Ghost in love

Lượt đọc: 1074 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Thanh tra Pilguez đỗ chiếc Ford bán tải vào bãi đỗ của nhà lưu tro cốt. Ông thoáng rùng mình khi ngược lối đi về phía tòa nhà hành chính.

Trợ lý giám đốc chào đón ông ở cửa. Không thể nói trong hai người ai rầu rĩ hơn ai.

Viên thanh tra được dẫn vào phòng làm việc của vị giám đốc, người có vẻ xáo trộn hơn cả.

A, ông đây rồi, thật đúng lúc! Chúng đã đập vỡ cửa kính rồi phá khóa tủ, giám đốc than vãn.

Thị lực của tôi vẫn tốt, cảm ơn ông, mà tủ cũng đẹp đấy. Chính chúng đã đóng nó lại hay ông đã phết bơ mứt lên ổ khóa vân tay bằng những bàn tay to đùng của ông để gây thêm cho tôi chút khó khăn vậy?

Bị nhắc nhở, viên giám đốc ấp úng và viên thanh tra dựa vào thái độ đó để rút ra kết luận.

Bên trong có gì quý giá đến vậy, tiền, trái phiếu kho bạc chăng?

Chỉ toàn hồ sơ thôi.

Những hồ sơ nguy hiểm, tôi hình dung thế, không thì chúng đã chẳng mất công mất sức trộm cắp tại một nơi vui tươi thế này.

Chúng không lấy cắp giấy tờ, mà là một bình tro cốt.

Một cái gì? Pilguez cau mày hỏi.

Một bình di cốt.

Ra thế, và không gì khác?

Vậy đã là nhiều rồi.

Nếu ông đã nói vậy. Bình đựng tro cốt này bằng vàng hay sao?

Bằng đồng thau. Bản thân nó chẳng có chút giá trị nào.

Vậy nó chứa cái gì?

Thì dĩ nhiên là tro cốt rồi.

Ra thế, Pilguez nhắc lại.

Mấy câu thán từ của ông nghe chối lắm, chúng đánh cắp một người quá cố, chuyện này cực kỳ nghiêm trọng đấy.

Và cái người quá cố này là ai vậy?

Vấn đề là chúng tôi cũng mù tịt chuyện đó.

Ra thế!

Một khoảng im lặng trôi qua.

Tôi biết là có những người cất xác chết trong tủ hốc tường đấy, nhưng với ông, chuyện này là nghiêm trọng. Thế cái người quá cố ấy làm gì trong phòng làm việc của ông vậy?

Cuối giờ sáng hôm qua ai đó đã đang tâm lén lút bỏ người đó lại. Ngay khi phát hiện ra sự việc, chúng tôi đã thực hiện nghĩa vụ của mình và tiếp nhận người đó vào chỗ chúng tôi. Dẫu sao chúng tôi cũng sẽ không để mặc người đó bên ngoài được.

Theo cách nào đó, các vị đã đón nhận một linh hồn vất vưởng. Tôi phải thừa nhận rằng nghề của các vị ý nhị hơn tôi vẫn hình dung.

Tôi hiểu được ý mỉa mai châm chọc của ông, thanh tra ạ. Một cuộc điều tra đặc biệt thế này hẳn phải khác với những gì ông từng làm, tuy nhiên tôi vẫn đề nghị ông triển khai mọi biện pháp để tìm lại...

Chính xác là tìm lại ai đây? Pilguez cắt ngang bằng giọng nghiêm trang.

Đó là... Chúng tôi không rõ, viên giám đốc tiu nghỉu đáp.

Nhưng tôi đã phạm gì đến Chúa lòng lành để phải xử lý những vụ án tréo ngoe thế này nhỉ? Pilguez rên xiết trong khi viên giám đốc làm dấu thánh giá. Chúng ta hãy tóm tắt nhé, ai đó vứt bỏ một bình đựng tro cốt trong một nghĩa trang, nghĩ cho cùng thì làm thế cũng không hoàn toàn ngu ngốc đâu...

Không phải một nghĩa trang, mà là một nhà lưu tro cốt, viên giám đốc lập tức đính chính bằng giọng bất bình.

Ông đem cất nó vào chỗ kín đáo rồi nó đào tẩu trong đêm, viên thanh tra vẫn điềm tĩnh nói tiếp. Ba mươi năm trong nghề để giải quyết những trò như thế này, thật đáng sợ. Ông có nghĩ đến khả năng bình tro cốt này chứa thứ gì đó khác ngoài tro cốt không? Thí dụ như ma túy.

Không thể nào, chúng tôi đã mở nó ra.

Ông chắc chắn đến thế sao? Các vị đã không... Không, dĩ nhiên rồi, như thế thì kinh quá. Cứ cho đó không phải là ma túy đi, vậy thì tại sao lại phải đánh cắp thứ mà ai đó đã bỏ lại vài giờ trước nhỉ?

Ông mới là cảnh sát mà.

Chao ôi! Được rồi, chúng ta hãy nhắc lại từ đầu nào, Pilguez nói đoạn lấy từ túi áo vest ra một cuốn sổ và một cây bút. Ông nghĩ vụ trộm diễn ra lúc mấy giờ?

Tôi rời văn phòng lúc 20 giờ, ngay trước giờ đóng cổng. Nhân viên bảo vệ chỗ chúng tôi vẫn thường đi tuần buổi đêm trong công viên, nhưng anh ta không nhận thấy điều gì bất thường. Tôi không biết thêm gì nữa.

Đánh cắp một bình tro cốt trong ngăn tủ tường phòng giám đốc, Pilguez lẩm bẩm trong lúc ghi chép. Tôi ghi gì ở ô giá trị đây?

Giá trị tình cảm, tôi đồ là vậy.

Giá trị này sẽ khiến công ty bảo hiểm của các vị hao tốn cả mớ đấy. Không có camera giám sát sao?

An ninh khu phố rất tốt, và các khách lưu trú chỗ chúng tôi không còn nguy cơ gì nữa. À mà đó là điều chúng tôi đã nghĩ cho tới tận đêm qua. Chúng tôi sẽ cho lắp đặt camera giám sát, ông có thể tin ở tôi.

Dĩ nhiên rồi. Không vân tay, không camera, không danh tính, quá ít ỏi để giải quyết một vụ bắt cóc.

Một vụ bắt cóc ư? viên giám đốc thốt lên. Ông nghĩ chúng sẽ đòi chúng tôi một khoản tiền chuộc ư?

Nếu thế thì tôi sẽ vô cùng ngạc nhiên đấy.

Làm sao ông lại chắc chắn đến vậy?

Về phần thương lượng việc bồi hoàn những gì còn lại, vì không ai biết đó là ai nên tôi để ông tự rút ra kết luận cho riêng mình vậy.

Viên giám đốc gật đầu rồi ngồi phịch xuống ghế bành.

Nhưng vậy thì tại sao chứ?

Đó là một câu hỏi hay, tôi phải thừa nhận mình không nhìn ra động cơ. Ông không nhận thấy có sự bất thường nào sao? Tôi chỉ cần điều kỳ cục nào đó dù nhỏ nhất, điều gì đó chệch khỏi lệ thường và sẽ mang lại cho tôi một hướng điều tra nào đó?

Viên giám đốc bẹo cằm rồi suy nghĩ với vẻ nhiệt thành thực sự.

Có đấy! Sáng hôm qua, nghệ sĩ đàn ống của chúng tôi gặp tai nạn, ai đó đã thay thế vị trí của ông ấy.

Thế đó, đây chính là hướng điều tra mà tôi còn thiếu! viên thanh tra vỗ đầu gối thốt lên. Để có thể giải quyết vụ án này trong vòng một nốt nhạc.

Thật hả? viên giám đốc và viên trợ lý đồng thanh kêu lên.

Không, không hẳn đâu. Nghệ sĩ đàn ống của các vị bị sao vậy?

Ông ấy trượt chân trong lúc tắm.

Thú vị đấy! Và ai đã thay thế ông ấy vậy?

Chúng tôi cũng không rõ. Dẫu sao cũng không phải người của chúng tôi. Nhân nhắc tới chuyện này, thợ làm vườn của chúng tôi đã nhìn thấy người đó lảng vảng trong công viên từ hôm kia.

Nhưng phải đến hôm qua bình tro cốt mới bị bỏ lại?

Không gì lọt qua mắt ông, thanh tra ạ, có lẽ hắn ở đó là để dò xét địa hình. Con gái ông Bartel đã nói chuyện với hắn, vả lại cô ta đã tới gặp hắn, thợ làm vườn của chúng tôi đã trông thấy họ ngồi cùng nhau trong công viên.

Và chúng ta có thể gặp người phụ nữ trẻ này ở đâu?

Chúng tôi có địa chỉ của bố cô ta.

Thanh tra chép địa chỉ vào sổ, rồi vì không còn gì nhiều nhặn để ghi thêm nữa, ông rút lui.

---❊ ❖ ❊---

Thomas dậy muộn, anh nghe có tiếng động trong phòng khách và thấy bố mình đang ngồi trước tivi.

Bố làm thế nào mà bật được tivi ạ?

Bố chịu, bố đã nghĩ đến chuyện đó rất lâu rồi chứ! Các đường sóng bí hiểm lắm, đâu thể dò thấu... Cả một đời bác sĩ phẫu thuật mà rồi giờ lại phải vật lộn với cái điều khiển từ xa, cũng bõ công đấy chứ, phải không?

Thomas tới ngồi gần ông. Anh ước gì có thể đổi vai, để phận làm con có thể bảo vệ và trấn an bố mình lần duy nhất. Anh ước gì có thể nói với bố rằng ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, ngay cả khi anh biết rằng hai bố con sẽ không bao giờ còn có những ngày hôm sau bên nhau nữa. Nhưng Raymond, trung thành với chính mình, vẫn đón trước và an ủi Thomas.

- Đừng buồn, con trai ạ. Chúng ta đã cố gắng rồi. Vả lại con hãy thừa nhận là chuyến đi này đã cho chúng ta thêm chút thời gian, không phải ai cũng được như vậy đâu. Bố không muốn nhìn thấy con khổ sở vì bố. Bố từng có một cuộc sống tuyệt vời và cuộc sống của con sẽ còn tuyệt vời hơn nữa. Hãy nghĩ đến tất cả những gì đang chờ con, đến những buổi hòa nhạc của con, đến tình yêu, đến vẻ đẹp của những buổi sáng, đến niềm vui vì mình vẫn còn sống, đến tất cả những gì con vẫn chưa trải nghiệm. Tuyệt diệu đấy. Con có biết con may mắn thế nào không? Con không thể lãng phí dù chỉ một giây để than vãn cho số phận của bố được. Bố đã lựa chọn, bố không chối bỏ bất kỳ lựa chọn nào. Ngay cả khi dành nhiều thời gian cho công việc thì bố cũng đã nuôi dạy con, yêu thương con, chứng kiến con lớn lên, trở thành một người đàn ông, mà là một người đàn ông ra trò đấy! Vậy nên hãy tin bố, bố sẽ lại lên đường mà không hối tiếc, ngoại trừ chuyện liên quan đến Camille, nhưng bố chắc chắn cô ấy sẽ hiểu. Bố con ta không còn nhiều thời gian nữa, vậy nên con hãy nói đi, hãy hỏi bố tất cả những câu con muốn, hay đúng hơn là không, một câu hỏi duy nhất thôi, nhưng là câu quan trọng nhất đối với con, và bố hứa sẽ trả lời con, không tránh né.

Thomas nhìn ông với vẻ âu yếm vô hạn.

Bố này, làm bố là thế nào vậy ạ?

Máy bay của con cất cánh lúc mấy giờ nhỉ?

---❊ ❖ ❊---

Manon nâng cửa nhôm cuốn lên lưng chừng rồi khom người chui vào bên trong hiệu sách. Cô tắt chuông báo động rồi nhìn quanh. Cô yêu thời khắc này trong ngày, thời khắc ngay trước lúc mở cửa hiệu sách, khi cô có thể một mình dạo giữa những giá kệ, thoải mái tiến hành kiểm kê hoặc đơn giản là thư thái đọc một cuốn sách tìm được trên mặt bàn nào đó, chọn những gì cô sẽ đọc cho mẹ nghe vào buổi chiều. Cô để cuốn sách vừa cầm lên vào chỗ cũ và nghĩ rằng kể từ hôm nay, cuộc sống sẽ trở lại nhịp điệu bình thường. Bản chất Manon không dễ đầu hàng. Cô thừa hưởng điều này từ mẹ, Camille đã truyền cho cô tính lạc quan. Cô sang phòng kho và bắt đầu dỡ các thùng sách mùa hè. Những cuốn sách được phát hành theo mùa thường khác biệt so với những cuốn sách đọc vào các mùa khác, và sắp xếp chúng đối với Manon là một mối bận tâm thường ngày. Cô bày chúng lên những chiếc bàn giống như người ta sắp đặt màu sắc của một bó hoa, không bao giờ theo chủ đề, để khuyến khích các khách hàng của cô thêm tò mò. Chủ hiệu sách mà không được khách hàng hỏi đến thì làm nghề liệu còn ý nghĩa gì. Tư vấn, giúp khám phá, chia sẻ niềm hạnh phúc của một độc giả.

Độc giả khiến cô vui sướng, ngay cả khi độc giả đó không mấy nhã nhặn. Điều này nhắc cô nhớ lại đơn đặt hàng của nhà khảo cổ học hàng xóm nhà cô. Cô lục tìm các kiện hàng đã nhận được trong tuần rồi lấy ra những cuốn sách mà ông đặt mua. Rồi cô quay lại bàn làm việc sau quầy thu ngân để toàn tâm toàn ý với công tác kế toán. Một chồng hóa đơn đang chờ, và sẽ còn chờ thêm... bởi một tin nhắn vừa hiển thị trên điện thoại di động của cô.

---❊ ❖ ❊---

Thomas viện cớ phải chuẩn bị hành lý để vào phòng ngủ, trong khi bố anh đang xem tập thứ bao nhiêu không biết của sê-ri phim truyền hình yêu thích mới của ông. Anh bước qua cửa lửng, băng ngang vườn, men theo lối đi chạy vòng quanh nhà rồi gõ cửa nhà chủ.

Vài giây sau, anh lại rảo bước trên đoạn đường đó theo chiều ngược lại.

Rồi anh thu hết can đảm gọi cho người đại diện của mình và xin giúp đỡ.

Cậu đang làm gì ở San Francisco vậy? Marie-Dominique hỏi. Tôi cứ tưởng cậu đang ở Paris chứ.

Bố tôi thường nói đức tin là vấn đề tôn giáo.

Để cho ông bố tội nghiệp của cậu yên đi. Cậu tính qua đêm trên máy bay rồi chơi đàn ngay buổi tối khi vừa đến nơi à, như vậy có hợp lý không?

Còn hơn là hủy buổi hòa nhạc. Tôi không được lựa chọn, tôi phải ở lại thêm một ngày nữa.

Và cậu muốn tôi lo vé máy bay cho cậu, Marie-Dominique thở dài, cậu đúng là chẳng bao giờ thay đổi cả.

Nếu tôi thay đổi, chị sẽ không yêu quý tôi nhiều như vậy đâu.

Ai nói là tôi yêu quý cậu nhiều chứ? Cậu thật không chịu nổi.

Marie-Do, đừng buộc tôi phải van xin chị mà, hoặc có đấy, đúng rồi, tôi van xin chị.

Nói câu Làm ơn là đủ rồi. Tôi sẽ tìm cho cậu một chuyến bay San Francisco-Warszawa. Tôi không dám hứa đó là chuyến bay thẳng đâu, nhưng tôi sẽ thu xếp để cậu tới nơi đúng giờ, còn cậu, cậu phải chơi như một vị thần đấy nhé, dù mệt hay không.

Không phải luôn là vậy rồi sao?

Lại còn tinh vi nữa chứ. Tôi nghe người ta kể lại cậu đã bị lạc điệu một đoạn ở Pleyel hôm thứ Sáu vừa rồi. Lão nhạc trưởng của cậu điên tiết lắm.

Thợ tồi đang đổ lỗi cho đồ nghề của mình đấy thôi; nếu chỉ huy tốt hơn, có lẽ ông ta đã không phải than phiền.

Bởi đó là lỗi của ông ta, dĩ nhiên rồi. Được thôi, vì không chỉ là đại diện của cậu mà đã trở thành cả đại lý du lịch nữa, tôi sẽ lo giải quyết vấn đề này trước rồi mới làm việc tiếp. Tôi sẽ gửi thông tin cho cậu qua mail. Đừng bỏ lỡ chuyến bay này nhé, Thomas, Warszawa đang đợi cậu và khán phòng đã bán kín chỗ.

Thomas hứa rồi cúp máy. Vẫn cầm điện thoại di động trên tay, anh soạn một tin nhắn mà lần này, anh gửi đi ngay trước khi ra gặp bố.

Manon nhìn màn hình chiếc iPhone của cô và mỉm cười khi đọc lại lời nhắn vừa nhận được.

Tôi lỡ chuyến bay rồi. Cô vẫn giữ ý định mời tôi ăn tối chứ?

Sao anh có thể đoán hay thế được? Chiều nay chuyến bay đó mới cất cánh mà.

Có khiếu mà.

Khiếu của tôi là bỏ lỡ những chuyến bay còn chưa cất cánh.

Nhất trí.

img

Hiệu sách đón tôi lúc 19 giờ nhé! Có trí nhớ tốt đấy. Hẹn lát gặp lại!

Thomas cất điện thoại di động rồi quay vào phòng khách.

Con soạn hành lý xong chưa? Bố anh hỏi.

Con không đi nữa.

Con huyên thuyên gì thế? Raymond gặng hỏi.

Bố vẫn còn ở đây nên con sẽ ở lại cùng bố đến phút chót. Như vậy mới đúng nghĩa một đứa con trai chứ.

Raymond ngoái lại, mỉm cười rồi nói:

Có một đứa con trai mới tuyệt làm sao!

Rồi ông lại vùi đầu vào phần cuối tập phim.

---❊ ❖ ❊---

Pilguez có mặt tại nhà ông Bartel vào tầm giữa trưa. Bề dày kinh nghiệm đã dạy cho viên thanh tra đặc biệt chú ý tới cách mọi người phản ứng khi ông giơ phù hiệu cảnh sát ra trước mặt họ. Kinh ngạc, ngờ vực hay thiện chí đều nói lên nhiều điều. Cách xử sự của người đang đối thoại với ông không thể xếp vào bất cứ dạng nào kể trên, dường như ông ta đang chờ ông và gần như nhẹ lòng khi tiếp đón ông.

Dẫu sao, họ đã quyết định khiếu nại, tôi cũng đang chuẩn bị làm vậy.

Chiếc bình đựng tro cốt đó thuộc về ông sao?

Dĩ nhiên, đó là bình đựng tro cốt của vợ tôi.

Ông có biết hiện nó đang ở đâu không?

Trong thư phòng.

Cùng với Đại tá Mù Tạt sao?

Ông nói gì kia?

Nếu chiếc bình đó chứa tro cốt của vợ ông thì tại sao lại đánh cắp nó?

Nhưng tôi có đánh cắp gì đâu, ông đang huyên thuyên gì vậy? Tay giám đốc nhà lưu tro cốt thừa hiểu tại sao tôi lại từ chối để hắn giữ nó mà.

Tôi vừa rời khỏi văn phòng của ông ta đây, và có vẻ ông ta chẳng hay biết chuyện gì cả.

Pilguez ngắm nghía căn phòng. Gỗ lát tường, đường viền trang trí, đồ mộc gỗ sồi, đồ đạc hiện đại, tranh của các danh họa treo trên tường, sự sang trọng giăng ra dưới mọi hình thức, và ông nghĩ cả năm lương của mình hẳn cũng không đủ để tậu đôi ghế bành Directoire kê trước mặt ông.

Có sự khập khiễng ở đây. Một người có điều kiện như ông nhẽ ra phải gọi cho luật sư riêng thay vì đập vỡ một ô kính chứ nhỉ. Điều gì khiến ông làm vậy?

Tôi không hiểu nổi dù chỉ một từ trong những lời ông vừa nói. Sau buổi lễ, ai đó đã cố gắng mở nắp bình đựng tro cốt của vợ tôi. Thoạt đầu tôi đã nghĩ đến một tên bệnh hoạn, rồi vì e hắn tái phạm tôi đã yêu cầu Dignité.com trả nó lại cho tôi. Tôi đã ký cho họ một giấy miễn truy cứu trách nhiệm rồi đưa Camille về nhà.

Và bà ấy chính là người vợ quá cố của ông.

Ông vừa nói đến ô cửa kính nào vậy?

Pilguez không đáp mà hỏi Bartel rằng con gái ông hiện có nhà không.

Manon hả? Con bé thì liên quan gì đến chuyện này?

Vợ ông không phải người duy nhất đột nhiên rời khỏi đó. Đêm qua người ta đã trộm của họ một bình đựng tro cốt, và hướng điều tra duy nhất của tôi, trong chừng mực có thể gọi đó là một hướng điều tra, điều mà tôi đang hết sức nghi ngờ, dựa trên lời chứng của một thợ làm vườn đã nhìn thấy một gã lạ mặt lảng vảng trong công viên. Con gái ông từng ở cùng gã.

Ông vào đây, ông Bartel ra lệnh. Cái gã lạ mặt của ông không lạ mặt như ông nghĩ đâu.

Pilguez đi cùng ông Bartel vào thư phòng. Những gì ban nãy ông coi là xa hoa chẳng thấm tháp gì so với căn phòng ông đang nhìn thấy. Một bàn viết thời Louis XVI, những ghế bành đôi cùng thời, những tấm thảm Ba Tư, ngay cả những màn trướng phủ tường và rèm cũng dường như vô giá. Không kể những bức họa của Picasso và Van Gogh mà viên thanh tra đang sửng sốt chiêm ngưỡng.

Ông yêu thích hội họa ư? Bartel gặng hỏi.

Trong các viện bảo tàng, đúng vậy. Tôi có thể hỏi ông làm nghề gì được không?

Nếu ông nghĩ điều này sẽ giúp cuộc điều tra của ông có tiến triển thì...

Không, đơn thuần vì tò mò thôi. Ông nói ông quen biết nghi phạm hả?

Tôi nói với ông rằng tôi nghĩ mình biết hắn là ai, hai chuyện đó không hoàn toàn giống nhau đâu. Nhưng trước khi tiết lộ thêm với ông vài điều, tôi muốn bảo đảm rằng ông sẽ để con gái tôi đứng ngoài toàn bộ chuyện này.

Tôi hứa sẽ làm đúng phận sự cảnh sát của mình, những chuyện khác chúng ta sẽ xem sau.

Hai người đàn ông nhìn nhau vẻ thách thức rồi Bartel quay màn hình máy tính của mình ra.

Tối nay ông đi nghe hòa nhạc ư? Pilguez hỏi khi nhìn thấy tấm áp phích mà chủ nhà cho ông xem.

Đây chính là tên tội phạm của ông.

Pilguez chồm người về phía màn hình rồi quan sát khuôn mặt của nghệ sĩ trình diễn hòa nhạc đang tạo dáng

trước cây đại dương cầm trên sân khấu nhà hát nhạc kịch Stockholm.

Làm sao ông lại chắc chắn đến vậy? Thụy Điển đâu có gần gũi gì cho cam.

Hôm qua hắn có mặt ở đó, tôi đã nhận ra hắn.

Tuy nhiên, ban nãy ông đã chỉnh lại tôi khi khẳng định ông không quen biết cậu ta, vậy thì làm cách nào ông nhận diện được anh chàng Thomas Saurel này?

Bằng cách gõ “nghệ sĩ dương cầm” “người Pháp” “hòa nhạc” lên Google chứ chẳng có gì cao siêu cả. Tôi sẽ tài trợ cho sở cảnh sát của ông để người ta thay thế máy chữ của các vị thành máy vi tính, Bartel đáp bằng giọng bất mãn.

Pilguez ném cho ông một ánh nhìn nảy lửa.

Ông có cái thói cao ngạo của những người quá thành đạt, nhưng sự phô bày sang trọng của ông không gây ấn tượng với tôi đâu. Giá thử có được mời tôi cũng sẽ không qua đêm ở đây. Hãy đổi giọng nếu ông muốn chúng ta tiếp tục cuộc trò chuyện này.

Bartel cụp mắt nhìn xuống rồi thanh minh rằng ông đang phải đau khổ chịu tang vợ.

Ai nói với ông rằng anh ta là người Pháp? Pilguez nói tiếp trong lúc ngồi ghé lên góc bàn viết.

Manon.

Vậy là cô ấy biết rõ anh ta?

Không, Bartel phản đối. Hôm trước con bé đã gặp hắn trong công viên, chúng gặp nhau và hắn nói với con bé mình là nhạc công. Sáng hôm qua, khi biết tin nghệ sĩ đàn ống của chúng tôi nằm liệt giường, con bé đã nhờ hắn thế chỗ ông ta.

Và anh ta đã nhận lời.

Chỉ để vào được trong lễ đường, tôi tin chắc như vậy.

Chỉ cần đi qua cửa thôi, không phải sao? Nhà lưu tro cốt mở cửa với mọi người mà.

Hòng tiếp cận Camille!

Cứ cho là vậy đi. Nhưng một nghệ sĩ trình diễn hòa nhạc tiếng tăm muốn mở một bình đựng tro cốt ra nhằm mục đích gì? Chuyện này khá bần tiện.

Chuyện phức tạp hơn thế đấy... Manon không hề biết những gì tôi sắp tiết lộ với ông và tôi tha thiết muốn sau đây con bé vẫn không biết gì cả.

Pilguez kiên nhẫn lắng nghe ông Bartel kể về cuộc đời ông và những lý do đã dẫn dắt ông tới việc rời xa nước Pháp ba chục năm về trước.

Nghĩa là, nếu hình dung rằng gã thanh niên đó muốn nhìn kỹ xem tình nhân của bố mình trông như thế nào, thì anh ta đã làm hơi muộn rồi, không phải sao? Cứ cho là vậy đi. Dĩ nhiên đây là một sự xúc phạm, nhưng chưa phải là một tội. Và anh ta liên quan gì đến vụ trộm đang khiến tôi bận tâm nhỉ?

Rõ rồi mà. Thằng ranh ấy trút giận lên bình đựng tro cốt của vợ tôi, người chưa bao giờ là tình nhân của cái tay bác sĩ phẫu thuật bất lương kia, tôi xin nói rõ với ông như vậy. Bất mãn vì thất bại, hắn tranh thủ đêm tối để quay trở lại, nhưng không tìm ra Camille trong nơi yên nghỉ của cô ấy, nên suy đoán rằng ban giám đốc đã đưa bình đựng tro cốt vào chỗ an toàn, và để thực hiện kế hoạch tai quái của mình, hắn đột nhập vào văn phòng giám đốc để ăn trộm. Chỉ có điều gã ngốc đó đã nhầm bình đựng tro cốt.

Một cuộc trả thù sau khi chết... Ông không thấy câu chuyện ông kể hơi phi lý à? Dẫu sao thì tôi cũng không tin đâu.

Nhưng chuyện rõ ràng là như thế đấy, hắn muốn thành công ngay ở chỗ bố hắn đã thất bại, bằng cách bắt cóc vợ tôi!

Để đưa bà ấy tới vũ hội chăng? Ông Bartel này, hãy vừa phải thôi! Tôi tôn trọng nỗi đau của ông, nhưng hãy thừa nhận là toàn bộ chuyện này hoàn toàn phi lý. Anh chàng thanh niên này bao nhiêu tuổi nhỉ, tầm ba mươi chăng? Nếu anh ta biểu diễn trước hoàng hậu Thụy Điển thì đó là bằng chứng cho thấy anh ta hẳn phải khá là thành công với tư cách nghệ sĩ dương cầm. Và anh ta vượt Đại Tây Dương rồi chấp nhận nguy cơ phương hại đến cuộc đời mình để trả thù cho bố mình chăng? Và theo cách nào mới được chứ, bằng cách đánh cắp tro cốt ư? Tôi không biết một công tố viên nào trong thành phố này sẽ chấp nhận tiến hành trình tự tố tụng với một căn cứ vô lý như vậy.

Một người đàn ông tìm cách đánh cắp vợ tôi khỏi tay tôi, con trai ông ta xuất hiện tại đám tang của cô ấy. Ông gọi đó là một sự trùng hợp sao? Bartel điên tiết đấm xuống mặt bàn.

Vợ ông đâu phải một chiếc tủ com mốt thời Louis XVI. Và bởi vì bà ấy đã theo ông tới tận đây, nên có nghĩa là chẳng ai đánh cắp bà ấy của ông cả. Vả lại, ông đang nhắc đến một thời kỳ xa lắc xa lơ. Anh chàng này có quen biết bà ấy không?

Dĩ nhiên là hắn biết bà ấy, những cuộc gặp gỡ giữa Camille và Raymond luôn lấy con cái của chúng tôi ra làm cái cớ. Họ thường lén lút gặp nhau tại vòng quay ngựa gỗ, hoặc quanh những chiếc xích đu trên bãi biển. Tôi đã bắt gặp họ chính tại đó.

Nhưng đã quá lâu đến nỗi con gái ông không nhận ra cậu nhóc mà cô ấy thường chơi đùa cùng. Còn cậu nhóc kia, anh ta có duy trì mối liên hệ nào dù nhỏ nhất với vợ ông không, sau đó họ có gặp lại nhau không?

Bartel phẫn nộ với một câu hỏi như vậy và hăng hái vặc lại ngay rằng dĩ nhiên không hề có chuyện đó.

Tôi sẽ đề xuất với ông một phiên bản khả dĩ chấp nhận được về cách ta nên xâu chuỗi các sự kiện. Nghệ sĩ dương cầm của chúng ta, khi đang tham quan San Francisco, hoặc có lẽ là để trình diễn, đọc báo nên biết được lễ an táng vợ ông diễn ra đúng trong kỳ lưu trú của anh ta. Đấy là giả sử anh ta biết về đời sống tình cảm của bố mẹ mình, vì tôi xin nhắc để ông nhớ là con gái ông thì không hề hay biết chuyện đó, anh ta quyết định tới tang lễ của bà nhà vì tò mò. Khi người bạn gái thuở ấu thơ, vốn không nhận ra anh ta, nài nỉ anh ta cứu bồ bằng cách thế chỗ nghệ sĩ đàn ống, anh ta bèn nhận lời, thậm chí có lẽ là để chuộc tội cho cách cư xử của bố anh ta. Tôi chỉ thấy việc này giống một cái nháy mắt của số phận, thậm chí còn có chút chất thơ. Tôi sẽ đi hỏi chuyện anh ta theo nguyên tắc, nhưng hãy tin vào kinh nghiệm của tôi, anh ta không phải tên tội phạm của ông đâu.

Tôi chẳng biết ông sẽ tìm ra hắn ở đâu, Bartel tiếp lời, đinh ninh hơn bao giờ hết rằng phiên bản những sự kiện của mình mới là chính xác.

Một cuộc gọi đến cục nhập cảnh và chỉ hôm nay ngày mai là tôi biết thôi.

Pilguez cho rằng ông mất thời gian thế là khá đủ rồi. Cuộc điều tra này sẽ chẳng đi đến đâu. Người ta đã đánh cắp tro cốt của một kẻ vô danh và sẽ không bao giờ có ai biết được vì sao, có lẽ là vì những lý do gia đình. Một người nhận di tặng không muốn trả phí mai táng nên đã vứt bỏ nó, sau đó lại đổi ý vì dằn vặt cắn rứt, trừ phi người muốn lấy lại tro cốt đó không phải họ hàng. Bất kể là ai thì hẳn là người đó cũng đã đem rải tro cốt rồi. Vụ án bị đình chỉ.

Để lương tâm không cắn rứt, sau khi ngồi vào xe, ông liền gọi điện cho một đồng nghiệp làm bên hải quan và nhờ anh ta gửi bản sao phiếu nhập cảnh vào lãnh thổ Mỹ của một người tên Thomas Saurel. Nếu nghệ sĩ dương cầm vô tội, anh ta sẽ ở trọ đúng địa chỉ đã khai. Trong lúc chờ đợi, ông gõ cái tên Manon Bartel vào bàn phím máy tính gắn trên xe, biết rằng cô là chủ hiệu sách rồi nhằm hướng phố Geary để tới hỏi chuyện cô, tin chắc rằng cô biết nhiều chuyện hơn là bố cô vẫn nghĩ.

---❊ ❖ ❊---

Manon mời ông vào hiệu sách, dường như không ngạc nhiên quá mức về chuyến thăm của ông. Cô biết ai đã yêu cầu ông tới tìm cô. Cô nhường ông chiếc ghế tựa và dựa lưng vào quầy thu ngân.

Hơi chật, nhưng khá xinh xắn, ông không thấy thế sao? cô nói.

Đẹp hơn nhà bố cô, nếu tôi có thể mạn phép.

Tôi dám cá chính bố tôi đã yêu cầu ông đến hỏi chuyện tôi. Bố tôi cố chấp lắm.

Vụ cá cược này cô thua rồi; ngược lại mới đúng, ông ấy cấm tôi bén mảng lại gần cô, vả chăng nếu không như vậy thì tôi đã chẳng ở đây.

Bố tôi bị ám ảnh với câu chuyện dấu niêm phong trên bình đựng tro cốt của mẹ tôi. Hẳn là nó đã tuột khỏi tay của một nhân viên tang lễ. Họ đổ lỗi này cho một người xa lạ nhằm bao che cho nhau, và chuyện này vô lý đến mức thậm chí tôi không hiểu nổi tại sao chỉ vì thế mà người ta phiền đến ông.

Tôi tới vì một vụ việc có phần nghiêm trọng hơn đôi chút.

Viên thanh tra tiết lộ với cô về vụ trộm đã diễn ra và những lời buộc tội mà ông Bartel nhắm tới một người nào đó tên Thomas Saurel. Manon khẳng định đúng là họ có nói chuyện với nhau, kể thêm rằng anh đã xử sự như một quý ông khi trao cô một đặc ân hết sức hào phóng đối với một người chơi nhạc ở trình độ như anh. Mặc dù bấy giờ cô chưa biết điều đó, chứ nếu không thì có lẽ cô sẽ không bao giờ dám nhờ anh.

Để tôi cho ông xem cái này, cô nói đoạn mở điện thoại di động ra.

Cô kết nối với [1] rồi cho ông xem video buổi hòa nhạc của Thomas tại Stockholm.

Ông hãy nhìn biểu cảm của anh ấy khi chơi đàn.

Manon mới là người Pilguez quan sát trong khi trích đoạn ngắn kia được phát. Âm thanh chỉ vừa đủ nghe, nhưng chỉ cần liếc qua màn hình là đủ để hâm mộ kỳ tài điêu luyện của nghệ sĩ dương cầm.

Và bây giờ, hãy nghe cái này, cô bồi thêm đoạn vặn nút tăng âm lượng cho dàn hifi đang phát một thứ nhạc nền. Là anh ấy đấy, cô nói trước khi im lặng.

Những lời an ủi của Liszt tràn ngập hiệu sách, Manon tiếp tục tăng âm lượng giữa bài.

Viên thanh tra đưa cho cô hộp khăn giấy mà ông nhìn thấy trên bàn viết.

Này, cô nên tránh thể loại nhạc này vào thời điểm hiện tại, ngay đến tôi cũng có thể rơi lệ khi nghe nó đấy.

Và ông hình dung cái người đã thu âm album này lại có tâm hồn của một phu đào huyệt tầm thường ư? Tôi không biết tại sao bố tôi cố chấp đến thế, một màn ghen tuông ngu ngốc của người làm bố chỉ vì trông thấy tôi nói chuyện cùng anh ấy sao?

Có lẽ vậy.

Tôi lấy làm tiếc vì bố tôi đã làm phiền ông vì một chuyện không đáng.

Cô có quen anh ta không?

Như tôi nói với ông rồi đấy, hôm qua tôi mới gặp anh ấy lần đầu, sao ông hỏi vậy?

Không sao cả.

Manon cúi người về phía Pilguez rồi nhìn ông chăm chú.

Ông đang giấu tôi điều gì sao?

Những gì cần nói với cô tôi đã nói hết rồi.

Ông có bằng chứng chống lại anh ấy không? Ôi không, tôi ngốc quá, ông đang cố gắng khiến tôi sinh nghi để biết liệu tôi có giấu ông điều gì không. Đây là một mẹo cũ mèm của cảnh sát mà, tôi đã xem cả trăm lần trên truyền hình rồi.

Cô xem truyền hình quá nhiều đấy. Hãy nói chuyện với bố cô, ông ấy sẽ cho cô biết thêm về việc này.

Tôi thà nói chuyện với ông còn hơn, thôi nào, ông cứ khai thật xem.

Cô đang đạo văn của tôi đấy hả, cảnh sát mới là người nói câu ấy chứ.

Vậy thì làm thế này sẽ giúp ông thoát khỏi nếp quen thường ngày.

Hôm nay tất cả các vị có việc gì với nếp quen thường ngày của tôi thế nhỉ? Cô quen Thomas Saurel, anh chàng nghệ sĩ dương cầm của cô từ lâu rồi, lâu hơn là cô tưởng đấy, viên thanh tra buột miệng.

Và vì Manon không nói gì thêm, viên thanh tra tự hỏi liệu những lời cáo buộc của ông Bartel có vô căn cứ như cho đến giờ ông vẫn nghĩ không. Để rõ đầu đuôi ngọn ngành, ông đề xuất một giao kèo.

Một bí mật đổi lấy một lời hứa nhé, ông đề nghị.

Lời hứa gì vậy?

Tôi cứ nghĩ cô sẽ hỏi tôi bí mật gì kia. Đừng nói gì với bố cô về những gì tôi sắp cho cô biết. Tôi không đùa đâu. Nếu cô thất hứa, tôi cam đoan chiếc xe cô đang đỗ lấn lên vỉa hè trước hiệu sách sẽ không bao giờ được hưởng sự chiếu cố như trước giờ nữa. Tôi sẽ nhờ đồng nghiệp của tôi cho cô ăn đủ giấy phạt, nhiều đến mức cô chỉ còn nước đi xe đạp, và để đi lại trong thành phố này bằng xe đạp thì tôi chúc cô thật nhiều can đảm.

Nhất trí, tôi sợ phải đi xe đạp lắm. Bắt đầu nào, tôi hứa và ông không cần phải mất công dọa nạt tôi đâu, tôi chỉ nói một lời thôi.

Khi đã biết sự thật về quá khứ của mẹ cô, những ký ức tuổi thơ liền trỗi dậy và rốt cuộc Manon hiểu ra vì sao cô lại thấy gương mặt Thomas thân quen đến vậy.

img

GEARY'S Books

CHÚ THÍCH

[1] YouTube

« Lùi
Tiến »