Ghost in love

Lượt đọc: 1055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Thomas quờ tay tìm đồng hồ báo thức. Anh mở mắt, thần trí vẫn đờ đẫn vì ngái ngủ, rồi nhận ra rằng thứ khiến anh tỉnh giấc chính là tiếng chuông điện thoại. Anh uể oải vớ lấy chiếc Smartphone rồi nhìn màn hình. Từ chối cuộc gọi cũng vô ích, mẹ anh sẽ kiên trì gọi đến lúc anh nhấc máy.

Bà rót vào tai anh một tràng dài. Giọng mẹ anh có khả năng trấn an, thế nên anh lắng nghe bà, điện thoại đặt lên gối, hưởng ứng bài ca cẩm của bà bằng vài tiếng bụng sôi òng ọc.

Con nghỉ được chứ?

ừm...

Mẹ thấy bối rối vì con cảm thấy khó ở đến thế sau khi hút thuốc; mẹ đã nhầm khi xem thường chuyện đó. Mỗi người phản ứng theo cách riêng. Bố con có cái thói rất tệ là chế giễu chứng dị ứng của mẹ, ông ấy bảo nó chỉ tồn tại trong đầu mẹ thôi. Dù trong đầu hay trong máu thì kết quả mới là đáng kể chứ, đúng không?

ừm...

Mẹ thì, con thấy đấy, con yêu, dị ứng với tỏi. Chỉ cần nghi ngờ mình ăn phải món gì đó có tỏi là suốt đêm mẹ không tài nào chợp mắt được, hay đúng ra là dạ dày của mẹ thức chong chong.

ừm...

Sắc mặt con trông đến khiếp nên mẹ tự trách mình ghê lắm. Mẹ hy vọng các hậu quả đã được khắc phục, nếu không, con có thể thử những phương thuốc cổ truyền hiệu quả trị chứng đau đầu sau khi uống rượu, không có gì hiệu nghiệm hơn một ly nước ép cà chua khi thức dậy, nước chanh cũng rất ổn. Dẫu sao chăng nữa, ngay cả với vẻ mặt tệ hại đó, con vẫn rất đẹp trai.

ừm...

Tối nay mẹ với mẹ đỡ đầu sẽ tới nghe con chơi đàn, mẹ sẽ làm sao đó để cô ấy không làm phiền con, mà con đừng lo nhé, dù con có thu xếp cho bọn mẹ ngồi ở hàng ghế nào thì bọn mẹ cũng vẫn hạnh phúc. Đừng quên gửi vé ở quầy, dĩ nhiên là hai vé đấy!

ừm...

Mẹ lẩn thẩn rồi, lại đi nói với con là Colette đi cùng mẹ chứ, là mẹ hộ tống cô ấy thì đúng hơn. Bọn mẹ sẽ tới lô riêng hôn con. Mẹ hãnh diện lắm đấy, con biết không, mẹ sẽ không bao giờ thôi hãnh diện về con. Mấy giờ rồi nhỉ? Mới có 8 giờ thôi sao? Lạy Chúa tôi, vẫn còn sớm quá!

Vâng.

Mẹ để con ngủ lại nhé, mẹ yêu con, cưng ạ, hẹn tối nay.

Thomas quăng điện thoại xuống thảm. Anh mở to mắt rồi nhìn một lượt quanh phòng. Căn phòng chìm trong thinh lặng và ánh sáng vàng rực của buổi sáng khiến anh nhẹ nhõm khoan khoái. Nỗi cô đơn dễ chịu rốt cuộc cũng đánh thức các giác quan của anh.

Nếu mẹ anh hỏi vé hòa nhạc thì có nghĩa là hôm trước bà không tới nghe anh chơi đàn, và nếu bà không tới nghe anh chơi đàn, vậy thì buổi tối vô lý mà anh vừa hồi tưởng lại cũng không tồn tại. Không có buổi hòa nhạc, không có những lỗi chơi đàn, không có Sophie, và nhất là không có hồn ma kia. Trước khi hân hoan một cách trọn vẹn, Thomas đứng dậy rồi cất tiếng gọi.

- Bố ơi? Bố có ở đấy không? Nếu bố đang nấp đâu đó để hù dọa con thì chuyện này không vui đâu nhé.

Một kỷ niệm vui chợt ùa về trong tâm trí anh. Trò chơi đồng lõa mà hai bố con đã duy trì từ khi anh còn rất nhỏ chính là trò bất ngờ nhảy ra từ chỗ nấp để hù dọa đối phương. Trò này bắt đầu vào năm anh lên sáu để rồi không bao giờ ngừng lại. Họ thường nấp sau một thân cây ở lối tan trường, trong phòng thay đồ của khoa, dưới chân tòa nhà nơi người này hay người kia sống, trong buồng thang máy, trong hậu trường của khán phòng hòa nhạc, thậm chí là ở bệnh viện, nơi từng có lúc Thomas lẻn vào tận phòng làm việc của bố anh nhờ sự thông đồng của cô thư ký. Nơi chốn nào cũng thích hợp để chơi trò này, chỉ duy có sân khấu và phòng phẫu thuật được công nhận là khu vực cấm.

Bố ơi? Thomas vẫn gọi thêm lần nữa đồng thời bất thần mở toang một tủ hốc tường, bên trong đó chỉ có một chiếc va li và một áo măng tô.

Anh lủi thủi bật máy pha cà phê rồi ngồi bên bàn bếp dùng bữa sáng, hồn phách vẫn lơ mơ.

Khi đứng tắm dưới vòi sen, Thomas cảm thấy có nhu cầu trò chuyện cùng ai đó, kể về giấc mơ này để trấn áp nó hiệu quả hơn.

Sylvain là một người bạn tốt, gần như thân thiết, đồng thời là bác sĩ tâm lý và đam mê âm nhạc. Thomas đã nhiều lần tặng vé hòa nhạc cho cậu ta, vậy thì tại sao không nhờ cậu ta giúp cho việc này nhỉ. Anh gọi Sylvain để mời cậu ta dùng bữa trưa. Sylvain không phải gã khờ nên nhận ra ngay rằng giọng nói mà cậu ta nghe thấy trong điện thoại đang tiết lộ khao khát trò chuyện hơn là chia sẻ một suất bít tết khoai chiên. Quán rượu không phải nơi lý tưởng để tháo gỡ những gì đang khiến anh bận lòng. Phải chăng anh đang băn khoăn day dứt về một mối quan hệ yêu đương nào đó? Bạn anh hỏi.

Bác sĩ tâm lý không phải quân sư tình cảm, cậu biết thế mà!

Là chuyện khác kia, Thomas trấn an bạn, mà cậu nói phải, bọn mình nên chọn chỗ nào đó yên tĩnh thì tốt hơn. Chuyện tớ cần kể với cậu điên rồ lắm luôn.

Tò mò, Sylvain hẹn gặp anh tại phòng khám riêng vào cuối giờ sáng.

♦ * ♦

Thomas muốn ngồi trong ghế bành thay vì nằm dài trên trường kỷ.

Ngay cả khi đây thực chất không phải là một buổi khám bệnh, thì cậu vẫn sẽ giữ bí mật nghề nghiệp chứ, phải không?

Kín đáo là vấn đề bản tính, bạn ạ, nhưng đúng thế, dù cậu có nói gì với tớ, điều đó vẫn sẽ ở lại giữa những bức tường này. Giờ thì, nếu muốn tớ giúp, cậu phải kể cho tớ nghe chuyện gì đưa cậu tới đây.

Thomas thuật lại chi tiết những gì anh vừa trải qua... hay ngỡ đã trải qua.

Vị bác sĩ lắng nghe anh suốt một giờ, không cắt ngang chút nào, chỉ cắm cúi ghi chép. Khi Thomas kể xong, bác sĩ yêu cầu anh dùng lời lẽ của riêng mình để trình bày câu hỏi mà anh còn chưa đặt ra, câu hỏi đã khiến anh tới gặp cậu ta gấp gáp đến vậy.

Những gì tớ vừa kể nghe thật phi lý, thế nhưng tất cả lại có vẻ rất thật. Cậu có nghĩ chỉ một điếu cần lại có thể gây tổn hại cho các tế bào thần kinh của tớ đến mức đó không, khiến tớ phát điên ấy?

Đừng bao giờ thốt ra từ này ở chỗ một bác sĩ tâm lý nhé, người ta kiêng đấy. Chẳng ai điên cả, mỗi người đều có nhận thức riêng về thực tế và như cậu biết đấy, hoặc không, thực tế mang tính chủ quan. Khi cậu chơi đàn trước công chúng, về mặt thể xác cậu đang trên sân khấu, nhưng ý thức của cậu lại ở chỗ khác. Tâm trí cậu tự phóng chiếu, giống như trong một giấc mơ, điều này cũng diễn ra với chúng ta khi ngủ. Khi giấc mơ này vẫn hiện hữu hết sức rõ ràng lúc chúng ta thức, chúng ta sẽ tìm cách phân biệt giữa thật và giả, và nó sẽ ám ảnh chúng ta đến tận khi nó tan biến.

Hôm nay là thứ mấy nhỉ?

Chủ nhật.

Vậy thì đúng là ngày hôm trước có tồn tại!

Ngày hôm trước luôn đến trước ngày hôm sau, đó là một sự việc không thể chối cãi, bạn ạ! Nhưng cậu có thể sống qua ngày này trong một trạng thái giống như thôi miên. Chuyện này xảy ra với nhiều người, đôi khi nó chỉ kéo dài một khoảnh khắc, giống như cảm giác đã từng thấy khiến chúng ta vô cùng bối rối, đôi khi lâu hơn. Chỉ cần một cú sốc nhỏ về mặt cảm xúc. Hóa học của não bộ chúng ta đầy những tài nguyên bất ngờ mà.

Cậu có nghĩ một chất ma túy có thể gây ra hậu quả lâu dài như thế không?

Còn tùy thuộc đó là chất ma túy nào. Điếu cần cậu hút, dù cũng nặng đô đấy, vẫn không phải nguyên nhân vấn đề cậu gặp phải. Cậu đã bị tiêm nhiễm một thứ ma túy, mạnh hơn và dai dẳng hơn nhiều: cảm giác tội lỗi của đạo Do Thái-Cơ Đốc.

Ừm...

Trong lần gặp vừa rồi, bố cậu có trách móc cậu không?

Thomas gật đầu.

Tớ nghi là vậy mà, vấn đề gì thế?

Tớ không biết chính xác nữa, là tớ chưa bao giờ quan tâm xem ông ấy có hạnh phúc không, rốt cuộc tớ tin là vậy.

Cậu thấy đấy, chỉ mới nói về ký ức đó thôi mà nó đã tiêu tan rồi. Và trong giấc mơ này có ai khác đã tới thăm cậu nữa? Chúng ta sẽ quay trở lại với nhân vật người bố sau nhé.

Tớ nói với cậu rồi đấy, Sophie.

Sophie, người mà cậu chia tay vì không thể cam kết một mối quan hệ đúng nghĩa.

Đúng, rốt cuộc, tớ cho là vậy, Thomas ấp úng.

Nhưng cô ấy thì muốn điều đó.

Lại gật đầu.

Và sau đó là ai?

Mẹ đẻ và mẹ đỡ đầu của tớ.

Hai người phụ nữ mà cậu hết lòng yêu thương và sẽ không bao giờ chán ghét, hai người phụ nữ sẽ không bao giờ khiến cậu muốn ganh đua trong khi cậu lại thường xuyên muốn làm vậy cùng bố cậu.

Tớ không thấy sự liên quan.

Tớ thì có. Và thế thôi hả, không còn ai khác nữa?

Không, không còn ai nữa, à mà có cả một người khách bộ hành trên phố, với những lời lẽ thật phi lý, ấy vậy mà cũng khiến bố tớ cười vang. Bố tớ đã ám chỉ đến một người và nghĩ rằng tớ còn quá trẻ để có thể biết người đó.

Quá trẻ, nhưng cái cách cậu sử dụng người qua đường vô diện này để dẫn cậu về với những rạn nứt của tuổi thơ thật sáng rõ tuyệt vời. Một đại diện cho cái tai lơ đễnh của người trưởng thành vốn không nghe thấy gì trong những điều trẻ con nói với họ. Tớ hình dung là cậu hiểu bức tranh rồi. Cậu cảm thấy khá hơn chưa?

Có lẽ, à mà tớ vẫn có chút nghi ngờ.

Vậy thì một câu hỏi khác để cậu yên tâm hẳn nhé: cậu có chắc là đã không bỏ sót ai trong số tất cả những người mà cậu đã nêu ra với tớ không?

Nhạc trưởng à?

Nhạc trưởng! Hiện thân của uy quyền, mà không phải uy quyền bất kỳ nào đâu nhé. Cái uy quyền duy nhất mà theo cậu, có khả năng đánh giá năng lực của cậu và thừa nhận nó. Tớ vẫn nhớ khá rõ những năm tháng chúng ta đi học nên biết cậu gặp khó khăn với uy quyền biết chừng nào. Chúng ta đang tới gần mục tiêu rồi, chỉ còn thiếu một người nữa thôi và không phải tự nhiên mà cậu không dễ dàng nêu ra người này.

Nói thật nhé, Sylvain, tớ chịu chết.

Dĩ nhiên, ta thường thấy bản thân mình kém cỏi. Cậu tìm kỹ đi.

Marcel à?

Chính xác. Marcel, người phụ trách ánh sáng. Người bật và tắt đèn, người luôn kết thúc mỗi câu bằng “Hãy tin tôi đi”.

Marcel thì liên quan gì?

Marcel chính là ý thức của cậu. Đó là bản ngã và siêu ngã của cậu thường xuyên xung đột. Và cơn ác mộng mà cậu thấy dường như có vẻ thật đến thế, lại xuất hiện như thể tình cờ đúng vào ngày mất của bố cậu, là một sự nhắc nhớ về cái ý thức vốn đang nói với cậu: “Thomas bé nhỏ của ta ơi, ngươi chưa kết thúc việc để tang bố đâu, và ngay cả khi Marcel bảo ngươi rằng Hãy tin tôi đi, thì cái siêu-Marcel vẫn khuyên ngươi không nên tin hắn, bởi ngươi vẫn còn một quãng đường dài phải vượt qua.”

Marcel đã nói với tớ toàn bộ những thứ này sao?

Đúng thế, bác sĩ tâm lý ung dung đáp.

Nếu cậu bảo Marcel đã nói với tớ như thế, tớ tin cậu.

Cậu thấy đấy, cậu đang đi lòng vòng. Cậu tin tớ, cậu tin Marcel, cậu tin tất cả mọi người, nhưng lúc này, cậu phải tin chính cậu cái đã, chấp nhận rằng bố cậu không còn ở đó để bảo vệ cậu, cũng chấp nhận luôn việc chính cậu cũng sẽ chết, và nhất là, không còn sợ phải cam kết với một Sophie khác nữa. Được rồi, tớ có thể dành cả ngày cho cậu nhưng tớ còn các bệnh nhân khác, phức tạp hơn trường hợp của cậu nhiều. Tối nay cậu hãy thoải mái đi, cậu sẽ không đánh sai nốt nào đâu, mẹ cậu sẽ sướng mê tơi, Sophie sẽ không tới ám quẻ cậu nữa, cả hồn ma của bố cậu cũng vậy.

Tớ nên trả công cậu thế nào đây? Thomas vừa hỏi vừa đứng dậy.

Một bữa trưa vào lần tới. Nhưng nếu cậu có thể kiếm cho tớ vé xem buổi hòa nhạc của Verdi tại Garnier vào cuối tháng này, tớ sẽ đời đời nhớ ơn cậu.

Sylvain tiễn Thomas ra cửa phòng làm việc rồi vỗ vai anh, cam đoan rằng mọi chuyện sẽ quy củ trở lại, mà có lẽ ngay lúc này đã quy củ rồi cũng nên.

Ra đến ngoài phố, Thomas cảm thấy bước chân mình đã nhẹ nhàng hơn. Và để gỡ bỏ chút nghi vấn sau cùng, anh lấy điện thoại di động gọi cho bạn gái cũ.

Thomas hả? Sophie ngạc nhiên khi bắt máy.

Xin lỗi, anh không muốn làm phiền em, nhất là nếu em đang không ở một mình, nhưng anh có vấn đề cấp bách này muốn hỏi em, sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Có phải tối qua sau buổi hòa nhạc em đã tới lô riêng gặp anh không? Anh không thể biết liệu khoảnh khắc ấy là một chi tiết trong ác mộng hay đời thực nữa. Anh nghiêng về ác mộng, riêng em thì có vẻ thực lắm, rốt cuộc anh tin là vậy, vì em vẫn đẹp mê hồn, nhưng những gì em nói với anh có vẻ vô thực đến mức sáng nay khi thức dậy anh có chút hồ nghi, vì chuyến thăm của em không phải tiết mục chính của cái ngày siêu thực này, nhưng xét theo một số khía cạnh nó vẫn tham gia vào đó nên anh chỉ muốn trút bỏ nỗi ngờ vực này thôi. Em hiểu không?

Im lặng một thoáng và Thomas tự hỏi có phải cô vừa cúp máy không thèm trả lời anh không.

Sophie?

Em đây, cô khẽ nói. Anh biết sao không, Thomas?

Có lẽ em đã làm một việc ngu ngốc tày đình là để anh ra đi, lẽ ra em nên kiên nhẫn hơn, bởi vì em không gặp được nhiều người vừa gàn dở vừa tuyệt vời như anh, và em không biết liệu như thế là tệ hơn hay tốt hơn cho em.

Và lần này, cô gác máy thật.

Thomas nhận ra cô không trả lời câu hỏi của anh... trừ phi anh đã trình bày nó thiếu chuẩn xác.

Anh tiếp tục bước đi và kết luận rằng tốt hơn hết là không nghĩ đến toàn bộ chuyện này nữa, quên cái ngày thôi miên này đi, như Sylvain đã chỉ rõ, và nhất là tập trung vào bản concerto tối nay.

Anh tranh thủ ánh nắng đang tràn ngập sân hiên quán Deux Magots để ngồi ở đó và gọi một đĩa sa lát.

Trong lúc bồi bàn quay trở vào bếp, Thomas đi mua báo ở ki ốt cách đó vài bước chân.

Anh trở về chỗ và cảm ơn cặp đôi ngồi cạnh đã vui lòng trông chừng chiếc áo vest và chiếc túi.

Đang uống bia anh bỗng nghe thấy tiếng huýt sáo sau lưng.

- Thật tình, sao một bác sĩ tâm lý lại có thể huyên thuyên những điều ngu ngốc đến vậy nhỉ! Nếu ý thức của con có nhiều mỡ như ông Marcel tốt bụng kia, con hẳn phải có những ý nghĩ thật nặng nề. Bố sẽ phết cho con mấy thứ đó, bản ngã và siêu ngã.

Thomas thậm chí không buồn trả lời ông bố, anh thanh toán hóa đơn, mặc lại áo vest, uể oải cầm tờ báo rồi băng qua đại lộ Saint-Germain để ra trạm chờ taxi. Anh ngồi lên một chiếc Skoda rồi bảo tài xế chở anh tới khán phòng Pleyel.

Chiếc xe đang xuôi xuống phố Bonaparte thì Raymond xuất hiện ở ghế cạnh lái rồi ngoái nhìn anh.

Trước hết, bố con ta chưa từng ở thế cạnh tranh nhau, và con cũng chưa từng gặp vấn đề gì với uy quyền khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Dẫu sao bố cũng chính là người đi họp phụ huynh.

Mẹ mới là người đi họp phụ huynh! Thomas đính chính.

Không, nhưng nói nghiêm túc nhé, những rạn nứt trong tuổi thơ của con ư? Sao không gọi luôn là những đứt gãy thời niên thiếu đi cho rồi! Những vũng lầy của tuổi già, cái này thì bố có thể nói với con, cụ thể luôn. Nghề của bố cũng cụ thể trực quan đấy, khi tiến hành phẫu thuật ta không chủ quan được, ta cắt hoặc không cắt, và sau đó, ta thắt lại, chấm hết.

Thomas vừa hát lầm rầm vừa nhìn qua cửa kính giống như một cậu nhóc từ chối nghe những gì người ta nói với mình.

Cậu có muốn tôi bật đài không? tài xế hỏi, vẻ sững sờ.

Không, chẳng ích gì đâu, Thomas đáp, tĩnh lặng khiến tôi rất dễ chịu.

Con nói câu đó cho bố nghe đấy à? bố anh hỏi.

Còn cho ai khác nữa đấy? Bố không nghe thấy Sylvain giải thích là con chưa ngừng để tang bố à? Và khi bố nhắc đến cạnh tranh... những lời bố nói về các bác sĩ tâm lý thật đáng thương.

Cậu đang có vấn đề tâm thần chăng? tài xế hỏi với giọng pha chút lo lắng.

Bố thấy bố đã gây ra chuyện gì chưa! Thomas càu nhàu với bố anh.

Tôi chẳng gây ra chuyện gì cả, chính cậu đang nói chuyện với tôi kia mà, tài xế cãi.

Sáng nay lúc ở trong căn hộ ai trong hai ta đã gọi người kia ấy nhỉ? “Bố ơi? Bố ơi?” Bố đã cố kín đáo để con ngủ yên. Chính mẹ con đánh thức con chứ không phải bố nhé.

Đánh thức con khỏi một cơn ác mộng mà con cứ ngỡ là kết thúc rồi!

Chúng ta tới kè rồi, nếu cậu muốn thì tôi có thể tiến thêm tới bệnh viện Pompidou? tài xế đề xuất. Chưa đầy mười phút nữa chúng ta sẽ tới đó, đường đang thoáng đấy.

Tôi không có nhu cầu tới bệnh viện, cảm ơn ông.

Dẫu sao thì tình hình cũng không đến nỗi quá tệ, thôi thì tùy cậu vậy, nhưng đừng có lên cơn trên xe của tôi.

Xin lỗi, tôi đang tập thoại, cho một vở kịch ấy mà.

Ra thế, giờ thì tôi hiểu rồi, tài xế khẽ nói vẻ nhẹ nhõm. Vở nào thế? Vợ tôi mê kịch lắm.

Một ông bố vớ vẩn... Một câu chuyện có phần phức tạp về đạo làm con.

Thôi nào, cứ giở trò ranh mãnh đi, Raymond nói tiếp, cứ tiếp tục chế nhạo bố đi, nếu con muốn giết bố, như các bác sĩ tâm lý khoái nói, thì con thất bại rồi, bố đã ngỏm rồi còn đâu.

Nực cười thật!

Ra thế, vậy lại càng hay hơn ấy chứ, tài xế nói tiếp, bởi vì kịch đôi khi hơi sầu thảm, thôi thì vợ tôi vẫn mê kịch, còn tôi lại mê bà ấy, biết làm sao được. Cùng diễn với cậu có những ai?

Giá mà tôi biết được!

Cậu diễn một mình trên sân khấu á?

Theo cách nào đó thì đúng vậy.

Thomas lặng thinh, còn bố anh chăm chú nhìn đường, hai tay khoanh lại, vẻ mặt bí xị.

Khi chiếc xe đỗ lại trước khán phòng Pleyel, tài xế quay lại và xin chữ ký của Thomas trong lúc trả lại anh tiền thừa.

Bố Thomas đi theo anh tới tận lối vào dành cho các nghệ sĩ.

Được rồi, bố ở lại đây, bố sẽ không tham dự buổi biểu diễn, để khỏi làm con bối rối, nhưng sau đó, con phải đồng ý nghe bố nói. Bố thực sự cần con, con là con trai bố, bố chỉ có thể trông cậy vào con thôi, mà thời gian thì gấp gáp lắm rồi.

Khi nhìn thấy vẻ bấn loạn trong ánh mắt ông, Thomas đã lung lay. Cả đời anh chưa từng nhìn thấy mắt bố anh buồn đến thế. Bác sĩ vốn thuộc tuýp đàn ông kiêu hãnh, những người thường che giấu nỗi niềm riêng, bất kể hoàn cảnh nào cũng khẳng định rằng mình ổn, và con trai ông biết rõ hơn ai hết rằng ngay lúc này đây mọi chuyện không phải như vậy.

Nhất trí, anh đáp. Bố gặp con ở đây khi buổi hòa nhạc kết thúc nhé, bố con mình sẽ về nhà con; lần này con sẽ lắng nghe bố.

Bố anh ôm anh và Thomas cảm thấy sự dịu dàng âu yếm của ông. Anh ngập ngừng rồi cũng ôm ông, cái ôm chặt đem lại cho anh một cảm giác trọn vẹn, lạ lẫm nhưng đúng lúc.

Tài xế taxi đang quan sát anh từ xa vừa khởi động xe vừa kêu lên:

Mấy vị nghệ sĩ này đúng là lập dị thật.

img

í

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang