Ghost in love

Lượt đọc: 1071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Thomas rảo bước băng qua Union Square, tiến về phía những cửa hiệu phía cuối quảng trường rộng lớn.

Chúng ta đi đâu thế? Raymond hỏi.

Mua cho con một bộ trang phục dạ hội, Thomas đáp.

Trong một cửa hàng bán đồ thể thao ư?

Để đi ăn trộm, tốt hơn hết là mặc trang phục đen tuyền tựa màn đêm và thoải mái hơn bộ đồ con đang mặc một chút.

Arsène xoay xở vụ trang phục đỉnh lắm đấy, Raymond khẽ nói.

---❊ ❖ ❊---

Sau một quãng dừng ngắn tại căn hộ phố Green để Thomas thay đồ, họ nhờ tài xế thả xuống cách nhà lưu tro cốt sáu con phố. Một mánh để tránh bị nghi ngờ mà Raymond đã học được qua truyền hình. Họ đợi tài xế đi xa rồi mới bắt đầu cuốc bộ. Đến đoạn giao cắt giữa phố Geary và phố Beaumont, Raymond bỗng dừng lại khi ngang qua tiệm Chez Mel.

Một quầy ăn phục vụ thực khách ngồi trong ô tô đúng nghĩa này! ông thốt lên, vẻ mặt ngất ngây như một cậu nhóc trước biển hiệu đèn neon màu xanh da trời. Hệt như ta thường thấy trong những bộ phim thập niên năm mươi. Tới đây nào, sẽ vô cùng phi lý nếu con để bụng rỗng mà hành động, chỉ còn thiếu mỗi nước con khiến chúng ta lên cơn chóng mặt ngất xỉu nữa thôi.

Thomas nhìn đồng hồ đeo tay, chưa tới nửa đêm và mặc dù câu nói của bố anh có hơi ác ý, ông cũng không hoàn toàn sai. Anh mở cánh cửa tiệm phục vụ đồ ăn trong xe rồi nhận thấy bài trí bên trong không tệ chút nào.

Một dãy ô ngăn với các ghế dài giả da màu xanh lục chạy dọc cửa kính, những chiếc ghế dựa đồng bộ kê quanh bàn formica, những chiếc ghế xoay dáng cao dọc quầy bar và dựa vào một cây cột là chiếc máy hát tự động rực rỡ sắc màu.

Mau tới mà xem này! Raymond hét. Giá bố có thể nhảy cùng mẹ con trên nền nhạc Rock Around the Clock nhỉ. Con có tiền lẻ không?

Thomas lục tìm trong túi rồi nhét một xu 25 cent vào khe. Ca khúc của Bill Haley vang lên trong phòng và các thực khách đang ngồi bên quầy ngoái lại vẻ thích thú. Hai bố con ngồi vào một ô. Một nữ phục vụ bàn mặc áo suông màu hồng đeo tạp dề trắng mang thực đơn ra cho Thomas rồi rót cho anh một tách cà phê.

Bố tìm lại được tuổi hai mươi lăm rồi, Raymond thốt lên trong lúc ve vuốt băng ghế dài.

Hồi đó bố thường xuyên đến những quán ăn thế này sao?

Thứ Năm nào bố cũng tới rạp chiếu phim và suốt buổi chiếu bố thường mơ được ăn tối trong một nơi như thế này. Khi rời khỏi phòng chiếu cùng bạn bè, bọn bố lang thang trên vỉa hè, ngực ưỡn căng, tự cho mình là những ngôi sao. Thế giới quỳ rạp dưới chân bọn bố. Con không hình dung được bố hạnh phúc thế nào khi được ở đây đâu. Đây là lần đầu tiên bố nhìn thấy chỗ này ngoài đời thực chứ không phải trên màn ảnh.

Thomas nhìn bố và lại thấy ông trẻ ra thêm. Là vì ông đã thực hiện được một giấc mơ, hay giống như lời ca khúc Rock Around the Clock, thời gian đã được tính lùi cho ông?

---❊ ❖ ❊---

Họ tới trước cổng công viên lúc quá nửa đêm và Thomas nhận ra là nó cao hơn nhiều so với trong trí nhớ của anh. Trên các chấn song không có chỗ nào để đặt chân. Cũng không thể bám vào các mũi nhọn trên cùng để trèo qua mà không chuốc lấy nguy cơ bị xiên.

Giá mà bố có thể để con đứng lên vai, Raymond lẩm bẩm. Nhược điểm này khiến bố điên mất.

Ở vào địa vị bố, con sẽ không phàn nàn gì đâu, Thomas càu nhàu. Nhưng con rất sợ là cuộc phiêu lưu phải dừng lại ở đây.

Anh tiến về phía một trong hai cây cột đá dùng làm khung cổng và nhận thấy những cái hốc giữa các khối đá.

Có thể được đây, anh nói đoạn thử trèo qua.

Cẩn thận kẻo ngã gãy cổ nhé, bố anh lo lắng chờ anh bên kia cánh cổng.

Nhưng Thomas đã trèo qua và nhảy xuống bãi cỏ ướt.

Họ tiến về phía dãy nhà hành chính. Raymond mở đường, trông chừng để không gặp phải người bảo vệ nào đang đi tuần, Thomas theo chân ông. Bố chắc chắn là cửa sổ này chứ?

Chắc như bố là bố con vậy, và bố con ta giống nhau như hai giọt nước.

Thomas tìm một cục đá trong bồn hoa để đập vỡ ô kính.

Chúng ta hãy hy vọng là không có chuông báo động.

Raymond ra hiệu cho anh dừng tay.

Khoan đã! Bố nghe thấy tiếng động, con nấp đi. Bố sẽ xem là cái gì.

Nơi duy nhất có thể ẩn nấp là sau băng ghế mà anh nhìn thấy giữa bãi cỏ, nhưng trước đó cần phải băng qua bãi cỏ trống. Mảnh trăng lưỡi liềm tỏa sáng đủ để người ta phát hiện một cái bóng trong công viên. Thomas không có lựa chọn nào khác ngoài nằm xoài ra giữa hai khóm hồng. Gai hồng cào xước hai mắt cá chân và hai cẳng tay khiến anh phải cắn chặt môi để nén cơn đau.

Tốt rồi, báo động giả thôi, hẳn là bố đang mơ, hoặc là một loài gặm nhấm nào đó, Raymond vui vẻ thông báo khi quay trở lại. Thật điên rồ, tự nhiên tai bố lại thính thế. Gần như thính quá mức nữa. Ơ mà con đang ở đâu thế?

Ở đây ạ, Thomas vừa càu nhàu vừa đứng lên.

Con làm cái quái gì dưới đất thế?

Hai bàn tay con đang tứa máu đây, con sẽ tha hồ mà phong độ trong buổi hòa nhạc tới đây!

Raymond liếc qua vết thương rồi ngước mắt nhìn trời.

Vài vết trầy xước vớ vẩn thôi mà, sao con có thể yếu đuối vậy chứ!

Bố đã kiểm tra xem có chuông báo động không chưa? Thomas nói tiếp trong lúc xoa xoa hai cổ tay.

Được nhờ vả tử tế như thế thì bố chạy đi kiểm tra đây.

Raymond men dọc tòa nhà về phía cửa chính. Thomas cảnh cáo ông, và ông nhìn anh, vẻ thận trọng, trước khi mỉm cười ranh mãnh.

Dĩ nhiên rồi! ông thốt lên: "Tại sao lại chọn cách phức tạp trong khi ta có thể làm đơn giản nhỉ!"

Ông quay lại rồi xuyên qua tường với một vẻ tự nhiên khiến người ta chưng hửng.

Thomas cố kìm cơn sốt ruột. Lát sau, bố anh nghiêng người qua cửa sổ.

Đêm đẹp trời, không phải sao? ông nói vẻ mơ màng, chống khuỷu tay vào lan can để quan sát bầu trời.

Bố có thể tập trung trong lúc con mạo hiểm tính mạng vì bố được không?

Bố đang muốn cho bầu không khí bớt căng thẳng, làm gì mà con càu nhàu vậy? Được rồi, tuy không phải một chuyên gia, nhưng sau khi kiểm tra tỉ mỉ, bố không phát hiện thấy gì giống chuông báo động cả. Không có công tắc trên các ô cửa kính hay cửa ra vào, cũng không có máy dò thể tích.

Bố cũng am hiểu ra phết nhỉ.

Bố đã cho lắp đặt một hệ thống chuông báo động tại nhà mẹ con sau khi bố ra đi mà. Đến cuối cuộc hôn nhân, bố không giúp được gì nhiều cho mẹ con nữa, nhưng ít ra sự hiện diện của bố cũng khiến mẹ yên tâm. Gã lắp đặt hệ thống đó lại cứ thao thao bất tuyệt. Vậy bây giờ con đập vỡ ô kính này, hay bố phải lập một bảng dự toán trong lúc bố ở đây?

Thomas đề nghị bố tránh sang bên, điều này khiến ông thích thú vô cùng.

Một cú chọi đá, ô kính vỡ tan, ô cửa sổ mở toang, một động tác uyển chuyển để đu vào và rốt cuộc Thomas cũng hạ cánh vào phòng làm việc của giám đốc Dignité.com.

Là trong chiếc tủ này ạ? anh hỏi, đoạn chỉ vào một tủ góc tường nằm gần cửa ra vào.

Bố yên nghỉ giữa một xấp hóa đơn và một đống tờ rơi quảng cáo, thế mà bọn họ dám lấy tên là Dignité kia đấy!

Thomas chờ cho mắt quen với cảnh tranh tối tranh sáng trước khi chuyển sang hành động. Anh vớ một con dao rọc giấy bằng bạc khối trên bàn làm việc rồi cậy ổ khóa bằng một động tác dứt khoát. Cánh cửa tủ đột ngột mở toang, thiếu chút nữa thì long khỏi bản lề.

Con không được nhẹ tay cho lắm nhỉ. Sáng mai, chỉ cần bước vào văn phòng là tay giám đốc sẽ hiểu ra mọi chuyện.

Con nghĩ ô kính vỡ hẳn sẽ cho ông ta manh mối, Thomas uể oải đáp.

Thomas quan sát bình tro cốt đặt trên giá với vẻ nhẹ nhõm vô hạn.

Dẫu sao con cũng thật lạ, con có vẻ vui sướng trước tro cốt của bố hơn là khi bố xuất hiện trong thư phòng nhà mẹ con.

Bố có thể coi mọi chuyện là trò đùa nếu bố muốn, chứ con thì không hề đùa khi nói với bố là con sẽ không bỏ bố lại đây.

Bố thường đùa một cách ngu ngốc, đôi khi người ta làm vậy vì không tìm thấy đủ lời lẽ để nói ra hết những gì chất chứa trong lòng.

Thomas nhặt lại cục đá đang nằm trên thảm.

Bố có muốn chúng ta một mũi tên trúng hai đích không? anh hỏi vẻ tư lự. Đã mạo hiểm đến mức này rồi, sao ta không đi tìm bình đựng tro cốt của Camille và hoàn tất nhiệm vụ nhỉ?

Raymond lướt tới tận cửa sổ, ông nhìn về hướng lăng.

Bởi vì cô ấy không còn ở đó nữa, ông thở dài. Bố đã cảm thấy điều này ngay khi bố con mình tới nơi. Chính vì vậy mà bố hơi hậu đậu đấy, bố xin lỗi.

Bà ấy đang ở đâu? Thomas hỏi.

Bố chịu. Chồng cô ấy hẳn đã đánh hơi thấy cái gì đó. Con giống bố đến thế kia mà, có lẽ điều này đã khiến hắn đề cao cảnh giác. Rõ ràng là cái gã gan lì ấy sẽ luôn giành phần thắng. Sau khi chia cắt bọn bố, hắn đã bắt cóc cô ấy một lần nữa. Ai biết liệu hắn đã rải tro cốt của cô ấy chưa. Dẫu sao chăng nữa, chúng ta cũng hoài công vô ích. Ta đi khỏi đây thôi. Ngày mai, con cứ lái xe đưa bố ra bờ biển. Chúng ta sẽ nói lời tạm biệt, lần này là thật sự. Bố không muốn quay về Paris, bố thích ở lại đây, nơi thoáng đãng, nơi Camille từng sống. Con hiểu bố không?

Còn con, con ở đâu trong kế hoạch của bố? Con sẽ tới đâu để tĩnh tâm mặc niệm mỗi khi cần trò chuyện với bố, con sẽ xin ai lời khuyên nếu bố không còn ở đó nữa?

Bố đã ra đi được năm năm rồi mà, Thomas. Kể từ đó con đã xoay xở rất tốt. Bố con ta sẽ gặp lại nhau trong âm nhạc của con. Một ngày nào đó, con sẽ chơi đàn cho một phụ nữ và sẽ xin lời khuyên của người đó, thế rồi sẽ đến lúc con chơi đàn cho các con con nghe. Đời là vậy, bố phải biến đi để nhường chỗ cho con chứ.

Raymond rời khỏi cửa sổ rồi lại gần Thomas, ông vòng tay ôm anh rồi mỉm cười dịu dàng.

- Nào, lau nước mắt đi, con trai. Chúng ta đừng lãng phí quãng thời gian còn lại bố con mình được ở bên nhau nữa. Bố con mình đã chơi đùa thỏa thích, đã có được những khoảnh khắc ngoài mong đợi. Bố đã đi khắp thế giới để dự hết hội nghị này đến hội nghị khác, nhưng hành trình đẹp đẽ nhất đời bố vẫn là làm bố của con.

---❊ ❖ ❊---

img
« Lùi
Tiến »