Bố tôi đã tâm sự với ông rằng mẹ tôi từng hẹn hò yêu đương với vị bác sĩ này ư?
Ông ấy khẳng định với tôi rằng mẹ cô không yêu ông ta, rằng đó chỉ là một khoảnh khắc lầm lạc không để lại hậu quả gì nghiêm trọng. Nhưng việc ông ấy đã bỏ lại tất cả để dọn đi xa như vậy khiến tôi nghĩ rằng mọi việc không phải chỉ để giúp mẹ cô thoát khỏi một cuộc dan díu nhất thời.
Tôi thì lại sẵn lòng tin như vậy, mẹ chưa từng kể tôi nghe chuyện gì, mà tôi chính là bạn tâm giao của mẹ.
Tôi nghĩ rất ít phụ huynh dám chia sẻ một bí mật kiểu này với con cái họ. Làm sao hình dung nổi một bà mẹ tâm sự với con gái chuyện bà ta yêu một người đàn ông khác không phải bố cô ấy.
Manon không nói gì. Viên thanh tra để cô có thời gian tiêu hóa những gì vừa được biết. Cô tiêu hóa... một cách khó khăn... rồi quyết định mình không nên phán xét. Nếu mẹ cô có dành tình cảm cho một người đàn ông khác thì khoảnh khắc trong đời ấy vẫn thuộc về bà, và rõ ràng là bà đã lật sang trang và bỏ quá khứ này lại sau lưng. Cô nhớ lại những lời giải thích ngập ngừng của bố mẹ khi cô hỏi họ tại sao lại rời Pháp và chọn tới sống ở San Francisco. Tại sự nghiệp của bố con, Camille đã trước sau một mực giải thích với cô như thế. Và mỗi lần Manon muốn biết bà có đau khổ không khi phải sống xa gia đình bạn bè, mẹ cô đều đáp lại bằng một nụ cười và một cái nhún vai. Ấy vậy mà, bà đã nói “tại” chứ không phải “nhờ”. Viên thanh tra nói đúng, người ta không ra đi như vậy vì một cuộc dan díu nhất thời và Manon giận bản thân vì đã không bao giờ đoán ra bí mật này. Rồi cô giận mẹ vì đã không chia sẻ với cô. Cô muốn biết bao được nghe bà thổ lộ tâm tình, kể lại một chuyện tình mê đắm, và có lẽ hơn thế nữa, được biết rằng bà từng trải nghiệm một chuyện tình như thế. Người đàn ông nào đã khiến tim bà đập rộn? Ông ta trông như thế nào nhỉ, ông ta hứa hẹn điều gì mà khiến bà xao động? Họ chỉ chuyện trò qua lại, những khoảnh khắc đồng điệu, hay họ đã yêu nhau trọn vẹn?
Và ông nghĩ Thomas biết chuyện? cô hỏi.
Chỉ cô mới có thể trả lời câu hỏi này thôi, cô biết anh ta rõ hơn tôi. Thậm chí tôi còn chưa gặp anh ta. Cô vẫn không tin anh ta có tội, không phải vậy sao? Pilguez vừa hỏi vừa rời đi.
Tôi không biết, Manon đáp. Mặc dù anh ấy lóng nga lóng ngóng khi tiến lại gần bàn thờ, có lẽ vậy, nhưng còn lại thì... không... không, không thể như thế được.
Tôi cũng khó mà tin được chuyện đó. Nhưng tuy thế, tôi vẫn không tin sự hiện diện của anh ta tại nhà lưu tro cốt chỉ đơn thuần là một sự tình cờ.
Manon im lặng một lát.
Có lẽ anh ấy thầm mong một ngày nào đó bố anh ấy được yên nghỉ tại đó chăng?
Có lẽ vậy, có lẽ không... Anh ta bảo với cô là anh ta ở khách sạn nào nhỉ?
Không, nhưng ông trễ mất rồi, Manon đáp sau khi nhìn đồng hồ đeo tay. Anh ấy đi rồi, chiều nay máy bay của anh ấy cất cánh mà.
Chúng ta hãy hy vọng bình đựng tro cốt kia xuất hiện trở lại nhờ phép màu, tôi có thể xếp lại vụ này và tránh cho mình cả tấn giấy tờ chán ngắt. Nếu gặp lại, cô hãy cứ nói qua với anh ta nhé, biết đâu đấy.
Pilguez chào Manon rồi rời hiệu sách sau khi trỏ tay vào ô tô của cô để nhắc cô nhớ giao kèo giữa họ.
---❊ ❖ ❊---
Thomas đã không nói lời nào hồi lâu; thi thoảng anh lại sải bước quanh phòng, nhìn chiếc túi du lịch, nhìn bố anh rồi quay trở lại trường kỷ, vẻ mặt sầu thảm. Raymond không thể chịu nổi khi thấy anh chường ra bộ mặt đưa đám đó.
Khỉ thật, có chuyện gì vậy?
Con cứ nghĩ đến việc để bố lại một mình, trong khi đây là buổi tối cuối cùng của bố con ta...
Bố đã ngó thấy chiều nay có một trận đấu ở Sân vận động. Chỉ là bóng bầu dục thôi, nhưng điều này sẽ giúp chúng ta ôn lại những kỷ niệm đẹp. Bố không biết liệu con có còn nhớ không, bấy giờ con khoảng tám tuổi, bố nghĩ vậy, con ủng hộ đội Paris Saint-Germain. Một hôm, để chọc tức con, trong khi họ đã thua ba trận liên tiếp, bố ném tờ báo xuống đất và bảo con rằng bố bỏ họ thực sự đây. Rằng tính từ thời điểm đó, bố sẽ ủng hộ Olympique Marseille. Con đã giận dỗi bố hơn một tuần. Bố đã cười mãi, cho đến khi mẹ con xin bố chấm dứt trò đùa ấy, giải thích với bố là bố đang khiến con khổ sở hết sức. Tối hôm đó bố đã vào phòng gặp con để xin con thứ lỗi, nhưng cũng phải rã bọt mép.
Con không muốn đến sân vận động cho lắm, Thomas chỉ đáp có vậy.
Vậy con biết con từng nói với bố điều gì không: rằng ta sẽ không bỏ rơi ai đó trong lúc khó khăn, rằng khi nào đội PSG thắng cúp, bố có thể làm gì cũng được, nhưng đừng bỏ rơi họ chừng nào họ còn cần sự ủng hộ của chúng ta.
Vậy thì sao nào? Bấy giờ con mới có tám tuổi thôi mà.
Vậy thì đừng bỏ rơi.
Bố đang nói về bố hả?
Không, về niềm vui sống của con. Bố cần cảm nhận được nó hơn bao giờ hết, nếu không, bố sẽ cảm thấy tội lỗi hơn nữa.
Bố thực sự muốn đến sân vận động sao?
Bố sẵn sàng dẫn con đi ăn kem, nhưng điều đó vượt quá khả năng của bố.
Bao lâu ạ? Thomas buột miệng trong lúc nhìn bố anh.
Bố có mắc bệnh nan y đâu.
Câu đùa không làm Thomas cười, anh lại dợm bước về phòng riêng.
Bố xin lỗi, Raymond nói rồi lao ra trước mặt anh.
Con hỏi bố chúng ta còn lại bao lâu.
Vài giờ, có lẽ là một ngày, nhưng không hơn. Bố cảm nhận rõ là người ta đang triệu bố về, bố bắt đầu gặp khó khăn khi di chuyển, vả lại bố nhìn mờ dần, bố nghe kém hơn nhiều, hẳn là bố đang già đi!
Con có cảm giác ngược lại thì đúng hơn. Mà bố thôi cái kiểu đùa cợt không đúng chỗ ấy đi, chỉ có bố mới thấy buồn cười thôi.
Bố chẳng thấy có gì buồn cười khi phải rời xa con, nhưng bố cũng chưa tìm ra cái gì duyên dáng hơn là khiếu hài hước khi đối diện với nghịch cảnh.
Thí dụ như lòng trắc ẩn.
Cái đó thì, con trai ạ, con muốn chừng nào cũng được, với điều kiện con giữ nó cho những người khác.
Raymond ngồi trước màn hình tivi đen ngòm.
Thomas tiến lại gần chiếc bàn thấp.
Để cái điều khiển từ xa ở đó đi. Nếu muốn bật tivi, bố sẽ tự mình làm việc ấy.
Bố muốn gì nào?
Muốn con đưa bố thăm cầu Cổng Vàng, và mang theo bình tro cốt của bố.
Nhất trí với chuyến đi dạo, nhưng tro cốt của bố sẽ ở lại đây. Con cấm bố bỏ cuộc, chính con mới là người cần tới bố.
Raymond gật đầu, khóe môi nở nụ cười.
Gọi anh bạn Hubert của con đến đây rồi chúng ta sẽ tặng cho mình một cuộc dạo xả láng nào!
---❊ ❖ ❊---
Manon cầm điện thoại di động trên tay, đi đi lại lại. Cô đã đuổi khéo một khách hàng, viện cớ phải đóng cửa sớm hơn mọi ngày để kiểm kê. Từ lúc viên thanh tra đi khỏi, cô bị giày vò bởi những ý nghĩ hết sức mâu thuẫn. Cô muốn hủy hẹn ăn tối đến cả chục lần nhưng rồi lại đổi ý vì những lý do bản thân cô cũng không hiểu. Cô thấy nóng bức không chịu nổi nên bật điều hòa trước khi quay lại bàn viết.
Thậm chí cô không thể làm đúng một phép cộng và gạch xóa chi chít một phiếu đặt hàng trước khi vứt nó đi để điền một phiếu khác, và mất hồi lâu tìm kiếm hồ sơ kế toán rồi mới nhận ra rằng cô đã để nó lại trên bàn làm việc. Khi cô tới lấy tập hồ sơ, luồng gió từ quạt điện bỗng nhắc cô nhớ đến một vòng đua ngựa gỗ bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Đám ngựa gỗ lại bắt đầu quay, đưa cô về với những mùa hè bị lãng quên.
Một bé gái đang bám vào một bộ bờm vàng rực lướt qua trước mắt người mẹ đang ngồi trên một băng ghế.
Ngồi cạnh bà là một người đàn ông đang vừa vẫy mũ vừa mỉm cười với cậu nhóc đang cầm lái chiếc xe cứu hỏa.
---❊ ❖ ❊---
Xe chạy quanh co trên Camino del Mar, tiến về phía đại dương. Raymond muốn dừng lại giây lát trước một ngôi nhà vắt vẻo trên đỉnh đại lộ Sea cliff. Ông tựa đầu vào cửa kính xe rồi quan sát mặt tiền nhà.
Con đã làm gì sau khi bố ra đi? Ông hỏi bằng giọng lơ đễnh.
Con liên tục tham gia các buổi hòa nhạc.
Bố trông chờ không ít ở con.
Bố trông mong điều gì ở con ạ?
Mong con không đau buồn. Mong con không hờn trách cả thế giới vì nỗi buồn của bản thân; thực ra bố không muốn con buồn. Rốt cuộc, chỉ cần buồn ở mức tối thiểu, mức cần thiết thôi, nếu con hiểu ý bố muốn nói.
Không, con không hiểu.
Còn sau đó? Con không dành toàn bộ thời gian trong các khán phòng hòa nhạc đâu.
Sau đó, có Sophie.
À phải rồi, Sophie. Và tiếp đó?
Con không quen biết nhiều phụ nữ như bố hình dung đâu.
Bố hỏi con làm gì cơ mà.
Con là nghệ sĩ dương cầm, con chơi đàn dương cầm! Bố muốn con làm gì khác nữa nào?
Bố sẽ tâm sự với con một bí mật, mà không phải bí mật vớ vẩn đâu nhé. Vì là bác sĩ phẫu thuật nên bố đã dành cả đời mình để phẫu thuật.
Bố đang nói về một bí mật kia mà.
Làm gì mà con nôn nóng thế! Điều bí mật ở đây chính là chỉ có vô cùng ngu xuẩn mới làm thế. Trải qua chừng ấy ngày đêm trong bệnh viện thay vì đi dạo cùng con hoặc cười vang cùng mẹ con.
Bố gợi ý con nên tạm dừng sự nghiệp để đi dạo chăng?
Con chán thật đấy, Thomas. Bố chỉ muốn cái ngày rốt cuộc con được hạnh phúc, con hãy nghĩ đến việc làm mọi thứ để giữ gìn hạnh phúc. Con chỉ việc nhớ lại những dịp mà bố đã bỏ lỡ, nghĩ đến quãng thời gian mà nhẽ ra chúng ta nên ở bên nhau.
Giờ đã hơi muộn để dạy con bài học đó, bố không nghĩ vậy sao?
Cứ trách móc bố đến cùng đi, đây chính là thời điểm thích hợp đấy. Bố chắc chắn con sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Thomas tung chân đá văng một vỏ lon bị vứt trên vỉa hè.
Bố đã ra đi mà không nói lời từ biệt, bấy giờ con chưa sẵn sàng.
Vì thế mà bố đã quay trở lại.
Bố quay trở lại vì Camille.
Bố không kịp vĩnh biệt con, bấy giờ con đang đi khắp thế giới cùng âm nhạc của con, còn bố, bố rình chờ những lần con trở về, bố không biết là tim mình lại ngừng đập vào một buổi sáng. Ngày mai, bố sẽ sửa chữa lỗi lầm này, bố hứa.
Tại sao chúng ta lại dừng trước ngôi nhà này vậy? Thomas hỏi, nghiêng người sang phía cửa kính xe.
Bố tới nói lời tạm biệt, ông thở dài.
Bà ấy từng sống ở đây ạ?
Và bây giờ cô ấy yên nghỉ tại đây, ông đáp. Hắn đã đưa cô ấy về nhà mình, như thể hai mươi năm giam hãm còn chưa đủ đối với hắn! Chúng ta đi thôi.
Chiếc xe lại nổ máy để xuôi xuống một con đường dẫn tới bãi đỗ ven Baker Beach. Thomas nhờ tài xế đợi, anh cần đi hít thở không khí trong lành trước khi quay trở lại trung tâm thành phố.
Cái này thì tôi cũng hơi nghi nghi rồi, tài xế đáp đoạn cười khúc khích. Cậu còn chút nào cho tôi không? anh ta hỏi đoạn nháy mắt với Thomas. Tôi sẵn sàng miễn phí cho cậu cuốc xe này, kể cả phí đợi.
Tôi phải có cái gì cho anh đây? Thomas ngạc nhiên.
Cậu chuyện trò ríu rít như chim phải đến hai mươi phút rồi; nó hẳn phải tuyệt lắm nhỉ, là hàng Jamaica hả? Tôi cũng vậy đấy, ban đêm tôi cảm thấy cô đơn trong chiếc xe này, thế nên tôi sẽ không phản đối dùng thử một chút thứ mà cậu đã hút đâu.
Tôi thà trả tiền cuốc xe cho anh còn hơn, Thomas đáp đoạn mở cửa xe. Ngồi sau vô lăng mà làm vậy sẽ không hợp lẽ đâu.
Raymond tiến về phía đại dương rồi quay ngoắt lại, mắt gắn chặt vào căn nhà ở nơi họ đã dừng lại khi nãy; mặt tiền màu trắng với những cánh chớp màu xanh lơ nổi bật trên sườn đồi.
Baker Beach sẽ là nơi hoàn hảo, ông nói. Bố sẽ đi dạo ở đây và với một chút may mắn, cô ấy sẽ trông thấy bố từ những cửa sổ kia. Đây không phải những gì bố đã hình dung, nhưng ta không thể có được mọi thứ. Vả chăng, con hãy thừa nhận là bức tranh toàn cảnh nơi đây thật huy hoàng đi.
Vấn đề quan điểm thôi, Thomas lẩm bẩm.
Đừng ích kỷ thế chứ. Con có cả cuộc đời phía trước, con cần quyết định những gì mình sẽ làm với nó thôi. Nhưng khi con tới chơi đàn tại Symphony Hall, bố biết con sẽ giữ lời hứa đó, hãy nhớ dạo trên bờ biển này nhé. Con sẽ nhớ tới bố và như vậy sẽ vui hơn nhiều so với nơi khác.
Con chẳng thấy chuyện này có gì vui.
Bởi vì con đang nhìn nhầm chiều ống nhòm chứ sao. Con nghĩ đến sự trống vắng thay vì coi trọng những gì từng tồn tại; hãy nghĩ đến tất cả những gì chúng ta đã may mắn được làm cùng nhau. Con còn nhớ chuyến dạo đêm bằng xe đạp hồi bố dẫn con đi tham quan các lâu đài sông Loire không? Bố bắt con đạp xe cả ngày, và khi tối đến...
... bố đưa con đi xem những buổi trình diễn âm thanh ánh sáng. Chambord, Cheverny, Blois, Chaumont, mông con bỏng rát luôn.
Mà con quên Amboise đấy! Nhưng con vẫn thức muộn; cả hai bố con ta đều chồn chân mỏi mắt. Một ngày nào đó, con sẽ thực hiện chuyến đi ấy cùng con trai hoặc con gái của con, và con sẽ đạp xe mà lúc nào cũng liếc nhìn về phía sau. Con thấy đấy, có lẽ việc làm bố cũng đơn giản như thế, mở đường rồi không ngừng ngoái nhìn phía sau.
Thomas tiến vài bước. Anh ngồi trên cát rồi chăm chú nhìn đường chân trời. Raymond tới gần rồi thúc cho anh một cú khuỷu tay.
Chúng ta sẽ trễ hẹn bữa tối của con mất thôi. Mà này, bố có thể tới đó được không?
Làm thế nào để từ chối được bố đây.
Bố sẽ kín đáo thôi, hứa đấy. Bố sẽ giữ khoảng cách. Này, bố sẽ ngồi ở quầy bar để nghe trộm cuộc trò chuyện của những người bên cạnh, làm vậy sẽ giúp bố ôn lại tiếng Anh, bố rất cần ôn luyện đấy. Ai mà biết được bố sẽ gặp ai dưới đó nào.
Dưới đó thế nào ạ?
Nào, khẩn trương lên, không nên bắt phụ nữ phải chờ đợi đâu.
Đang ngược lên đầu đường, Raymond bỗng dừng lại, khẽ cười ranh mãnh.
Nhặt lấy mấy sợi tảo khô trên cát này rồi cất vào túi áo đi, con nhớ đưa cho tài xế và hứa hẹn với anh ta một buổi tối không thể nào quên.
---❊ ❖ ❊---
Bóng tối đã phủ xuống thành phố mà Manon còn chưa điền hết một trang sổ kiểm kê.
Suy nghĩ của cô đang ở nơi khác, xa khỏi hiệu sách và San Francisco.
Những chú ngựa gỗ đã biến thành đàn ngựa lùn được dắt dây lững thững dạo bộ trên mặt cát của một bãi tập cưỡi ngựa.
Camille lơ đễnh vẫy tay khi Manon đi ngang qua trước mặt bà, và người đàn ông đang vừa nắm tay bà vừa trò chuyện thì không còn để ý chút nào đến cậu con trai của ông đang kiêu hãnh phi nước kiệu.
Có người gõ vào cửa kính và Manon giật mình khi nhìn thấy Thomas đang vẫy tay chào cô.
Tôi không đến quá muộn chứ? anh hỏi khi cô mở cửa.
Tôi không hề biết bây giờ là mấy giờ rồi.
Chúng ta vẫn ăn tối cùng nhau chứ?
Cô muốn mang theo áo choàng đi mưa, nhưng Thomas lưu ý cô rằng trên bầu trời đang trong vắt không một gợn mây. Manon ngước nhìn lên và công nhận rằng anh không hề nhầm, tuy nhiên cô vẫn vớ lấy chiếc ô trước khi đóng cửa hiệu sách.
Chỉ có vậy thôi sao? Thomas hỏi.
Cái gì chỉ có vậy?
Không chuông báo động hay cửa cuốn gì sao? Thành phố này an toàn đến thế sao?
Có chứ, cả hai thứ là đằng khác, cô đáp đoạn quay lại.
Khi cửa cuốn xuống được phân nửa, Thomas đề nghị cô bấm tạm dừng.
Có cái gì mắc kẹt sao? Manon lo lắng.
Không, một câu hỏi vào phút chót thôi. Cô bán túi xách tay hả?
Ý tưởng thật kỳ cục, đây là một hiệu sách mà.
Tôi cũng tự nhủ như vậy. Thế thì có lẽ cái tôi đang nhìn thấy trong tủ kính kia chính là túi của cô.
Manon lại mở cửa, lấy túi xách, rồi bật hệ thống báo động.
Mọi chuyện ổn chứ? Thomas hỏi trong khi họ xuôi về phía quảng trường.
Từ khi anh đến đây ư? Vâng, tốt lắm. Tôi đã đặt bàn tại một nhà hàng... mà nhà hàng nào ấy nhỉ? À rồi, một bàn cho hai người ở nhà hàng Greens, đằng sau Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại, trên kè. Các món chay, anh không có gì phản đối chứ? Các chế phẩm từ sữa, trứng, cá, tôi thì món nào cũng vừa miệng, nhưng tôi đã ngừng ăn thịt động vật, chúng đã dành thời gian để ăn thịt lẫn nhau rồi, vậy nên nếu chúng ta cũng bắt đầu làm vậy thì sẽ chẳng còn động vật nữa.
Tôi không tin bò và cừu là động vật ăn thịt, Thomas vừa đáp vừa quan sát cô vẻ thận trọng.
Chính xác, nhưng anh hiểu nguyên tắc mà.
Cô chắc chắn là mọi chuyện đều ổn chứ?
Chờ một giây nào, tôi có một chiếc ô tô, bình thường tôi vẫn đỗ xe trước hiệu sách và...
Manon quay lại trong khi họ đã đi được hơn trăm mét.
Nó vẫn đó. Tôi đã không nói gì, vậy là ông ấy chẳng có bất cứ lý do gì để thực hiện những lời đe dọa kia.
Ai đó đang đe dọa cô sao?
Không hề... một kiểu hợp đồng sẽ khiến anh chán muốn chết thôi.
Thomas rảo chân để theo kịp Manon đang sải từng bước dài.
Sau khi đã suy nghĩ kỹ, một suất bít tết sẽ khiến tôi thấy thoải mái nhất, thi thoảng ăn một lần thì không tính.
Cô muốn tôi lái xe không?
Cô không nghe anh nữa, cô tìm chìa khóa trong túi xách và cuối cùng cũng tìm thấy. Cô mở cửa xe rồi mời Thomas ngồi vào ghế trước của chiếc Prius.
Anh có nghĩ như thế là bất thường không? cô gặng hỏi lúc rẽ lên kè.
Vì đã vượt liên tiếp hai đèn đỏ ư? Không, chuyện này xảy ra với tất cả mọi người.
Hôm trước vừa an táng mẹ thì hôm sau ăn tối cùng một người xa lạ ấy. Nhưng vì anh đối với tôi không hoàn toàn xa lạ nên tôi hình dung rằng việc không nghiêm trọng đến mức đó.
Cô đã trải qua một ngày tồi tệ hả?
Đầy rẫy bất ngờ.
Bất ngờ hay hay dở?
Để xem đã... vả lại cả chiều tôi chẳng làm được việc gì nên hồn... vậy nên đúng đó... một ngày khá là tồi tệ.
Tập trung nhìn đường đi rồi chúng ta sẽ nói chuyện này lúc đã ngồi vào bàn.
Nhưng Manon bất ngờ ngoặt tay lái rồi đỗ xe vào một bãi trống trước khu doanh trại cũ.
Ngày trước, đây vốn là một pháo đài, cô giải thích trong lúc xuống xe. Giờ thì trong khu này có một bảo tàng, một nhà hát, một khu chợ sinh thái và nhà hàng của chúng ta.
Thomas mở cửa nhà hàng rồi nhường lối cho Manon. Lúc bước vào, anh nhìn thấy bố anh đang ngồi chống khuỷu tay bên quầy, ông nháy mắt với anh. Kinh ngạc, anh không để ý đến cô phục vụ bàn đang chào đón họ.
Anh muốn dùng bữa tối với cô ấy hơn hả? Manon hỏi.
Với ai kia?
Người phụ nữ ở quầy bar. Cô ta không có vẻ gì là phật lòng khi bị anh chiếu tướng đâu.
Thomas không đáp và tiến về phía bàn của họ.
Nhân viên bồi bàn đưa cho hai người hai cuốn thực đơn, họ nghiên cứu trong im lặng tuyệt đối.
Thomas không hiểu tí gì những thứ ghi trên thực đơn.
Cô có biết chickpea hushpuppy là món gì không? Hay món urban macro bowl nữa?
Manon gọi một sa lát bơ kèm đậu hũ cay, Thomas liền gọi giống cô.
Hồi bố tôi mất, anh nói, tôi cấm mình không được khóc, ngay cả ở lễ tang, và vài ngày sau tôi đã sụp đổ. Tôi hiểu là tâm trí cô đang vơ vẩn đâu đâu, cô đừng áy náy nhé, chúng ta có thể rút ngắn bữa tối lại.
Anh đầy mâu thuẫn nhỉ, Manon buột miệng.
Tại sao?
Một mặt là quý ông hoàn hảo và mặt khác lại là kẻ trơ tráo quá đỗi.
Thomas nhíu mày.
Tôi đã nói điều gì đó khiến cô tổn thương sao?
Mẹ đã bắt tôi đội một cái mũ to đùng trên đầu, nếu không đội tôi sẽ không được leo lên lưng ngựa. Tôi cảm thấy mình thật nực cười, bởi tất cả những đứa trẻ khác đều được miễn đội. Một cậu nhóc cùng tham gia khóa học coi thường tôi ra mặt, cậu ta gọi tôi là “Sọ dừa”. Cũng cậu nhóc đó, một lúc sau, mời tôi cùng ăn món bánh xèo bởi vì mẹ tôi quên mang ví tiền. Một lần khác, cậu ta chụm chân nhảy vào tòa lâu đài cát mà tôi mất cả buổi chiều mới xây được rồi ngày hôm sau lại giúp tôi xây một tòa lâu đài khác. Một hôm tôi đang ăn kem, cậu ta thúc khuỷu tay khiến cây kem ốc quế đó ập vào mũi tôi làm mọi người cười rộ lên và tệ nhất là cả mẹ tôi cũng cười. Tên quỷ nhỏ đó đã giúp tôi đứng dậy khi tôi ngã khỏi xích đu, chạy vội đi tìm mẹ tôi để bà tới xem đầu gối tôi có sao không, và trong khi mẹ băng bó cho tôi, cậu ta vẫn ở bên cạnh tôi mà dỗ dành an ủi. Giờ thì, Thomas, anh sẽ nói cho tôi biết anh làm gì ở lễ tang của bà ấy và tại sao anh lại nói dối tôi chứ?
Thomas nhìn thẳng vào mắt cô.
- Một mùa hè khác, anh đáp, cô nhóc đã lấy cắp chiếc xe tải màu xanh da trời của tôi, thùng xe bị nghiêng và cô nhóc cố tình đập vỡ nó, đó là một món quà bố tôi tặng nên tôi giữ gìn vô cùng. Tôi ấy à, bố tôi bắt tôi phải đội mũ ngay khi đi ra ngoài nắng trong khi những đứa trẻ khác chơi đùa trên bãi biển có thể bỏ qua vụ đó. Ông mua cho tôi một chiếc mũ lưỡi trai thủy thủ với một mỏ neo màu vàng may trên phần lưỡi trai, nỗi ô nhục của tôi mỗi buổi chiều. Một con nhóc ghê gớm, tuy nhiên tôi vẫn mơ được làm bạn với nó, gọi tôi là Popeye để giễu cợt tôi. Tôi đã nhận ra cô trước, ngay khi trông thấy cô trong công viên đó.
Hoan hô, nhưng đó không phải câu trả lời cho câu hỏi mà tôi đặt ra cho anh.
Tôi đã tới, vì bố tôi tha thiết muốn được tham dự buổi lễ.
Bố anh đã mất rồi, vậy thì..., Manon đáp trước khi uống một hơi hết cốc rượu vang. Và ông ấy đã cho anh biết ước nguyện này trong di chúc sao?
Không, đích thân ông ấy đã thổ lộ với tôi.
Bố anh đã thổ lộ với anh rằng khi nào mẹ tôi qua đời, ông ấy muốn anh đại diện cho ông ấy ở lễ tang của bà sao?
Không hẳn vậy, ông ấy tha thiết muốn đích thân có mặt tại đó.
Nhưng ông ấy mất rồi...
Đúng vậy, cách đây năm năm.
Manon ra hiệu cho bồi bàn rót đầy cốc của cô ngay tức khắc.
Vậy thì xin lỗi anh, nhưng có một việc tôi nghĩ mãi không ra.
Nếu tôi kể cô nghe câu chuyện của tôi, cô sẽ cho là tôi điên mất, mà như thế thì thật đáng tiếc, vì có lẽ cô là người duy nhất trên đời này tôi có thể chia sẻ câu chuyện đó.
Manon uống một hơi hết cốc rượu vang rồi lại đặt nó xuống bàn. Cô quệt miệng bằng mu bàn tay như một tên cướp biển chính hiệu rồi ngó chằm chằm vào mắt Thomas để thách thức anh.
Thomas chịu đựng ánh mắt cô rồi kể cho cô một phần câu chuyện của anh, chỉ một phần, bắt đầu bằng một điếu thuốc kỳ lạ và một sự hiện hồn còn kỳ lạ hơn nữa.
Tôi công nhận là điều này không dễ chấp nhận. Đầu tiên là tôi, khó khăn lắm tôi mới chấp nhận được, anh thú nhận.
Bố anh đã từ trên kia quay trở lại để nhờ anh đi cùng ông ấy đến lễ tang của mẹ tôi? Manon nhắc lại trong lúc bồi bàn lại rót đầy cốc của cô.
Nếu cô muốn biết ý kiến của tôi, Thomas tiếp lời, tôi tin rằng “trên kia” rất khác với ý niệm chúng ta có về nó. Tôi đã nhiều lần thử dò hỏi bố tôi, nhưng ông không chịu hé ra điều gì, có vẻ như nếu ông tiết lộ bí mật, họ sẽ triệu hồi ông ngay tức khắc.
Họ..., cô nói đoạn tặc lưỡi.
Đúng vậy, rốt cuộc là cách nói thôi, tôi thực sự không biết gì hơn, tôi thề với cô. Nhưng nếu điều này có thể khiến cô yên tâm, thì bố tôi không hiện về trong lớp vải liệm hay kéo lê theo sau, Thomas cười gượng.
Vậy thì... ông ấy hiện về thế nào trước mắt anh? Manon hỏi rành rọt từng từ. Dĩ nhiên, tôi hỏi anh chuyện này đơn thuần vì tò mò thôi.
Như tôi đã kể với cô rồi đó, trên chiếc ghế bành nơi ông thường ngồi đọc sách. Ý tôi là lần đầu tiên.
Hình dáng của ông ấy cơ mà! Manon nhấn mạnh, vẻ mỉa mai.
À thì... hệt như ông mọi khi thôi, sơ mi trắng, quần flannel, vest ôm. Nhưng trẻ hơn khi ông ra đi.
Manon gật đầu, cắn môi rồi uống một ngụm lớn rượu vang.
Và ông ấy đáp máy bay cùng anh...
Cũng may là bố tôi đi cùng tôi. Một hành khách ngất lịm trong chuyến bay, chúng tôi đã cứu sống người đó. Rốt cuộc, công lao thuộc về bố tôi, tôi chỉ làm theo chỉ dẫn của ông thôi.
Làm sao trách anh chuyện đó được... anh đâu phải bác sĩ, Manon nói tiếp bằng giọng vô cùng châm chọc mà Thomas không nhận thấy.
Đó là những gì người phụ nữ ngồi cạnh tôi ra sức khẳng định, nhưng chẳng ai buồn nghe bà ta. Chuyện ấy khiến bà ta phát điên, khá là buồn cười, tôi xin thú thực.
Không đùa đâu. Và sau đó thế nào, anh đã cho máy bay hạ cánh?
Không, nhưng phần tiếp theo còn khó tin hơn, thậm chí tôi không biết bắt đầu từ đầu.
Dừng lại! Anh dừng lại ở đó đi, như vậy tốt hơn. Với một trí tưởng tượng như vậy, anh nên đổi nghề và bắt đầu viết văn đi. Thực sự, chuyện này sẽ thành công đấy, và người vừa khuyên anh chính là một chủ hiệu sách. Tuy nhiên, đừng trách móc nếu tôi không phải độc giả của anh trong tương lai, văn học kỳ ảo không phải thể loại tôi ưa thích.
Cô không tin lời nào trong những gì tôi vừa kể với cô.
Anh muốn chúng ta đổi chỗ không? Tôi nhường cho anh ghế của tôi rồi tôi ngồi vào ghế của anh; khi nào kể xong, tôi sẽ đặt cho anh đúng câu hỏi đó. Theo anh thì anh sẽ trả lời tôi thế nào?
Tôi sẽ trích dẫn một cuốn sách mà tôi từng đọc cách đây đã lâu.
À vâng, và cuốn sách đó kể về gì vậy?
Rằng một vài câu chuyện dường như bất khả có thể trở thành sự thật nếu cả hai chúng ta muốn tin vào nó. Đến lượt mình, tôi có thể hỏi cô câu này được không?
Đã đến nước này rồi thì...
Hồi chúng ta còn bé và bố mẹ chúng ta yêu thương nhau, có phải buổi tối cô thường được nghe những câu chuyện cổ tích trong đó có cả các nàng tiên lẫn lũ yêu tinh không? Cô có tin vào các sinh vật có quyền năng kỳ diệu ấy không? Phải chăng cô từng mơ đến những thế giới hư ảo?
Có, giống như mọi đứa trẻ thôi.
Vậy thì kể từ hồi đó đến giờ, chuyện gì đã xảy ra với cô vậy?
Người phụ nữ thường đọc những câu chuyện đó cho tôi đã rời bỏ tôi, mới hôm qua thôi, Manon đáp.
Bố tôi đã quay trở lại để kể cho tôi nghe một câu chuyện khác, và điều này nhắc tôi nhớ lại nguyên do tôi trở thành nghệ sĩ dương cầm, vậy nên tôi muốn tin ông ấy bằng toàn bộ tấm lòng mình, chấp nhận nguy cơ bị coi như một thằng điên. Bây giờ, đến lượt tôi yêu cầu cô hoán đổi vai. Hãy hình dung... Một buổi sáng hay một buổi tối, ngay ngày mai, hay năm năm nữa, mẹ cô xuất hiện trước mặt cô và nhờ cô một việc. Một việc mà sự bất tử của bà phụ thuộc cả vào đó. Cô sẽ làm gì đây? Cô sẽ chấp nhận nguy cơ bị coi như một kẻ khùng hay quay lưng lại với bà?
Manon yêu cầu phục vụ rót cho cô thêm cốc nữa, và Thomas lưu ý cô rằng đó ít nhất đã là cốc thứ tư.
Tối nay, tôi hy vọng được tạm quên những muộn phiền, thế rồi người đàn ông mà tôi mời ăn tối giải thích với tôi rằng anh ấy đang du lịch cùng hồn ma của bố anh ấy. Vậy nên tôi không nghĩ là một chai Bordeaux có thể khiến tôi gục được đâu, Manon đáp, rõ ràng cô đã ngà ngà say.
Thomas ngoái nhìn một thoáng về phía quầy bar, có vẻ như Raymond đang vui hết nấc với việc nghe trộm cuộc trò chuyện giữa một cặp đôi đang tán tỉnh nhau.
Cú liếc mắt này không qua nổi mắt Manon.
Thế mà lúc nãy tôi dám trách móc anh, khi bước vào nhà hàng này, cô cười khẩy. Dĩ nhiên, anh đang nhìn ông ấy chứ ai!
Thomas im lặng.
Tôi gọi thanh toán rồi đưa cô về nhé, anh đề nghị.
Ôi không, buổi tối đã kết thúc đâu và tôi thèm món tráng miệng muốn chết.
Manon búng ngón tay gọi bồi bàn.
Tôi cần một liều thuốc bổ. Vì hôm nay các vị có sô cô la nên hãy đem cho tôi cùng hai chiếc thìa, thêm một cốc vang nữa. Anh thích sô cô la chứ? cô hỏi Thomas.
Vâng, đúng là ban nãy tôi nhìn bố tôi. Tôi đã chấp nhận để ông tới đây với điều kiện ông để chúng ta được trò chuyện thoải mái.
Niềm tin của anh thật khó đỡ, Manon thở dài.
Tôi tưởng là sự vụng về của tôi chứ.
Cô chăm chú nhìn anh vẻ tò mò.
Mẹ tôi và bố anh... anh biết chuyện này lâu rồi sao?
Không đâu, khi trở lại ông mới cho tôi biết, và cũng chỉ vì ông cần tôi làm việc này mà thôi.
Nếu không có lẽ ông ấy đã mang theo bí mật này xuống mồ, dĩ nhiên rồi..., cô đáp, không phải là không có chút mỉa mai. Vậy thì hãy cho tôi biết chuyện luôn đi, nói cho cùng, chuyện này liên quan đến tôi đâu có kém gì anh.
Tôi không có gì nhiều để kể với cô, ngoài việc họ đã yêu nhau suốt ba chục năm, mỗi mùa hè đều gặp nhau, rồi yêu xa, kể từ ngày bố mẹ cô chuyển tới đây sinh sống.
Cái này chính là phiên bản bố anh kể, hoặc lại là một trong những câu chuyện hoang đường của anh! Chẳng có gì chứng minh được rằng đấy không phải là một khoảnh khắc lầm lạc đơn thuần.
Cô hiểu tại sao tôi thà im lặng khi chúng ta gặp lại nhau rồi đấy. Tôi đã không nói dối cô. Cô sẽ phản ứng ra sao nếu tôi tự giới thiệu và thú thật với cô mọi chuyện?
Có lẽ tôi đã yêu cầu anh quay trở ra ngay tức khắc, anh đã ngờ đến điều đó, và chính vì thế mà anh im lặng.
Có lẽ vậy, và tôi đang hối hận vì điều đó.
Tại sao?
Dùng nốt món tráng miệng của cô đi, tôi đưa cô về, cô không đủ tỉnh táo để lái xe nữa rồi, vả chăng quá khứ của bố mẹ chúng ta sẽ khiến cho phần tiếp theo trở nên quá phức tạp.
Phần tiếp theo nào?
Tôi xin lỗi, chuyện đó hoàn toàn do cô quyết định, Thomas thở dài đoạn nhìn sang bàn bên cạnh.
Manon dõi theo ánh mắt anh rồi cười phá lên.
Bởi vì giờ thì ông ấy đang ngồi đó chăng?
Raymond mỉm cười ranh mãnh, đoạn đảm bảo với con trai rằng ông sẽ đưa anh ra khỏi tình cảnh rắc rối mà anh đã tự mình rúc vào, và thêm lần nữa, Thomas thốt lên những lời lẽ không phải của anh.
Đó là một buổi chiều bầu trời xám xịt. Mẹ cô mặc chiếc váy liền màu xanh nhạt họa tiết hoa, cô cũng mặc y hệt, trông hai người như chị em gái. Bố tôi tặng cô những chiếc kẹo bơ cứng và mẹ cô để mặc ông. Họ ngồi trên một băng ghế rồi lén cầm tay nhau trong khi cô chơi nhảy lò cò. Cô đá tiến về phía họ và hỏi bác này là ai thế ạ. Mẹ cô đáp: “Một người bạn mùa hè, con yêu ạ.” Thế là cô lại quay ra chỗ chơi, vô tư lự và vui sướng. Khi mùa thu tới, cô lại hỏi mẹ về người đàn ông đã tặng cô những chiếc kẹo bơ cứng. Bà đã quỳ xuống và lần này, nói với cô sự thật, kể cô nghe về một người tri kỷ thân thiết của bà, rồi bắt cô hứa giữ bí mật. Năm lên mười, cô hoàn toàn có cơ hội giật giải trong cuộc thi khiêu vũ nhưng lại bị gãy xương đòn do trượt thanh xà trong giờ học thể dục dụng cụ. Cô không thể nguôi ngoai và mẹ cô đã đưa cô tới New Mexico để cô giải khuây. Chuyến đi riêng tư của mẹ và con gái đã trở thành nghi lễ và hằng năm, cứ đến dịp lễ Tạ ơn, hai mẹ con lại lên đường. Hẻm vực Antelope ở Arizona, Hồ nước mặn ở Utah, Yellowstone, New Orleans, thác Niagara, Baton Rouge rồi Mississippi, núi Rushmore, và để mừng sinh nhật lần thứ mười sáu của cô, bà đã đưa cô đi thăm Roma và Venice. Vốn là học sinh giỏi nhưng vô cùng xấc xược, rốt cuộc cô đã bị trường City College cho thôi học. Bố cô rót một khoản tài trợ nên họ chấp nhận xí xóa. Năm mười lăm tuổi, cô là fan của môn khúc côn cầu trên băng và ủng hộ đội Sharks của San José, thay vì đội Bulls của San Francisco. Mẹ cô nghi ngờ cô phải lòng Bill Lindsay, một hậu vệ.
Vớ vẩn, hắn ta xấu kinh hoàng, tôi mê Todd Harvey và bấy giờ tôi mười bảy rồi nhé! Mà làm sao anh biết được toàn bộ những chuyện ấy?
Bồi bàn mang tới một cuốn sổ bìa da, anh ta để nó trước mặt Thomas.
Để tôi mời anh, như thế mới phải lẽ, Manon nhắc và toan giành lấy tờ hóa đơn.
Nhưng trước đó Thomas đã kín đáo đưa thẻ tín dụng của anh cho bồi bàn. Anh ký biên lai rồi cất ví đi.
Tôi không biết làm cách nào anh lại diễn thành công màn ảo thuật này, tôi chẳng nhận ra gì cả, Manon phản đối.
Sự vụng về của tôi ấy mà, anh nói đoạn đứng dậy.
Anh dừng lại trước bàn kế bên và đề nghị bố anh về nhà theo cách riêng. Raymond thở dài rồi biến mất.
Quãng đường ra bãi đỗ xe, Manon bước đi không được ngay ngắn cho lắm nên tới chỗ xe đậu, cô quăng chùm chìa khóa cho Thomas rồi đọc cho anh địa chỉ nhà cô.
Chiếc Prius ngược lên đầu phố California. Bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm kể từ khi họ rời pháo đài Mason, mà rốt cuộc Manon là người phá vỡ.
Nói cho cùng, tại sao lại không nhỉ. Mỗi người để tang theo khả năng của riêng mình, nếu anh cần tiếp tục làm bố anh tồn tại theo cách đó thì cứ tự nhiên thôi. Tôi chưa bao giờ uống rượu, nhưng hôm nay tôi lại sẵn sàng uống cho say. Ngày mai, tôi sẽ thức dậy với một cơn đau đầu kinh khủng, mà nó đã bắt đầu rồi đấy, và chẳng điều gì trong toàn bộ chuyện này còn tồn tại nữa.
Đó chính là điều mà tôi cũng đã từng tự nhủ đấy... sau điếu cần sa.
Tốt thôi, nào, cô thở dài đoạn mở cửa kính xe, làm sao anh có thể biết tất cả những điều ấy về tôi?
Họ vừa về tới nơi và Thomas đỗ chiếc Prius dọc vỉa hè. Anh quay lại để lấy chiếc túi mà anh đã cất trên băng ghế sau rồi đặt nó lên đầu gối Manon.
Cô cầm đi, anh nói, cái này thuộc về cô.
Cái gì vậy?
Một cái hộp trong đó bố tôi cất giữ những bức thư của mẹ cô. Nếu một ngày kia cô tìm ra những bức thư bố tôi viết cho bà ấy, tôi rất mong cô gửi chúng đến cho tôi. Tôi cũng vậy, tôi đã viết cho cô, một bức mail, nhưng tôi đã không gửi nó đi, vì sợ cô sẽ không bao giờ muốn nói chuyện với tôi nữa. Tôi đã chép lại nó, nó nằm ở đáy túi này.
Manon nhìn Thomas chằm chằm và cảm thấy không thể thốt nên lời nào, cũng không thể hiểu cảm xúc nào đã đánh úp cô đúng lúc từ giã anh. Cô những muốn nán lại, để nghe anh kể thêm về tuổi thơ của cô, tâm sự những chuyện khác về mẹ cô. Cô muốn đặt cho anh cả nghìn câu hỏi, lần này thì không xấc xược cũng chẳng hồ nghi, ngay cả khi toàn bộ chuyện này chẳng có gì logic, đơn giản chỉ để nghe giọng nói của anh, để không phải một mình về nhà. Nhưng Thomas không nói gì hết, và cô ra khỏi chiếc Prius trước khi loạng choạng quay lại.
Tôi vừa chợt nhớ ra rằng đây là xe của tôi.
Dĩ nhiên rồi, Thomas xin lỗi rồi trả cô chùm chìa khóa. Tôi sẽ đi cùng cô lên tận cửa nhà.
Tôi có thể tự xoay xở được mà, cô khẳng định trong lúc đi về phía tòa nhà.
Tôi nghi ngờ chuyện ấy đấy, Thomas đáp rồi chạy vội đến trong khi Manon trượt chầm chậm dọc theo cột đèn đường nơi cô vừa dựa vào.
Thomas giúp cô đứng dậy, kiên nhẫn chờ cho cô hết cơn chóng mặt rồi đỡ cô leo lên những bậc thềm.
Họ leo thang bộ lên tận tầng hai rồi Thomas chờ cô mở cửa.
Cô sẽ vào được giường mình chứ?
Đây là căn hộ một phòng ngủ mà, tôi phải vào được chứ. Khoan đã, đừng đi vội, ý anh là sao khi nói quá khứ của bố mẹ chúng ta sẽ khiến phần tiếp theo trở nên quá phức tạp?
Thomas nhìn cô chăm chú, anh lại gần rồi đặt một nụ hôn lên môi cô.
Chúc ngủ ngon, Manon.
