Ghost in love

Lượt đọc: 1072 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Manon đỗ xe trên vỉa hè đại lộ Sea Cliff. Con phố uốn lượn qua một trong những khu đẹp nhất thành phố. Những căn nhà được bao quanh bởi vườn tược tươi tốt đua chen về kích cỡ, từ đây người ta có thể nhìn ra bãi biển Baker và đại dương.

Viên quản gia chào đón Manon ở cửa rồi dẫn cô vào phòng ăn nơi bố cô đang chờ, trong bộ áo choàng ngủ.

Tiếp đón con gái mà bố ăn mặc lịch sự quá nhỉ.

Con đừng giận bố, nhưng tối nay bố không có tâm trạng để ăn vận lịch sự, điều này không có nghĩa là bố kém vui khi gặp con.

Ông Bartel bảo Manon ngồi vào bàn, bữa tối đã sẵn sàng từ nửa giờ qua và bà bếp đã tới hai lần để hỏi xem bao giờ mình mới có thể phục vụ bữa tối.

Manon lập tức đứng dậy bước tới ôm hôn bà. Térésa làm việc cho nhà Bartel đã nhiều năm đến nỗi bà không buồn đếm nữa. Bà đã chứng kiến Manon khôn lớn và cô luôn coi bà như một thành viên chính thức trong gia đình.

Bố cháu không làm khổ bác quá mức chứ? Manon thì thầm trong lúc ôm bà vào lòng.

Lúc này chính ông ấy mới là người đau khổ, Manon bé bỏng của ta ạ. Cá tính ông ấy mạnh, như mọi khi, nhưng ông ấy không thể hiện ra với ta. Cô cũng đến muộn đấy, cô ạ, như mọi khi.

Hôm nay là một ngày dài.

Ta biết, Térésa thở dài, nhưng mọi chuyện kết thúc, cô sẽ không phải dành các buổi chiều tại nơi thê thảm đó nữa. Ở nơi chốn hiện tại bà nhà sẽ khá hơn.

Nếu mẹ đang ở đầu đó, Manon tiếp lời.

Ô, rõ ràng là phải ở đầu đó chứ!

Bác có những mối liên hệ đặc quyền với trên đó sao? Manon hỏi bằng giọng trêu chọc.

Với trên đó thì không, nhưng trong cái nhà này chẳng có gì qua được mắt ta đâu.

Có lẽ cơn mệt mỏi khiến cháu mụ mẫm rồi, nhưng cháu không hiểu bác đang nói gì đâu.

Ta chẳng nói gì cả, bởi vì ta đâu có quyền nói, bà bếp vừa đốp lại vừa khéo léo rót thứ đựng trong nồi ra một liễn sứ. Nhưng ta thì nghĩ thế này, đó là làm vậy không tốt đâu.

Cái gì không tốt mới được chứ?

Chẳng có gì hết! Không hé lời nào đâu đấy nhé, đây là chỉ thị của bộ tổng tham mưu, đó là cách bà gọi ông Bartel mỗi khi ông khiến bà bực tức.

Chỉ thị nào kia ạ? Manon cố nài.

Cô ngồi vào bàn đi. Ta không muốn bỏ ngần ấy công sức để rồi các vị lại ăn đồ nguội tanh đâu. Và chú cá bơn tội nghiệp mà ta hết đưa vào rồi lại đưa ra khỏi lò sắp bị hoa mắt chóng mặt đến nơi rồi đấy. Sau bữa ăn, cô cứ làm những gì mình cho là tốt nhé. Thí dụ, nếu muốn vào thư phòng tìm một cuốn sách, thì cô cứ tự nhiên.

Tốt quá, giờ cháu sẽ tới đó!

Chắc chắn là không! Térésa kêu lên, cầm cánh tay Manon giữ lại. Trong thời chiến có lẽ cô sẽ là một giao liên vô cùng tệ. Nào, đi đi! Ra khỏi bếp của ta rồi quay lại chỗ bố cô đi.

Térésa nhìn cô vẻ lên án, như khi cô còn bé. Ngay cả khi lớn rồi, Manon cũng không cãi lệnh bác. Bản thân ông Bartel cũng rất hiếm khi dám mạo hiểm làm vậy.

Manon ngồi đối diện bố cô, rồi chờ cho Térésa lui ra sau khi phục vụ món súp đậu Hà Lan.

Bố nên bài trí lại. Mấy thứ giấy dán và gỗ lát tường này trông buồn thảm quá.

Cô ngước mắt nhìn về phía bức chân dung của tướng Sherman treo phía trên bệ lò sưởi, nó thường khiến cô sợ chết khiếp hồi còn bé.

Ba mươi năm nay ông ta chằm chằm nhìn con bằng ánh mắt tăm tối đó, bố không thể tìm ra một bức nào vui tươi hơn sao? Còn những tấm rèm thì chẳng bao giờ được kéo hẳn ra. Sống trong một khu phố sang trọng như thế này để làm gì nếu không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra bên ngoài?

Con muốn bày biện căn hộ của con thế nào thì tùy, nhưng hãy để cho nhà của bố được yên. Nghệ sĩ đàn ống mà con thuê cho buổi lễ là ai vậy? Ông Bartel hỏi.

Một nghệ sĩ đàn ống ạ, Manon đáp vẻ xa cách.

Anh ta có một cái tên chứ?

Dĩ nhiên rồi, nhưng con không biết cái tên đó. Sao bố hỏi vậy?

Anh ta rất hào hứng với việc chơi đàn. Nhiệt tình làm sao, hăng say làm sao, bạn bè của mẹ con đã vô cùng thích thú.

Con thấy hình như đó chính là điều mẹ mong muốn mà?

Có lẽ vậy, nhưng dẫu sao cũng có phần hơi quá. Con không hề biết cậu ta là ai hả?

Con phải biết sao?

Đúng là con đã khai quật cậu ta ở đâu đó. Bố đã gặng hỏi tay giám đốc Dignité.com và hắn trả lời bố là chính con phụ trách phần âm nhạc.

Không đúng, con đã gọi dịch vụ bên họ.

Lúc đầu thôi, nhưng nhạc công của họ không thể có mặt vì sáng nay ông ta bị tai nạn. Con biết chuyện vì con đã xử lý vấn đề này.

Tại sao người đàn ông này lại khiến bố quan tâm đến vậy?

Không phải ngày nào bố cũng an táng vợ mình và con biết là bố đam mê các chi tiết mà. Bố chỉ muốn biết anh ta là ai thôi. Cũng vì con đã dành trọn buổi tiếp đón để chuyện trò cùng anh ta, mà tuyệt không nói lời nào với bạn bè của bố mẹ. Như thế là thô lỗ lắm đấy.

Con cũng vậy, không phải ngày nào con cũng an táng mẹ. Con chán ngấy những câu lịch sự khách sáo và những lời chia buồn rồi. Nếu bố muốn biết mọi chuyện thì chính con đã nhờ anh ấy đừng rời con lấy một giây để không ai đến gần con, đúng thế đấy. Anh ấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và con mặc kệ bạn bè của bố mẹ nghĩ sao về chuyện này.

Anh ta không cho con biết tên, kỳ lạ thật đấy.

Con đâu có hỏi tên anh ấy!

Lại càng kỳ lạ hơn.

Rốt cuộc bố đang muốn gì vậy?

Con chưa trả lời câu hỏi của bố, tay nhạc công đó không xuất hiện bởi ý chí của Đức Thánh Linh, vậy con đã tìm thấy anh ta ở đâu?

Trong công viên, trên một băng ghế nơi anh ấy ngồi hát lầm rầm bằng một chất giọng khá hay và rất đúng nhạc, vậy nên con đã thử vận may. May thay con đã trúng độc đắc. Bố hài lòng chưa?

Ông Bartel sầu não nhìn con gái.

Con định từ giờ trở đi sẽ dành nhiều thời gian hơn ở hiệu sách phải không?

Bố có định từ giờ trở đi sẽ dành ít thời gian ở văn phòng hơn không?

Không cần trả lời bố bằng cái giọng ấy đâu. Con nên nghĩ tới việc mở một hiệu sách thứ hai, trong một khu phố khác, nghĩ đến chuyện lớn lên.

Con không trở thành chủ hiệu sách vì miếng cơm manh áo mà vì con thích đồng hành với những cuốn sách. Vả chăng, điều này nhắc con nhớ là con đang muốn mượn bố một cuốn sách.

Manon đẩy ghế đứng dậy rồi rời khỏi phòng ăn, để lại bố cô một mình bên bàn. Ngay từ đầu bữa ăn, cô đã không ngừng nghĩ đến những lời bóng gió của Térésa, nhưng chỉ đến lúc mở cửa thư phòng cô mới hiểu ý nghĩa của chúng.

Bình đựng tro cốt của mẹ cô đang chễm chệ trên đại dương cầm.

Manon lại gần nó trong im lặng tuyệt đối. Sự im lặng mà bố cô phá vỡ khi bước đến sau cô.

Mẹ con từng yêu âm nhạc biết bao, thế nên nơi này hợp với mẹ con hơn nhiều, con không thấy vậy sao?

Mẹ làm cái quái gì ở đây ạ? Manon kêu lên. Vậy là bố sẽ không bao giờ để cho mẹ yên.

Sau những chuyện diễn ra ở nhà lưu tro cốt, bố thà giữ cho mẹ con được an toàn.

Manon đột ngột thay đổi thái độ. Cô lại gần bố rồi nắm lấy hai bàn tay ông.

Bố ơi, bố thừa biết đó không phải lý do thực sự mà. Mẹ đã không thể ở lại trong ngôi nhà này nữa, bố chẳng thể làm gì khác được cả. Lúc này lại càng không. Bố đừng tự tra tấn bản thân nữa. Con hiểu bố quá mà, bố luôn hãnh diện rằng không có gì kháng cự nổi bố, nhưng bố hay bất kỳ ai khác cũng không đủ khả năng ngăn chặn diễn tiến căn bệnh của mẹ.

Bố chưa từng tới thăm mẹ, bố không chịu nổi cảnh mẹ không nhận ra bố nữa. Bố không thể hiểu tại sao bố lại yếu đuối như thế, chỉ đơn giản là bố không thể. Bố thường xuyên lấy xe, lái xe về phía ấy, để rồi lại quay bước ngay trước cửa phòng mẹ con. Thậm chí bố còn không có dịp xin mẹ tha thứ. Vậy nên, ban nãy khi về tới nhà, bố đã ngồi trên chiếc ghế này và...

Mẹ đã tha thứ cho bố rất lâu trước khi mẹ qua đời, Manon chen ngang khi nhìn thấy mắt bố cô đỏ hoe vì sầu muộn. Những lúc mẹ tỉnh táo, con và mẹ vẫn nhắc tới chuyện đó. Mẹ bảo con là mẹ thích như vậy hơn, là mẹ không muốn cho bố gặp mẹ ở đó. Mẹ không muốn để bố lưu giữ ký ức này về mẹ và thậm chí còn tự kết tội mình ích kỷ khi cấm bố tới đó.

Mẹ thực sự đã nói với con như vậy sao? ông Bartel hỏi.

Manon gật đầu xác nhận lời nói dối hiếu thuận này.

Hãy để con đưa mẹ về lại nơi mẹ nên an nghỉ, ở nhà lưu tro cốt chứ không phải trên đàn dương cầm của mẹ.

Ông Bartel đặt tay lên bình tro.

Không phải ngay lúc này, hãy để mẹ con ở đây thêm chút nữa, vài ngày nếu con đồng ý.

Vài ngày thôi nhé, Manon nhắc lại.

Không ai trong hai bố con có tâm trạng quay lại bàn ăn, Térésa đã đoán ra điều này trong lúc theo dõi đoạn đầu cuộc trò chuyện giữa họ từ ngưỡng cửa. Bà đã thu dọn bộ đồ ăn và vào thư phòng gặp họ để phục vụ trà.

Manon ngồi trên trường kỷ, bố cô ngồi trên ghế bành.

Cuốn sách nào vậy? ông Bartel hỏi.

Bố nói gì kia ạ?

Con muốn mượn bố một cuốn sách mà.

Manon đứng dậy rồi vờ tìm một cuốn sách trên giá.

Kỳ lạ thật, đôi khi con nói dối điêu luyện còn những lần khác lại hết sức thảm hại, ông Bartel nói, cơn yếu đuối của ông chỉ thoáng qua. Sáng mai bố sẽ làm cho ra lẽ với Térésa, ông nói tiếp.

Bố không được trách cứ bác ấy bất cứ điều gì đâu đấy, bác ấy làm thế vì muốn tốt cho bố thôi.

Bố nghĩ bố biết rõ hơn ai hết điều gì tốt cho mình.

Manon quan sát bình tro đang lấp lánh dưới ánh đèn trên đàn dương cầm.

Mẹ bị giam nhốt thế đủ rồi, cô khẳng định. Ngày mai con sẽ quay lại đây đón mẹ, bố con ta sẽ đi rải tro cốt của mẹ trên bờ biển, có lẽ đó là điều mẹ muốn. Rốt cuộc cũng được tự do.

Con thì biết gì về chuyện đó chứ? Mẹ con còn chẳng buồn để lại di chúc cho chúng ta. Nhờ một cô bạn của mẹ con, bố mới biết là mẹ con muốn được hỏa táng và nhờ con bố mới biết mẹ con muốn có cái cuộc biểu diễn kỳ cục mà bố đành chấp nhận đó... dù không muốn.

Bố kỳ thật, con cấm bố chỉ trích mẹ. Mẹ không thể dự liệu chuyện sắp xảy đến với mình. Bố thì lúc nào cũng muốn kiểm soát mọi chuyện, bố sẽ làm gì nếu hiểu ra rằng bố đang mất kiểm soát bản thân? Mẹ đã biết tỏ ra đúng mực đến tận phút cuối cùng, vậy còn hay hơn là một bản di chúc, bố không nghĩ vậy sao?

Bố không đồng ý để mẹ con đi đâu, ông Bartel đáp.

Mẹ đã đi rồi. Chẳng người đàn ông nào sở hữu được một người phụ nữ đâu, kể cả bố cũng không.

Đủ rồi đấy, bố không muốn bố con mình cãi nhau. Đối với cả hai ta, ngày hôm nay đã quá mệt mỏi rồi. Con về đi, bố sẽ tiễn con ra xe, ngày mai chúng ta sẽ bàn lại toàn bộ chuyện này, khi đã bình tĩnh trở lại.

Manon để cho bố tiễn cô ra tận chiếc Prius.

Có vẻ như con đang sưu tập chúng thì phải, ông Bartel thốt lên, giật tờ phiếu phạt cài trên kính chắn gió.

Manon lấy nó từ tay ông rồi ngồi vào sau vô lăng. Ông Bartel cúi xuống bên cửa kính xe.

Bố chắc chắn chính cái gã chơi đàn ống của con đã làm vụ đó.

Vụ nào ạ?

Con thừa biết bố đang nói đến chuyện gì mà. Bố muốn biết con đã gặp anh ta như thế nào.

Bố buồn cười thật. Hôm qua anh ấy dạo trong công viên rồi bọn con gặp nhau. Trò chuyện một lát, anh ấy có giới thiệu mình là nghệ sĩ dương cầm. Sáng nay khi tình cờ gặp lại anh ấy, con vừa biết chúng ta không còn nhạc công nữa. Anh ấy đã nhận lời giúp con một việc lớn, đúng kiểu quý ông hoàn hảo. Còn xảy ra chuyện kia là do một nhân viên hậu đậu, một tai nạn, chấm hết.

Và cái gã quý ông ấy làm gì trong công viên này hai ngày liền?

Thật ạ? Bố nghĩ mình là người duy nhất mất đi ai đó sao? Nhưng hẳn là bố có lý, anh ấy đã đặc biệt tới từ Paris để mở niêm bình đựng tro cốt của mẹ.

Từ Paris đến là thế nào vậy? Ông Bartel xẵng giọng hỏi.

Anh ấy là người Pháp. Giờ con có thể đi được chứ?

Manon chào bố rồi đóng cửa kính xe lại trước khi nổ máy.

Ông Bartel nhìn chiếc Prius đi xa dần trên phố.

Khi quay vào nhà, ông cất bình đựng tro cốt của Camille vào ngăn tủ tường của thư phòng rồi đặt đồng hồ báo thức trước khi lên giường nằm.

---❊ ❖ ❊---

Raymond đang ngồi trước màn hình tivi trong phòng khách. Thomas ngủ lơ mơ trong phòng ngủ.

Kênh Showtime đang phát một tập phim Ray Donovan.

Không tồi đâu, Ray ấy mà, con không thấy vậy sao? Raymond thốt lên, phát âm chữ R như một chữ w nuốt âm.

Bố đang huyên thuyên gì vậy? Con trai ông lẩm bẩm.

Rway, nghe trẻ hơn nhiều so với Raymond. Này, con nghe nhé: Rway cậu có muốn một chút vang không? Nghe hay ra phết đấy chứ, phải không? Ông hỏi vẻ thích thú.

Nhưng bố bao nhiêu tuổi rồi vậy? Thomas kêu lên.

À thật đúng lúc, tin tốt lành là bố chẳng còn tuổi tác gì nữa!

Thomas nhỏm dậy trên giường. Bố anh tìm cách đánh lạc hướng nhưng anh đâu có khờ. Mặc dù đã lấy lại được bình đựng tro cốt của ông, chuyến đi của hai bố con họ vẫn kết thúc thất bại.

Anh kiễng chân lấy chiếc máy tính xách tay trong túi để rồi phát hiện một bức thư điện tử Manon vừa gửi tới anh.

Thomas thân mến,

Khi về tới nhà, tôi liền bật máy tính lên để giải quyết công việc tích tụ mấy ngày nay, công ty quy mô lớn mà. Tôi không biết liệu mình đã tâm sự với anh hay chưa, tôi quản lý một hiệu sách nằm trên phố Geary. Hiệu sách không thực sự lớn, nhưng tôi rất gắn bó với nó. Tâm trí tôi cứ vẩn vơ nên tôi mạn phép tiến hành vài tìm kiếm trên Internet. Tôi biết, chuyện này tọc mạch ghê gớm. Chính thời đại này cho phép chúng ta làm vậy. Tôi gõ tên anh, thêm từ khóa Nghệ sĩ dương cầm, France, và lập tức phát hiện ra anh là ai. Chỉ khi nhìn

anh xuất hiện trên sân khấu tôi mới đong đếm được món quà mà hôm nay anh tặng cho tôi. Bao nhiêu khán giả đã tới khán phòng ở Stockholm đó chỉ vì anh nhỉ? Một nghìn? Mười nghìn? Có lẽ là nhiều hơn nữa?

Tôi cảm thấy thật ngại vì đã buộc anh phải chơi đàn cho vỏn vẹn khoảng năm chục con người... và lại còn trong một lăng nữa chứ!

Anh đã không đòi hỏi điều gì, không mong chờ được đáp lại. Ấy vậy mà, tôi với anh chỉ là người xa lạ và đó đâu phải những bản nhạc anh thường chơi.

Tôi phải viết cho anh để cảm ơn anh, nhất là để nói với anh rằng tôi sẽ luôn ghi lòng tạc dạ những gì anh đã làm cho tôi.

Tôi mê đồng hành cùng những cuốn sách nên sẽ không đổi nghề vì bất cứ điều gì trên đời, nhưng những gì tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh khi anh chơi đàn quả là có một không hai, và phải thú thật là tôi ghen tị với anh.

Nếu như một ngày nào đó có dịp tới Pháp, tôi sẽ tới nghe anh biểu diễn. Tôi đoán là với tất cả những khuôn mặt từng gặp qua những chuyến lưu diễn, anh sẽ quên tôi thôi, nhưng tôi sẽ nhắc anh nhớ lại ngày hôm nay, ngày tôi an táng mẹ mình, còn anh đã an ủi một cô gái xa lạ mà không hề hay biết.

Cảm ơn vì đã hiện diện và hào phóng đến thế.

Manon

Thomas đọc bức mail hai lần trước khi soạn thư hồi âm.

Manon thân mến,

Tôi không phải người đàn ông vô tư không chút toan tính vụ lợi được cô viết mail cho đâu.

Đối với tôi, cô không phải người không quen biết và càng không phải người xa lạ. Thật khó để nói ra sự thật. Liệu tôi có quyền chỉ tiết lộ cho cô biết một phần sự thật không?

Bố tôi và mẹ cô đã yêu nhau say đắm trong suốt hơn hai chục năm, yêu thầm lặng, bất chấp khoảng cách địa lý và những nghĩa vụ của thời đại họ. Chỉ gần đây tôi mới được biết, khi phát hiện ra những ước nguyện cuối cùng của bố tôi.

Tôi đã nói dối cô. Tôi không tình cờ đi dạo trong công viên đó. Tôi tới để lấy cắp mẹ cô, đúng vào ngày cô an táng bà ấy, và hoàn thành tâm nguyện được hợp nhất mãi mãi của họ.

Tôi muốn tìm ra lời lẽ biện minh cho hành động của mình, nhưng những lời lẽ đó không tồn tại.

Cô không nợ tôi bất cứ lời cảm ơn nào, còn tôi thì nợ cô nhiều lời xin lỗi.

Chỉ mong cô hiểu cho rằng tôi đã hành động vì tình yêu dành cho bố mình, bởi nói dối vì sự vĩnh cửu thì cũng xứng đáng.

Tôi xin cô thứ lỗi.

Thomas

Tiếng tivi vừa ngưng. Thomas nhanh chóng đóng màn hình máy tính mà không kịp gửi mail, rồi dúi máy tính xuống dưới nệm, trước khi vùi đầu vào gối.

Raymond xuất hiện nơi khung cửa. Ông quan sát con trai rồi nhoẻn miệng cười.

- Bố cũng không tài nào ngủ được. Đúng ra là một cách nói thôi. Tối mai con sẽ ngủ trên máy bay. Bố để con yên nhé, bố sẽ qua đêm trong phòng khách. Dẫu sao con cũng cố gắng nghỉ ngơi một chút đi.

Thomas không đáp. Raymond lui ra sau khi nói với anh rằng rốt cuộc anh sẽ làm mình đau mắt mất thôi nếu cứ ra sức nhắm tịt mắt như vậy.

---❊ ❖ ❊---

Thomas chờ cho không còn bất cứ tiếng động nào nữa rồi mới nhỏm dậy cất máy tính.

Vừa mở túi du lịch, đập vào mắt anh là chiếc hộp gỗ nên anh quan sát nó hồi lâu. Anh vào phòng tắm tìm đồ cắt móng tay rồi quay lại nằm lên giường. Sau khi đã nhẹ nhàng ấn chốt mở hộp, anh bắt đầu đọc.

Đến 2 giờ sáng, Thomas cất lại vào phong bì lá thư cuối cùng của Camille. Trong lúc xếp thư vào hộp, anh lóe lên một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ mọi thứ vẫn chưa hỏng bét.

img
« Lùi
Tiến »