Ghost in love

Lượt đọc: 1056 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Bố Thomas chờ anh ở lối ra dành cho các nghệ sĩ, ông đứng dựa vào cột đèn đường. Thomas dừng một lát để quan sát ông trong chiếc áo khoác đi mưa muôn thuở, cái quần chất vải flannel và đôi giày luôn bóng loáng đến hoàn hảo. Raymond ngẩng đầu lên rồi âu yếm cười với anh.

Mọi chuyện suôn sẻ chứ? ông hỏi.

Không sai nốt nào cả, Thomas đáp.

Mẹ con khỏe chứ?

Làm sao bố biết mẹ tới xem con biểu diễn nếu bố vẫn ở ngoài này?

Bố thấy bà ấy đi vào, Raymond ấp úng.

Vầng, chúng ta về nhanh thôi, con mệt rồi.

Thomas đi bộ tới bến tàu điện ngầm.

Chúng ta không về bằng taxi sao? Raymond lo lắng.

Bố nghĩ con nằm trên đống vàng chắc?

Bố sẵn sàng tặng vàng nén cho con, nhưng than ôi, họ đóng tài khoản ngân hàng của bố rồi, Raymond đùa. Bố hãi tàu điện ngầm lắm, nhưng vì ta chẳng còn lựa chọn nào khác...

Trời đã về khuya nhưng toa tàu vẫn đông nghịt. Thomas đổi tuyến ở bến Villiers rồi tìm thấy một ghế trước khi toa kín chỗ ở Saint-Lazare. Bố anh đứng bên cạnh anh, không cần bám vào tay nắm.

Đứng dậy đi con, ông thì thầm, hướng ánh mắt vào một phụ nữ luống tuổi đang loạng choạng trên đôi chân gầy guộc.

Thomas đứng bật dậy rồi mời bà già ngồi xuống ghế.

Xin lỗi bà, cháu không để ý.

Người phụ nữ mỉm cười với anh rồi ngồi xuống vẻ nhẹ nhõm.

Cảm ơn bố đã nhắc con, Thomas lẩm bẩm với bố, thực tình con không để ý tới bà ấy.

Kệ bà ấy đi; với các động mạch tắc nghẽn hết thế kia, chẳng bao lâu nữa bà ấy sẽ chầu trời, hãy tin ở kinh nghiệm của bố. Nhưng con có nhìn thấy cô gái xinh xắn ngồi đối diện con kia không? Nhờ có bố mà cô ấy đã để ý đến con, rốt cuộc là hành động ga-lăng của con. Với một nụ cười như thế, chỉ cần một lời thôi là đại sự thế nào cũng thành.

Thomas ngồi im không trả lời, anh không muốn bị coi là khùng điên trên một chuyến tàu điện chật như nêm. Bác sĩ phẫu thuật tỏ ra bực bội khi cô gái xuống tàu ở bến Opéra, sau khi sượt nhẹ vào Thomas lúc ngang qua chỗ anh.

Bố thực sự phải kiểm soát con trở lại thôi; lại còn ở khu Opéra nữa chứ, cô ấy là vũ công ba-lê cũng nên!

Nếu xuống tàu ở Saint-Lazare thì cô ấy là trưởng ga chăng? Thomas hỏi.

Cậu nói gì kia? bà già hỏi.

Không có gì đâu ạ, cháu đang nói chuyện một mình ấy mà, anh cáo lỗi.

Cậu đừng xin lỗi, tôi thì lúc nào cũng vậy đấy.

Và bố anh lắc đầu tức tối.

---❊ ❖ ❊---

Về đến nhà, Thomas buông đồ rồi nằm vật ra tràng kỷ, buột miệng thở dài.

Ít nhất con có thể giả vờ mà. Gặp lại bố khiến con kém vui như vậy sao? Raymond hỏi.

Dĩ nhiên là con vui chứ.

Nhưng thú nhận chuyện đó sẽ đồng nghĩa với việc công nhận bố đang ở đây.

Những tuần những tháng sau khi bố ra đi không dễ sống chút nào, con chỉ mới quen dần với sự vắng mặt của bố.

Bố hiểu.

Không, bố không hiểu đâu. Khi mất bố, con đã rơi xuống vực thẳm. Khi con tâm sự với bố trước di ảnh bố, bố có nghe thấy con nói không?

Raymond không trả lời, chỉ âu yếm mỉm cười với con trai.

Bố ở đâu trong suốt quãng thời gian đó?

Bố không rõ; cắt đứt với cuộc sống cũng không hề dễ dàng đối với bố, và rời xa con càng khó hơn nữa.

Sau đó thì thế nào ạ?

Thomas ạ, bố anh hạ giọng trầm ấm, bố không có quyền tiết lộ điều gì, và ngay cả khi có thể làm vậy, bố cũng tin rằng mình thực sự không thể giải thích được chuyện đó. Có thể nói sau đó mọi chuyện đều khác.

Ở chốn đó bố hạnh phúc chứ?

Bố không phải chịu đựng bệnh thấp khớp nữa, ít ra là thế, vả lại, với sự giúp đỡ của con, bố có thể trở nên hạnh phúc.

Với sự giúp đỡ của con ư?

Đúng thế, cái việc nho nhỏ mà bố nói với con rồi đấy.

Về người phụ nữ kia ạ?

Camille! Nếu con có thể gọi cô ấy bằng tên riêng, bố sẽ vô cùng biết ơn, bác sĩ phẫu thuật trả lời đoạn đáp xuống bàn phím chiếc dương cầm loại đứng. Khi bố nghĩ đến tất cả những gì bọn bố chưa được nếm trải, quãng thời gian mà bọn bố cần gỡ lại...

Vầng, con biết, là lỗi của con, bố đã nói với con chuyện đó rồi.

Không chỉ vì con. Mà còn vì vào thời đó, khó có thể làm những chuyện như thế.

Quả nhiên, bố đã thực sự quay trở lại ám con và có lẽ Sylvain đã đánh giá thấp quy mô thiệt hại.

Thôi nhắc tới cái tên lang băm đó đi. Con tâm sự với hắn rằng con nhìn thấy một hồn ma hiện về và hắn đối xử với con kiểu tùy tiện, một cuộc trò chuyện ngoài phòng khách, thậm chí không buồn cất công khám cho con. Đo huyết áp cho con cũng là đòi hỏi quá đáng chăng? Nếu một bệnh nhân, nói sao nhỉ, một người bạn, tới kể cho bố nghe một chuyện tương tự, bố sẽ lập tức cho người đó đi thực hiện một loạt xét nghiệm.

Đây là một kiến nghị y khoa ạ? Bố nghĩ con nên tới phòng cấp cứu ngay tối nay sao? Thomas lo lắng hỏi.

Dĩ nhiên là một kiến nghị y khoa rồi, nhưng là dành cho anh bạn bác sĩ tâm lý kia. Còn con thì hoàn toàn khỏe mạnh và đầu óc vô cùng minh mẫn. Con nghĩ bố không kiểm tra con kỹ càng ngay khi bố xuất hiện sao? Sắc mặt con hơi xanh, bố đồng ý, nhưng nếu ở tuổi con mà không vắt kiệt sức mình, thì đó là xúc phạm cuộc sống. Ở tuổi ba mươi lăm, bố vẫn làm việc hơn hai mươi tư giờ mỗi ngày suốt nhiều tuần liền, nhưng bố đâu có vì thế mà chết.

Có đấy, dẫu sao cũng có đấy, Thomas bật lại.

Nói năng lễ phép chút đi, theo bố biết thì bố đã trụ vững. Bố khẳng định là con đang cực ổn. Cứ thử tới phòng cấp cứu và giải thích rằng con đang trò chuyện với hồn ma của bố xem, con sẽ được gửi qua bệnh viện tâm thần Sainte-Anne để kiểm tra đấy.

Điều này không sai, Thomas nghĩ; và sự im lặng của anh thôi thúc bố anh nói tiếp.

Camille vừa qua đời, ông thốt lên đoạn cúi đầu, như bỗng chìm trong một khoảnh khắc mặc niệm. Chuyện ấy chỉ khiến con phản ứng như vậy thôi sao?

Bố muốn con nói gì với bố đây? Con lấy làm tiếc, nhưng con đâu có quen biết bà ấy.

Một câu xã giao là đủ rồi. Giờ thì cả hai người bọn bố đều đã sang thế giới bên kia, bọn bố quyết định sẽ gắn bó với nhau... mãi mãi.

Bố thấy đó, con mừng cho hai người, nhưng chuyện này thì có liên quan gì tới con? Giá thử mẹ có mất rồi thì con cũng chẳng nhẹ lòng chút nào khi hình dung ra cảnh hai người ở bên nhau...

Đừng có giả dối thế chứ, con là người đầu tiên nói với bố rằng cuộc ly hôn của bố mẹ chính là niềm an ủi đối với con.

OK, nhưng kế hoạch thiên thu của hai người thì liên quan gì đến con?

Con nhắc đến thiên thu thật đúng lúc... mặc dù khái niệm này vẫn còn mơ hồ... để bố và Camille có thể chia sẻ thiên thu, tro cốt của bọn bố cần được hòa quyện vào nhau.

Gì kia?

Trộn lẫn vào nhau, con muốn gọi thế cũng được. Con chỉ cần đổ bình này vào bình kia rồi lắc đều lên. Một khi những gì còn lại của bọn bố được rải rác, bọn bố sẽ tự do và gắn kết vĩnh viễn. Đừng nhìn bố như thế chứ, bố không phải là người thiết lập nên trật tự của vũ trụ vĩ đại, càng không đặt ra những quy luật của nó. Lẽ ra chỉ cần được an táng cạnh nhau cũng có thể xong chuyện, nhưng trước tiên, về phần bố đã quá muộn để làm vậy và tại sao phải bằng lòng với căn nhà nhỏ một phòng trong khi ta có thể tận hưởng một sân hiên rộng mênh mông với tầm nhìn ra biển?

Căn nhà nhỏ một phòng nào kia ạ?

Một ngôi mộ hoặc hầm mộ ấy! Chưa kể đến vụ phải chịu đựng hàng xóm láng giềng. Camille và bố muốn đi qua vĩnh cửu giữa không gian khoáng đạt. Bố không nhờ con hái mặt trăng đâu.

Chính xác thì bố nhờ con làm gì? Thomas hỏi đoạn nín thở chờ đợi.

Đơn giản như đùa thôi. Ba ngày nữa sẽ diễn ra đám tang của Camille, con chỉ việc ghé qua dự lễ, chờ đến lễ hỏa táng, dĩ nhiên rồi, sau đó con sẽ xoay xở hòng tiếp cận bình tro của cô ấy trong khoảng thời gian đủ để trút bình tro của bố vào đó, và thế là xong.

Bố quên là con phải lắc đều hỗn hợp đó à, Thomas nói thêm bằng giọng thản nhiên.

Đương nhiên.

Chúng ta tóm tắt lại nhé, bố muốn con trà trộn vào đám tang của một phụ nữ mà con không quen biết nhưng lại vốn là người tình của bố, rồi đánh cắp bình tro cốt ngay trước mặt gia đình bà ấy.

Chính xác!

Con chọn hái mặt trăng, sẽ dễ hơn nhiều. Mà tang lễ của bà ấy diễn ra ở đâu nhỉ? Thomas hỏi vẻ mỉa mai.

San Francisco.

Dĩ nhiên rồi, anh thốt ra.

Tại sao con cứ nhắc đi nhắc lại “dĩ nhiên rồi” với cái giọng kỳ cục như vậy nhỉ?

À, hóa ra cái giọng của con mới là thứ kỳ cục à?

Đúng thế, giọng con kỳ lạ lắm.

Mà này, con đoán rằng nếu tang lễ diễn ra ở ngay Pantin hay Père-Lachaise thì chuyện này có lẽ đơn giản quá chăng?

Không nhất thiết. Vả lại bố cũng chẳng thể giúp gì trong chuyện này, con chớ có nghĩ bố đã chọn cách gửi cô ấy tới sống xa đến vậy. Ngay cả khi bọn bố hoàn toàn kín đáo, chồng cô ấy rốt cuộc cũng biết chuyện; ngay sau đó, hắn đã chia cách bọn bố. Hắn xin chuyển công tác tới California và đưa cả gia đình theo, dĩ nhiên là phần nào đó vì thói ích kỷ.

Con thấy ông ta khá dũng cảm đấy chứ, dám rời bỏ tất cả vì tình yêu, đi đến tận cùng thế giới để bảo vệ hạnh phúc gia đình mình.

Không phải vì tình yêu, mà vì ghen tuông!

Điều gì buộc vợ ông ta phải theo chồng, nếu bà ta yêu bố đến thế?

Con gái cô ấy. Giống như con vậy, con là lý do khiến bố ở lại Paris.

Con quên khuấy mất là con đã phá hỏng cuộc đời bố.

Bố không nói thế, và bố cũng chưa bao giờ nghĩ thế. Dù có thế nào thì chia cách bọn bố cũng chẳng ích gì.

Sao bố biết được?

Sau khi cô ấy đi, bố phải gánh vác trách nhiệm, bố để cô ấy ra đi vì không thể rời bỏ mẹ con và con. Bố không muốn Camille phải dằn vặt nên đã giữ im lặng hàng tháng trời. Sự im lặng đó khiến bố phải trả giá mỗi ngày và còn hơn thế nữa khi chúng ta đi nghỉ hè. Nếu yêu chồng trở lại, có lẽ Camille đã không chủ động viết cho bố, và bọn bố đã không duy trì thư từ qua lại suốt hai mươi năm.

Bố kể cuộc sống của chúng ta với một phụ nữ vốn xa lạ với chúng ta ư?

Bố kể cho cô ấy nghe cuộc sống của bố, nhiều việc xoay quanh con, nhưng không phải tất cả.

Còn chồng bà ta, ông ta làm gì khi sang bên đó? Đừng trả lời con nhé, thậm chí con không biết tại sao mình lại hỏi bố câu đó.

Thời đó, hắn là kỹ sư hàng không, về sau, nhờ đầu tư lướt sóng theo trào lưu tin học trong thung lũng Silicon, hắn trở thành đại triệu phú, chuyện này khá tầm thường, nhưng mỗi người xoay xở theo khả năng thôi, không phải sao?

Bố quen ông ta?

Dĩ nhiên rồi. Đó là một lẽ tầm thường thê thiết. Vì kỳ nghỉ hè nào cũng gặp nhau nên rốt cuộc bố và hắn trở nên tâm đầu ý hợp, có lúc còn ăn tối cùng nhau, thậm chí còn thuê chung người trông trẻ để trông con và con gái nhà họ. Cho đến khi Camille và bố chấp nhận mối tình sét đánh.

Những buổi tối hẹn hò của các người thú vị thật đấy. Một cặp tình nhân và hai kẻ bị cắm sừng ngồi chung bàn, một trong số đó là mẹ.

Cứ chờ đến lúc sống hết cuộc đời đàn ông của con đã rồi hẵng phán xét bố. Nếu bố nói với con là tình yêu của bọn bố hoàn toàn chay tịnh, con tin bố chứ?

Bố à, nếu bố đã nói thế thì tại sao con lại không tin bố kia chứ? Khi bố con mình nói chuyện với nhau thế này, còn có những điều trừu tượng khó nuốt hơn nhiều ấy chứ.

Thomas, nghe bố này! Nếu chồng cô ấy rải tro trước khi con kịp hành động, thì sẽ là chấm hết đấy.

Cái gì sẽ chấm hết vậy?

Bọn bố. Lúc sinh thời, bố đã không thể lấy Camille, nhưng bố muốn khi chết đi, cô ấy là vợ bố, và chính vì thế mà bố cần đến con.

Bố đã hỏi ý kiến Camille chưa? Bố biết gì về những ý nguyện sau cùng của bà ta nào?

Hai mươi năm thư từ qua lại, con nghĩ bố không biết những ý nguyện sau cùng đó ư?

Bố vẫn giữ những lá thư bà ta viết sao?

Chúng nằm trong một hộp gỗ nhỏ, ngay cạnh bình đựng tro cốt của bố.

Hay đấy... thế cái bình đựng tro cốt đó ở đâu ạ?

Đằng sau những cuốn sách ở tầng trên cùng của tủ sách, tại nhà mẹ con.

Khỉ thật, vậy là bố thực sự hiện diện, khi con trông thấy bố trong thư phòng ư?

Đúng vậy, thực ra là những gì còn lại của bố thôi.

Và mẹ cất giữ thư từ của người đàn bà từng đánh cắp chồng mình ư?

Camille không đánh cắp gì cả, vì bố đã ở lại. Mẹ con và bố vẫn luôn là bạn tốt, người này có thể trông cậy vào người kia, trong mọi hoàn cảnh. Cái hộp đó được khóa bằng chìa khóa và mẹ con quá thông minh nên không hề tìm cách mở nó ra.

---❊ ❖ ❊---

Giờ thì con hiểu hơn rồi, Thomas thì thầm.

Con hiểu cái gì cơ?

Hiểu tại sao mẹ lại từ chối để người ta rải tro của bố. Con từng cho rằng đó là vì mẹ vẫn còn tình cảm, nhưng thực tế, đó là mẹ thực hiện y nguyên di chúc của bố. Mẹ thừa hưởng tất cả với điều kiện duy nhất là giữ tro cốt bố ở nhà mẹ. Bố còn lố bịch đến mức quy định rằng nếu sự hiện diện của bố gây phiền toái thì mẹ con con có thể cất bố xuống hầm, điều này đã khiến công chứng viên mỉm cười. Bố đã suy tính vụ này rồi nhỉ?

Không phải như con nghĩ đâu. Bố không thể hình dung sẽ có ngày phải nhờ con giúp một việc thế này, bố không hề biết điều gì đang chờ đợi mình. Nhưng Camille và bố luôn mơ ước được gặp lại nhau trong một cuộc đời khác, để được ở cùng nhau suốt thiên thu. Đêm nay con có thể cân nhắc việc thực hiện ước mơ của bọn bố được không? Con cứ ngủ đi, ngày mai hẵng ra quyết định. Nhưng đừng dậy quá trễ nhé, thời gian gấp rút lắm rồi.

Chắc chắn con sẽ ngủ rất ngon sau tất cả những gì bố vừa kể con nghe, cảm ơn bố!

Hay con thích bố con ta chơi một ván poker hơn? Raymond hỏi, giọng phấn khích. Hồi nhỏ con thích trò đó lắm. Bố thường để con thắng vì mỗi lần thua con đều bực bội, nhưng giờ con đã là một người đàn ông rồi, bố sẽ không để con muốn làm gì thì làm đâu.

Bố có thể điều khiển quân bài sao? Thomas ngạc nhiên hỏi.

Không, nhưng con chỉ việc chơi trò Solitaire thôi, bố sẽ ngồi đối diện con. Ý tưởng thật tuyệt phải không? Thay vì đối đầu, bố con ta sẽ là một đội.

Thomas ngẩng lên nhìn bố, vẻ thích thú.

Bố bày ra trò này chính là để dụ dỗ con chứ gì?

Con trai ơi, hồi còn sống, bố vẫn luôn làm mọi chuyện để dụ dỗ và thuyết phục con. Ấy thế nhưng, hơn hết thảy, khi ta trở thành phụ huynh, vũ trụ sẽ nhắc để ta nhớ rằng ta chẳng hề kiểm soát được bất cứ điều gì đến mức nào.

Raymond đặt tay lên vai con trai và Thomas có cảm giác kỳ lạ là anh cảm nhận được sự hiện diện của bố. Hai người đàn ông nhìn nhau bằng ánh mắt chan chứa bao điều.

Rồi Thomas mở ngăn kéo bàn viết lấy ra một bộ bài. Anh xếp úp bài thẳng hàng rồi lật sáu lá đầu tiên.

Raymond ngồi đối diện quan sát anh, thi thoảng lại gợi ý anh lật một lá nào đó.

Buổi tối kéo dài cho đến khi cơn buồn ngủ lạ lùng xâm chiếm Thomas. Anh gục đầu lên bàn rồi ngủ thiếp đi trước ánh mắt ranh mãnh của ông bố. Raymond khẽ rỉ tai anh: "Vào giường nào con," và như một kẻ mộng du, Thomas đi nằm.

« Lùi
Tiến »