Ghost in love

Lượt đọc: 1079 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Thứ Sáu, 10 giờ sáng

Thomas đang ngồi trên chiếc xe chạy về phía bãi biển Baker. Raymond ngồi cạnh âu yếm vỗ nhẹ vào tay anh.

Chúng ta gặp may đấy, trời đẹp, ông nói.

Thomas vẫn im lặng.

Buổi tối của con kết thúc tốt đẹp chứ?

Không thể tốt hơn ạ.

Ta tự hỏi đó là nhờ ai nhỉ, Raymond tiếp lời. Dẫu sao cũng là cuộc đột kích thần thánh. Nhưng làm sao có thể trách con bé chuyện ấy được, con đã lựa chọn loại rượu có số năm tuổi tuyệt vời.

Chính bố đã dạy con cách chọn rượu vang mà.

Thế hả? Bố quên mất đấy.

Con sẽ nhớ bố lắm, Thomas khẽ nói.

Bố biết chứ, bố cũng vậy, nhưng giờ chính bố sẽ chăm chú dõi theo con. Mỗi người đều đến lượt mà.

Dưới đó bố sẽ hạnh phúc chứ?

Con đừng lo, bố có nghề rồi mà. Bố đã dành cả đời mình chạy theo những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi và đã có lúc bố bắt kịp một vài khoảnh khắc như vậy, đôi khi là những khoảnh khắc vĩ đại, như khi con chào đời. Bố sẽ xoay xở cực kỳ suôn sẻ. Con nghĩ làm sao bố lại có được kỳ phép ngắn ngủi này chứ? Con từng quen biết ai tháo vát hơn bố con chưa?

Con biết cả tính tự tôn của ông ấy nữa, con thừa hưởng cái tính ấy mà.

Vậy thì hãy chú ý đến những điều thái quá của cái tính ấy nhé, con trai của bố.

Chiếc xe tiến lại gần bãi biển đến hết mức rồi dừng tại một bãi đỗ xe vắng vẻ của Baker Beach. Thomas bảo tài xế không phải chờ anh.

Anh mở cửa xe, lấy chiếc túi du lịch rồi ra hiệu cho bố anh đi theo.

Cả hai bố con bước đi trên cát. Raymond nhìn một vòng chân trời rồi chỉ một cồn cát.

Trên kia, sẽ là lý tưởng đấy, ông nói.

Thomas bắt đầu leo lên đó thì điện thoại di động của anh bỗng rung lên trong túi áo.

Anh đang ở đâu thế? Manon hỏi.

Ở Baker Beach, anh đáp.

Cùng lắm là hai mươi phút nữa tôi sẽ có mặt ở đó.

Tôi nghĩ tốt hơn hết là tôi nên ở một mình.

Tôi biết anh đang chuẩn bị làm gì, tôi đọc thư của anh rồi.

Và cô vẫn gọi điện cho tên khùng đã viết bức thư đó?

Em đã gặp một nghệ sĩ dương cầm. Anh ấy đã hứa với em là một câu chuyện, dù điên khùng đến đâu, vẫn có thể trở thành sự thật nếu cả hai bên đều tin vào nó. Em muốn anh ấy giữ lời hứa này. Anh đã tới tang lễ vì mẹ em, nên em sẽ tới đó vì bố anh, chờ em nhé.

Từ đỉnh cồn cát, Raymond chiêm ngưỡng đường chân trời. Thomas đi đến rồi ngồi xuống bên ông.

Ta không nên bắt một phụ nữ phải chờ đợi, nhưng bố con ta thì lại dành cả cuộc đời để chờ họ, thật kinh khủng, nhưng biết làm sao được.

Hóa ra bố còn nghe cả những cuộc nói chuyện điện thoại của con cơ đấy!

Bố chẳng có lỗi gì trong chuyện ấy cả... đường sóng thôi... Mà này, lạ lắm nhé, bố nghe như có tiếng nhạc trong đầu mình ấy.

Đó là giai điệu con đã sáng tác đêm qua.

Bây giờ con còn sáng tác nữa cơ đấy?

Từ bao lâu nay rồi, nhưng con không bao giờ cho ai nghe cả.

Con nhầm rồi, nghe hay lắm, nghe như đoạn điệp khúc của một bài hát. Con đã nghĩ đến chuyện đặt cho nó một nhan đề chưa?

Ghost in Love, Thomas đáp.

Raymond nhìn anh với nụ cười mỉm nơi khóe miệng mà ông thường sử dụng đến mức lạm dụng để che giấu cảm xúc.

Rồi hai bố con họ ngồi đó cạnh nhau, trong im lặng tuyệt đối. Thi thoảng, Thomas tra giờ trên đồng hồ và lần nào bố anh cũng nhắc lại là đừng lo, con bé đang trên đường rồi. Và thời gian càng trôi qua, Raymond càng tỏ ra nhanh nhẹn tươi tỉnh hơn.

Manon đến rồi, ông bỗng reo lên, con đứng dậy để đón con bé đi, đây là điều tối thiểu nhất và phủi gấu quần đi, dính đầy cát rồi kìa.

Manon mặc quần jean đen và sơ mi trắng chiết eo. Cô đeo trên vai một túi xách to bằng vải lanh, nét thanh lịch điểm xuyết thêm cho vẻ ngoài vốn đã thanh nhã của cô.

Cô leo lên cồn cát và thở hổn hển khi tới đỉnh.

Em đã chạy xe nhanh hết khả năng rồi đấy, cô nói đoạn đặt cái túi của cô xuống cạnh túi của Thomas.

Anh nhìn cô không nói lời nào và Manon trả lại anh nụ hôn ngày hôm trước.

Anh nói đúng, em đã nhớ lại mọi chuyện. Đêm qua em đã đọc những bức thư của mẹ, cả lời nhắn của anh nữa, và...

Cô ngắm hai chiếc túi ở dưới chân họ, những quai túi lẫn vào nhau.

Em thực sự không biết làm thế nào để thỏa mãn ước nguyện của họ, cô nói tiếp.

Thomas cúi xuống rồi lấy ra bình đựng tro cốt của bố anh. Manon làm theo anh và cầm bình tro cốt của mẹ cô.

Em đã đến nhà mẹ tìm mẹ, cho chuyến đi sau cùng này. Bố không muốn nghe gì hết, em cũng không để ông được lựa chọn. Bọn em đã cãi vã, ông sẽ vì chuyện này mà giận em nhiều tuần liền nhưng rồi ông sẽ bình tĩnh lại thôi. Ông không bao giờ cưỡng được con gái mình lâu đâu. "Có phải chúng ta nên tuyên bố vài lời không?", cô hỏi, vẻ hơi lo lắng.

Raymond ra hiệu để Thomas hiểu rằng không cần mất công, thời gian gấp rút rồi. Nhưng lần này, Thomas quyết định làm theo ý mình.

Chẳng ai có thể đòi hỏi bọn con chôn cất bố mẹ mình hai lần liên tiếp, thậm chí cả họ cũng không. Bọn con sẽ tiến hành theo cách vui vẻ hơn nhiều.

"Ông ấy đang ở đây ạ?", Manon hỏi.

Thomas trả lời bằng một ánh mắt. Raymond quan sát họ, nỗi sốt ruột hiện rõ trong mắt ông.

"Còn mẹ em, anh có thấy mẹ em không?"

"Không, nhưng bố anh đang ra hiệu với anh là mẹ em cũng đang ở đây. Chúng ta hãy mở bình thôi, bố anh đứng ngồi không yên rồi."

Họ tiến hành công việc theo cách vô cùng cẩn trọng. Thomas đổ tro cốt của bố anh vào bình đựng tro cốt của Camille rồi dõng dạc xướng lên:

"Bằng thẩm quyền mà hai người đã trao cho chúng con, chúng con tuyên bố hai người được gắn kết với nhau vĩnh viễn."

Manon nhìn anh chăm chăm, gần như thích thú.

"Anh quên nói với họ rằng họ có thể hôn nhau rồi, thông lệ là thế mà," cô nói thêm.

Thomas liền lắc đều bình đựng tro cốt, như bố anh đã yêu cầu.

Đúng lúc Manon rải tro cốt của họ, bóng dáng Camille xuất hiện trên bãi biển.

Vui tươi rạng ngời, bà gặp lại người bạn mùa hè của mình và nồng nhiệt ôm ghì lấy ông.

"Anh tin là vụ trao nụ hôn... chuyện đã xong rồi đó," Thomas chứng nhận.

Camille và Raymond quay về phía những đứa con của họ, cả hai người có vẻ hạnh phúc đến mức Thomas bắt gặp mình mỉm cười. Manon không rời mắt khỏi anh.

Bóng dáng họ nhòa dần. Ngay trước khi biến mất, Raymond xin Camille thứ lỗi cho ông một lát, ông còn một điều sau cùng cần tâm sự với con trai mình, đôi lời cần thiết cho cả hai bố con họ.

Ông lại gần Thomas rồi nói khẽ vào tai anh:

"Bố biết cái điều mà bố chưa bao giờ nói ra hết với con. Điều cốt yếu nằm ngay ở đây và câu trả lời cho câu hỏi của con hiển nhiên đến mức bố tự hỏi tại sao bố phải mất ngần ấy thời gian mới tìm ra. Cái tính e thẹn cứ việc cuốn xéo xuống địa ngục, bố sẽ lên thiên đường bởi vì bố yêu con, con trai ạ. Làm bố chính là như thế đấy, và bố là bố của con vĩnh viễn và trọn vẹn."

« Lùi
Tiến »