Thứ Sáu, 3 giờ sáng
Khi về đến nhà, Manon đã tắm dưới vòi sen thật lâu giúp cô hồi phục cả tinh thần lẫn thể chất, nhưng không xoa dịu được cơn đau đầu.
Cô chui vào một chiếc áo phông dài rồi ngồi xếp bằng trên thảm. Cô quan sát chiếc hộp hồi lâu trước khi có đủ can đảm mở nó ra. Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu rồi nhấc nắp hộp lên.
Cảm xúc thật mãnh liệt khi nhìn thấy tất cả những phong bì mang nét chữ của mẹ cô.
Cô chộp lấy lá thư đầu tiên gửi cho Raymond.
Ngày tháng ngược về hai mươi năm trước.
Tình yêu thật xa xôi mà cũng thật gần gũi của em,
Một năm đã trôi qua. Căn hộ nơi bọn em ở không rộng lắm. Em nhớ ngôi nhà của mình ở Pháp biết bao, ít hơn nhớ anh nhiều, nhưng ký ức về nó và về anh gắn chặt với nhau.
Em đã biến phòng riêng của mình thành nơi nương náu và tập hợp những ký ức còn lại trong em. Vài bức ảnh anh đã chụp vào mùa hè. Em ngắm chúng giống như người ta chiêm ngưỡng cảnh hoàng hôn vậy, ngây ngất và buồn bã khi chứng kiến ngày rời đi, đồng thời nuôi hy vọng rằng buổi sáng sẽ sớm quay trở lại.
Trong tiền phòng nhỏ hẹp phủ kín thảm, em đã kê giá sách bằng gỗ anh đào nơi chứa tất cả những cuốn sách em yêu thích và đã dành biết bao buổi tối để đọc, những chủ đề mà chúng ta thường bàn luận khi ngồi trên một băng ghế. Phòng khách là một căn phòng lớn sáng sủa nhờ các cửa sổ trông ra vịnh. Trong phòng này đôi khi lóe sáng những món đồ nội thất phủ một lớp gỉ đồng bởi thời gian. Chiếc đi văng phủ chiếc chăn choàng sặc sỡ. Anh còn nhớ không? Anh đã mê mẩn khi nhìn thấy nó trong cửa hiệu trên phố Grand Rue. Ngày hôm sau, em đã quay lại đó để lén mua về cho mình. Ngồi trên chiếc bàn nơi em đang viết thư cho anh, em có thể ngắm toàn bộ vịnh San Francisco. Bên phải là Cầu Vịnh, là đồi Telegraph nơi Coit Tower chiếm vị trí nổi bật nhất, cái tên buồn cười quá, không phải sao. Anh nên nhớ, chính một người phụ nữ không hề tầm thường đã cho dựng nó lên, sau khi bà ấy qua đời. Bà ấy hút xì gà và mặc quần Âu từ rất lâu trước khi điều này được chấp nhận. Bà ấy là một tay chơi có hạng và thường mặc trang phục nam giới để ra vào các sòng bạc dành riêng cho đàn ông. Một phụ nữ đáng ngưỡng mộ đã di tặng tài sản của mình cho thành phố, em muốn có được lòng can đảm của bà biết bao. Và đỉnh tòa tháp này chính là nơi những người đàn ông chờ tàu đến suốt nhiều năm trời. Em đã từng leo lên đó, và cũng ngóng chờ. Tất cả những gì em vừa kể với anh, em ý thức được rằng chúng chẳng mấy thú vị, nhưng biết nói gì với anh mà không làm tổn thương anh đây? Manon đang quen dần với cuộc sống mới, thế mà em đã e ngại biết bao rằng chuyến ra đi vội vã này khiến con bé xáo trộn. Con bé đã nói tiếng Anh, rốt cuộc, có thể nói là con bé đã xoay xở khá một cách đáng ngưỡng mộ. Con bé là đồng bọn cũng là bạn thân nhất của em, trong khi em quên mình để trở thành người mẹ thân yêu mà con bé cần biết bao. Con bé đã lớn lên nhiều, em đã nhìn ra cô gái trẻ tuyệt vời mà sau này con bé sẽ trở thành. Con bé có cá tính riêng, cá tính mà em thường xuyên tiết chế bằng cách mỗi ngày đều vô cùng khổ sở để che giấu là con bé khiến em thán phục và ngưỡng mộ biết bao. Khi tới đây, con bé bắt đầu khiêu vũ, thầy giáo của Manon nói với em rằng con bé đặc biệt có năng khiếu. Em hy vọng con bé không muốn trở thành diễn viên ba lê, đó là một nghề khiến người ta phải chịu quá nhiều đau đớn, nhưng nếu con bé muốn vậy, em sẽ không phản đối, sẽ không có gì chống lại nổi ý chí mãnh liệt của con bé, càng không chống lại nổi tinh thần nổi loạn của nó.
Lúc này là 3 giờ chiều, chẳng bao lâu nữa em sẽ tới trường đón con bé. Hôm nay thời tiết dịu mát, các cửa sổ phòng em đang mở và em nghe thấy tiếng lách cách của những chiếc xe điện đang ngang dọc khắp thành phố. Khi lên xe, ta có thể đứng trên những bậc lên xuống bên ngoài. Gió thổi tung tóc ta và cảm giác thật ngất ngây, có phần giống với cảm giác khi ta còn đi xe buýt cũ ở Paris, khi ta đứng ở sàn sau xe.
Buổi tối, mùi bụi nước từ đại dương dâng lên và đưa em đi xa khỏi cảnh vật này. Em hít hà hương thơm của một vùng biển khác, nơi chúng ta cùng ngắm bán đảo đang tiến về phía những con sóng đen hay những chiếc tàu đánh cá đang quay về bờ trong đêm tối.
Đối với em, anh là người em có thể kể mọi chuyện, người hiểu em và yêu thương em. Vậy nên em biết anh sẽ hiểu tất cả những gì lời lẽ của em đang tìm cách nói với anh, ngay cả khi chúng thật vụng về.
Tình yêu của em, anh là vũ trụ của em, anh thừa biết em đã không ra đi, bởi ký ức về anh vẫn luôn ở đây, như một khúc hát trong tim em.
Camille
Manon gấp lá thư lại rồi cất nó vào phong bì, trước khi đọc một lá thư khác.
Tình yêu thật xa xôi mà cũng thật gần gũi của em,
Thư anh viết khiến em vui lắm. Em đã ghé qua hòm thư lưu ký, giống như tất cả các thứ Năm khác. Khi tới đó, em hình dung mình là một gián điệp lên đường đi nhận một tin nhắn tối quan trọng. Mà chẳng phải vậy sao? Nhưng không ai theo dõi em cả. Manon đang ở trường, còn anh ta, em không biết đang ở đâu, vì anh ta đi nhiều đến thế kia mà.
Em không hề muốn khiến anh lo lắng, nhưng vì anh hiểu những gì em đang chuẩn bị viết cho anh, em phải thú thật là gần đây em đã bị một cơn choáng ngất thoáng qua. Không có gì nghiêm trọng hết, em hứa với anh như vậy. Anh vốn là bác sĩ nên em sẽ không bao giờ nói dối anh. Nhưng vào lúc em bất tỉnh trên phố, thực sự em đã ngỡ mình chết rồi. Khi tỉnh lại, em bỗng thấy sợ kinh khủng, nỗi sợ không đến từ một phiền toái cỏn con này, mà là sợ khi nghĩ một ngày nào đó nếu gặp phải chuyện gì đó mà em không tâm sự được với anh trọn vẹn.
Khi Manon ngủ thiếp đi, ngôi nhà của em vắng ngắt. Anh vắng mặt, chính anh, cái người cách đây mười năm đã đưa em trở lại thanh xuân. Em chỉ còn là một người mẹ, thỏa nguyện nhờ con gái, và chỉ sống vì con bé, với chân trời duy nhất là khiến cho con bé hạnh phúc. Em từng sống những ngày tháng của mình theo nhịp ngày tháng của con bé. Buổi sáng đưa con tới trường rồi chờ đợi đến lúc đón con về. Hai mẹ con về nhà, tay trong tay, rồi con bé tới ngồi bên em và vẽ cho tới khi đi ngủ. Thứ Tư, khi thời gian cho phép, hai mẹ con chuẩn bị một buổi picnic, rồi bọn em ra ngoài vườn.
Khi kỳ nghỉ đến, bọn em thường xuyên ngủ cùng nhau suốt tuần, vì chỉ những dịp cuối tuần bố con bé mới về gặp hai mẹ con. Một ngày hè nọ, bấy giờ đang giữa trưa, thời tiết đẹp tuyệt vời, biển lặng, không một ngọn gió, chỉ có vài gợn sóng uể oải xô đến vỡ tan dưới chân hai mẹ con. Bãi biển vắng tanh, Manon chén ngon lành miếng sandwich, ngồi trong một con thuyền nhỏ mắc cạn trên bãi cát.
Em đang đọc sách thì bỗng một giọng đàn ông vang lên sau lưng em: “Nếu cô bé kia không có một bà mẹ xinh đẹp đến thế thì tôi đã mắng cô bé rồi”
Em ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt anh. Em đã trả lời anh, gần như tức tối: “Tại sao vậy?”
Rồi anh bảo em: “Vì tôi đã dành cả buổi sáng để lau dọn chiếc thuyền của mình mà cô bé đang khiến vụn bánh rơi đầy ra đó.”
Anh đi mất để rồi một lát sau quay trở lại, với một chai vang hồng và chiếc cốc. Con trai anh đang theo học một khóa cưỡi ngựa trong trường huấn luyện, không xa chỗ bọn em, và anh đã gợi ý để em đăng ký cho con gái em. Anh điển trai đến thế, thẳng thắn đến thế. Mắt anh vừa khiến một người đàn bà vốn đã chết từ lâu trong em chợt tái sinh. Tình yêu đâu có sai khiến được.
Em ghi danh cho con gái em vào lớp cưỡi ngựa. Mỗi ngày chúng ta đều ngồi trên một băng ghế nhìn hai đứa con của chúng ta, và anh tôn trọng những im lặng của em. Anh có sự tinh tế để không bao giờ kể em nghe về cuộc sống của anh và em cũng đã làm điều tương tự. Những khoảnh khắc chúng ta trải qua bên nhau chỉ thuộc về hiện tại và chúng ta mà thôi. Một ngày nọ, Manon lại gần anh và nói: “Cháu tin là mẹ yêu bác rất nhiều”, và em đã đỏ mặt.
Đoạn tiếp theo, anh biết rồi đấy, tình yêu của em, nhưng em phải nói cho anh biết món quà tuyệt diệu mà anh đã tặng cho em ấy. Manon đã trở thành một thiếu nữ và nhờ có anh, em cũng vậy, vĩnh viễn.
Sống lý trí sao mà khó đến thế.
Camille
Manon tiếp tục đọc, cứ như thế cả đêm, cho đến tận lá thư cuối cùng mẹ cô viết, rồi, ngay trước khi lên giường nằm, cô bỗng nhớ lại những lời Thomas nói.
Cô vội chạy ra chỗ cái túi xách và tìm thấy lời nhắn anh đã để lại cho cô.
Khi những tia nắng đầu tiên ló dạng, cô mở cửa sổ ra và hít hà hương thơm bụi nước đang dâng lên về phía cô.
