

Bố đang sống trong thế giới nào vậy? Xin lỗi, ý con không phải thế, nhưng chẳng ai mời một người hoàn toàn xa lạ tới tang lễ của mẹ mình cả, đây đâu phải một bữa tiệc bất ngờ.

Cứ chờ đến nơi hẵng phán xét chuyện đó, con tin vào bố được không?

Con thực sự được lựa chọn sao? Ôi, mà bố biết sao không, con thích như thế hơn. Nếu mưu lược của bố thất bại, chí ít con sẽ không phải cư xử như một kẻ thô lỗ.

Raymond nhìn chòng chọc vào mặt con trai, một nụ cười mỉm nơi khóe môi.

Thô lỗ với ai kia?

Đầu tiên là với con gái của Camille.

Vậy là Manon. Con đã quên tên con bé rồi sao?

Vâng, với Manon, nếu bố thích vậy hơn.

Ôi, nhưng bố có thích gì hơn đâu.

Được rồi, chúng ta hãy tới đó thay vì mải mê phỏng đoán được không?

Chúng ta còn phải xử lý một chi tiết nữa, Raymond lẩm bẩm, một chi tiết không hề nhỏ đâu. Con tính vận chuyển tro cốt của bố bằng thứ gì vậy? Không phải lại trong một cái bị đâu nhé!

Thomas nhìn xung quanh. Chiếc túi du lịch của anh quá to, nó sẽ thu hút sự chú ý. Anh vào phòng ngủ rồi lục tìm trong các ngăn tủ tường.

Con tìm thấy rồi, anh nói trong lúc quay trở lại phòng khách cùng một chiếc túi vải có in những chữ cái đầu của một hiệu sách, bố anh cho rằng nó quá tầm thường.

Nó kín đáo, vả lại đây có phải bộ lễ phục của bố đâu, Thomas nhắc.

Raymond kiểm tra bên trong túi để xem nó có sạch không. Thấy đã đến giờ, ông quyết định bình tro cốt của mình sẽ yên vị trong đó.

---❊ ❖ ❊---

Xe thả họ xuống trước cổng khuôn viên. Thomas tiến bước trên lối đi rồi dừng lại cách nhà lưu tro cốt chừng năm mươi mét.

Ta làm gì bây giờ?

Ta đi dạo thôi, bố anh đáp.

Ta đi dạo á?

Con bị lãng tai trước tuổi hả? Đi dạo khảo sát, cụm từ ấy quá phức tạp với con sao?

Chính xác thì con khảo sát gì mới được chứ? Vả lại hãy nói năng tử tế với con, đáng lẽ con phải được yên thân ở nhà con tại Paris thay vì khảo sát như bố nói.

Có lẽ vậy, nhưng như thế thì chán chết.

Bởi vì bố thấy chỗ kia thì đầy sức sống chắc?

Đừng có đúng như trời trồng ở đây, trông sẽ có vẻ mờ ám đấy. Tới ngồi xuống băng ghế này đi, dùng điện thoại, đếm cừu, tỏ vẻ thật tự nhiên, bố chỉ yêu cầu con có thế thôi.

Thomas giận dữ nhìn bố rồi tới ngồi trên một băng ghế giữa bãi cỏ, đối diện với lăng. Anh cầm iPhone và xem tin nhắn. Serge thông báo với anh rằng bạn gái của cậu ta đã trở về ngôi nhà chung, nhưng ngày hôm qua họ vẫn cãi lộn. Philippe cung cấp cho anh những thông tin khác về chuyến quay phim. Cậu ta nóng lòng được cho anh xem những cảnh quay ban đầu. Mẹ anh lo lắng vì không thể gọi được cho anh và hỏi có phải anh lại lên đường đi lưu diễn mà quên tới ôm hôn bà không.

Cả họ cũng không lùi bước trước điều gì, Raymond thích thú nói khi xuất hiện trở lại bên cạnh anh.

Bố đang nói về ai vậy?

Những người thiết kế nên cái ghế nơi con đang đặt bàn tọa. Con hình dung được không, đây cũng là một bình đựng tro cốt. Bố hình dung họ phải trộn tro cốt với xi măng. Gã Gerald tội nghiệp này bị bó bột vĩnh viễn rồi. Đấy, nhìn tấm bảng nhỏ kia xem, bố có bịa gì đâu, con thử đọc đi.

Thomas cúi xuống đọc dòng chữ khắc trên băng ghế.

DÀNH ĐỂ YÊU THƯƠNG TƯỞNG NHỚ GERALD FILMOORE (1949-2008), NGƯỜI YÊN NGHỈ NƠI ĐÂY.

Nhân tiện, có lẽ người này đã dành cả đời để đứng, Raymond thì thào.

Thomas ngẩng lên. Manon đang quan sát anh từ lối vào lăng.

Con nghĩ con bị phát hiện rồi, anh thì thào.

Đến lúc rồi, bố anh nhẹ nhõm đáp.

Cô ấy không ngừng nhìn con, Thomas lo lắng nói tiếp.

Manon bước về phía anh, dừng lại trước băng ghế rồi hỏi cô có thể ngồi được không. Cô có vẻ xáo trộn, cứ đan các ngón tay vào nhau mà không nói lời nào. Thomas cũng lặng thinh, ngập ngừng không biết có nên bắt chuyện hay không.

Anh đã tìm thấy hạnh phúc của mình rồi sao? cô nói, phá tan bầu không khí im lặng.

Thật lòng mà nói, tôi không thực sự tìm kiếm nó ở đây.

Anh hy vọng khiến cô mỉm cười, nhưng không được.

Có chuyện gì không ổn sao? Thomas gặng hỏi.

Tôi đang lo an táng mẹ tôi, mọi chuyện đang rất tốt đẹp.

Như thế là trớ trêu ư? Đúng vậy, dĩ nhiên rồi.

Như thể mất mẹ còn chưa đủ tàn nhẫn, tôi còn phải lo hoàn thành những tâm nguyện cuối cùng của mẹ. Mẹ không thổ lộ những tâm nguyện ấy với bố tôi, mà với chính tôi! Liệu bố mẹ chúng ta có nên nghĩ đến việc giúp chúng ta dễ sống hơn đôi chút khi lên kế hoạch cho cái chết của chính họ không?

Cô nói với đúng người rồi đấy, Thomas chỉ đáp có thế.

Xin lỗi vì đường đột, nhưng thời gian gấp lắm rồi. Hôm qua tôi đã không nằm mơ, mà đúng là anh đã nói với tôi anh là nhạc công phải không? Anh chơi loại nhạc cụ nào vậy?

Tôi là nghệ sĩ dương cầm.

Vậy thì trời đã cử anh tới rồi!

Tôi đảm bảo với cô là không phải vị ấy đâu, mặc dù...

Xin đừng nghĩ tôi là kẻ cơ hội, nhưng tôi có một việc quan trọng muốn nhờ anh, Manon quay sang anh và tuyên bố. Dĩ nhiên tôi sẽ trả công cho anh.

Dạng công việc gì vậy?

Sáng nay, nhạc công chơi đàn ống mà chúng tôi đã thuê bị lên cơn kịch phát, lại còn đúng vào hôm nay mới tệ chứ!

Ông ấy cũng chết rồi sao?

Không, không phải dạng kịch phát đó đâu, đúng ra là một cơn mất trí đột ngột. Theo những gì bạn ông ấy vừa kể với tôi qua điện thoại, ông ấy đã hét toáng lên rồi vừa la hét vừa chạy khỏi phòng tắm như bị ma đuổi vậy, rồi ông ấy trượt chân ngã. Gãy một chân và choáng váng. Tóm lại, anh có thể thế chân ông ấy được không? Tôi không biết điều gì khiến anh cười vậy.

Gãy một chân và thế chân, tôi xin lỗi, căng thẳng thật đấy.

Thomas đưa mắt nhìn về phía Raymond, bố anh đang cạy móng tay, cố giấu vẻ hài lòng.

Không cần nhìn tôi như vậy đâu, Manon chống chế. Tôi nhờ anh việc này bởi vì tôi chẳng còn cách nào khác. Bố tôi suy sụp mất!

Bố tôi cũng vậy, nhưng muộn hơn một chút, tin tôi đi.

Tôi cứ tưởng ông ấy đã...

Mà bố cô đang ở đâu nhỉ? Thomas cắt ngang.

Ông ấy đang dự lễ hỏa táng, Manon đáp, đoạn ngoái đầu.

Mắt cô nhìn mông lung về phía cuối công viên, nơi mái một tòa nhà biệt lập nhô lên sau hàng rào cây bách.

Tôi không thể, cô thổ lộ, giọng đượm buồn.

Thôi được rồi, Thomas nói, nhưng tôi không nhận tiền công đâu. Tôi phải chơi những gì nào?

Đột nhiên, Manon dựa đầu vào vai anh, mắt nhòe nước. Thomas an ủi nhưng không dám cầm tay cô. Anh lấy từ túi ra một gói khăn giấy rồi chìa cho cô.

Cô cầm đi.

Manon lau mắt rồi nhìn anh chằm chằm.

Có chuyện gì vậy? Thomas hỏi.

Một cảm giác đã-từng-gặp. Đi thôi, tôi sẽ chỉ chỗ cho anh.

Họ tiến về phía lăng. Raymond theo họ sát gót, nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Dọc đường, Thomas bỗng quay lại để lấy chiếc túi vải anh để quên cạnh băng ghế.

---❊ ❖ ❊---

Manon dẫn anh tới chỗ đàn ống rồi lập tức bỏ anh lại đó. Những khách mời đầu tiên đã xuất hiện khiến lời giải thích của cô về tiến trình buổi lễ bị rút ngắn. May sao, nghệ sĩ đàn ống đã để lại các bản dàn bè trên bục, xếp theo thứ tự, cùng tờ giấy miêu tả chi tiết đến từng phút những bản nhạc mà anh phải diễn tấu. Thomas muốn tập luyện một chút, nhưng cử tọa đã bắt đầu vào vị trí bên dưới mái vòm. Anh cúi xuống bàn phím, lần mò để tìm ra một chuỗi các nút có chức năng chuyển đổi âm thanh. Vĩ cầm, trompet, ghi-ta, clarinet, bộ gõ và ô-boa... Đàn ống điện tử có thể mô phỏng cả một dàn nhạc. Anh thận trọng nhấn phím biểu thị một cây đại dương cầm rồi đánh một hợp âm hoàn hảo.

- Không tệ, anh thì thầm trong lúc chỉnh âm lượng.

Bàn chân anh bỗng chạm phải chiếc túi vải đựng bình tro cốt của bố anh, Thomas vội vàng đem giấu ra sau bàn thờ trước khi trở lại chỗ ngồi. Anh tiếp tục làm quen với nhạc cụ bằng cách lướt các đầu ngón tay trên bàn phím, cố gắng làm việc đó thật kín đáo.

---❊ ❖ ❊---

Căn phòng đã kín người. Khách mời đứng dậy để mặc niệm trong im lặng. Manon đang chờ ở cửa. Cơn gió nhẹ khiến chiếc váy mỏng cô đang mặc khẽ rung động. Cô nhanh chóng quay nhìn về phía Thomas, hai mắt đỏ hoe, rồi ra hiệu cho anh biết buổi lễ bắt đầu.

Bản nhạc đầu tiên anh chơi là Ánh trăng của Debussy và vì đã diễn tấu nó nhiều lần, anh không cần nhìn đến bản nhạc. Những ngón tay anh chuyển động thoải mái, dùng nhịp độ uể oải để tháp tùng tro cốt của Camille nhập lăng. Ông Bartel giao bình tro cốt cho con gái, cô đặt nó lên bàn thờ. Rồi ông tiến về phía bục và long trọng ngâm nga những câu thơ của Lamartine.

Giúp gì ta, hỡi cảnh vật tiêu điều?

Hỡi núi, rừng, sông tĩnh mặc mến yêu. Vầng một bóng mà đất trời yên lặng. Hoa lá, cỏ cây cũng cảm nhận nỗi buồn.

Mặt trời mọc hay mặt trời đang tắt, tôi dửng dưng theo vầng nhật vẫn xoay. Sớm hay chiều, âm u hay trong lành, đều vô nghĩa, tôi chẳng cần ánh sáng.

- Thưa các bạn hữu lâu năm, chúng ta hội tụ ở đây để tiễn đưa vợ tôi về nơi an nghỉ cuối cùng...

Thomas tranh thủ quãng thời gian nghỉ ngơi hợp thức ấy để tìm bố anh trong phòng. Raymond đã chọn cho mình chỗ ngồi ở hàng ghế thứ ba, mắt dán chặt vào ban thờ, xúc động ra mặt.

Trong khi ông Bartel kết thúc bài diễn văn, Thomas

[1] cúi xuống tờ giấy chỉ dẫn. Anh cất tờ nhạc đầu tiên đi và kinh ngạc khi trông thấy tờ thứ hai.

- Này, anh thì thầm, Gloria của Vivaldi, bằng dương cầm?

Chợt nhớ ra nhạc cụ mình đang chơi được trang bị nhiều trình biến âm hơn một cây đàn Steinway, anh ấn nút “Vĩ cầm”, tò mò muốn biết kết quả ra sao.

Và anh thích mê, những hợp âm anh đánh trên phím đàn làm cả dàn vĩ cầm ngân vang trong một hòa âm hoàn mỹ. Thomas lao vào một màn diễn tấu hăng say, kiểm soát hoàn hảo nhịp điệu trúc trắc và phóng túng của bản dàn bè. Còn lâu anh mới hết ngạc nhiên, bởi đúng vào lúc cần tới sự tham gia của dàn hợp xướng, các khách mời đứng dậy và bắt đầu hát Gloria, gloria, gloria, gloria, in excelsis Deo, như thể họ đã làm điều này cả cuộc đời.

Thomas càng thêm phần hào hứng, anh có cảm giác đang chỉ huy một dàn nhạc, một trong những giấc mơ lớn nhất của anh, và kết quả thật tuyệt vời. Tuyệt vời đến nỗi đến cuối bài, cả phòng vỗ tay tán thưởng. Và vì đã quen với việc này, anh đứng dậy rồi kính cẩn nghiêng mình, trước ánh mắt tức giận của ngài Bartel.

Rồi đến lượt một người bạn cũ của Camille lên phát biểu đôi lời. Ông ta nói về bà bằng những từ ngữ âu yếm, ngưỡng mộ và vô cùng hóm hỉnh, tin chắc rằng bà đang quan sát họ từ “trên cao kia”.

Thomas không lắng nghe thêm nữa và đặt tờ thứ ba lên giá. Anh khựng lại khi đọc những khuông nhạc đầu tiên.

Anh lập tức khẽ ra hiệu cho Manon, rồi vẫy mạnh hơn nhằm thu hút sự chú ý của cô.

Ta có cảm giác nhạc công dương cầm đang gọi cháu, một khách mời nói khẽ.

Manon vẫy lại Thomas rồi rốt cuộc cũng hiểu ra rằng anh đang cần cô. Trong khi người bạn cũ của Camille tiếp tục bài phát biểu, cô kín đáo đứng dậy rồi tới chỗ Thomas, anh thì thầm vào tai cô:

Tôi e là phần tiếp theo có sự nhầm lẫn...

Không có sự nhầm lẫn nào đâu, tôi đảm bảo với anh, mọi thứ đang diễn ra đúng như dự kiến.

Thomas đưa mắt về phía bản dàn bè.

Thực sự là Stayin’ Alive sao?

Tôi chưa kịp báo trước để anh biết. Mẹ tha thiết muốn có một tang lễ tươi vui, đúng như hình ảnh về bà. Giống như những đám rước ở New Orleans, khi âm nhạc kéo anh vào một thế giới khác, một cuộc đời khác, cô nói, nơi tất cả những giấc mơ dang dở của anh sẽ thành hiện thực. Mẹ không mê jazz, nhưng bà từng là một nữ hoàng sàn nhảy. Điều này có phần kỳ quặc, nhưng hồi ấy là thế. Ban đầu bố tôi không đồng ý, nhưng tôi vẫn kiên quyết và các bạn của mẹ cũng vậy, thế nên rốt cuộc ông ấy đành nhượng bộ. Anh đừng lo, mọi chuyện sẽ diễn ra ổn thỏa, và anh đang chơi xuất sắc đấy, thật hoàn hảo, hoan hô anh.

Chỉ đến lúc Manon quay về chỗ ngồi, Thomas, cho tới lúc ấy vẫn mải miết với âm nhạc, mới nhận ra các khách mời đã cởi bỏ những chiếc áo khoác và áo đi mưa lỗi mốt, để lộ những trang phục còn lỗi mốt hơn, nhưng nhất là không thể tin nổi.

Một phụ nữ ngồi hàng ghế thứ hai bó chặt người trong trang phục áo liền quần của thập niên bảy mươi, người đàn ông ngồi kế bên, quần ống loe màu xanh lá, người ngồi bên phải ông này, sơ mi cổ bẻ ve nhọn màu cam kết hợp quần ống bó màu xanh lơ rực rỡ. Bên trái, một phụ nữ mặc váy suông, đằng sau bà là một chiếc sơ mi ánh bạc, một bộ com-lê kẻ ca rô to, một áo tay phồng phủ trang kim ánh bạc. Bên rìa hàng ghế thò ra những chiếc quần tất lưới màu sắc nổi bật. Đây đó có những đôi găng vàng rực, những cặp kính quá khổ hoặc hình cánh bướm, những chiếc cà vạt đính trang kim, những chiếc mũ phớt và lưỡi trai lấp lánh, tưởng như anh đang lạc giữa lễ hội hóa trang.

Ban nãy con nói gì ấy nhỉ? À phải rồi... là bố con mình đâu có đến một bữa tiệc bất ngờ, bố anh ngồi trên ban thờ ranh mãnh lên tiếng.

Bóng đèn sàn nhảy bắt đầu quay ở trung tâm đỉnh vòm, chiếu những tia lấp lánh lên các mặt tường, các cửa kính. Các bình tro cốt chứa trong các ô kính được chiếu sáng.

Khi Manon khẳng định Dignité.com đưa ra cả một danh mục các dịch vụ hết sức đa dạng, cô ấy đã không hề đùa, Thomas gật đầu thừa nhận.

Nói cho cùng, anh ở đây là để thay thế nghệ sĩ đàn ống và chơi nhạc theo yêu cầu của Manon, và anh thực sự kinh ngạc khi các khách mời đẩy ghế lui lại và bắt đầu nhảy trên nền giai điệu YMCA.

Ngài Bartel cũng nhảy, còn Raymond, vì không muốn bị ra rìa nên đã nhập hội với đám đông, nhún nhảy đánh hông tứ tung, và trước ánh mắt sửng sốt của con trai, ông nháy mắt với anh.

Bầu không khí thật khó tin, Thomas chơi liên tiếp các bản nhạc đúng theo trình tự ghi trên tờ hướng dẫn: Let's All Chant , Just an Illusion , Hangin' There Baby , Ring My Bell , Don't Leave Me This Way , Heaven Must Have Sent You , I Am So Excited , và tiết mục đinh của buổi lễ: I Will Survive .

Rồi khách mời tập hợp lại trước ban thờ, đối diện với bình tro cốt và trong một tràng vỗ tay rần rần. Mũ nón khăn quàng bay tung lên không trung.

img

CHÚ THÍCH

[1] 1. Bản dịch của Phạm Nguyên An.

« Lùi
Tiến »