Ghost in love

Lượt đọc: 1069 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Giám đốc Dignité.com đã có mặt trong phòng tiếp khách, vẻ mặt mệt mỏi. Thoạt tiên, Manon nghĩ ông đang trưng ra vẻ mặt hợp hoàn cảnh, nhưng đây lại là chuyện khác, ông muốn nói chuyện riêng với bố con họ trong phòng làm việc.

Ngài Bartel và con gái đi theo ông trong tâm trạng lo lắng. Bartel e sợ người ta sẽ yêu cầu ông một khoản thưởng thêm, và ông đã nhất quyết sẽ từ chối. Ông đã ký một bảng dự toán và sẽ chỉ dừng lại ở đó.

Giám đốc mời họ ngồi xuống ghế, vẻ mặt còn thiểu não hơn.

Tôi không biết nói với các vị chuyện này thế nào, ông thông báo bằng giọng gần như run rẩy. Chưa từng xảy ra chuyện thế này. Chúng tôi đang làm tất cả những gì thuộc thẩm quyền của mình để tìm ra những tên tội phạm.

Tội phạm gì vậy? ngài Bartel hỏi.

Ai đó đã phá vỡ dấu niêm bình đựng tro cốt của bà nhà, ông ta cố ra vẻ trịnh trọng.

Tôi không hiểu, Manon tiếp lời.

Một hoặc nhiều cá nhân đã cố gắng mở nó ra, nhưng các vị yên tâm, sau khi kiểm tra tỉ mỉ, các bộ phận của chúng tôi kết luận rằng chúng đã không đạt được mục đích.

Sẽ thật tử tế nếu ông cung cấp cho chúng tôi những chi tiết đầy đủ hơn, ngài Bartel ra lệnh. Những cá nhân nào, và những bộ phận nào vậy?

Chúng tôi đã giao bình tro cốt đó cho người đứng đầu bộ phận hỏa táng. Ông ấy xem xét nó bằng kính lúp. Dấu niêm tuy rạn nứt nhưng chưa vỡ hẳn, điều này chứng tỏ nắp bình chưa bị mổ ra. Đây mới chỉ là một mưu toan xâm phạm.

Mới chỉ là sao! ngài Bartel nhắc lại. Kẻ nào đã làm điều này?

Ngay lúc này, chúng tôi chưa biết gì hết, nhưng chúng tôi đang tích cực điều tra, hai vị cứ yên tâm.

Ông không nghĩ rằng có thể chỉ là một trong các nhân viên của ông đánh rơi nó sao? Manon gợi ý, những mong xoa dịu vấn đề.

Không thể nào! viên giám đốc phẫn nộ.

Còn ai đó cố gắng mở một bình đựng tro cốt thì có?

Cũng không phải, nhưng ngay cả trong trường hợp hình dung ra một hành vi bất lực đến vậy, điều không thể tưởng tượng nổi, thì dấu niêm sẽ phải bị vỡ. Thế mà, như tôi đã nói ban nãy đó...

-... nó bị nứt, nhưng chưa vỡ hẳn, Manon thay ông ta nói nốt câu.

Vợ tôi đang ở đâu? ngài Bartel hỏi.

Để đền bù thiệt hại, chúng tôi đã tặng bà nhà một trong những vị trí đẹp nhất ở nhà lưu tro cốt, trong tòa nhà ngay cạnh phòng làm việc của tôi. Một tủ kính tuyệt đẹp ở hàng thứ ba tính từ dưới sàn lên, đối diện cửa sổ, và như vậy là có tầm nhìn ra công viên. Đây là những ô đắt nhất, nhưng dĩ nhiên chúng tôi sẽ lo khoản chênh lệch.

Tôi cho ông hai mươi tư giờ để tìm ra cho tôi những tên khốn đã làm việc đó, đây là một sự sỉ nhục! ngài Bartel phẫn nộ.

Hoặc một tai nạn, Manon nhấn mạnh. Ai có thể làm một việc như vậy, và nhằm mục đích gì chứ? Chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả, vả lại tro cốt của mẹ không bao giờ ở một mình.

Chúng tôi có một hướng điều tra, viên giám đốc nói tiếp, không màng đến những gì Manon ám chỉ. Một trong những nhân viên làm vườn của chúng tôi đã trông thấy một người đàn ông lảng vảng xung quanh.

Đã xảy ra chuyện gì khi chúng tôi rời lăng? ngài Bartel hỏi.

Như thường lệ sau mỗi lễ tang thôi. Ngay khi vị khách cuối cùng rời đi, một trong các nhân viên của chúng tôi tới tìm bà Bartel để đưa bà về chỗ ở mới rồi đóng cửa phòng lại. Chính vào lúc đó anh ta đã nhận thấy sự xâm phạm.

Ai là vị khách cuối cùng rời khỏi đó?

Viên giám đốc nhún vai, ông ta lờ đi, còn Manon kiềm chế để không nói cô chính là người sau cùng rời khỏi lăng cùng Thomas, và càng không nói cô đã bắt gặp anh đứng gần bình tro cốt của mẹ cô. Cái người đã tận tụy thế chỗ nghệ sĩ đàn ống, đã diễn tấu Debussy và Gloria của Vivaldi với độ nhạy cảm đến thế, đã nhận lời làm bạn đồng hành tin cậy của cô suốt buổi chiều, sẽ không đời nào có một hành vi như vậy... nhưng sự vụng về của anh có lẽ không chỉ dừng lại ở lời nói, anh có thể vô tình đánh đổ bình tro lắm chứ. Cô lập tức hình dung nỗi sợ hãi của anh lúc ấy, và thật ngu ngốc, điều này lại khiến cô mỉm cười. Một nụ cười không thoát khỏi mắt bố cô, cũng chẳng giúp ông bình tĩnh nổi.

Con chắc chắn đây là một tai nạn, cô nhắc lại đoạn đứng lên. Hai người biết câu ngạn ngữ này chứ: bất cứ tội ác và tên tội phạm nào cũng có sẵn động cơ từ trước. Và trong trường hợp của chúng ta thì động cơ sẽ là gì đây? Đánh cắp tro cốt chăng? Vô lý!

Giờ con là thám tử sao? Ông Bartel nổi giận.

Không cần phải phiền đến một thám tử, ông ta sẽ có cùng kết luận với con thôi. Giờ thì nếu bố không giận, con sẽ đi mặc niệm lần cuối trong ngày trước di cốt mẹ con và sau đó, con sẽ đi hít thở không khí trong lành. Bố gắng bình tâm lại đi ạ, tối nay con sẽ tới nhà bố ăn tối. Cái nơi tuyệt vời với tầm nhìn ra công viên ấy ở đâu nhỉ? cô hỏi bằng giọng châm chọc.

Giám đốc Dignité.com lập tức gọi điện cho trợ lý, yêu cầu anh ta đi cùng cô Bartel. Anh ta thực thi trong im lặng tuyệt đối trước khi để cô lại một mình.

---❊ ❖ ❊---

Manon cảm thấy yên lòng khi nhìn thấy ô kính.

- Rốt cuộc mẹ con mình cũng được ở riêng với nhau rồi. Kỳ lạ thật, mẹ à, nhưng con có cảm giác mẹ vẫn đang ở đây. Những tháng vừa rồi, mẹ cũng đâu có nói nhiều hơn hôm nay. Con muốn được biết rằng mẹ lại được tự do biết bao, tự do đến nơi mẹ muốn, có lẽ còn xa hơn nữa, với điều kiện thi thoảng mẹ quay trở lại thăm con. Con nguyện dâng tặng những thứ con trân quý nhất đời này để mẹ nghe thấy lời con... Chính anh chàng nghệ sĩ dương cầm của con đã đánh đổ bình tro cốt của mẹ, phải chăng đó là một dấu hiệu mẹ gửi đến con? Thêm một trò đùa của mẹ để khiến con hiểu rằng mẹ đã trở lại là chính mình chăng? Dẫu sao đi nữa, mẹ cũng đã thắng trong cuộc đổi chác, tầm nhìn nơi này đúng là tuyệt đẹp.

---❊ ❖ ❊---

Ông Bartel đợi người làm vườn trong văn phòng của giám đốc. Lời khai của người này chẳng có gì thuyết phục. Sáng sớm nay, một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, mặc lễ phục màu đen, đã dạo trong công viên trước khi ngồi xuống một băng ghế. Người làm vườn có cảm tưởng anh ta nói chuyện một mình, chuyện vốn chẳng có gì đáng ngạc nhiên ở nơi này. Ít lâu sau, một cô gái tới tìm anh ta.

Thế nào kia, tìm anh ta ư? Ông Bartel nhắc lại.

Cả hai người họ lại đi về phía lăng, ngay trước khi buổi lễ bắt đầu, người làm vườn kết luận.

Cần phải tìm ra anh ta, Ông Bartel ra lệnh.

Ngồi trên một băng ghế đâu phải là phạm tội, viên giám đốc nhắc, vả chăng có vẻ như người đàn ông ấy là khách mời của các vị.

Bạn bè chúng tôi chẳng có ai trông như thế cả. Nhưng tôi sẽ kiểm tra lại danh sách ngay khi về tới nhà. Tuy nhiên, tôi chờ câu trả lời từ phía các vị muộn nhất là vào ngày mai.

Ông Bartel rời văn phòng mà không buồn chào cả viên giám đốc lẫn viên trợ lý, người làm vườn lại càng không. Nhưng chỉ lát sau ông đã quay lại với một yêu cầu nữa.

---❊ ❖ ❊---

Thomas không cưỡng lại được mong muốn đi ngang qua Symphony Hall một lần nữa. Anh dừng một lúc trên các bậc tam cấp, mơ ước ngày nào đó được nhìn thấy công chúng vội vã bước trên đó để tới nghe anh trình diễn, rồi anh nhằm hướng Union Square, một quảng trường rộng lớn bao quanh là những cửa hiệu sang trọng, những phòng trưng bày nghệ thuật, những cửa hàng dành cho du khách và những thẩm mỹ viện. Một ốc đảo sang trọng chỉ cách những vỉa hè phố O’Farrell nơi người ta ngủ ngay trên mặt đường có vài bước chân.

Thomas quan sát cây cột dựng giữa quảng trường, một vị thần Hy Lạp đứng co một chân đang chĩa mũi đinh ba lên trời.

Đó là Nike, nữ thần Chiến Thắng, Raymond giải thích sau khi đột ngột xuất hiện không báo trước.

Thomas giật nảy mình rồi vừa nhìn bố vừa buột ra một tiếng thở dài.

Bố làm con sợ à?

Bố nghĩ sao cũng được! Nhưng bố làm cách nào vậy?

Nàng ấy khá dễ nhận ra mà và khá đẹp theo tiêu chí hồi ấy; nàng ta giữ thăng bằng mới khéo léo làm sao!

Con đang nói về những lần bố xuất hiện kia!

Mù tịt luôn. Bố có hỏi con làm thế nào để bước đi không? Mỗi người có mánh riêng. Bố đến rồi đi tùy thích. Bức tượng được dựng để vinh danh chiến thắng của đô đốc Dewey trước quân Tây Ban Nha trong trận Manila. Một trong những mũi nhọn của cây đinh ba đại diện cho Tổng thống McKinley, bị ám sát sáu tháng sau khi khánh thành công trình này. Roosevelt kế nhiệm McKinley và đề tặng cho McKinley một trong những mũi nhọn. Một cái kết mang tính lịch sử và không thể bác bỏ, nếu lúc sinh thời McKinley không phải một mũi tên thì sau khi chết ông đã trở thành như thế.

Con không biết bố lại thông thạo San Francisco đến vậy, Thomas kinh ngạc.

Những gì bố vừa kể con nghe được ghi trên bệ tượng cả đấy. Điều này khiến bố nghĩ tới khái niệm kỳ lạ của con người về sự bất tử của mình. Một bức tượng, mới buồn làm sao.

Có lẽ không phải ai cũng may mắn có thể quay trở lại gặp con trai mình.

Con nói đúng, đó là một may mắn, và nếu con vẫn hy vọng dẫn dụ bố nói ra điều con muốn nghe thì con đang bướng bỉnh vô ích đấy. Được rồi, nếu con đã chơi xong trò du khách thì bố con ta tới ngồi trên mấy bậc tam cấp này đi, chúng ta cần nói chuyện.

Thomas đi theo bố và ngồi xuống gần một người đàn ông đang chơi ghi ta.

Họ đã tịch thu bình đựng tro cốt của bố! Giám đốc của Dignit gì đó bố không rõ phát cáu vì người ta có thể bỏ rơi một người thân thích của mình như vậy. Nghe ông ta than vãn, bố có cảm giác mình là một đứa trẻ vài tuổi ranh bị bỏ lại trên bậc tam cấp nhà thờ. Trợ lý của ông ta thì bênh vực con khi đoán rằng những người có hoàn cảnh sống bấp bênh không thể trả tiền cho một phần mộ xứng đáng với tên gọi ấy nên đành phó thác cho thiện chí của họ. Rồi tay giám đốc trả lời rằng dẫu sao những đối tượng được nói đến ấy cũng không thiêu xác trong lò của họ! Bố mặc xác mấy cái lò, đó là một nỗi nhục! Trong lúc chờ đợi, tay đó đã khóa trái cửa nhốt bố trong phòng làm việc của hắn. Một bác sĩ phẫu thuật kiên cường như bố nằm trong tủ hốc tường! Bố đã làm gì mà đáng bị như vậy?

Con nghĩ thành ngữ vẫn được dùng trong trường hợp này là “Vậy ta đã làm gì phạm đến Chúa Lòng Lành?”...

Bố đã bảo con để cho Chúa Lòng Lành yên đi mà, và nhất là đừng có nhắc đến ngài nữa. Bố đang nói với con về sự thất bại, nhưng đến mức này thì đúng là một thảm họa.

Tin tốt lành, đó là chúng ta đã tìm lại được tro cốt của bố, ngày mai con sẽ đi đòi lại. Chuyện không nghiêm trọng đến thế đâu.

Đến lượt bố hỏi con đang sống trong thế giới nào vậy? Con sẽ kể họ nghe cái gì đây? Kể là con lên đường đi nghỉ cùng hài cốt của bố con mà không có chút chứng từ hợp pháp nào sao? Và con có thể làm gì để chứng minh hũ tro đó là của con chứ?... của bố con, chỉ là cách nói thôi... con sẽ cầu xin họ tin lời con sao? Con có biết những người ngoại quốc trong cái đất nước này bị đối xử thế nào từ khi họ bỏ phiếu bầu cho tên mafia lạm dụng thuốc tẩy màu tóc đó không? May ra thì họ tống cổ con về nước, tệ hơn thì họ sẽ liên hệ với sự cố nho nhỏ liên quan tới bình tro cốt của Camille và con sẽ lập tức bị bắt giữ.

Sự cố nho nhỏ nào vậy?

Có vẻ như sau mưu toan bất thành ở cuối buổi lễ, con đã đóng nắp lại không được chặt. Bố không biết là cái bình có một dấu niêm, con đã làm nứt nó, và họ đã nhận thấy mưu toan đánh cắp. Chẳng phải Arsène Lupin muốn đâu!

Thomas trợn tròn mắt và bố anh ngạc nhiên khi thấy hai má anh đỏ ửng.

Con gái bà ấy biết chưa? anh lo lắng.

Rất có thể. Nhân tiện, mắt con bé màu gì vậy? Raymond chất vấn.

Hoàng ngọc, Thomas đáp, sao thế ạ?

Hoàng ngọc... Cứ thử bắt bố tin là con đã quên tên con bé đi!

Con không quên, nhưng con chẳng thấy có gì liên quan cả.

Bố là bố con, nhưng bố từng ở tuổi con, và nếu không chết mê chết mệt Manon, con sẽ không để ý con bé đến thế đâu. Đồng tử trong mắt con bé, điều này có nhắc con nhớ gì không? Bố thì bố kệ xác mấy viên hoàng ngọc của con. Táo không rụng xa cành đâu, con trai ạ, cho dù nó có lăn đi để càng rời xa cành càng tốt.

Chết rồi mà bố vẫn huyên thuyên. Con kịp để ý màu mắt cô ấy vì con đã ở cùng cô ấy suốt hai giờ đồng hồ, và để giúp bố, phòng khi bố đã quên điều đó.

Thật hả?

Người chơi ghi ta bắt đầu chơi ca khúc Tôi sẽ được giải thoát của Bob Dylan. Và Raymond cam đoan rằng không phải tình cờ mà ông ta xuất hiện ở đó.

Được lắm, con thừa nhận mình đã sai và con sẽ sửa chữa sai lầm đó. Đêm nay con sẽ quay lại nhà lưu tro cốt, tìm cách đột nhập phòng làm việc đó, phá tủ rồi đưa bố về Paris.

Như thế nguy hiểm quá, Thomas ạ, bố không thể để con làm vậy. Sai lầm chính là đã kéo con vào chuyện này. Trò đùa kết thúc rồi. Vả chăng, bố không muốn quay trở lại nhà mẹ con đâu, bố đã quá tuổi rồi. May ra thì họ sẽ đặt bố ở đâu đó không xa Camille, tệ hơn thì họ sẽ rải tro cốt của bố. Công viên này vẫn đậm chất ngoại lai hơn thư phòng bụi bặm nơi bố trú ngụ suốt năm năm qua.

Theo con biết thì sẽ chẳng chết ai đâu.

Đừng có thô thiển, được không con! Dẫu sao đấy cũng sẽ là một vụ trộm, lại còn ở nơi thờ cúng nữa chứ. Nếu bị bắt gặp, con sẽ không thể biện minh cho hành động của mình, càng không thể thỉnh cầu lòng khoan hồng của quan tòa. Khi đưa con tới San Francisco, bố đã hy vọng giúp con thực hiện giấc mơ xưa cũ là biểu diễn tại Mỹ một ngày nào đó, chứ không phải để cả hai chúng ta gặp lại nhau trong chốn ngục tù.

Người chơi ghi ta không thể chịu đựng cái gã nói chuyện một mình này thêm nữa. Ông ta thu dọn đồ đạc rồi tới ngồi ở một chỗ xa hơn.

Thomas lại im bặt, quan sát một cặp du khách đang tay trong tay dạo bước.

Chuyến đi này đâu phải một sai lầm. Và bố đã bảo con “thà chết còn hơn ở lại cái nơi thảm hại này”.

Chính xác, nhưng vì con vừa lưu ý bố một cách hết sức tế nhị, chuyện này đã xong rồi. Con có cả cuộc đời phía trước, con yêu, bố không để con mạo hiểm đâu.

Còn con, con không để mặc bố ở đây đâu. Sau này con biết kể thế nào với các cháu nội của bố chứ? Là con đã bỏ mặc ông nội chúng đúng vào lúc ông cần con nhất sao?

Con đang có bầu hả?

Đôi khi bố ngốc thật đấy.

Có lẽ vậy, nhưng bố cưa đổ mẹ con chính nhờ những sự ngớ ngẩn đó đấy. Đừng bao giờ bỏ lỡ cơ hội nói một lời hóm hỉnh, đặc biệt là trong những tình cảnh khó khăn.

Ít ra thì văn phòng đó cũng ở tầng trệt chứ ạ? Thomas hỏi.

Tầng trệt, cửa sổ thứ ba, tòa nhà đầu tiên bên trái. Bố thừa nhận chuyện này thật bất ngờ quá sức mong đợi, Raymond ngây thơ đáp.

Vậy thì sau nửa đêm chúng ta sẽ thực hiện phi vụ.

Raymond khoác vai con trai.

Con nói đúng, chuyến đi này chẳng có gì là sai lầm hết. Nhưng bố muốn con hứa với bố một điều.

Trước tiên, hãy nói con biết là hứa chuyện gì, sau đó chúng ta sẽ xem xét.

Con sẽ quay trở lại San Francisco một ngày nào đó. Con sẽ chơi đàn trên sân khấu của Symphony Hall và đến cuối buổi hòa nhạc, khi công chúng hoan hô con, con sẽ nghĩ đến bố.

Lần nào lên sân khấu con cũng nghĩ tới bố mà.

Raymond nín thinh giây lát.

Đáng lẽ bố con ta phải dành nhiều thời gian bên nhau hơn, ông nói. Là đôi bạn thân nhất trần đời. Bố muốn là hình mẫu đối với con, dạy dỗ uốn nắn con theo hình tượng của bố, truyền thụ cho con những giá trị của bố, mà điều này lại đòi hỏi phải giữ một khoảng cách nhất định. Tội lỗi kiêu căng của một người đàn ông cứ ngỡ cuộc đời mình là mẫu mực. Nhưng những gì con làm được vượt quá mọi kỳ vọng của bố. Bố chưa bao giờ thổ lộ đủ với con là bố hãnh diện về con đến mức nào. Không chỉ về con lúc trưởng thành, mà ngay từ khi con còn nhỏ. Sự quyết tâm của con, lòng can đảm của con, sự quan tâm con dành cho người khác, và ánh sáng trong mắt con khiến bố nghĩ rằng mọi chuyện đều có thể.

Thôi mà bố.

Hãy dẹp bỏ tính e thẹn đang ngăn chúng ta nghe thấy những điều quan trọng đi. Bố không còn nhiều thời gian đâu, bố cảm thấy mình đang dần tan biến rồi. Vậy nên bố muốn con nghe bố và hứa với bố điều ấy.

Thomas nhìn bố mình đăm đắm rồi hứa.

img
« Lùi
Tiến »