Thomas về thẳng nhà mình. Suốt quãng đường, Raymond không nói lời nào và tiếp tục lặng thinh ngắm những mái nhà Paris.
Bố còn làm mình làm mẩy lâu nữa không? Thomas hỏi.
Cuộn trong giấy báo rồi dúi xuống đáy một cái túi cũ rích! Sao hai người dám làm vậy chứ? Hai người coi bố là món cá rẻ tiền đấy hả?
Nếu bố muốn biết ý kiến của con, thì bố hay bất bình vì những chuyện vặt vãnh quá đấy.
Thomas đi sửa soạn hành lý. Anh nhét hộ chiếu vào túi xách rồi cầm túi đựng đồ vệ sinh cá nhân trên tay vẻ ngẫm ngợi.
Biết đâu đấy, anh nói khẽ rồi vớ lấy lọ nước hoa.
Anh lấy bình đựng tro cốt trong túi ra, xé phần vỏ bọc phía trên, mở hé nắp bình rồi xịt vào đó một vệt nước hoa.
Con bị sao thế, con điên rồi hả?", bố anh đứng vụt dậy để phản đối.
Chuyến bay sau cùng của bố là từ khi nào thế nhỉ?
Bố chẳng biết nữa và bố không thấy mối liên quan.
Tin con đi, dẫu sao bố cũng không được lựa chọn đâu.
Báo trước để con biết nhé Thomas, nếu bố nồng nặc mùi hoắc hương trước mặt Camille, bố sẽ không tha thứ cho con đâu.
Chẳng có tẹo nguy cơ nào đâu ạ, đây là mùi hương bài. Giờ thì bố lang thang ở đâu tùy bố, con ra ngoài ăn tối đây, một mình thôi!
Bố cảm thấy lòng mình trĩu nặng vì những lời trách móc của con, nhưng chuyến phiêu lưu ngắn mà bố con ta sắp trải nghiệm cùng nhau lần này cũng có thể tặng cho con cơ hội thực hiện một ước mơ đấy.
Căn cứ vào hoàn cảnh và việc mà bố đang nhờ con làm, con thực sự không biết là ước mơ nào đây.
Không phải con đã luôn từng mơ một ngày nào đó được biểu diễn trên sân khấu Carnegie Hall sao? Tại sao không tranh thủ chuyến đi này để trình diễn thử?
Bởi vì Carnegie Hall thuộc New York ạ.
Thomas không tìm cách đấu lý thêm, anh cầm áo khoác rồi chạy ào xuống cầu thang.
Mùa xuân trút xuống Paris hương thơm của sự đâm chồi nảy lộc. Những cây dẻ đang độ ra hoa. Thomas ngước lên chiêm ngưỡng những cây hoa chuông, những chùm hoa đỏ và hồng nhô lên từ tán lá. Dọc đường đi, anh quyết định băng qua một công viên nhỏ um tùm cỏ dại... và rác rưởi. Anh luôn kinh ngạc trước vẻ nhếch nhác của thành phố đẹp nhất thế giới. Anh từng dạo qua các con phố của Amsterdam, Madrid, London, Praha, Vienna, Budapest, Copenhagen và Stockholm, nhưng ngoại trừ Roma thì không một thành phố nào nhiều rác thải như thế này. Một ngày nọ anh đã nhận xét như vậy với Sophie, cô liền kết tội anh già trước tuổi. Ưa sạch sẽ thì có liên quan gì đến vấn đề tuổi tác nhỉ? Một bí ẩn giữa nhiều bí ẩn khác và một kỷ niệm cãi vã đã nhắc anh nhớ đến nhiều tin nhắn của Serge, cậu bạn không ngừng chia tay rồi tái hợp với người yêu. Thomas gọi cho Serge để rủ cậu ta ăn tối, quán nào tùy cậu ta chọn. Buổi tối chẳng báo hiệu điều gì vui vẻ, nhưng nghe bạn anh ta than cũng có những phương diện tích cực. Bất hạnh của những người thân thích nhắc bạn nhớ rằng cuộc đời bạn chưa đến nỗi tồi tệ lắm và những thất vọng cay đắng trong cuộc sống tình cảm của họ nhắc bạn nhớ rằng độc thân cũng có cái hay.
Họ gặp nhau tại Anh bạn Jean , nhà hàng yêu thích của Thomas tại Paris. Serge càu nhàu vì họ bị xếp ngồi bàn chung, không hề lý tưởng cho việc tâm sự, nhưng Thomas trấn an cậu ta về điểm này. Những người hàng xóm cùng bàn bên phải họ là người Nhật, và những người bên trái có lẽ là người Úc nếu căn cứ vào giọng nói của họ.
Trong bữa ăn, Thomas tỏ ra kiên cường một cách mẫu mực. Nếu những người ngồi cạnh hiểu được những gì anh đang chịu đựng, họ cũng sẽ đồng ý như vậy, nhưng Thomas có một khả năng lỗi lạc là đào thoát bằng ý nghĩ.
Một tài năng được phát hiện trên ghế nhà trường. Nếu đem so với anh, gã học trò lười của Prévert, chỉ là tay nghiệp dư. Có lẽ chính cái khiếu này đã tiết lộ một năng khiếu khác. Từ hồi còn nhỏ xíu, Thomas đã cảm thụ những giai điệu sống động như anh đang ở trong một khán phòng hòa nhạc. Chúng âm vang trong đầu anh, như có phép màu, rồi mời gọi anh bước vào những hành trình tưởng tượng. Trong khi Serge liệt kê những bằng chứng cho thấy sự thờ ơ của bạn gái cậu ta, Thomas thả hồn theo những khúc tức hứng của Schubert. Trước tiên là khúc tức hứng ở cung Đô thứ dẫn anh tới Stockholm, một buổi tối đáng nhớ. Dân Thụy Điển là những thính giả tuyệt vời. Khúc tức hứng số 2 đưa anh trở lại một chiều thu ở Paris và những nụ hôn của một nữ sinh viên trường Luật. Cô nàng tên gì ấy nhỉ?
Cậu vẫn nghe tớ nói đấy chứ? Serge hỏi.
Tớ có làm gì khác đâu, Thomas khẳng định trong khi Khúc tức hứng số 3 nhắc anh nhớ tới bố anh.
Anh từng chơi bản nhạc này trên sân khấu ngay sau ngày bố anh mất, không ai biết chiếc áo đuôi tôm anh mặc hôm đó là một bộ đồ tang.
Lẽ ra tối nay anh không nên bỏ mặc ông; trên đời mấy ai có được may mắn như anh? Vậy thì tại sao từ khi bố xuất hiện trước mặt anh, anh lại không thể bắt đầu một cuộc trò chuyện đúng nghĩa nhỉ? Chính anh, người từng
[1] [2] [3] [4] tự trách mình nhiều đến thế vì những thinh lặng và những điều hai bố con chưa từng thổ lộ.
Đừng có ủ dột như vậy chứ, Serge nói tiếp, ngay cả khi cô ấy chia tay tớ thì cuộc sống vẫn tiếp tục, đâu phải đã chết đâu.
Có chứ, dẫu sao cũng có một chút, Thomas thở dài.
Khúc tức hứng số 4 lao ra cứu nguy, hành trình đến Toscane vào buổi bình minh của sinh nhật anh lần thứ hai mươi. Cô nàng tên Fabiola với bộ ngực tuyệt đẹp tỏa hương vải bông, còn đôi bàn tay thì dịu dàng quá đỗi. Cô nàng sao rồi nhỉ?
Cậu nghĩ tớ nên chủ động chứ? Serge hỏi.
Cô nàng sao rồi nhỉ? Thomas nhắc lại, lần này là thành tiếng.
Kể từ hôm qua à?... Câu hỏi của cậu kỳ cục thật đấy.
À không, xin cậu, thôi cái kiểu “kỳ cục” của các người đi!
Nhưng cậu đang huyên thuyên gì vậy?
Không có gì, Thomas đáp, cậu tiếp tục đi.
Tớ có nên gọi điện cho cô ấy hay không nhỉ?
Tam tấu dành cho dương cầm ở cung Mi trưởng đột ngột xuất hiện, một niềm hoan hỉ. Một buổi sáng ở Nhạc viện, khi giáo sư của họ đến muộn, anh đã chơi đùa cùng chúng bạn bằng cách chơi bản nhạc đó theo phong cách jazz. Trò vui phải ngừng lại khi vị giáo sư, một nhạc trưởng khét tiếng kiêu căng, xuất hiện và quát lên rằng Schubert hẳn đang vật mình dưới mộ. Thomas đã bị phạt vì dám trả lời ông rằng nếu vậy thì hẳn Schubert cũng vật mình không kém sau khi nghe ông chỉ huy Bản giao hưởng số 3 ngày hôm trước.
Gọi cô ấy đi, Thomas đáp vẻ thích thú.
Tớ có thể biết có chuyện gì buồn cười không?
Tớ vui khi được ăn tối cùng cậu.
Nói cho cùng, cậu có lý, tớ có mất gì đâu khi chủ động đi bước đầu tiên nhỉ?
Rồi cậu sẽ đi thêm bước thứ hai nữa, và trong vòng một tháng nữa sẽ lại gọi cho tớ để nói là cậu đang khổ sở. Thứ lỗi cho tớ nhé, nhưng chúng ta chuyển sang món tráng miệng đi, tớ nhất định phải về ngay, sáng sớm ngày mai tớ lên đường rồi.
Cậu đi đâu thế?
San Francisco.
Hay vậy! Serge thốt lên. Lâu nay cậu vẫn mơ được biểu diễn trên sân khấu Mỹ còn gì.
Tớ đâu có tới đó để biểu diễn hòa nhạc, Thomas giải thích trong lúc ra hiệu cho bồi bàn mang hóa đơn tới chỗ họ.
Tớ hiểu rồi, cô ấy tên gì?
Cậu còn khuya mới đoán đúng. Tớ dẫn bố tớ đi du lịch thôi, Thomas giải thích trong lúc tìm thẻ tín dụng.
Serge nhìn anh vẻ lạ lẫm.
Đó là một cách nói hình ảnh thôi, anh đính chính lại. Đừng nhìn tớ như thể tớ đã phát điên thế chứ, tớ đi hành hương thôi, nếu cậu muốn nghe cách nói đó hơn.
Tớ chẳng muốn gì cả. Ta chia đôi nhé?
Không, tớ để cậu mời tớ đấy, mua xong vé máy bay là tài khoản ngân hàng của tớ rỗng tuếch rồi, nhưng lần sau sẽ đến lượt tớ mời. Tớ thực sự phải đi đây, ông ấy đang đợi tớ.
Không lần chần thêm, Thomas chào bạn rồi chạy trên phố để đuổi kịp một chiếc taxi rồi bảo tài xế chở anh về gần tòa nhà nơi anh sống.
Anh leo cầu thang bộ thật nhanh để rồi thấy căn hộ của mình vắng tanh.
Bực mình, anh gọi bố, mở toang tủ tường với hy vọng ngốc nghếch là ông đang nấp trong đó, anh vào phòng tắm, rồi nghiêng người qua cửa sổ nhìn xuống các mái nhà phía dưới.
Có lẽ bố đã ra ngoài rồi. Nếu bố nghe thấy con thì đừng chậm trễ nhé, đồng hồ báo thức sẽ đổ chuông lúc sáng sớm, một chuyến đi dài đang chờ bố con mình đấy.
Bỗng nhiên, Thomas cảm thấy cô độc hết sức, và khi lên giường nằm, anh tự hỏi liệu mình có mất trí chút nào không.
---❊ ❖ ❊---
Thomas thức dậy từ tờ mờ sáng sau một giấc ngủ chập chờn. Anh vò đầu khi mở mắt và lập tức gọi bố, nhưng chỉ nghe thấy tiếng huýt sáo của người lao công đang quét đường bên dưới.
Nếu chiếc túi du lịch không để sẵn trên bàn, có lẽ anh đã ngỡ mình vừa mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Con không biết bố đang chơi trò gì, trừ khi bố vẫn còn giận dỗi. Nếu muốn trễ chuyến bay, bố chỉ việc nói ra thôi, như vậy sẽ đơn giản hơn, anh hét lên.
Và vì vẫn không nhận được hồi đáp, anh nhún vai rồi đi tắm.
Thomas mặc quần áo, tự pha cho mình một tách cà phê rồi tìm quanh.
Bố đang giở trò gì vậy?
Thomas bắt đầu nghi ngờ sức khỏe tâm thần của mình. Anh rầu rĩ ngắm bình đựng tro cốt nhô ra khỏi miệng túi.
BỐ lại bỏ con lần nữa, bố muốn con thực hiện chuyến đi này một mình, phải thế không? Được thôi, anh vừa nói vừa đóng cửa nhà, con sẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của bố và sau đó bố con mình hết nợ.
Một chiếc taxi đang chờ anh dưới chân tòa nhà. Suốt quãng đường ra sân bay, Thomas ngoái ra sau đến cả chục lần, nhìn Paris xa dần qua ô kính hậu.
Ở quầy làm thủ tục, nữ tiếp viên hàng không hỏi có phải anh đi một mình không và Thomas trả lời rằng cũng gần như thế.
Anh nấn ná trong quầy Relay, mua một tờ Diapason rồi lật qua, ngồi trước quầy Ladurée, nơi có món bánh macaron vốn là một trong những tội lỗi vặt vãnh của anh.
Thu hết can đảm, anh tiến về phía cửa kiểm soát. Nữ nhân viên an ninh nhăn mặt khi nhìn thấy một khối sẫm màu xuất hiện trên màn hình và quyết định tịch thu túi xách của Thomas để kiểm tra thật kỹ.
Đây là cái gì vậy? cô hỏi đoạn vớ lấy bình đựng tro cốt.
Một bình hương, Thomas đáp; tôi là nghệ sĩ dương cầm chuyên nghiệp, cái này giúp tôi chống lại nỗi sợ đám đông.
Có thể nói anh có nỗi sợ đặc biệt đấy. Cho phép tôi nhé? cô nói đoạn vặn mở nắp bình.
Thomas chớp mắt tỏ ý đồng tình. Cô ghé mũi hít ngửi thứ đựng bên trong bình.
Thơm đấy, cô nói đoạn đóng nắp bình lại.
Cô đưa chiếc bình qua máy dò thuốc nổ rồi cuối cùng cũng cho phép Thomas nhận lại nó.
Thomas cất lại bình vào túi xách, chào cô gái rồi đi. Anh nhìn một lượt khắp phòng chờ, càng lúc càng thêm lo lắng.
Mình có cảm giác như đứa trẻ lạc mất bố mẹ giữa đám đông vậy, anh thì thầm, toàn bộ chuyện này thật nực cười.
Thomas thoáng nghĩ tới phương án rút lui, rồi anh nghĩ đã tới nước này rồi, từ bỏ chuyến tham quan San Francisco sẽ là một sự lãng phí còn ngu ngốc hơn nữa. Anh rảo bước qua cầu nối dẫn ra máy bay, vào khoang hành khách rồi cất túi xách lên khoang hành lý.
Người phụ nữ ngồi kế bên đã độc chiếm tay vịn ghế rồi giở rộng tờ báo lấn cả sang không gian của anh.
Anh nhắm chiếc ghế trống phía bên kia lối đi với hy vọng sẽ sang đó ngồi sau khi máy bay cất cánh.
Ngay khi tiếp viên trưởng thông báo các cửa máy bay đã đóng, bố anh liền chiếm luôn chỗ đó, rồi cười ngoác miệng với anh.
Thú nhận là con đã hơi nhớ bố đi!
Bố thấy chuyện này buồn cười lắm sao? Con có thể biết bố đang chơi trò gì không?
Bởi vì con nghĩ chuyện tái sinh là dễ lắm hả? Bố ở đây và ở kia, nhưng con không nhìn thấy bố, một glitch [5] , bố đoán vậy. Vụ xịt nước hoa cao tay thật đấy.
Một glitch ấy ạ?
Đúng thế, đó là một từ tiếng Mỹ.
Bố có muốn một glitch khác không? Suýt thì con đã từ bỏ hết đấy.
Bố nghe thấy con càu nhàu rồi, nhưng con sẽ không từ bỏ đâu. Mà này, bố con mình hết nợ chính xác là về cái gì vậy? Bố có nên suy ra rằng rốt cuộc con cũng đồng ý là mình mắc nợ bố vì bố đã cất công dạy dỗ con không nhỉ?
Nữ hành khách ngồi kế bên gấp tờ báo lại, vẻ đầy thương cảm. Chị ta cam đoan với Thomas rằng không có bất kỳ lý do gì để hoảng sợ cả, máy bay là phương tiện vận chuyển an toàn nhất và để giúp anh quên nỗi sợ, chị ta hỏi anh làm nghề gì.
Tôi là nghệ sĩ dương cầm, anh đáp.
Anh sẽ tìm ra những chương trình tuyệt vời trên máy bay, không gì tuyệt bằng nghe nhạc để thư giãn, chị ta khẳng định đoạn chụp tai nghe lên tai.
Thomas lườm bố cháy mắt, ông có vẻ vô cùng thích thú.
Thực tình, tối qua tệ quá nhỉ, cậu bạn Serge của con chán đời thật đấy! Bố thông cảm với bạn gái của Serge, nếu là cô ta, bố đã dứt khoát chia tay một lần cho xong rồi.
Để được riêng tư, Thomas xài luôn chiêu thức thô lỗ của người phụ nữ ngồi kế bên. Anh chụp lấy bộ tai nghe rồi nhắm mắt trong khi máy bay cất cánh.
---❊ ❖ ❊---
Bố Thomas lặng lẽ quan sát con trai trong lúc anh ngủ gà ngủ gật. Đến lúc phát khay đồ ăn, ông nghiêng người sang anh.
Bố cứ nghĩ con muốn bù đắp lại khoảng thời gian đã mất kia đấy.
Con không nghĩ đây là nơi lý tưởng để bắt đầu một cuộc độc thoại, trừ phi bố muốn người ta mặc áo trói cho con.
Nhất trí, nhưng không gì ngăn cản bố nói mà.
Trước đây bố vốn kiệm lời lắm kia mà, Chúa ơi, sao cái chết lại khiến bố thành ra lắm lời thế nhỉ!
Nếu con có thể tránh gọi Chúa Trời vì một việc nhỏ nhặt, thì chuyện này sẽ giúp bố nhiều đấy; bố không rõ thông tin về kỳ tự do có điều kiện này của bố lên được đến cấp bậc nào nữa... Vả lại, nếu bố không nói chuyện thường xuyên thì có lẽ là vì con không bao giờ đặt câu hỏi cho bố đấy thôi.
Thomas liếc trộm người phụ nữ ngồi cạnh, chị ta đang quan sát anh đầy vẻ nghi hoặc.
Nếu lo ngại về suy nghĩ của người phụ nữ đó, con chỉ việc viết ra giấy những điều con muốn nói với bố.
Thomas thấy ý tưởng đó thật vô lý.
Đã kiên nhẫn đợi ba mươi lăm năm để dốc bầu tâm sự thì ta có thể chờ đến lúc tới nơi mà.
Dốc bầu nào? Bố chẳng chê trách con chút nào, còn con thì trách bố hả?
Ý con không phải vậy.
Thế mà ý con là vậy đấy. Con sẽ chơi trò thiếu niên chậm phát triển, phàn nàn rằng bố đã không quan tâm đầy đủ đến con sao? Được lắm, cứ bắt đầu cuộc chơi đi, nhưng vì kính lão đắc thọ nên bố sẽ là người bắt đầu. Vậy nên, hãy nói cho bố biết bộ phim bố thích nhất, bài hát bố yêu nhất và cuốn sách đã khiến bố xáo trộn nhất? Và vậy đấy, chiếu bí ngay, con mù tịt toàn bộ những chuyện đó, không phải sao? Hãy thừa nhận là con sắp cố gắng gài bẫy bố với dạng câu hỏi này đi.
Vì chết rồi nên bố đọc được suy nghĩ của con chăng?
Là bố con nên bố đã có được năng lực này suốt nhiều năm trời rồi.
Bánh mì và sô-cô-la, chúng ta hãy hát dưới mưa, mà bố thường hát khi tắm vòi sen, trên ô tô, ở phòng làm việc và buổi tối lúc về nhà mỗi khi tâm trạng bố vui, chùm nho uất hận, thêm vào đó là một bài thơ của Villon và Người ngủ trong thung . Con nghĩ là bố vừa để bị chiếu bí rồi.
Raymond nhìn con trai chăm chú.
Chiều thứ Bảy nào bố cũng đưa con ghé qua Vườn thích nghi khí hậu , thế mà ngay khi bố con ta về tới nhà con đã hỏi mẹ đâu? Mẹ vừa xuất hiện trong phòng là con lao ngay vào vòng tay mẹ. Bố thường dẫn con đến các sân bóng, nhưng con thường vì mẹ mà chiến thắng. Bố tắm rửa và đọc truyện cho con, nhưng con lại muốn mẹ cho con ngủ. Buổi sáng khi bố vào phòng con, con tỏ ra thất vọng vì người đánh thức con không phải là mẹ.
Mẹ chăm sóc con không ngừng nghỉ chứ không chỉ mỗi chiều thứ Bảy, ngày nào mẹ cũng đưa con đến trường rồi lại đón con về. Và khi hai mẹ con về tới nhà, con luôn hỏi mẹ mấy giờ bố về, nhưng bố có ở đấy đâu mà nghe thấy. Mẹ hỏi con ngày vừa qua thế nào và khi con nói chuyện với mẹ, mẹ không đọc báo, mẹ chính là một đại dương thương mến.
Con thấy đấy, đây không phải vấn đề thời gian. Bất công là ở chỗ chúng ta không được lên chương trình cho chuyện đó, cảm giác ngượng ngùng chết tiệt khiến ta ngại ôm con trai mình vào lòng thêm vài giây. Cả đời bố đã thiếu thốn tình cảm rồi. Bố từng là vị bác sĩ phẫu thuật khiến người ta giữ khoảng cách, ấy vậy mà ngay khi tiến hành phẫu thuật, bố vẫn làm với tình yêu thương. Bố biết những người đàn ông tự huênh hoang vì đã khiến bao con tim tan vỡ, còn bố thì lại hàn gắn những trái tim.
Đúng thế, những lá lách, gan, phần phụ và chắc chắn là vô khối nội tạng khác nữa, nhưng con sẵn sàng bỏ qua những chi tiết kiểu này.
Cái cô ả ngồi cạnh con khiến bố bực mình quá thể khi cứ nhìn chúng ta chằm chằm như vậy. Bảo cô ta là con bị tâm thần phân lập đi, để cô ta cho bố con ta yên thân!
Ở độ cao mười nghìn mét, con chắc chắn là làm vậy sẽ trấn an được cô ta.
Con im miệng một giây nào, Raymond khẽ giọng. Phía trước đang xảy ra chuyện gì kìa.
Làm sao bố biết được, chúng ta đang ngồi ở hàng ghế cuối kia mà?
Bố cảm nhận được, bố nhận thấy một sự náo động, con không nghe thấy gì sao?
Cái chết khiến bố thành công một cách kỳ lạ nhỉ, con nhắc để bố nhớ rằng những năm cuối đời bố khá lãng tai đấy.
Điếc có chọn lọc, con trai ạ, một trong những đặc quyền hiếm hoi của tuổi tác, chỉ còn nghe thấy những gì ta quan tâm và giả vờ không hề nghe thấy những thứ khác.
Hóa ra bố giả vờ sao?
Cứ cho là bố chọn lọc giữa cái hữu ích và cái thừa thãi, chưa kể chứng điếc tai miễn cho bố vô số những việc vặt vãnh. Nhờ ai đó đi đổ rác khi biết chắc người đó sẽ không trả lời thì cũng để làm gì kia chứ?
Giọng cơ trưởng vang lên trên loa phóng thanh. Một hành khách hạng thương gia đang cần chăm sóc; nếu trên máy bay có một bác sĩ, làm ơn báo cho thành viên phi hành đoàn.
Bố đã nói sao nhỉ? Raymond thốt lên.
Rằng bố là một tay tinh quái thượng thừa.
Giơ tay lên đi, bác sĩ phẫu thuật ra lệnh.
Tại sao bố muốn con làm vậy chứ?
Con đã trông thấy ai đó giơ tay sao?
Không, nhưng con đâu phải bác sĩ.
Bố thì có đấy. Hãy ra hiệu cho cô tiếp viên này. Đôi khi con ương bướng thật đấy, hãy nghĩ đến người đang cần được cấp cứu kia đi, khỉ thật!
Bỗng nhiên, Thomas cảm thấy bàn tay mình giật nảy lên rồi nhìn thấy nó vẫy vẫy trong không trung mà anh không thể kiểm soát nổi.
Chính bố đã làm vậy sao? anh bàng hoàng thì thầm.
Không, là lương tâm của con đấy, đồ ngốc ạ.
Người phụ nữ ngồi kế bên nhìn anh với vẻ kỳ quái, vừa kinh ngạc vừa thương hại.
Hẳn anh nghe nhầm rồi, có thể là do căng thẳng đấy, chị ta nói, cố tỏ ra vui vẻ. Họ cần một bác sĩ chứ không cần nghệ sĩ dương cầm.
Tôi biết, Thomas thở dài.
Vậy tại sao anh lại giơ tay? người phụ nữ hỏi.
Chuyện ấy thì ngược lại, tôi chịu chết, Thomas đáp và nhún vai.
Vậy thì thôi đi!
Tôi không thể, tôi không cưỡng lại được.
Nhưng dẫu sao anh cũng không định chơi một khúc nhạc chiều cho vị hành khách đang cần giúp đỡ nghe đâu nhỉ, chị ta căm phẫn.
Tôi không nghĩ trên máy bay có đàn dương cầm, vả lại hãy thừa nhận điều này đi, những khúc nhạc chiều rốt cuộc sẽ gây căng thẳng thần kinh.
Rốt cuộc anh đang chơi trò gì vậy?
Cũng còn tùy từng tối, Brahms, Mozart, Bruch...
Anh giỡn mặt tôi đấy hả?
Tôi đảm bảo với chị là không, Thomas thốt lên một cách chân thành nhất trần đời. Bố, buông tay con ra, rốt cuộc bố sẽ khiến con gặp phiền phức đấy!
Người phụ nữ ngó anh chòng chọc, sững sờ.
Dĩ nhiên tôi không nói với chị đâu, anh sượng sùng giải thích.
Chị ta nghiêng người để quan sát chiếc ghế nơi chỉ mình Thomas mới có thể nhìn thấy vị bác sĩ phẫu thuật đang ra điều khoái trá.
Anh đang dùng thứ gì vậy? chị ta gặng hỏi.
Máy bay, giống như chị thôi mà.
Một nữ tiếp viên hàng không đi tới chỗ Thomas, ngăn cuộc trò chuyện chuyển biến xấu. Cô cảm ơn Thomas, giải thích rằng một nam hành khách đang bị khó ở, rồi mời anh đi theo cô. Người phụ nữ ngồi kế bên khiếp hãi khi thấy anh đứng dậy.
Nhưng anh ta là nghệ sĩ dương cầm kia mà! chị ta phản đối.
Vô ích. Thomas đã ngược lên đầu lối đi. Nỗi sợ đám đông thường tra tấn anh trước khi bước ra sân khấu không thể bì với nỗi sợ mà anh cảm thấy khi tiến lại gần những hàng ghế đầu.
Một người đàn ông tuổi chừng năm mươi đang nằm sõng soài, bất tỉnh, trong khoang nhỏ phi hành đoàn đã bố trí để ông nằm tách biệt.
Chúng ta cần dưỡng khí, Raymond kêu lên. Rốt cuộc, bệnh nhân của con đang rất cần dưỡng khí. Con cứ bảo hai nam tiếp viên hàng không kia đi lo việc của họ và giữ nữ tiếp viên lại. Hỏi cô ta xem cơn khó ở diễn ra thế nào, ông ra lệnh.
Tốt hơn hết là giải tán bớt người đi, Thomas rụt rè đề nghị, cô đây có thể ở lại giúp tôi. Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Hai nam tiếp viên tản đi còn nữ tiếp viên hàng không cảm thấy sung sướng vì được vị bác sĩ trẻ lựa chọn để hỗ trợ.
Ông ấy yêu cầu đồ uống. Khi tôi mang tới thì thấy ông ấy bồn chồn không yên. Ông ấy vã mồ hôi đầm đìa. Thoạt tiên tôi nghĩ đến một cơn hoảng loạn, do các dòng xoáy không khí. Lời nói của ông ấy rời rạc, gần như hung hãn; ông ấy đòi lấy cái túi đeo chéo, thở hổn hển như đang khó thở. Rồi ông ấy tái nhợt cả người và ngất lịm. Anh có nghĩ đây là một cơn nhồi máu cơ tim không?
Có thể, nhưng tôi đang nghĩ đến vấn đề khác, Thomas nghe thấy mình tuyên bố, như thể bố anh đã nhập vào anh.
Rồi anh thấy mình đo mạch của người bệnh, cao giọng tuyên bố mạch chậm nhưng vẫn đo được.
Cầm tay ông ta rồi nói bố biết xem nó có lạnh không, cái này thì bố không thể làm được, bác sĩ phẫu thuật giải thích.
Thomas nắm chặt bàn tay người đàn ông đang bất tỉnh, có phần vụng về, như thể đang chào hỏi ông ta, điều này khiến nữ tiếp viên hàng không kinh ngạc.
Lạnh, anh thì thào.
Tốt rồi, giờ thì ghé sát vào miệng ông ta đi, bác sĩ phẫu thuật ra lệnh và nói xem nó có bốc mùi táo không.
Lại gì nữa đây! Chúng ta không phải đang trong phim Những tay súng già gân đâu nhé, Thomas làu bàu.
Lời phản đối khiến nữ tiếp viên hàng không nhíu mày.
Làm những gì bố bảo đi! Raymond cố nài.
Thomas bèn cúi xuống mặt người bệnh.
Không có mùi táo, anh trả lời trong khi nữ tiếp viên hàng không vẫn ngó anh chằm chằm.
Vậy là không có nhiễm toan ceton do đái tháo đường, Raymond kết luận. Ấn mạnh vào một trong hai gò má, ở chỗ hai hàm tiếp giáp, đừng hỏi bố tại sao nhé.
Thomas làm theo và người bệnh lập tức rên khẽ.
Vậy thì đây là một cơn choáng ngất vặt thôi, không phải hôn mê, bác sĩ phẫu thuật giải thích.
Bố Thomas bảo anh vén hai tay áo của người đàn ông kia lên và tìm trên cánh tay ông ta những vết tiêm.
Có một vết rõ rành rành rồi, ông nói bằng giọng tự tin.
Và bỗng nhiên, Thomas lại bắt đầu nói ra những lời mà anh không định nói.
Ban nãy cô bảo là ông ấy đòi cái túi đeo chéo sao?
Chính xác, nữ tiếp viên hàng không đáp vẻ thận trọng.
Tìm nó ngay cho tôi.
Cô gái thoáng ngập ngừng trước khi làm theo yêu cầu.
Anh chắc chắn là biết mình đang làm gì chứ? cô gặng hỏi trong lúc đưa túi cho anh.
Tôi hy vọng thế, Thomas thở dài khiến bố anh phát cáu.
Miễn cho chúng ta những nhận xét khiến người khác mếch lòng ấy đi, tốt hơn hết là thử lục trong cái túi này xem, chắc chắn con sẽ tìm thấy một túi nhựa dài màu cam, đấy là bộ kit glucagon, chúng ta sẽ cần đến nó.
Đúng như bố anh dự đoán, Thomas tìm ra kit thuốc. Mở ra, anh thấy một xi lanh chứa đầy dung dịch và một lọ đựng thuốc dạng bột.
Giờ thì con làm chính xác như bố bảo nhé, không phức tạp đâu. Bắt đầu bằng việc gỡ niêm phong trên lọ, sau đó con cầm xi lanh vào nút nhựa rồi đẩy pít-tông đến khi xi lanh rỗng. Đấy, như thế, hoàn hảo. Bây giờ lắc kỹ nhé, không chê vào đâu được! Thao tác ngược lại nào, đưa hỗn hợp vào xi lanh cho bố; cừ lắm, con xoay xở như một bác sĩ cừ khôi vậy.
Còn sau đó? Thomas lo lắng.
Vén một vạt áo sơ mi lên. Hãy dùng ngón trỏ và ngón cái tay trái để bấu lên ít da, tạo thành một nếp gấp. Cầm xi lanh như thể đó là chiếc phi tiêu ấy, trông chừng đừng để chạm vào pít-tông.
Con không tiêm cho người này được đâu, Thomas khẽ nói.
Con làm được mà.
Không, anh nói, bàn tay run run.
Anh ổn chứ? nữ tiếp viên hàng không hỏi khi nghe thấy anh lẩm bẩm.
Xi lanh trong tay Thomas chỉ còn cách bụng bệnh nhân vài xentimét thì người phụ nữ ban nãy ngồi kế bên bỗng bước tới sau lưng anh.
Người đàn ông này không phải bác sĩ, chính miệng anh ta bảo với tôi vậy mà! chị ta kịch liệt phản đối.
Thấy nghi ngờ, nữ tiếp viên hàng không toan can thiệp, đúng lúc Thomas cắm phập kim tiêm rồi bơm hết cả xi lanh.
Tiếp theo là một khoảnh khắc im lặng. Nữ tiếp viên hàng không ngó Thomas chằm chằm, Thomas nhìn người bệnh không rời mắt, người phụ nữ ngồi cạnh anh nín thở còn Raymond hân hoan ra mặt.
Người đàn ông hồi tỉnh và hỏi mình đang ở đâu. Người phụ nữ nhún vai rồi tức tối về chỗ, thề rằng mình không hề điên như tất cả mọi người trên cái máy bay này.
Thomas giúp nữ tiếp viên hàng không dìu hành khách kia về tận chỗ ngồi rồi lặp lại những chỉ dẫn của bố anh chính xác đến từng từ.
Cô mang cho ông ấy một đồ uống ngọt nhé. Về phần mình, thưa ông, hãy kiểm soát đường huyết của bản thân đều đặn cho tới khi máy bay hạ cánh.
Cảm ơn bác sĩ, nữ tiếp viên hàng không và người bệnh đồng thanh đáp, khiến Raymond rất khoái chí.
Nữ tiếp viên hàng không muốn mời Thomas chuyển lên ngồi ở khoang hạng thương gia, nhưng khoang này đã kín.
Chuyện nhỏ ấy mà, anh đảm bảo.
Anh về lại chỗ ngồi rồi quay sang người phụ nữ vẫn chưa nguôi giận.
Người ta không thể vừa là bác sĩ vừa chơi dương cầm đâu nhỉ? anh hỏi xoáy.
Ông bố già của con vẫn còn nguyên vốn liếng đấy chứ, không phải sao? Con thoát đẹp đấy.
Bố nói thì dễ lắm! Ông ấy mà không tỉnh lại thì con sẽ thoát đẹp bằng cách nào đây? Với đôi còng ở cổ tay vì đã mạo hiểm mạng sống của một người sao?
Ông ta hoặc chết ngắc hoặc khá hơn thôi... con đã chấp nhận nguy cơ để cứu ai đó, đó hoàn toàn là công lao của con. Con muốn trách bố chuyện đó sao? Raymond hỏi, trong giọng nói có chút mỉa mai.
Thomas suy nghĩ một lát rồi quay sang bố.
Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra khi con giúp người đàn ông đó thế?
Trong khi bố con mình giúp đỡ ông ta chứ! Bố thấy hình như bố có hỗ trợ con đôi chút mà.
Chính xác là điều con đang nghĩ. Đó chỉ là cảm giác hay lúc bấy giờ bố nói chuyện thông qua con đấy?
Bố sẽ thiên về cảm giác... Bố sẽ không cho phép mình làm điều đó đâu.
Kỳ lạ thật... con đã nói những điều mà bản thân không hiểu ý nghĩa, rồi thốt ra những lời mình không biết. Như thể bố đã nhập vào con vậy.
Bố không thấy chuyện ấy gây phiền nhiễu gì cho con. Điều quan trọng là những gì con đã làm, chứ không phải những gì con đã nói.
Mà bố đừng bao giờ tái diễn trò đó nhé. Cảm giác đó đáng ghét lắm. Con có cảm giác bố tồn tại trong con.
Giấc mơ của tất cả các bậc phụ huynh đấy! Tiếp tục tồn tại trong tim con mình, Raymond trả lời vẻ giễu cợt. Vả chăng, đừng có quan trọng hóa vấn đề. Lúc con còn bé mẹ lúc nào chẳng nói thay con. Bố hỏi con một câu và mẹ là người trả lời.
Bố lại nổi cơn ghen đấy à?
Con đang nói gì thế? Tốt hơn hết là con nghỉ ngơi đi. Chúng ta còn nhiều việc phải làm lắm.
Máy bay đã tiến vào vùng vịnh San Francisco. Khi máy bay chao cánh, Thomas nhìn thấy cầu Cổng Vàng với những ngọn tháp màu đỏ nhạt nhô lên trên những làn sóng.
---❊ ❖ ❊---
Khi rời khỏi máy bay, Thomas cảm thấy yên lòng. Bệnh nhân của anh đã rời máy bay từ trước. Nữ tiếp viên hàng không đứng ở cửa máy bay hết lời cảm ơn anh.
Thomas mỉm cười đáp lễ rồi tiến vào cầu nối.
Con không xin số điện thoại của cô ấy hả? Hẳn là cô ấy có hai ngày dừng nghỉ trước khi lên đường về lại Paris đấy. Thậm chí con có thể mời cô ấy dùng bữa vào tối mai.
Và lừa dối cô ấy bằng cách nói mình là bác sĩ ư? Cứ làm như con chỉ có mỗi việc đó suốt hai ngày sắp tới vậy...
Bố nói thế là vì con thôi. Thật ra, bố đã ra đi hơi sớm, Raymond thở dài, bố vẫn còn quá nhiều thứ muốn dạy cho con.
Mẹ cũng mới giải thích với con chuyện ấy cách đây ít lâu.
Ra thế hả? Mẹ nói với con điều ấy khi nào vậy?
Sẽ là một ý hay nếu bố giữ im lặng khi con qua cửa hải quan, Thomas đề nghị rồi nhập vào hàng người dường như đang kéo dài vô tận.
Đến nước này rồi thì sao con không ra lệnh cho bố im miệng đi.
Đó là điều con vừa làm đấy thôi.
Thomas cảm thấy căng thẳng khi viên sĩ quan ở quầy nhập cảnh kiểm tra hộ chiếu của anh. Nếu yêu cầu mở hành lý, hẳn là anh ta sẽ không dừng lại ở việc hít ngửi thứ đựng bên trong bình. Khi được hỏi về lý do của chuyến thăm, Thomas đáp mình tới Mỹ để dự một lễ an táng. Viên sĩ quan không hỏi gì thêm và rốt cuộc Thomas cũng được ngồi lên một chiếc taxi đưa anh tới San Francisco, một giờ sau khi máy bay hạ cánh.
Tòa tháp hình chóp của Transamerica đã hiện lên từ đằng xa.
Raymond có vẻ bối rối.
Cô ấy ở đó, ông thì thầm, bố cảm thấy điều đó. Hai mươi năm rồi bố chưa được ở gần cô ấy đến thế, thật cảm động, không phải sao?
Thomas nhìn bố và cảm động khi chứng kiến ông xao xuyến như vậy.
Đúng thế, con đoán chừng bố con mình không còn xa lắm nữa đâu, anh nói. Con sẽ làm hết khả năng, con hứa với bố như vậy.
Bố biết mà, con trai, bố biết mà, bố anh vừa nhắc đi nhắc lại vừa vỗ vỗ vào đầu gối anh, một cử chỉ âu yếm trước đây ông vẫn thường làm.

CHÚ THÍCH
[1] 1.[2] Jacques
[3] Prévert
[4] (1900-1977): thi sĩ, nhạc sĩ, nhà biên kịch nổi tiếng người Pháp.
[5] 1. Tiếng Anh trong nguyên bản: trục trặc, vận hành không ổn định.