Ghost in love

Lượt đọc: 1057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Ánh sáng ban mai lọt vào qua các ô cửa sổ con, Thomas nheo mắt, không rõ mình đang ở đâu. Ký ức về ngày hôm trước vẫn còn mơ hồ. Đứng trước chậu rửa, Raymond đang huýt sáo bài Mùa anh đào, ca khúc ông yêu thích. Thomas ngỡ sống lại một buổi sáng ấu thơ khi bố chuẩn bị bữa sáng cho anh trong căn bếp gia đình.

- Con vẫn khoái khẩu món bánh mì nướng sơ chứ? Bố đang làm như thể mình cầm nắm được mọi thứ vậy... đôi khi giả vờ thật vui, giống như một sự nhắc nhớ về cuộc sống, rốt cuộc, con hiểu ý bố muốn nói gì rồi đấy. Con ngồi bên bàn, mở vở ra rồi cũng làm ra vẻ... đang đọc, trong khi kỳ thực con đang quan sát bố. Bố cảm thấy ánh mắt con nơi vai bố và sự im lặng của con khiến bố thấy vui. Bố đặt đĩa ăn trước mặt con, với món mứt để riêng một bên, vì con thích như vậy. Hồi ấy trong chuyện ăn uống con gàn dở lắm. Bố giở tờ báo ra rồi đến lượt bố nhìn con ngốn ngấu món bánh mì nướng. Con vừa tu một hơi hết cốc sữa vừa nhìn thẳng vào mắt bố, vẻ hơi thách thức. Sau đó con tự dọn đĩa ăn vào bồn rửa, con hôn lên trán bố, vẫn chẳng nói chẳng rằng, rồi chuồn ra thềm nghỉ đợi bố. Mỗi lần bố đưa con đến trường...

... con đều hỏi ca phẫu thuật đầu tiên trong ngày của bố là gì. Một hôm bố còn khiến con tin sái cổ rằng bố sắp phẫu thuật cho một người đàn ông sinh ra với hai cái đầu mà không hề biết bố sắp cắt đi của ông ấy cái đầu nào. Chuyện đó làm con sợ chết khiếp.

Raymond cười phá lên.

Đó không hẳn là một lời nói dối đâu, bấy giờ các đồng nghiệp người Anh của bố vừa lập nên kỳ tích khi tách rời một cặp song sinh dính liền với nhau ở thùy chẩm. Sự kiện đó đã giúp bố nảy ra cái ý tưởng kỳ cục nhưng khá buồn cười kia. Được rồi, con đã quyết định xong chưa?

Thomas mở tủ lạnh lấy ra một gói bánh mì mật ong. Anh để hai miếng bánh vào đĩa, một thìa mứt bên cạnh rồi ngồi vào bàn sau khi tiện tay vớ lấy laptop.

Vừa ăn sáng anh vừa múa ngón tay trên bàn phím trước ánh mắt mê mẩn của bố anh.

Con gõ nhanh thế nhỉ! Bố nhớ trước đây bố toàn soạn thảo các báo cáo kiểu mổ cò, tốn bao nhiêu là thời gian.

Bố là bác sĩ phẫu thuật, con là nghệ sĩ dương cầm, có gì ghê gớm đâu.

Bố không muốn tọc mạch đâu, nhưng con đang viết cho ai vậy? Raymond hỏi.

Cho Okayapodo.

Một người bạn phương xa chăng?

Một hãng lữ hành trực tuyến ạ. Bố đừng kết luận vội nhé, con chỉ đang xác minh xem liệu kế hoạch của bố có khả thi không và nhất là với giá bao nhiêu thôi. Khi nào thì tang lễ diễn ra ạ?

Bố nói với con rồi đấy, ba ngày nữa.

Thứ Bảy tới con diễn ở Warszawa, và không thể hủy buổi trình diễn vào phút chót được. Nếu ngày mai chúng ta lên đường, Thomas vừa nói to thành tiếng những suy nghĩ trong đầu vừa tra cứu các chuyến bay khả dĩ, với chín tiếng chênh lệch múi giờ, bố con ta sẽ đến nơi ngay trong ngày. Con sẽ có hai mươi tư giờ để tìm cách thâm nhập. Bố có biết tang lễ diễn ra ở đâu không?

Trong một đài hóa thân, chứ con còn muốn nó diễn ra ở đâu nữa nào?

Tuyệt vời, ai mà không mơ được tham quan San Francisco trong hoàn cảnh này chứ. Thứ Tư... thậm chí con không thể hình dung việc mình đang định làm vào thứ Tư, chiều thứ Năm lại lên máy bay và trưa thứ Sáu về tới Paris, để sáng thứ Bảy lại lên đường tới Warszawa.

Như thế đắt đỏ lắm hả?

Chủ yếu là mệt bã người.

Nhưng con chi trả được chứ?

Nghìn euro, ngồi gần toa lét.

Hạng phổ thông?

Ánh mắt Thomas hướng sang ông xác nhận câu trả lời như đinh đóng cột.

Phải tìm chỗ trọ thôi, đúng ra là tìm chỗ trọ cho con.

À đúng rồi, bố không nghĩ tới chuyện đó.

Con thì có đấy, Thomas đáp, tay vẫn gõ phím thoăn thoắt.

Giờ thì con viết cho ai vậy?

Con tìm một phòng homestay trên một trang web chuyên ngành khác.

Chuyên ngành nào thế? bác sĩ phẫu thuật lo lắng.

Im lặng một giây nào bố, có phòng hợp lý rồi đấy. Sáu mươi đô một đêm, tầng trệt hướng vườn trong một ngôi nhà nhỏ phong cách Victoria trên phố Green. Hy vọng đài hóa thân không nằm ở đầu kia thành phố.

Thomas lục tìm ví trong túi áo vest vắt trên lưng ghế.

Con làm gì thế? Raymond bồn chồn hỏi.

Câu hỏi hay đấy ạ! Con sắp đi nghỉ vài ngày với bố con, đồng thời cố không nghĩ rằng ông ấy đã mất cách đây năm năm.

Bố có thể hỏi con một điều sau cùng được không?

Đã đến nước này thì bố hỏi luôn đi!

Con thấy bố mặc bộ này thế nào?

Vẫn như bố mọi khi thôi, con hiếm khi thấy bố mặc kiểu khác, lúc nào cũng là vest dáng đứng, quần Hanen xắn gấu và giày mọi đánh xi.

Bố không cần nhận xét chi tiết mà cần con nói xem nhìn bố có thanh lịch không.

Bố lúc nào cũng thanh lịch, kể cả Chủ nhật, con ấn tượng mạnh luôn.

Mục đích là vậy mà, bố anh hãnh diện đáp. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, bọn bố sẽ gặp lại nhau, con hiểu không. Vậy nên bố muốn chắc chắn là mình hoàn hảo. Bố đâu thể soi gương.

Rồi bỗng nhiên, Thomas nhận ra một điều khiến anh kinh ngạc. Bố anh dường như trẻ hơn nhiều so với ngày ông mất, nét mặt ông như mới chỉ năm mươi, giống bức ảnh mà Thomas đã giữ gìn bấy lâu nay. Bức ảnh chụp hai bố con ở nơi nghỉ mát vào một dịp hè.

Tóc bố lệch kìa, anh nói, nhưng như thế trông bố lại có nét gì đó nổi loạn.

Con mua vé cho hai bố con mình chưa? bố anh gặng hỏi vẻ sốt ruột.

Con mua vé cho con thôi.

Dĩ nhiên rồi! Bỏ qua giai đoạn thẻ giảm giá dành cho người cao tuổi, bọn bố du lịch miễn phí, hoàn cảnh lúc này của bố đúng là cũng có vài lợi ích đấy nhỉ. Vậy bao giờ chúng ta lên đường?

Sáng mai ạ, con sẽ chuẩn bị một túi hành lý, rồi tận hưởng ngày hôm nay.

Dẫu sao cũng đừng quá đà đấy nhé, bố xin nhắc là con phải tới nhà mẹ con lấy bình tro của bố.

Và con sẽ giải thích với mẹ thế nào để mượn được bình tro của bố?

Con nói đúng, chúng ta cần một kế hoạch. Con không có chìa khóa dự phòng sao?

---❊ ❖ ❊---

Jeanne ngạc nhiên khi gặp lại Thomas sớm đến thế.

Tối nay con không biểu diễn ở Vienna à? bà hỏi khi mở cửa cho anh.

Không ạ, thứ Bảy tuần tới con mới có hòa nhạc và nó sẽ diễn ra ở Varsava.

Vienna, Varsava, biết làm sao được, mẹ lẫn lộn tất cả những thành phố và ngày tháng ấy với nhau. Trước kia mẹ vẫn theo dõi con, nhưng bây giờ mẹ làm gì còn thời gian nữa.

Mẹ bận đến thế sao? Thomas hỏi.

Con yêu ơi, bắt đầu từ một độ tuổi nào đó hoặc khi ta đã luống tuổi, thời gian thất thường lắm. Nó phi hết tốc lực khi ta vui chơi và kéo dài lê thê khi ta bực bội. Vì chẳng ai cần đến mẹ nữa nên mẹ đã quyết định sẽ vui chơi hết mình.

Mẹ thừa biết là con cần mẹ mà, Thomas đáp và ôm choàng lấy mẹ.

Thôi đi, con làm mẹ nhột đấy, bà cười vang vẻ tinh nghịch, và con sẽ làm tóc mẹ rối mất. Tối nay mẹ còn đi chơi.

Lại đi nữa sao?

Cả ngày mai cũng vậy.

Mẹ đi gặp ai đó ạ?

Tại sao lại chỉ là “ai đó” thôi nhỉ? Mẹ gặp đầy người ấy chứ.

Tốt thôi, nói thêm với con cũng chẳng ích gì đâu!

Sao con lại có nhã hứng đến thăm mẹ thế?

Một đứa con trai phải có lý do cụ thể để tới thăm mẹ mình hay sao?

Không phải để hai mẹ con mình hút một điếu thuốc của mẹ đấy chứ?

Không, mấy thứ đó con nhường cả cho mẹ.

Vậy thì chúng ta thử suy nghĩ xem, bà nói đoạn nhìn hai chiếc ghế bành trong phòng khách.

Bà chọn chiếc bên phải rồi mời con trai ngồi vào chiếc còn lại.

Sao mặt con bí xị vậy, con có muốn mẹ nấu cho con thứ gì đó không?

Thomas lắc đầu từ chối.

Đau khổ vì thất tình rồi!

Cũng không phải, chẳng có bóng dáng người phụ nữ nào đâu, à nhưng mà...

Thomas ơi, con đúng là sao y bản chính của bố con, nhưng Chúa biết con không giống ông ấy. Mẹ không hiểu tại sao con vẫn còn độc thân.

Nhưng tại sao ai cũng ám ảnh muốn nhốt con vào lồng thế?

Vì nếu được lên chức bà nội thì mẹ chẳng phật lòng đâu.

Mẹ con mình còn nhiều thời gian mà mẹ.

Con thì có thể.

Chúng ta sẽ không dành nguyên ngày để chuyện phiếm trong phòng khách này đâu nhé, bố anh thì thào từ trường kỷ.

Làm ơn để con tiến hành mọi việc theo cách riêng đi!

Con không buộc phải nói chuyện với mẹ bằng cái giọng ấy đâu, mẹ anh đốp lại.

Thomas xin lỗi, và bà Jeanne cảm thấy kỳ lạ khi chứng kiến anh ném ánh mắt tức giận về phía trường kỷ.

Trong thời gian này, nếu con cảm thấy buồn hoặc phải lòng ai đó, cứ gọi điện cho mẹ nhé, rồi chúng ta sẽ chuyện trò thâu đêm, mẹ nhớ vụ đó lắm.

Con đã để mất Sophie và kể từ đó, cuộc sống của con là một cơn lốc cuốn phăng con từ thành phố này sang thành phố khác; không hề lý tưởng để...

Bây giờ, chúng ta lại còn tổng kết cuộc sống tình cảm của con nữa hay sao? Bố anh thở dài. Con có yêu cái con bé Sophie ấy không vậy?

Có... mà con cũng không biết nữa.

Con không biết cái gì cơ? mẹ anh hỏi.

Liệu con có thực sự yêu Sophie không?

Vậy thì con có để vuột mất gì đâu, bố mẹ anh đồng thanh đáp.

Thomas thích thú với tình huống này.

Cuối cùng con cũng mỉm cười rồi! bà Jeanne hân hoan. Mẹ cứ ngỡ ta đang an táng ai đó chứ.

Mẹ không biết mình nói trúng thế nào đâu! Thomas bất cẩn buột miệng.

Vậy hả, ai chết thế? mẹ anh hỏi, đầy vẻ tò mò.

Không có ai cụ thể đâu, rốt cuộc con hình dung là có ai đó đã qua đời ở đâu đó, nhưng chúng ta đổi chủ đề đi thôi.

Dạo này con có vẻ kỳ lạ lắm.

Con biết, ban nãy cũng có người lưu ý con như vậy.

Sao con lại mang theo cái túi cũ này?

Con tính đi mua vài thứ.

Toàn những lời vô bổ! Raymond càu nhàu. Mau nói với mẹ là con đói đi, bà ấy sẽ vào bếp và trong khoảng thời gian đó, con có thể xoáy lấy bình tro, chúng ta sẽ không kề cà cả ngày ở đây đâu.

Mẹ làm cho con một cái bánh kẹp nhé? Thomas hỏi.

Dĩ nhiên rồi, con yêu, một bà mẹ để mà làm gì nếu không phải để làm bánh kẹp cơ chứ? Mẹ sẽ quay trở lại ngay.

Vào thư phòng ngay đi! Raymond kêu lên.

Thomas nghe theo. Vốn tính cẩn thận, anh ngó ra hành lang để chắc chắn mẹ anh không lảng vảng quanh đó, và nghe thấy bà hát véo von trong bếp.

Chiến dịch kệ sách! bố anh hét, như thể ông là sĩ quan quân đội.

Chiến dịch vô lý đùng đùng, nếu bố muốn biết ý kiến của con, Thomas lẩm bẩm.

Thư phòng lúc sinh thời của bác sĩ phẫu thuật không hề suy suyển. Căn phòng rộng rãi và xinh xẻo có ô cửa lửng mở ra một ban công lớn. Cả bốn mặt tường đều giăng lụa trơn màu be tiệp với sàn nhà gỗ sồi. Mỗi bên của lò sưởi nơi ngọn lửa đã lâu lắm rồi chẳng còn cháy tí tách là một cánh cửa tủ sách.

Ngó tầng giá trên cùng xem, bố anh gợi ý, có lẽ là gần cửa sổ.

Thomas kiễng chân cao hết mức rồi với tay lần tìm bình đựng tro giấu sau những cuốn sách.

---❊ ❖ ❊---

Bà Jeanne đã hâm nóng một phần bánh trứng trong lò vi sóng. Khi quay trở lại phòng khách, tay bê một cái khay, bà ngạc nhiên vì không thấy con trai đâu. Chợt nghe có tiếng động trong phòng bên, bà vội đặt khay trên mặt bàn thấp rồi khẽ khàng tiến về phía thư phòng. Bà Jeanne còn tò mò hơn nữa khi thấy Thomas đang đứng nhón chân.

Con đang tìm cuốn sách nào đó à? bà hỏi.

Thomas giật nảy mình rồi ngoái nhìn.

Mẹ làm gì với tro cốt của bố rồi? anh đáp không chút quanh co.

Con cũng có thể tiến hành như vậy đấy, bố anh thở dài.

Mẹ đã dùng thứ đó để chạy thử máy hút bụi loại không túi chứa kiểu mới. Thôi nào, Thomas, đừng nhìn mẹ với vẻ mặt như vậy, mẹ đùa đấy! Nó vẫn ở nguyên chỗ cũ, mặc dù mẹ chưa bao giờ xác minh chuyện đó, nhưng trước hết, mẹ không tin là bố con lại xách túi lên đường nữa đâu. Bố con chỉ hiện diện nhiều đến thế trong nhà này kể từ khi ông ấy qua đời thôi.

Thi thoảng mẹ có nhớ bố không?

Con sẽ không phiền nếu để dành những câu chuyện kiểu này cho một ngày khác chứ? Raymond phản đối. Thí dụ khi nào bố vắng mặt ấy...

Vậy thì bố đi đi! Thomas nói khẽ.

Con nói gì kia?! mẹ anh gặng hỏi. Hôm nay con đúng là hết sức kỳ lạ đấy. Mà con tìm nhầm chỗ rồi, bố con yên nghỉ phía bên kia lò sưởi cơ, tầng trên cùng, đằng sau Bà Bovary ấy. Mẹ nhất định phải tìm ra một phương cách trả thù chứ. Con kê cái ghế bành này mà trèo lên nhé, mẹ ngại quay vào bếp tìm thang lắm.

Raymond cài lại cúc áo vest rồi biến mất, rõ ràng là dằn dỗi.

Thomas đẩy ghế bành vào chỗ bố anh từng hiện ra trước mắt anh và thấy thứ cần tìm. Rốt cuộc anh cũng tìm ra bình đựng tro cốt, đằng sau Giáo dục tình cảm cũng bụi bặm chẳng kém Bà Bovary .

Con sẽ thấy còn một cái hộp nhỏ, đến nước này rồi thì con lấy nó luôn đi. Nếu con muốn điều tra về độ thánh thiện của bố con, hoặc tự tặng cho mình một chuyến hành hương ngắn, những thứ bên trong cái hộp sẽ cho con biết về bố con nhiều hơn là bình đựng tro cốt của ông ấy.

Con có thể mang nó đi không? Thomas hỏi.

Con định đi luôn sau khi cất nó vào túi xách của con ư? Nhưng chính xác con bao nhiêu tuổi rồi thế?

Thomas khó chịu như thể anh mới lên tám và bị bắt quả tang đang thó kẹo trong ngăn tủ.

Thôi nào, chúng ta quay ra phòng khách đi, căn phòng này khiến mẹ rầu lòng lắm, mẹ chẳng bao giờ ở lại đây quá lâu.

Bà Jeanne đoán chừng con trai cũng chẳng hề muốn ở đây mãi nên kéo anh về phía bếp. Bà để bình tro cốt lên bàn, dùng giấy báo gói ghém lại rồi đặt vào đáy túi, đoạn mỉm cười tươi rói.

Xong rồi đấy, nó hoàn toàn thuộc về con. Bố yêu cầu mẹ con mình giữ nó, nhưng không nói chính xác là ai trong hai chúng ta. Giờ thì đến lượt con rồi, mẹ rảnh nợ luôn. Vả chăng, việc kết nối lại giữa hai bố con sẽ tốt cho con hơn đấy. Những năm cuối đời ông ấy, hai bố con có phần xa cách nhau... Sao nào, mẹ lại nói gì để con nhìn mẹ như vậy nhỉ?

Con không thể biết trong hai người, bố và mẹ, ai mới là người gàn dở hơn đây.

Con đã thử nhìn mình lúc đeo cái túi này chưa? Thẳng thắn mà nói nhé, con nghĩ tại sao bố mẹ hợp nhau nào? Nếu bố mà không có chút gàn dở như con vừa nói, thì con chẳng có mặt trên cõi đời này đâu, con yêu ạ. Thôi nào, chuồn đi, nói chuyện với bố con đi, mẹ phải sửa soạn đây.

img
« Lùi
Tiến »