Người dân ở Carmel, một thành phố nhỏ ven biển cách một trăm năm mươi ki lô mét về phía Nam, có thói quen tụ tập trên bờ biển lúc ngày tàn để ngắm cảnh mặt trời lặn trên đại dương. Ở San Francisco thì những buổi bình minh lại còn ấn tượng hơn. Buổi sớm tinh sương, cầu Cổng Vàng thường khuất dạng trong làn sương mù tràn vào vịnh và bao trùm thành phố tới tận bờ biển. Arthur, nam chủ nhân của ngôi nhà trên phố Green, đã giải thích vậy.
Mặt trời chậm rãi nhô lên khỏi bức màn bông xốp ấy, nhuộm bờ biển Thái Bình Dương bằng sắc mật. Khi nó đi ngang qua bên trên khu phố Castro, sương mù liền tan, cũng nhanh như nước triều rút.
Arthur cũng đã khuyên Thomas, nếu thức dậy sớm, hãy leo lên đồi Twin Peaks để ngắm quang cảnh hùng vĩ. Thậm chí Arthur còn đề nghị cho Thomas mượn ô tô. Thức dậy từ khi những ánh ngày đầu tiên ló rạng, Thomas làm theo lời Arthur khuyên.
Anh ra ngoài theo lối cửa vườn thơm mùi đất mới xới. Chiếc Saab đỗ trên lối đi viền quanh ngôi nhà phong cách Victoria, Thomas lấy từ trong túi ra chùm chìa khóa xe mà Arthur đã đưa.
Bố anh ngồi trên băng ghế sau, giải thích rằng ông đã luôn mơ ước có một tài xế riêng.
Đồng lương bác sĩ không đủ để bố thỏa mãn ước mơ xa xỉ đó, vả chăng, cảm giác thật sảng khoái khi được con trai mình lái xe đưa đi.
Thậm chí bố có thể ngồi lên nắp ca-pô nếu thấy thích, con không để ý đâu.
Nhẹ tay mỗi khi con về số nhé, hộp số này khó chiều lắm đấy.
Bố thạo máy móc từ bao giờ vậy? Thomas đùa.
Con nên nhớ bố từng sở hữu một chiếc Saab giống hệt chiếc này, bấy giờ con còn chưa chào đời. Bố đã lái chiếc xe đó đưa mẹ con tới tận Toscana. Màu xanh ô liu, chiếc xe ấy, không phải mẹ con, dĩ nhiên rồi. Jeanne ghét màu đó, nhưng bà ấy khoái độ tiện nghi của ghế ngồi.
Nếu bố không gặp bà Camille, hai người sẽ yêu nhau đến cùng chứ?
Giá như bọn ta biết cách yêu nhau lâu như thế, bố không nghĩ là Camille có thể bước vào cuộc đời bố đâu. Bố muốn chiều lòng người khác, bố không phủ nhận, và ai có thể chê trách bố chuyện đó chứ, nhưng bố không phải một gã sở khanh với phụ nữ. Bố quá trân trọng họ nên khó có thể làm như vậy.
Bố nói sau khi con sinh ra mọi chuyện giữa bố mẹ mới xấu đi, chính là tại con mà bố mẹ chia tay sao?
Tại bố mẹ thôi. Chúng ta quen với mọi chuyện, kể cả đối phương, sai lầm nguy hại. Khi bằng tuổi con bây giờ, bố đã thề sẽ không bao giờ giống những người đàn ông quên đi niềm đam mê thuở ban đầu, niềm đam mê từng khích lệ họ suốt những tháng hay những năm đầu tiên của một chuyện tình. Ấy vậy mà, mẹ con và bố đã quên. Bố mẹ đã dần dần xa nhau, không cảnh giác với khoảng cách đang hình thành. Tình âu yếm biến mất và cùng với nó là những cử chỉ nhỏ nhặt thường nhật vốn quan trọng hơn nhiều so với mức ta thừa nhận. Đôi khi, bố quan sát nụ hôn con dành cho mẹ khi chúc mẹ buổi tối tốt lành. Người lớn nào có thể hy vọng cạnh tranh với ngần ấy yêu thương? Con không có lỗi gì trong chuyện xảy đến với bố mẹ, và rất có thể con thấy điều này thật đáng ngạc nhiên, con đã chứng minh cho bố thấy rằng bố đã nhầm. Tình yêu bố mẹ dành cho con cái là bất diệt, bằng chứng cho thấy chúng ta có thể yêu thương vô điều kiện, chính nhờ có con mà bố hiểu ra điều ấy, nếu không có cái đó có lẽ bố sẽ không nuôi hy vọng về một cơ hội thứ hai. Điều này lại đưa chúng ta trở lại với Camille," Raymond kết luận. Bóng dáng ông vừa lướt lên ghế phía trước.
Xe chúng ta hỏng hả? ông hỏi.
Không, động cơ đang kêu ro ro ngon lành mà, sao bố hỏi vậy?
Không sao cả, bố lo vì chúng ta rề rà quá thôi.
Thomas liếc xéo bố.
Làm ơn để mắt quan sát đường đi, với vận tốc này, thận trọng không bao giờ là thừa đâu.
Nước Ý khi cùng mẹ thế nào ạ?
Để mẹ con được yên rồi tập trung vào việc đang chờ chúng ta trước mắt đi. Chúng ta sẽ phải tiến hành quy củ đấy. Trước tiên là tìm hiểu kỹ địa điểm tiến hành buổi lễ, chúng ta sẽ tranh thủ chụp lén. Phải cân nhắc việc mua một chiếc máy ảnh dùng một lần. Mà cũng có thể không, tiệm ảnh nơi chúng ta gửi phim để rửa có thể sẽ có chút liên tưởng, rốt cuộc, ít nhất là một nhân viên khi đọc báo, thí dụ thế. Trừ phi con thanh toán bằng tiền mặt. Con nên cân nhắc việc đi đổi một ít tiền. Sau đó, bố con ta sẽ lập ra một bản đồ chi tiết các lối vào: cửa ra vào, cửa sổ, cửa con và cửa thông gió. Và thế là, buổi tối đến, chúng ta sẽ quay lại tiến hành vụ trộm.
Và hấp ư?
Là cách nói thôi.
Bố nghĩ mình là Arsène Lupin chắc?
Thì có sao nào, tệ đến mức ấy ư? Tay đó khá đáng mến và lúc nào cũng hết sức thanh lịch mà.
Ta không thể tìm ra máy ảnh dùng một lần nữa đâu, và ta cũng sẽ không tiến hành bất kỳ vụ trộm nào hết. Cho phép con nhắc bố nhớ rằng khi bố nói “bố con ta”, thì đó là con. Con sẽ tiến hành việc thám thính hiện trường như bố bảo, và sẽ xem sau tang lễ mình có thể trở lại theo lối nào cùng bình đựng tro cốt của bố và tranh thủ lúc vắng vẻ để trộn tro của bố với tro của bà Camille.
Đó là một cách tiến hành khác, không lãng mạn bằng, nhưng...
Thực dụng hơn, nếu bố đang tìm từ.
Còn vụ rải tro thì sao?
Con nhắc để bố nhớ các thuật ngữ trong thỏa thuận lố bịch giữa chúng ta nhé, con trộn rồi con lắc, chấm hết.
Raymond im bặt, nhưng chỉ được một lát.
Hãy hình dung chồng cô ấy quyết định giữ bọn bố lại nhà hắn, thí dụ trên mặt bàn đầu giường của hắn... Thật dễ để hình dung ra sự bất tiện của một tình huống như thế chứ?
Bố quen nhiều người đàn ông đặt vợ họ trên bàn đầu giường trong phòng ngủ ư?
Không, nhưng bố nhắc để con nhớ rằng hắn là kỹ sư.
Thế thì sao ạ?
Ai biết được trong đầu hắn nghĩ gì, gã đó là một kẻ cực đoan, chín nghìn cây số hòng chia cắt bọn bố, nếu đó không phải là thái quá thì bố hỏi con cái gì mới là thái quá đây!
Đánh cắp một bình đựng tro cốt vẫn còn nóng hổi chẳng hạn, ví dụ dễ thấy nhất đấy bố ạ.
Thomas, đừng quên là con cần tôn trọng bố ở mức tối thiểu nhé, bố là bố con mà.
Thật khôi hài, mỗi lần bố mắc sai lầm thì bố lại nói vậy.
Có vẻ bố không thường xuyên nói câu ấy với con đâu!
Họ lên tới đỉnh đồi. Thomas đỗ xe ven bãi rồi tiến vài bước tới chỗ có mũi đất nhô ra. Màn sương mù dày đặc bồng bềnh trên đại dương như một lớp vải liệm. Một sa mạc trắng chuyển động chậm rãi.
Con có công nhận rằng phong cảnh như thế này khiến ta mơ mộng không, Raymond khẽ nói, nhưng nếu con muốn để mặc bố trong một chiếc bình bằng đồng thau hơn, thì bố cũng thông cảm thôi.
Ánh mắt Thomas dừng lại ở một bồn hoa, những bông tulip đỏ và trắng thẳng đều tăm tắp, tác phẩm của một thợ làm vườn tỉ mẩn. Thiên nhiên thật ngoan ngoãn. Không chút cỏ dại nào phá rối trật tự được thiết lập bởi các khóm cây.
Những gì chúng ta đã làm trên máy bay, à mà không, những gì bố đã bắt con trải nghiệm, đơn giản là không thể tin nổi, anh nói.
Đến mức ấy sao?
Mỗi khi con bước ra sân khấu, cảm xúc mạnh mẽ lắm, con hứng khởi vô cùng, nhưng không gì sánh bằng trải nghiệm khi chứng kiến người đàn ông ấy tỉnh lại.
Thật vui khi nghe con nói vậy. Phần lớn các đồng nghiệp của bố đều tới thăm bệnh nhân sau khi họ về phòng hồi sức. Bố thì cảm thấy có nhu cầu đi thăm họ ngay trong phòng hậu phẫu. Bố thích chứng kiến khoảnh khắc khi thuốc mê tan hết. Dù họ có ở lứa tuổi nào thì khi bệnh nhân được bố phẫu thuật mở mắt trở lại, hoặc lúng búng điều gì đó, bố đều có cảm giác đang tham dự một cuộc chào đời. Thật diệu kỳ. Nhưng đừng đánh giá thấp những gì con làm được khi chơi đàn. Bố đã có mặt trong khán phòng khi con trình diễn hòa nhạc, và thứ ánh sáng mà bố nhìn thấy trong mắt của công chúng thực sự giống ánh vàng của một ngọn lửa thiêng, hãy tin ở bố, giống như ông Albert tốt bụng hẳn sẽ nói.
Marcel! Điều gì đã khiến người đàn ông kia bị choáng ngất vậy? Thomas hỏi.
Hẳn là ông ta đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa con với người phụ nữ ngồi kế bên con và rồi ông ta tự nhủ sống cũng có ích gì đâu.
Bố có thể thi thoảng nghiêm túc một lần được không?
Hồi bố còn sống, con thường trách bố ngược lại cơ. Ông ta bị tiểu đường. Và con đã cứu mạng ông ta bằng cách tiêm mũi thuốc đó. Dù có xảy ra chuyện gì thì chuyến đi này của con cũng không vô ích đâu.
Nhất trí, Thomas thở dài, bố thắng rồi, con sẽ rải tro của bố.
Tro của bọn bố, Raymond đính chính. Con nhớ cạo râu trước buổi lễ nhé, bố tha thiết muốn con xuất hiện trước Camille thật chỉn chu.
Tại sao, bà ấy sẽ nhìn thấy con ư? Thomas lo lắng.
Bố không nghĩ vậy, nhưng đây là một vấn đề nguyên tắc. Ban đầu, chúng ta không thấy gì nhiều... mà bố sẽ không nói với con chuyện đó nữa đâu, nếu không bố sẽ bị khiển trách đấy.
---❊ ❖ ❊---
Về đến căn hộ nhỏ trên phố Green, Thomas đã làm theo yêu cầu của bố. Anh cạo râu, mặc quần jean và áo polo. Anh đang nghĩ xem nên dùng bữa sáng ở đâu thì bố anh chất vấn.
Bố hy vọng con không định xuất hiện tại lễ tang trong trang phục này chứ? Con làm ơn mặc một bộ vest vào đi.
Thomas cảm thấy bối rối hết sức khi lục tìm trong hành lý cá nhân.
Con quên mất tiêu rồi, anh nói. Con chỉ mang theo hai chiếc sơ mi, một chiếc quần vải toan... đây là lần đầu tiên lên đường không phải để tham gia hòa nhạc nên con chỉ mang đồ ở mức tối thiểu.
Con không có cà vạt hả?
Không có cả cà vạt lẫn vest, chỉ có áo khoác ngắn da đanh con mặc lúc đi đường thôi.
Một chiếc áo khoác ngắn da đanh ư? Nhưng chúng ta có đến một buổi triển lãm hàng không đâu, khỉ thật. Phải sắm cho con vài món quần áo chỉnh tề mới được. Còn thứ con đang đi dưới chân, đừng bắt bố tin rằng đấy là giày nhé.
Thế bố tưởng là con đủ tiền để tậu cả tủ quần áo mỗi khi đi du lịch ư?
Một bộ lễ phục tối màu, một đôi giày mọi, mấy thứ đó không khiến con sạt nghiệp được đâu, và một chiếc cà vạt nữa! Con sẽ được hoàn trả bằng khoản thừa kế khi nào mẹ con không còn trên cõi đời này nữa, Raymond đáp lại, đằng đằng sát khí.
Thú vị ghê, mẹ sẽ vui khi nghe bố muốn đẩy nhanh ngày mẹ qua đời để con trai mẹ có thể ăn mặc lịch sự trong đám tang nhân tình của bố.
Con đã đao to búa lớn ngay được. Những tài khoản tín dụng được tạo ra để làm gì vậy?
Con tiêu hết hạn mức rồi.
Trong nghề của con người ta không trả lương cho mọi người sao?
Có chứ, nhưng khá thấp.
Raymond ngồi phịch xuống ghế sofa.
Chẳng ai đi dự tang lễ mà lại mặc quần jean và đi giày thể thao đâu, ông than vãn. Con nghĩ gì khi soạn đồ đem theo thế?
Tới dăm ba chuyện vô thưởng vô phạt ạ. Thí dụ, làm thế nào để ta có thể lên máy bay cùng với tro cốt của bố mình? Tại sao hồn ma của ông ấy lại xuất hiện trong đời con? Cảm xúc khi nhận ra ông ấy từng yêu say đắm một người phụ nữ mà ngay đến sự tồn tại của bà ấy con cũng không biết, rồi những lý do đẩy con đến chỗ muốn đánh cắp tro cốt của bà ấy, và nhân tiện, thắc mắc mình sẽ ra sao nếu bị bắt quả tang... à, con suýt thì quên tính buổi hòa nhạc ở Varsava vào thứ Bảy nữa. Không, thẳng thắn mà nói, con thật quá đáng khi lơ đễnh đến mức quên không ăn mặc cho tử tế để dự đám tang.
Cái này mới đấy, thằng nhóc hỗn hào kia, Raymond lẩm bẩm, trước đây con đâu có thế.
Vậy đó, con mới thế này thôi. Vậy chúng ta tiến hành vụ trộm của bố trong trang phục quần jean hay không làm nữa nào?
Chúng ta chỉ việc đánh cắp một bộ lễ phục.
Gì kia?
Con nghe bố nói rất rõ rồi đấy. Trong khi con thử nó, bố sẽ thu xếp để dàn cảnh một vụ nghi binh rồi, con chuồn khỏi cửa hàng.
Đã đến nước này rồi, bố không muốn chúng ta đánh cắp luôn chiếc xe tang sao? Như thế sẽ đơn giản hơn và chúng ta sẽ một mũi tên trúng luôn hai đích.
Ý tưởng thiên tài làm sao! Và con chỉ việc lái thẳng xe ra biển thôi...
Con đùa đấy bố ạ!
Con nói đúng, như thế quá nguy hiểm, Raymond nói tiếp, vả lại gã chồng đần độn của cô ấy có lẽ sẽ ngồi bên trong xe, dẫu sao chúng ta cũng không đẩy gã xuống qua cửa xe được. Mặc dù ý tưởng này không khiến bố phật lòng đâu.
Họ nghe thấy chiếc Triumph phanh lại trước nhà trong tiếng lốp rít ken két.
Dừng lại ở đây thôi, Thomas ra lệnh, con nảy ra một ý có phần dở gàn dở hơn rồi, con không dám hứa gì hết, nhưng con sẽ thử.
Anh đi tới cửa ga ra để gặp Lauren vừa từ bệnh viện về.
Ca trực không quá vất vả chứ? Thomas bắt chuyện.
Một chút thôi, chị đáp, một ca chấn thương sọ não lúc 3 giờ sáng, mọi người lái xe như phát cuồng và sau đó chính tôi lại phải chạy chữa cho họ.
Tôi hiểu, Thomas đáp đoạn liếc nhìn lớp cao su của mấy chiếc lốp xe vẫn đang bốc khói.
Lauren những muốn vào nhà gặp chồng và nghỉ ngơi thỏa thích nhưng Thomas vẫn đứng như trời trồng trước cửa.
Có vấn đề gì chăng? chị lo lắng.
Tôi hiểu là chị sẽ thấy câu hỏi của tôi có vẻ kỳ lạ, nhưng chị có bộ lễ phục nào cho tôi thuê không?
Lauren kinh ngạc nhìn anh.
Tôi biết, thật nực cười. Tôi quên mất bộ lễ phục của mình ở Paris còn bộ tôi đang mặc không lý tưởng lắm cho một lễ tang, anh giải thích rồi chỉ xuống chiếc quần jean. Lẽ ra tôi có thể đi mua một bộ, nhưng làm vậy hơi vượt quá khả năng của tôi lúc này.
Tôi hiểu rồi, Lauren đáp. Để cho thuê thì không, nhưng tôi có thể bảo Arthur cho anh mượn một bộ. Vóc dáng hai người cũng gần giống nhau. Anh ấy có nhiều bộ chẳng mặc đến bao giờ, anh đi theo tôi.
Arthur đang làm việc bên bàn kiến trúc sư; anh đứng dậy để đón vợ và chợt nhìn thấy Thomas đi đằng sau.
Thomas mỉm cười ngượng nghịu với anh trong khi Lauren đi lục trong tủ quần áo tìm một bộ lễ phục.
Tôi thích màu xanh da trời hơn, nhưng màu đen sẽ hợp tình hợp cảnh, chị nói rồi đưa nó cho Thomas. Anh không cần gì khác chứ?
Một chiếc cà vạt chăng? Thomas đánh liều nói thêm, cụp mắt nhìn xuống.
Một chiếc cà vạt, chị nhắc lại trong lúc quay bước.
Arthur quan sát cảnh tượng như một khán giả háo hức trước màn diễn.
Anh đi giày cỡ bao nhiêu nhỉ, nếu anh muốn tôi có thể cho anh mượn một đôi giày mọi, kiến trúc sư lên tiếng.
Bốn mươi tư, và tôi không từ chối đâu, bố tôi ghét giày thể thao lắm.
Bố anh đang ở trong thành phố này sao?
Không, đó là một cách nói thôi, bố tôi mất lâu rồi.
Arthur đi ra và bắt gặp Lauren vừa quay lại cùng chiếc cà vạt.
Anh sẽ tìm giày, anh nói đoạn cười vui vẻ.
Anh đưa giày cho Thomas, Thomas tranh thủ trả anh chùm chìa khóa ô tô.
Quang cảnh có giống như tôi đã miêu tả với anh không?
Còn đẹp hơn ấy chứ.
Thomas cảm ơn rối rít rồi nhón chân lui ra.
Một anh chàng kỳ quặc, Lauren thì thầm ngay khi anh đi khỏi.
Nhưng khá dễ mến đấy chứ, Arthur nói thêm. Ở cậu ta có điều gì đó thật lạ.
Giống như bay mười một tiếng ròng rã để tới dự một lễ tang mà không mang theo lễ phục ư?
Dưới đó có mình cậu ta thôi hả?
Khi em đón Thomas thì cậu ta đi một mình thật, sao anh hỏi vậy?
Anh nhiều lần nghe thấy cậu ta nói chuyện.
Cậu ta nói chuyện một mình đấy, lúc nào ở khoa cấp cứu em chẳng vậy. Em càu nhàu với gói bông băng mãi không chịu mở, nếu không mắng sa sả một cái cáng ngoan cố.
Nhưng em hơi dở người mà, đâu phải mọi người ai cũng thế, Arthur bẻ lại trong lúc ôm hôn vợ mình. Đây chỉ là một cảm giác thôi.
Cảm giác kiểu gì cơ?
Như thể có một dạng hào quang xung quanh cậu ta.
Đang chuồn vào phòng ngủ, Lauren khựng lại giữa chừng.
Một dạng hào quang ư, ý anh là gì vậy?
Anh không rõ. Tại sao em lại nhìn anh như thế chứ?
Chẳng sao hết.
Chị khép cửa lại.
---❊ ❖ ❊---
Thế là chúng ta xử lý xong xuôi rồi, Raymond thở phào.
Ông nhẹ nhõm ra mặt.
Đợi con mặc bộ lễ phục chim cánh cụt này rồi chúng ta sẽ tới đài hóa thân. Địa chỉ thế nào ạ? Thomas hỏi.
Bố không biết chính xác, Raymond đáp, nhưng bố biết cách dẫn đường cho con tới đó.
Bằng cách nào ạ?
Bằng tài đánh hơi, ông đáp giọng dửng dưng.
Raymond dứt khoát từ chối nói thêm về chuyện này. Ông viện cớ không muốn mạo hiểm chuốc lấy nguy cơ bị triệu hồi tức khắc vì đã tiết lộ những bí mật mà người sống không nên biết.
Ông hứa khi tới gần điểm đến ông sẽ nói rõ hơn.
Bố mắng con vì một chiếc cà vạt quên ở Paris, vậy mà bố không biết buổi lễ diễn ra ở đâu ư! Thomas phát cáu.
Xanh tươi lắm, Raymond đáp, mặt ngẩng lên mà không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Bố đang đánh hơi gì vậy?
Bố đang cố gắng tập trung, con làm bố phân tâm đấy.
Xanh tươi lắm, Thomas nhắc lại. Có lẽ chú chó Rantanplan sẽ có một chỉ dẫn khác chăng?
Này, giờ thì đủ rồi đấy! Hết sức xanh tươi, và sang chảnh. Bố không ngạc nhiên khi chồng cô ấy chọn một nơi như vậy.
Con không muốn làm bố mất tập trung đâu, nhưng nơi nào kia ạ?
Bố nhìn thấy đá cẩm thạch, những lớp mạ vàng, một kiến trúc vòm lớn, và cơ man là người; trông như một khu nhà sang trọng dành cho những khách trọ già khú đế.
Vậy thì là một nghĩa trang.
Không, khác đấy, bố không thể diễn tả được, bố chưa từng trông thấy cái gì tương tự.
Thomas lấy điện thoại di động, gõ vài từ khóa để tìm kiếm rồi xoay màn hình về phía bố anh.
Thứ gì đó kiểu này ạ? anh nói đoạn chỉ nhà lưu tro hỏa táng của San Francisco.
Phải rồi, chính xác là nó đấy, là ở đấy! Bố tìm ra rồi! Raymond kêu lên.
Bố tìm ra ấy ạ?
Thomas này, bố cam đoan ở tuổi con mà đã dễ chạm tự ái đến mức đó là hơi đáng lo ngại đấy.
One Loraine Court, địa chỉ bố cần đấy, nhất là đừng cảm ơn con nhé.
Vô cùng cảm ơn luôn, con hài lòng chưa?
Thomas xem cả loạt ảnh để chắc chắn tìm đúng địa điểm. Anh kinh ngạc khi phát hiện ra nơi đó thật rộng lớn. Raymond đã không nhầm, đài hóa thân tọa lạc giữa một công viên xanh tươi với nhiều tòa nhà tráng lệ. Kiến trúc của tòa nhà bề thế nhất trông tương tự Điện Invalides.
Rộng mênh mông, làm sao mà bố tìm được Camille giữa biển người này đây?
Biển người nào ạ?
Quả là kỳ lạ, đây không phải một nghĩa trang, ấy vậy mà vẫn có đám đông tụ tập.
Thomas lướt ngón tay trên màn hình rồi dừng lại ở một bức ảnh khiến anh sửng sốt. Hai cánh trải dài ra hai phía của kiến trúc vòm được chia thành các phòng rộng với những mặt tường chất đầy tủ ốp kính và ngăn thành ô. Bên trong mỗi ô chứa một hay nhiều bình đựng tro cốt, kèm theo đó là đồ mỹ nghệ, đồ dùng cá nhân và khung ảnh. Mỗi ô kính như câu chuyện kể về một đời người.
Quả là có nhiều người trong nhà lưu tro hỏa táng, Thomas khẳng định và cho bố anh xem thứ anh vừa phát hiện ra.
Ngốc thật, bố sẽ không bao giờ tìm lại được cô ấy, Raymond nhắc lại.
Bố đừng suy nghĩ tiêu cực như vậy, con biết phải làm thế nào rồi.
Làm thế nào? Raymond hỏi vẻ lo lắng.
Gõ họ tên của bà Camille lên website Dignité.com. Chúng ta sẽ biết tang lễ của bà ấy sắp diễn ra trong tòa nhà nào. Họ của bà ấy là gì nhỉ?
Brrrttlll, Raymond lẩm bẩm.
Bố bảo sao cơ?
Brrrttlll, bố anh nhắc lại.
Đấy đâu phải một cái họ.
Bartel! Cô ấy mang họ chồng, lần này con hiểu chưa?
Bố ơi, bố biết không, ở tuổi bố mà vẫn ghen tuông đến mức ấy thì thật đáng lo.
---❊ ❖ ❊---
Thomas lui vào phòng ngủ. Anh mặc bộ lễ phục, thắt cà vạt, rồi quay trở lại trình diện trước bố anh.
Khá hơn nhiều rồi, Raymond tán thưởng. Vẫn còn một vấn đề cuối cùng cần giải quyết. Bố không thấy bến tàu điện ngầm nào trong khu phố này, cũng chẳng thấy điểm dừng xe buýt, còn chuyến taxi đưa chúng ta tới đây thì đã tiêu tốn của con một khoản khá lớn. Con có nghĩ sẽ là hơi quá đà nếu mượn ô tô của họ thêm lần nữa không? Con chải đầu đi, tóc con rối bù rồi kìa.
Con lạm dụng lòng hiếu khách của họ khá nhiều rồi, con sẽ gọi Uber, Thomas kêu lên trong lúc vào phòng tắm.
Gọi gì kia?
Một tài xế, Thomas đáp, anh đang đứng trước gương để chải cho tóc vào nếp.
Con có một tài xế tên là Hubert hả? Bố cứ tưởng con nhẵn túi, Raymond lẩm bẩm.
---❊ ❖ ❊---
Chiếc xe phóng hết tốc lực trên phố Scott, mười phút sau nó đã tới trước cổng đài hóa thân.
Giữa một công viên hoành tráng với thảm cỏ rộng mới xén gọn, những khóm và những bồn nở đầy hoa, mọc lên một tòa lăng rộng mênh mông bằng đá trắng với những cửa sổ kính ghép màu tráng lệ và nhô trên cao là một nóc vòm bằng đồng. Hai bên lăng là những tòa nhà trải dài vô cùng uy nghi.
[1] [2] [3] [4] [5]
Chắc Camille ghét nơi này lắm, Raymond phản đối trong lúc đi qua cổng.
Con thấy chỗ này khá đẹp đấy chứ, Thomas đáp.
Vẻ tráng lệ này không giống với Camille, hẳn là chồng cô ấy đã lựa chọn chỗ này hòng gây ấn tượng với dư luận, như thường lệ. Khi bọn bố ăn tối cùng nhau, hắn lúc nào cũng bắt cô ấy về mà hồi ấy hắn còn chưa thành tỷ phú đâu. Chủ đề hắn đặc biệt yêu thích chính là bản thân hắn và hắn cứ thao thao bất tuyệt. Hắn không bao giờ đặt câu hỏi hay tỏ ra quan tâm chút nào đến những người khác.
Hẳn là ông ta phải có dăm ba đức tính tốt tiềm ẩn nào đó thì bà Camille mới cưới ông ta làm chồng chứ.
Những sai lầm của tuổi trẻ, con thấy sao?
Con đang ở đúng cái thời ấy đây, nếu bố muốn biết ý kiến của con.
Thomas quan sát bố và qua vẻ mặt bí xị của ông, anh hiểu rằng đây không phải lúc để đùa.
Raymond tiến về phía lăng. Thomas dừng lại trước cửa để nhường lối cho ông vào trước. Nhưng bố anh không nhúc nhích.
Con vào một mình đi, bố muốn ở đây chờ con.
Thomas bước vào. Sự tĩnh lặng và ánh sáng đem lại cho nơi này một bầu không khí lạ lùng, thanh bình, vui tươi đến đáng kinh ngạc, có điểm xuyết chút phong cách baroque. Ánh ngày xuyên qua các cửa sổ rọi vào mặt sàn khảm. Sáu hàng ghế gỗ đánh véc ni bóng láng được bố trí dưới đỉnh vòm, đối diện với bàn thờ bằng đá cẩm thạch có cấu trúc hiện đại. Bao quanh đỉnh vòm là những vách tường cao quây theo hình vòng cung, trên đó bố trí vô số ô kính bày bình đựng tro cốt. Bên ngoài, tám hàng hiên lại mở ra những ô kính chứa những bình đựng tro cốt khác. Diềm cột mỗi hàng hiên đều mang tên những vị thần gió Hy Lạp và La Mã: Solanus, Euros, Auster, Notos, Zephyr, Olympias, Arktos và Aquilon.
Anh đến lắp đèn đấy à? Thomas bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên sau lưng. Quả cầu đa diện phải được đặt ở trung tâm của đỉnh vòm nhé, bố tôi tha thiết muốn vậy đó.
Anh quay lại và nhìn thấy một phụ nữ trẻ trạc tuổi anh. Cô mặc quần jean đen, sơ mi trắng chiết eo và áo khoác lửng màu kem, điểm thêm nét thanh lịch vào vẻ bề ngoài thanh nhã của cô.
Không, tôi không phải nhân viên phụ trách ánh sáng, anh thận trọng đáp.
Bên âm thanh chăng?
Cũng không phải...
Cô nhìn anh vẻ dò hỏi. Thomas giải thích theo cách tự phát nhất trần đời rằng anh đang khám phá nơi này.
Anh là người Pháp ư? cô hỏi bằng ngôn ngữ của Molière.
Có lẽ tôi khó mà khẳng định điều ngược lại. Cô nói tiếng Pháp chuẩn quá, Thomas đáp.
Bố mẹ tôi là người Pháp mà... hay vốn là, mẹ tôi ấy. Tôi thì lớn lên tại San Francisco nên giọng có hơi lai lai một chút khi nói chuyện bằng tiếng mẹ đẻ.
Tôi không thấy có chút lai lai nào, tôi cam đoan với cô như vậy, và tôi là nhạc công.
Anh cũng vừa mất đi ai đó chăng?
Bố tôi.
Anh đã chọn được gói dịch vụ nào chưa? Dignité.com đề xuất nhiều gói đến mức khó mà lựa chọn được, phải không?
Cô đang nói đến dạng dịch vụ nào vậy? Thomas hỏi, vẫn giữ vẻ cảnh giác.
À thì... cho tang lễ của bố anh đó?
Nó diễn ra lâu rồi, anh đáp vì không thể nói dối. Nhưng chuyện này giải thích ra thì dài lắm. Còn cô, khi nào buổi lễ sẽ diễn ra thế?
Ngày mai, cuối buổi sáng, thành thật mà nói, tôi sợ khoảnh khắc ấy lắm.
Hẳn là cô còn bận nhiều việc, tôi sẽ không làm phiền cô thêm nữa. Tôi rất vui vì được làm quen với cô... xin lỗi, nếu xét về hoàn cảnh thì nói như vậy không được tế nhị cho lắm, tôi rất lấy làm tiếc.
Anh đừng nói vậy, từ khi mẹ mất, anh là người đầu tiên không trút nỗi buồn đau của họ lên tôi đấy. Tôi mất mẹ mà bạn bè của mẹ chỉ nhắc đến nỗi đau của họ.
Tôi từng trải qua chuyện này rồi, Thomas mỉm cười đáp. Tôi còn nhớ đã an ủi cô thư ký của bố tôi hàng giờ trong khi cô ấy gục vào vai tôi mà khóc.
Tôi phải đi đây, cô gái cáo lỗi, nhưng tôi cũng vui vì gặp anh. Lạ thật, tôi trông mặt anh quen lắm, cô nói thêm đoạn chìa tay cho anh.
Thomas chào từ biệt cô. Trước khi rời đi, anh ngoái lại để nói với cô vài lời.
Cô đừng e sợ ngày mai nhé; chúng ta chưa thực sự nhận thức được chuyện gì đang diễn ra đâu. Phải là sau đó, khi điện thoại không đổ chuông nữa và sự trống vắng hiện ra trọn vẹn.
Nghe mà yên lòng thật đấy, cảm ơn sự chân thành của anh.
Thomas lại đi xuyên qua khuôn viên. Bố anh đang chờ đằng sau cánh cổng.
Con thăm dò địa điểm xong chưa?
Con không được quyền làm vậy, Thomas buột miệng.
Con không có quyền làm gì kia?
Con đã nhận lời trong phút bốc đồng, để làm vui lòng bố, mà không màng đến hậu quả, chỉ trừ hậu quả con có thể phải gánh lấy nếu bị bắt quả tang, mà không nghĩ đến gia đình bà ấy, không nghĩ chút nào đến chồng bà ấy, bởi vì con muốn ghét ông ta giống như bố hằng ghét, nhưng con gái bà ấy thì... con không có quyền đánh cắp di hài của mẹ cô ấy.
Raymond chắp tay sau lưng rồi đi xa dần trên con phố xuôi xuống phía vịnh. Thomas chạy theo ông.
Bố có hiểu con không?
Chuyện này không giống như ta đánh cắp một cái xác. Đây chỉ là tro cốt, và dù sao họ cũng sẽ rải tro đâu đó.
Hoặc không, nếu con gái bà ấy muốn gửi tro cốt mẹ mình vào cái lăng này, nơi có đến hàng trăm bình đựng tro cốt thường xuyên được gia đình và người thân tới tưởng niệm.
Con không thể bỏ rơi bọn bố được, Thomas ạ; không phải trong khu an dưỡng này, giữa tất cả những người này, như con đã nói đấy. Camille và bố đã chờ đợi lâu đến thế để được sum vầy. Manon còn cả cuộc đời phía trước, còn cuộc đời của bọn bố đã qua rồi.
Manon... bố biết tên cô ấy sao?
Khoan đã, bố vừa nảy ra một ý để con khỏi cảm thấy tội lỗi.
Con e còn tệ hơn ấy.
Con chỉ việc đổ tro cốt của Camille vào bình đựng tro cốt của bố thôi, rồi đổ cát vào bình tro cốt của cô ấy, hoặc hay hơn nữa là bằng toàn bộ thứ bụi mà bố thấy nhan nhản trong căn hộ nơi con bố trí cho hai ta. Một mẻ hút bụi kỹ càng là đủ thôi. Và con gái cô ấy thì sẽ không thấy cũng chẳng hay. Nên sẽ tha hồ tưởng niệm bao lâu tùy thích trong cái lăng mộ kiểu nghìn lẻ một đêm này.
Trước một cái túi chứa bụi... Hóa ra ý tưởng thiên tài của bố là vậy đấy?
Sinh ra từ cát bụi nên sẽ quay trở về với cát bụi, có phải bố bịa ra câu đó đâu!
Chẳng gì có thể khiến bố lùi bước!
Bố nhắc để con nhớ, tính ngoan cố của bố đã cứu sống được nhiều mạng người rồi đấy. Con thấy bọn bố đáng phải chịu như thế sao? Nuôi dạy con cái để rồi chúng tống mình vào một hốc tường đằng sau lớp kính? Cảm ơn vì lòng biết ơn đó nhé! Trước tiên là viện dưỡng lão rồi sau đó là nhà trưng bày tro cốt.

CHÚ THÍCH
[1] 1. Trong tiếng Pháp,[2] Hubert
[3] phát âm gần giống
[4] Über
[5] .