Ghost in love

Lượt đọc: 1067 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Lễ hội kết thúc, các khách mời rời lăng rồi tiến về phía căn phòng nơi họ được phục vụ bữa ăn nhẹ. Thomas sắp xếp lại các bản dàn bè, không chút vội vã, chờ đến lúc anh chỉ còn một mình.

Raymond muốn chờ anh ở bên ngoài vì sợ tính dễ kích động của ông sẽ làm rối loạn chuỗi sự kiện, nhưng cũng để canh chừng xung quanh nữa, ông khẳng định thế. Nhưng trên thực tế là để khỏi phải dự vào những gì con trai ông sắp tiến hành.

Khi các cuộc trò chuyện sau cùng đã nhỏ dần phía xa xa, Thomas liền lại gần ban thờ.

Giờ thì anh phải hành động thật nhanh. Mở bình tro cốt của Camille, lấy lại bình tro cốt của bố mà ban nãy anh đã cất giấu, chuyển dời tro cốt rồi kín đáo chuồn đi.

Anh đặt tay lên nắp bình, tự hỏi liệu phải nhấc nó lên hay xoay vặn. Một động tác kéo nhẹ khiến nó xê dịch.

- Anh đang làm gì vậy? Manon hỏi.

Thomas giật nảy mình, anh không nghe tiếng cô bước vào. Anh vội vàng đóng nắp bình lại, nhưng không thể đóng chặt hẳn, thế nên anh ngoái nhìn rồi đặt hai bàn tay lên ban thờ, biến cơ thể mình thành bờ lũy.

Tôi đang tỏ lòng kính trọng mẹ cô, anh ấp úng.

Thật tế nhị quá, cảm ơn anh, nhưng tôi vẫn cần đến anh.

Để chơi đàn chăng?

Không, không cần nghệ sĩ dương cầm, mà cần anh. Tôi không chịu nổi cảnh phải ở một mình giữa những con người này nữa.

Cô có muốn tôi đưa cô về nhà không?

Tôi đang mơ được về nhà đây, nhưng nếu tôi bỏ đi bố tôi sẽ giết tôi mất. Anh sẽ nhận lời đồng hành cùng tôi một chút chứ? Thậm chí anh không cần trò chuyện với tôi đâu. Chỉ cần ở bên tôi... để người ta khỏi tới tỏ lời chia buồn với tôi, bởi vì đến đây là tôi chạm ngưỡng giới hạn cuối cùng rồi.

Xin hứa, tôi sẽ không rời cô nửa bước cho tới khi các khách mời đánh chén xong đống bánh kia, và nếu họ vẫn nán lại, chúng ta sẽ ứng biến.

Có thể anh sẽ thấy những gì tôi sắp nói với anh là kỳ cục, nhưng tôi thực sự có cảm giác đã từng gặp anh rồi.

Thomas vẫn lặng im.

OK, tôi thừa nhận, chuyện này hơi kỳ cục, Manon nói luôn.

Không hề. Chúng ta đi nào, bố cô đang đợi cô còn tôi đã không có gì bỏ bụng từ sáng tới giờ, thẳng hướng quầy buffet thôi.

---❊ ❖ ❊---

Thực khách đã tề tựu đông đủ trong một phòng khách rộng rãi với nhiều màu sắc rực rỡ. Bức chân dung khổng lồ của Camille chễm chệ trên nóc một lò sưởi giả. Trong ảnh bà hẳn đang ở độ tuổi năm mươi, và Thomas khám phá ra khuôn mặt người phụ nữ từng khiến bố anh trúng sét ái tình, người phụ nữ đã cùng ông duy trì một tình yêu qua thư tín suốt hơn hai chục năm ròng rã.

Manon lấy cho Thomas một đĩa đồ ăn vặt rồi bước vội về phía anh trước khi một phụ nữ đứng tuổi ăn vận sặc sỡ, nét mặt đượm buồn tiến lại gần cô.

Mẹ cô đẹp lắm, anh nói đoạn nhón lấy một chiếc bánh macaron.

Bà đẹp rạng ngời, và như thế tốt hơn nhiều. Nhan sắc rồi sẽ phôi phai, nhưng nụ cười thì không bao giờ rời bỏ mẹ tôi ngay cả khi bà không còn tỉnh táo nữa. Mẹ đã ra đi từ lâu trước khi qua đời. Những tháng cuối cùng, bà gọi tôi là cô. Khi thì bà nhầm tôi với nữ y tá, lúc thì nhầm là cô giúp việc, những ngày tệ hại lại nhầm với đứa con gái mà bố tôi từng có với một phụ nữ khác. Bà gào lên rằng tôi sẽ không chiếm được vị trí của con gái bà đâu, cái đứa con gái bất hiếu chẳng bao giờ tới thăm bà. Thế rồi đôi khi, gương mặt bà sáng rỡ và tôi có cảm giác bà nhận ra tôi, ngay cả khi bà vẫn giam mình trong im lặng. Rốt cuộc tôi sẽ chịu tang được thôi. Tôi xin lỗi, cách nói chuyện của tôi thực sự lan man quá...

Cô đừng lo, cô có thể dốc bầu tâm sự, tôi ở đây là vì thế mà.

Tôi không nghĩ anh đến San Francisco để dự lễ tang của mẹ và càng không phải để nâng đỡ tôi. Anh sẽ có những kỷ niệm tuyệt vời về chuyến đi để kể với mọi người. Tôi hy vọng ít ra anh có thể cười vang về chuyện này.

Nếu không có cô thì chẳng được vậy đâu, tôi hứa với cô như vậy.

Anh chơi dương cầm giỏi thật đấy. Khi anh nói mình là nhạc công, tôi cứ nghĩ anh khoe khoang thôi. Ở đây ai cũng tự nhận mình là nghệ sĩ, nhưng lần này thì tôi nhầm to.

Tôi chẳng có tài xuất chúng gì đâu, đó là nghề của tôi ấy mà, Thomas nhún vai đáp.

Thật kỳ diệu khi có thể diễn đạt cảm xúc của mình mà không cần nói ra thành lời.

Nhưng cô còn chưa nói tôi biết cô làm nghề gì.

Vì anh có hỏi tôi đâu.

Vậy thì tôi đang hỏi cô đấy.

Thợ làm bánh, tôi vui khi thấy anh thích những chiếc bánh macaron tôi làm, ăn một mạch tám cái thì không phải chuyện đùa đâu!

Thợ làm bánh ư?

Anh thầy có vấn đề gì sao?

Không, chỉ vì cô là thợ làm bánh đầu tiên mà tôi gặp-

Xin lỗi, tôi xạo anh đấy. Tôi có một hiệu sách gần Union Square. Và làm ơn rủ lòng thương, đừng hỏi tôi thích tác giả nào nhất, điều đó sẽ phá hỏng mọi chuyện.

Điều đó sẽ phá hỏng gì kia?

Cuộc trò chuyện của chúng ta vốn chẳng có ý nghĩa gì cả, nhưng nó giúp tôi quên đi mình đang ở đâu và vì sao.

Raymond đứng sững trước bàn đồ ăn, ông giậm chân vẻ sốt ruột và Thomas hiểu chính là vì anh. Anh cáo lỗi với Manon, anh sẽ chỉ rời đi một lát để lấy thêm đồ ăn và hứa sẽ trông chừng để không ai lại gần cô.

Anh ra chỗ bố rồi chất đầy vào đĩa những lát bánh mì kẹp cuối cùng trông không còn ngon lành cho lắm.

Khi nào con tán tỉnh xong, và đừng nói với bố điều ngược lại nhé, từ chủ hiệu sách có lẽ sẽ khơi gợi điều gì đó trong con chứ?

Bố rình mò con sao?

Bố dạo quanh thôi, bởi vì có ai trò chuyện với bố đâu. Bố đã cố gắng quan tâm đến cuộc trò chuyện của ngài Bartel, nhưng việc đó vượt quá sức chịu đựng của bố. Camille qua đời cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, vì gã này buồn tẻ muốn chết. Được rồi, chủ hiệu sách... hiệu sách... điều này vẫn không nhắc con nhớ ra gì sao?

Những cuốn sách?

Tuyệt, bố con ta đi đúng hướng rồi đấy. Khi mua sách xong, người ta thường cho chúng vào đâu để mang về nhà nhỉ? Một cái túi! Và một cái túi có thể đựng thứ gì khác đây? Tro cốt của bố mà con đã quên bên trong lăng đấy!

Ôi khỉ thật!

Đúng như con nói.

Con đi lấy nó ngay đây.

Có lẽ bố sẽ khẩn khoản xin con làm vậy nếu người gác đền đã dùng chìa khóa lăng lại. Bố hy vọng đầu giờ chiều ông ấy sẽ lại mở ra. Giờ thì con có thể quay lại tán tỉnh bỡn cợt bao lâu tùy thích, con đã chôn xong bố mình rồi.

Chuyện đó thì con đã làm cách đây năm năm!

Lại còn hỗn xược nữa chứ, đúng lúc đấy. Dẫu sao thì ngay lúc này, chiến dịch bình di cốt vẫn là một thất bại.

Chiến dịch bình di cốt, thật ư?

Nhưng Raymond đã biến mất và Thomas nhíu mày.

Anh nói chuyện với ai vậy? Manon hỏi trong lúc lại gần anh.

Với chính mình, nỗi cô đơn của nghệ sĩ dương cầm ấy mà...

Một bà bạn của Camille bước đến và tự rót cho mình một cốc to vang trắng, bà ta đội một bộ tóc giả tết kiểu Phi với những sắc màu huyền ảo và nháy mắt với họ trước khi đi ra xa.

Tôi hình dung rằng đám tang của bố anh hẳn phải giống với thông lệ hơn.

- Đúng thế, giống như một bản giao hưởng còn dang dở vậy.

---❊ ❖ ❊---

Một giờ trôi qua. Khách mời lần lượt ra về. Khi phòng khách gần như vắng tanh, Thomas nhận ra ngài Bartel vẫn đang ngồi trên ghế, ánh mắt thất thần.

Tôi có cảm tưởng bố cô đang cần cô đấy, anh khẽ nói với Manon.

Đến lượt cô nhìn ông.

Ông không chịu nổi việc tới dưỡng đường thăm bà. Hoặc có lẽ ông không thể chịu nổi ý nghĩ một người đàn ông kiên cường như ông lại không biết cách giữ vợ bên mình. Trước giờ bố tôi luôn có được những gì ông muốn, không gian lận, không dối trá, cũng chẳng nịnh nọt luồn cúi, chỉ nhờ sức mạnh ý chí và cách ông tiến hành. Điều khá hiếm gặp ở mức độ thành công này. Sự cương trực khiến tính cách của ông không hề dễ dãi, nhưng tôi chưa từng biết ai chính trực như ông. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ hiểu được cuộc sống lứa đôi của bố mẹ mình. Họ yêu thương, tôn trọng nhau, thậm chí ngưỡng mộ nhau, nhưng vẫn vô cùng xa cách; không có chút dịu dàng âu yếm nào giữa họ, điều này thật vô lý, mẹ thì vui vẻ đến thế. Hân hoan với cuộc sống đến mức tôi thường tự hỏi họ có điểm gì chung. Nhưng có vẻ như trái dấu thì hút nhau. Bố mẹ anh gắn bó keo sơn chứ?

Tôi cũng không hiểu gì về chuyện ấy, ít nhất là mãi cho tới dạo gần đây. Họ đã chia tay mười năm trước khi bố tôi qua đời và chính là sau khi chia tay họ lại hòa thuận đến lạ. Họ thường xuyên ăn tối cùng nhau. Mẹ thích đi cùng bố, bố khiến mẹ cười vang, còn mẹ thì an ủi bố.

Một trong hai người đã làm lại cuộc đời ư, hay có lẽ là cả hai người họ?

Họ chưa từng xóa bỏ cuộc sống chung ấy chứ, vấn đề là ở chỗ đó.

Điều đó không ngăn cản tôi ganh tị với anh; có lẽ tôi thích như thế hơn nhiều, và tôi tin chắc mẹ tôi cũng vậy; bố tôi hết sức bảo thủ, không thể có chuyện ly hôn được. Nhưng anh nói đúng, tôi sẽ ra chăm sóc ông, cô thở dài. Tôi không biết cảm ơn anh thế nào đây.

Về điều gì? Đã lâu lắm rồi tôi không được vui như thế... Dĩ nhiên, ý tôi là khi chơi đàn ấy.

Đúng là dù anh không khéo thì người ta vẫn chẳng tài nào giận được, Manon mỉm cười kết luận.

Cô chăm chú nhìn anh hồi lâu, ngập ngừng trước khi mời anh ăn tối vào ngày hôm sau, hoàn toàn thiện chí, cô nói rõ. Nhưng Thomas đáp ngày mai anh lên máy bay rồi. Anh phải quay về Paris rồi lại bay sang Warszawa để trình diễn vào tối thứ Bảy.

Đến đây thì tôi thực sự ganh tị với anh, Manon thổ lộ.

Vì được ngủ trong các khách sạn thảm hại và buổi sáng thức giấc mà không biết mình đang ở thành phố nào sao?

Vì được đi đây đi đó, được chia sẻ tài năng của mình với một công chúng bị chinh phục.

Nếu công chúng bị chinh phục, có lẽ bụng tôi đã không thắt lại vì nỗi sợ đám đông trước khi bước lên sân khấu. Tôi không biết khán giả nào khó tính hơn khán giả tới nghe nhạc cổ điển. Lần nào tôi cũng có cảm giác như đang tham dự một cuộc thi, như thể khán giả có bản dàn bè đặt sẵn trên đầu gối, dò ngón tay theo từng khuôn nhịp để không bỏ qua cho tôi nốt sai nào dù nhỏ nhất... Điều gì ngăn cô đi đây đi đó vậy?

Những năm gần đây thì là mẹ tôi.

Nhưng giờ thì cô tự do rồi mà?... Cô nói đúng, sự vụng về của tôi khiến người ta khó mà thông cảm được.

Chúng ta có thể trao đổi số điện thoại. Biết đâu đấy, có khi lòng ganh tị lại thôi thúc tôi tới Paris tham quan... giờ đây khi tôi tự do rồi, cô tinh nghịch nói thêm.

Người này bấm số điện thoại của mình trên di động của người kia. Manon lại nhìn anh chăm chú lần nữa.

Anh chưa từng sống tại San Francisco ư? cô gặng hỏi.

Chưa. Cô sống ở đâu tại Pháp?

Miền Nam, nhưng hồi đó tôi còn nhỏ quá nên chỉ giữ được những hình ảnh hiếm hoi. Vũng tàu Beaulieu, một ngôi nhà kiểu Hy Lạp ở cuối một bán đảo, một tiệm pizza trên cảng, mà thực ra, tôi không biết những ký ức này có thuộc về tôi thật không hay tôi chỉ được nghe kể lại. Để tránh cái nóng mùa hè, chúng tôi về nghỉ ở Bretagne nhưng đến đây thì còn mù mờ hơn. Ký ức mơ hồ về một trường luyện ngựa nơi mẹ dẫn tôi tới cưỡi ngựa lùn, một trường đua ngựa nữa mà tôi ghét, có vẻ như vậy, nơi đám ngựa gỗ vô hồn khiến tôi sợ chết khiếp, và tôi suýt thì quên...

Một tiệm bánh kếp!

Đúng thế! Mà sao anh biết?

Ở Bretagne mà, tôi biết khá rõ nơi ấy, Thomas vội đáp.

Tôi ba hoa chích chòe kinh khủng, không phải sao?

Chẳng có gì kinh khủng ở đây cả.

Có mà, tôi im đây. Tôi nên để anh tận hưởng buổi tối cuối cùng ở đây, anh mất thời gian ở nơi thê thảm này như vậy là đủ rồi. Thượng lộ bình an nhé, tôi hứa sẽ gọi cho anh khi nào tôi quyết định làm một chuyến hành hương trên những con đường tuổi ấu thơ.

Raymond thể hiện sự nôn nóng bằng cách đứng ở cửa phòng tiếp khách mà ngáp liên tục. Thomas ra gặp ông rồi họ cùng nhau tiến về phía nhà lưu tro cốt.

Con bé này ba hoa khiếp thật! Raymond thốt lên.

Cô ấy không muốn ở một mình, vào một ngày như thế này, chuyện đó dễ hiểu thôi, phải không ạ?

Thế bố con bé, hắn ta không giúp được gì sao?

Con đi lấy túi xách rồi chúng ta về thôi.

Chúng ta hãy hy vọng Camille vẫn ở trên ban thờ, sẽ là lúc này hoặc không bao giờ.

Thế nhỡ bà ấy không còn ở đó nữa thì sao?

Bố sẽ phải kiểm tra các nơi, cho tới khi biết họ đã để cô ấy ở đâu.

Con cũng có thể tìm hiểu thông tin, như vậy sẽ đơn giản hơn chứ, phải không?

Và hết sức kín đáo nữa, như thế khi con phá quầy kính mà đánh cắp bình tro cốt của cô ấy, thậm chí họ chẳng cần truy lùng xem ai đã thực hiện phi vụ nữa.

Thomas tiến về phía lăng mà không bình luận gì.

Một viên cảnh sát canh gác trước cửa ngăn không cho anh vào. Họ trao đổi vài câu và Raymond thấy anh quay bước, tay không quay lại chỗ ông.

Lại có chuyện gì thế?

Thomas giải thích với ông những gì anh vừa được biết. Chiều nay người ta an táng một người thân của thị trưởng. Và trong khi chuẩn bị phòng ốc, các nhân viên của Dignité.com đã phát hiện ở chân ban thờ một gói khả nghi. Bộ phận gỡ mìn đang kiểm tra xem nó chứa thứ gì.

Đây đúng là lần đầu tiên người ta nghĩ bố là một quả bom đấy.

Bố đừng tự phụ quá sớm như thế, con sẽ giải thích với họ mọi chuyện.

Raymond giơ tay ngăn anh lại.

Con sẽ không giải thích gì với họ hết; ít ra là không chừng nào cảnh sát còn hiện diện. Rất có thể đám cao bồi mặc sắc phục đó sẽ bắt giữ con rồi trục xuất con trên chuyến bay đầu tiên.

Vì một chiếc túi vải sao?

Vì đã đưa bố con du lịch tới Mỹ, sau khi ông ta chết. Bố không nghĩ chuyện này hợp pháp cho lắm đâu.

Và chỉ đến lúc này bố mới bận tâm chuyện đó?

Muộn còn hơn không, không phải người ta vẫn nói thế sao?

Bố có kế hoạch gì không?

Chưa, chúng ta sẽ nghĩ thêm. Con đi dạo trong thành phố đi, bố sẽ ở lại đây và gặp lại con ngay khi biết thêm gì đó.

Bố làm thế nào để di chuyển vậy?

Thực sự bây giờ không phải lúc đâu!

Được thôi, đầu giờ tối chúng ta gặp lại nhau ở căn hộ vậy.

[1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10]

img

CHÚ THÍCH

[1]

[2]

[3]

[4]

[5]

[6]

[7]

[8]

[9]

[10]

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang