Taxi dừng trên phố Green, trước cổng chính một ngôi nhà phong cách Victoria đặc trưng của khu Pacific Heights. Thomas trả tiền cuốc xe, nhận lại hành lý rồi bấm chuông.
Ra mở cửa cho anh là một phụ nữ tuổi chừng bốn mươi, gương mặt rạng rỡ, phong cách tự nhiên.
Tôi là Thomas, anh nói đoạn giơ tay ra bắt tay chị.
Tôi là Lauren Kline, tôi cứ lo chuyến bay của anh tới trễ, một tiếng nữa tôi có ca trực nên tôi phải đi luôn đây. Theo tôi nào, tôi sẽ đưa anh đi xem các phòng.
Chị là bác sĩ sao? Thomas hỏi khi bước vào nhà.
Vâng, sao anh hỏi vậy?
Không có gì.
Anh có vấn đề về sức khỏe chăng? Lauren lo lắng trong lúc men theo cầu thang bộ dẫn xuống tầng hướng vườn.
Về mặt đó thì mọi chuyện đều ổn.
Vậy thì tốt quá. Đây rồi, chị nói đoạn mở cánh cửa căn hộ, bên phải là phòng ngủ, bên trái là phòng tắm và phòng khách thông với khu bếp.
Thomas xem qua căn phòng. Mặt sàn ốp gỗ khổ rộng, trường kỷ nhỏ phủ chăn choàng, bàn thấp kiểu cổ, bốn chiếc ghế Hickory, thảm trải nhiều màu. Cách bài trí có phần hỗn tạp, nhưng vui mắt. Hai cửa sổ trông ra phố và hai cửa sổ khác trông ra khu vườn nở đầy hoa để lọt vào một thứ ánh sáng tuyệt mỹ.
Chúng tôi sống ngay phía trên, nữ chủ nhân giải thích, nhưng anh sẽ không nghe tiếng chúng tôi đâu. Hôm nay chồng tôi đang ở Carmel, phải đến tối anh ấy mới về, còn tôi thì phải sáng sớm hôm sau mới về. Cuộc sống của bác sĩ thường có khung giờ phức tạp.
Tôi biết, Thomas đáp.
Vợ anh là bác sĩ ư?
Bố tôi từng là bác sĩ phẫu thuật.
Chắc ông ấy đã nghỉ hưu rồi nhỉ? Chuyên ngành của bố anh là gì vậy?
Phẫu thuật tim lồng ngực, ông sống chỉ để phẫu thuật thôi, nhưng ông không còn trên đời này nữa rồi.
Mong anh lượng thứ. Điều gì đưa anh tới San Francisco vậy, anh chỉ ở lại ba đêm thôi phải không?
Thomas ngập ngừng trước khi tiết lộ mình vượt Đại Tây Dương để tham dự một lễ tang.
Một người thân thích chăng? Dĩ nhiên rồi, nếu không thì anh đã chẳng cất công đi một chuyến dài đến thế.
Kỳ lạ thay, tôi chỉ vừa mới biết bà ấy thôi, bà ấy là người tình của bố tôi.
Lauren nhìn anh chăm chú, khóe môi chị ẩn hiện nụ cười.
Cách đây ba năm, chúng tôi đã đi một chuyến sang Pháp. Bạn thân của chồng tôi sống ở Paris nên chúng tôi tới thăm anh ấy.
Chuyến đi có khiến chị vui không?
Vui lắm, cái tính nói thẳng nói thật này khiến người Paris quyến rũ khôn cưỡng.
Hẳn là chị đã không lưu lại đó quá lâu. Tôi không muốn giữ chân chị nữa, ngôi nhà đẹp lắm, tôi sẽ cảm thấy rất dễ chịu khi ở đây, chị đừng lo gì cả.
Nếu anh cần bất cứ thứ gì, anh Arthur chồng tôi sẽ về nhà vào cuối ngày, anh ấy sẽ rất vui được làm quen với anh đấy.
Lauren tạm biệt Thomas, chị dặn anh đừng lo nếu nghe thấy những âm thanh như tiếng súng nổ vang lên trong ga-ra. Chiếc ô tô cũ kỹ của chị thường hơi đỏng đảnh mỗi khi khởi động.
Ít lâu sau, Thomas nghe thấy một động cơ nổ liên hồi. Anh ló đầu qua cửa sổ và nhìn thấy một chiếc Triumph màu xanh lá đang phóng hết tốc lực xuống cuối phố Green.
Đằm chân ra phết, Raymond thốt lên: Bố thích điều này, rất cá tính đấy.
Cô bác sĩ phẫu thuật hay chiếc xe đó ạ? Thomas hỏi.
Cảm ơn con vì đã ca ngợi tài năng phẫu thuật của bố một cách hết sức thanh lịch trước một đồng nghiệp nữ.
Con có muốn chúng ta dạo quanh thành phố không, hay con muốn tiếp tục kể lể những điều ngớ ngẩn?
Thomas đẩy cánh cửa phòng ngủ. Chiếc tủ com-mốt cũ kỹ bên trên chồng chất sách, ghế bành thấp bọc nệm kê cạnh cửa sổ, tấm thảm đay sáng màu, chiếc giường lớn phủ chăn ghép mảnh và hai bàn đầu giường bằng gỗ bạch dương. Tổng thể cũng có nét lôi cuốn riêng.
Con thích nằm bên nào? Raymond đùa.
Thomas không trả lời mà nhìn đồng hồ đeo tay. Anh muốn đi nằm lắm rồi nhưng tốt hơn hết là nên chống chọi thêm để khỏi thức giấc giữa đêm vì lệch múi giờ.
Anh đi tắm qua, thay quần áo rồi đi dạo trên tuyến đường buôn bán sầm uất của khu phố.
Biểu tượng của thời gian, rạp chiếu phim cổ kính trên phố Union có giữ lại mặt tiền của mình cũng vô ích, bởi những chữ cái xuất hiện trên mặt chính tạo thành biển hiệu của một phòng tập thể thao.
Thomas dạo qua các cửa hiệu. Anh đang thăm một gallery trưng bày tác phẩm của các nghệ sĩ địa phương thì Raymond dừng lại trước một bức tranh màu nước khổ nhỏ tái hiện bãi biển Presidio.
Bức này không tệ, ông nói. Một nét mực Tàu tinh tế và màu sắc thanh nhã. Nếu con đang tìm một món quà cho mẹ, thì đây chính là thứ không khiến con khánh kiệt mà lại làm bà ấy thích thú, chắc chắn đấy.
Thomas quay sang bố.
Bố nên dừng việc này ngay đi.
Bố lại trót làm gì nữa thế?
Nói thay con, đọc thấu suy nghĩ của con. Đây, anh nói đoạn chỉ vào trán mình, là ranh giới mà con cấm bố vượt qua!
Nhưng con mắc chứng cuồng ám mất rồi, con nghĩ bố là ai nào? Một thiên thần có năng lực siêu nhiên chăng? Nghe như vậy mới sướng lỗ tai làm sao, bố cảm ơn con, nhưng con nhầm to rồi. Bố chỉ là bố của con thôi.
Trò chơi của bố trên máy bay mà là bình thường sao?
Lúc bấy giờ bố chỉ mượn giọng con mà không có chút khái niệm nào về cái cách mà chuyện đó diễn ra. Hẳn là tình thế khẩn cấp đã chắp cánh cho bố. Thật sự là bố không thể làm lại lần nữa. Phần còn lại thì là thế này, thời tiết đang đẹp như mơ, thế mà thay vì đi dạo ngoài trời cho thoáng đãng thì con lại la cà khắp các cửa hiệu, bố liền suy ra rằng con đang tìm mua thứ gì đó. Con lại đang độc thân, vậy thì chỉ có thể là quà tặng cho mẹ con thôi. Chẳng cần phải hiện hồn về mới đoán ra chuyện đó. Được rồi, giờ thì bố đã được minh oan, con mua bức tranh màu nước này nhé?
Thomas rời khỏi cửa hiệu cùng bức tranh. Anh đi vài bước trên phố rồi quyết định ngồi vào bàn ngoài hiên của Perry, một trong những nhà hàng cổ kính nhất San Francisco.
Anh chỉ gọi một cốc bia.
Mẹ con sẽ vui lắm đấy, Raymond nói đoạn nhìn cái gói để cạnh chân Thomas. Thế nhưng bố vẫn ước giá như món quà này là để dành tặng cho người con yêu thì tuyệt hơn.
Lời lẽ như thế hơi lỗi thời rồi phải không ạ?
Không, nghe hay đấy chứ. Con thấy độc thân có gì vui nào? Đó là một mối buồn phiền!
Bố thật thích hợp để nói với con chuyện này, bố chưa bao giờ nghĩ việc bố mẹ chia tay có thể làm xấu đi hình ảnh về cuộc sống lứa đôi trong con sao?
À bố xin con đấy, đừng đóng vai nạn nhân với bố. Con sợ phải cam kết trong mối quan hệ đến thế là bởi con ưu tiên sự nghiệp riêng, ưu tiên âm nhạc, những chuyến đi của con... nếu không muốn nói là một thói ích kỷ nào đó! Vậy nên hãy gọi thứ gì đó để ăn đi, nằm ngủ với cái bụng rỗng tuếch là không tốt đâu.
ừm...
Mấy câu ừ hữ của con nghe khó chịu thế không biết...
Ban đêm bố có ngủ không? Thomas hỏi.
Ngày đêm không còn quan trọng mấy nữa, nhưng khái niệm an nghỉ vĩnh hằng là một cú lừa ngoạn mục.
Con cứ tưởng bố không có quyền tiết lộ bất cứ điều gì với con?
Bố có tiết lộ với con gì đâu nhỉ, bản thân con đã tự nhận thấy điều đó rồi mà, không đúng sao? Dẫu sao người ta cũng sẽ không trách cứ bố vì đã trò chuyện với con trai mình, vả chăng, nếu bố trót nói hớ, bố trông cậy vào sự kín kẽ của con.
Con có thể kể cho ai nghe chuyện đang diễn ra với con mà không bị coi là một thằng cuồng tưởng chứ?
Đừng nói thế, một ngày nào đó con sẽ gặp được ai đó; hai người sẽ sáng tạo ra một câu chuyện đẹp đẽ và vĩ đại, rồi con sẽ thấy; và con có thể tâm sự với người đó mọi chuyện, ngay cả những suy nghĩ điên rồ nhất.
Những gì bố đã làm với bà Camille?
Với mẹ con.
Raymond cúi xuống xem thực đơn và đề xuất gọi hamburger, khi đi du lịch, tốt hơn hết là tin tưởng vào ẩm thực địa phương, ông khẳng định.
Thomas gọi một phần salad.
Bố đã tìm ra điều không ổn ở con rồi. Con ít khi cười quá, con trai của bố ạ.
Con thừa biết bố sắp nói với con những gì: người ta chỉ sống có một lần thôi.
À không, chuyện ấy cũng là một cú lừa ngoạn mục. Sự thật là người ta chỉ chết một lần thôi, bù lại, ngày nào người ta cũng sống. Vậy nên con hãy dẹp cái vẻ mặt đưa đám ấy đi.
Con đang tập dượt để ngày kia diễn, bố sẽ không phàn nàn đâu nhỉ, Thomas đáp rồi đặt cánh tay lên vai bố anh.
Và nữ nhân viên chạy bàn thấy quá đỗi lạ lùng khi vị khách choàng tay ôm cái ghế tựa trống trơn.
