Tiếng ồn ào trong khán phòng vang vọng vào tận hậu trường. Giống như cơn sóng lừng cuộn lên trong gió, nỗi sợ đám đông lớn dần lên ở những ai lắng nghe nó. Dàn nhạc đứng thành hàng nối đuôi nhau trong hành lang dẫn tới sân khấu. Ánh đèn dịu dần và các nhạc công tiến vào chỗ người nấy. Mỗi người chỉnh một nhạc cụ tạo thành mớ âm hưởng lộn xộn vui tai khiến công chúng im bặt. Rồi đến lượt nghệ sĩ dương cầm bước ra. Colette vỗ tay khơi mào khiến công chúng vỗ theo rào rào. Nhạc trưởng tới đứng trước giá nhạc rồi quay sang chào Thomas, anh đứng dậy chào đáp lễ. Marcel điều chỉnh ánh sáng, và cây dương cầm hiệu Steinway ngời lên trong thứ ánh sáng gần như thiên đường.
Chiếc đũa chỉ huy giơ cao, Thomas hít không khí đầy buồng phổi, nhấc hai cánh tay lên rồi rải loạt hợp âm chậm mô phỏng những tiếng chuông thâm trầm trên tám khuôn nhịp, rồi mười ngón tay anh tẽ ra trên những phím ngà, giải phóng một dòng tràn trề những nốt móc. Lát sau, những cây vĩ cầm hòa theo anh trong một luồng hơi nhắc nhớ những đợt gió đông quét trên miền thảo nguyên.
Thomas nhắm mắt, anh đã ở nơi khác, ở Nga, một thế giới khác, một thời đại khác, nơi chẳng tồn tại gì khác ngoài một cơn cuồng nhiệt lãng mạn. Trong khi hai bàn tay anh vươn tới những nốt cao, bà Colette nhảy ra khỏi ghế để dõi theo những ngón tay thoăn thoắt đang khiến trái tim người mẹ đỡ đầu trong bà rung động; bà Jeanne túm bà Colette vừa kịp rồi buộc bà ngồi lại xuống ghế.
Chưa bao giờ Thomas cảm thấy hoan hỉ như khi chơi đàn trên sân khấu. Những cây vĩ cầm đang trò chuyện cùng anh. Chẳng bao lâu nữa những cây kèn ô boa sẽ nhập hội. Rachmaninov đã viết bản Concerto số 2 trong một đợt điều trị bằng thôi miên, bản dàn bè này kể về một sự tái sinh. Ở ngay phần mở đầu của chương thứ nhất, nhà soạn nhạc vừa chớm thoát khỏi cơn đờ đẫn, rồi một đoạn mô tả trác tuyệt, thể hiện những giờ phút đau đớn mà ông vừa trải qua. Thomas và Rachmaninov chỉ còn là một, như thể hồn ma của ông đã ngồi ngay cạnh anh để chơi đàn, những ngón tay đặt lên những ngón tay anh... như thể...
Thomas thoáng liếc về phía khán phòng và nhìn thấy bố anh đang ngồi ngay hàng ghế đầu, lơ lửng bên trên đầu gối một phụ nữ trẻ có vẻ như không hề ý thức được sự hiện diện của ông.
Nhạc trưởng kinh ngạc khi thấy nghệ sĩ dương cầm bỏ lỡ vài nốt. May thay, nhờ kỳ tài điêu luyện, anh đã theo kịp. Dàn nhạc đưa giai điệu và cây đàn dương cầm đáp lại bằng một khúc tao nhã. Thomas tranh thủ dấu lặng ở cuối chương đầu tiên để lau trán. Khúc adagio bắt đầu, chậm rãi, lần này Thomas gánh trọng trách dõi theo một khúc tâm tình giữa những cây sáo và những cây kèn ô boa. Một cú liếc nữa, bố anh đã ngồi bắt tréo chân và mỉm cười hãnh diện. Nhạc trưởng quay sang, lo lắng vì một trục trặc nữa trong đoạn cao trào khi dàn nhạc chơi lấn át. Thomas giành lại ưu thế trong một đợt tấn công ra trò rồi một đoạn tách đoạn tuyệt vời.
Có gì đó không ổn, bà Colette nói khẽ.
Chính cậu mới đang không ổn ấy, cậu im đi, bà Jeanne thì thào.
Thằng bé đổ mồ hôi như tắm trong khi khán phòng lạnh ngắt như băng.
Nó ngồi ngay dưới đám đèn chiếu mà, bà Jeanne khẽ nhắc. Cậu im ngay đi!
Nhìn kìa, thằng bé cứ liếc nhìn một cô nàng ngồi hàng ghế đầu, kỳ cục thật. Mà dù sao tớ cũng đâu có khùng, cậu thấy rõ là thằng bé trông không như bình thường mà.
Chính cậu mới đang không bình thường ấy. Thằng bé rất ổn và trình diễn rất tuyệt!
Cậu đã nói vậy thì tớ im đây!
Vậy đó, lắng nghe rồi im miệng lại đi.
Những khán giả ngồi xung quanh sốt ruột với cuộc trò chuyện của họ. Bà Jeanne gửi đến họ một nụ cười ăn năn và trấn an, khẽ ra hiệu là bạn bà mất trí rồi.
Cứ việc khiến mọi người coi tớ như đứa dở người đi, hay lắm ấy, bà Colette làu bàu.
Khi chương thứ ba bắt đầu, Thomas rời bỏ các thảo nguyên nước Nga. Tẩu khúc mở đầu bằng một bè dài của dàn nhạc trong khi nghệ sĩ dương cầm vất vả lắm mới có thể tập trung và không liếc mắt về phía chiếc ghế nơi ông Raymond hết bắt tréo chân lại bỏ ra. Trước đây, cái tật này luôn khiến Thomas nổi cáu cực độ, mà hồn ma của bố anh dẫu sao cũng sẽ không cho rằng tư thế ngồi của mình thật khó coi.
Một đoạn độc tấu dài đang chờ Thomas, và nếu anh phạm phải bất kỳ lỗi nào dù nhỏ nhất, thì cũng không nhạc cụ nào kịp hỗ trợ. Ánh mắt gườm gườm của nhạc trưởng chĩa sang anh đã đủ cảnh báo về những gì đang đợi anh khi buổi hòa nhạc kết thúc. Anh phải trụ vững trong lúc chờ cứu viện, cứu viện trong trường hợp này chính là dàn sáo và kèn ô boa, trụ vững tới tận khuôn nhịp cuối, bất chấp cảm giác lâm râm như kiến bò nơi ngón tay, bất chấp mồ hôi đang chảy thành giọt trên trán và bất chấp trái tim đang xúc động trước sự hiện hình này. Đừng ngoái nhìn nữa, quên khán phòng đi, chỉ nghĩ tới mẹ ruột và mẹ đỡ đầu sắp tới lô riêng thăm anh thôi. Lại là một cơn hoảng hốt nho nhỏ của anh, hôm qua bố đã giải thích với anh thế rồi... Nhưng không, suy nghĩ này thật phi lý. Bố anh chẳng thể giải thích cho anh chuyện gì hết, bởi ông đã không còn trên cõi đời này được năm năm rồi.
Thomas đánh bốn hợp âm cuối, chương nhạc kết thúc thành công vang dội, khiến công chúng thỏa lòng. Bà Colette đứng vụt dậy rồi gào lên hoan hô, tiếp nối bà là toàn bộ khán phòng tung hô các nhạc công trong một tràng pháo tay rền vang như sấm. Nhạc trưởng giơ cánh tay về phía nghệ sĩ dương cầm, ý nói công lao trong màn trình diễn này thuộc về anh, nhưng ánh mắt họ thoáng giao nhau và Thomas không phải gã khờ, nhạc trưởng đang tức điên.
Anh tiến lên phía trước sân khấu và cúi chào ba lần. Những tiếng reo hò tung hô loang ra, rồi đến lượt các nhạc công đứng dậy và đón nhận lời cảm ơn từ một công chúng bị chinh phục. Màn buông và đèn đuốc bật sáng trở lại.
Nhạc trưởng cất đũa chỉ huy rồi tiến về phía hậu trường.
"Tôi rất tiếc," Thomas xin lỗi, "lúc đó tôi hơi khó ở."
"Tôi nhận thấy rồi. Không có gì nghiêm trọng chứ?"
"Không ảnh hưởng gì đến buổi diễn ngày mai, tôi hứa với ông như vậy."
"Tôi hy vọng thế," ông ta đáp vẻ kênh kiệu, rồi tiến về phía lô riêng của mình.
Thomas đã về tới lô của anh. Anh thay áo đuôi tôm và quần dài màu đen bằng quần jean áo phông rồi đến ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế tựa đối diện gương, phân vân xem liệu có cần đi khám hay không. Có tiếng gõ cửa rồi cửa mở trước khi anh kịp lên tiếng mời vào. Anh cứ ngỡ sẽ trông thấy mẹ ruột cùng mẹ đỡ đầu, nhưng buổi tối nay vẫn tiếp tục dành cho anh những bất ngờ thú vị, anh đang đối mặt với Sophie.
"Không phải Brahms, nhưng anh xoay xở cừ lắm," cô mỉm cười nói.
Cô rạng rỡ trong chiếc váy dài màu đen. Tóc cô buộc gọn như khi chơi đàn, nhắc Thomas nhớ lại quãng thời gian khi họ còn gặp nhau trên sân khấu.
"Anh không biết em đang ở Paris," anh đáp đoạn đứng dậy.
"Những tình cờ trong cuộc sống ấy mà. Ngày mai em lại lên đường rồi. Em cứ phân vân không biết có nên tới ôm hôn anh không, định bụng lúc nào quay về Roma sẽ viết cho anh, nhưng lúc chào khán giả trông anh có vẻ đơn độc quá."
"Em đã đến, chỉ riêng điều này thôi cũng hết sức đáng kể rồi."
"Sáng nay khi đi ngang qua trước khán phòng em nhìn thấy tên anh trên áp phích. Không, đấy là một lời nói dối ngu xuẩn," cô tiếp, "thi thoảng em vẫn dõi theo những chuyến lưu diễn của anh từ xa, đừng hỏi em vì sao nhé, bản thân em cũng không biết đâu."
"Em có muốn chúng ta dùng bữa tối ở đâu đó không?" Thomas rủ.
"Em đã gặp một người, Thomas ạ, một người khiến em cảm thấy rất dễ chịu khi ở bên. Em nghĩ đây là dịp để nói với anh điều ấy."
"Em không phải giải thích với anh bất kỳ điều gì đâu."
"Em biết, nhưng như vậy tốt hơn. Anh không trách giận em chứ?"
"Vì em hạnh phúc sao? Tại sao anh lại trách giận em được?"
"Bởi vì em cũng từng hạnh phúc bên anh. Anh từng là người dẫn dắt mà không cuốn phăng em, giữ gìn mà không chiếm hữu em, yêu thương em không chút hờn trách. Điều này nhắc anh nhớ tới gì không? Không sao đâu, đời là thế mà, em không hối tiếc gì hết."
"César và Rosalie. Chúng ta đã xem đi xem lại bộ phim này khi chơi nhạc ở Stockholm, phim lồng tiếng Đan Mạch nên anh tụng đi tụng lại từng đoạn hội thoại cho em nghe."
"Mà không đoán được anh đã khiến em đau thế nào."
"Anh ta là nhạc công à?"
"Không, có lẽ chính nhờ vậy mà chuyện giữa bọn em có một cơ may. Anh ấy sống tại Roma, chủ nhà hàng, không đậm chất âm nhạc lắm, em công nhận với anh như thế. Nhưng anh và em chúng ta giống như những thủy thủ vậy, nếu không muốn chìm đắm thì chúng ta cần một bến bờ neo đậu, không phải vậy sao?"
Anh không biết nữa, có lẽ em nói đúng.
Cô lại gần Thomas, ôm ghì rồi vuốt má anh.
Anh cũng xứng đáng được hạnh phúc, Thomas của em. Khi nào gặp người phụ nữ ấy, đừng để cô ấy ra đi như anh đã làm với em nhé. Hãy gom đủ dũng khí để yêu thương cô ấy.
Cô hôn lên trán anh rồi đi, đến ngưỡng cửa cô ngoái lại.
Là em nghe nhầm hay anh bỏ qua vài nhịp trong khúc adagio thế?
Nói đến đây, cô biến mất.
Thomas chờ một lát rồi lại ngồi xuống ghế, tư lự trước gương.
Một màn trình diễn bậc thầy của nữ thiên tài! Bố anh thốt lên khi xuất hiện trong gương. Cô ta hẳn phải suy tính hành động trả đũa này kỹ lắm đấy, nhưng bố phải công nhận cô ta thật bài bản. Mới tàn bạo làm sao! Và cái cách vuốt má con với vẻ từ mẫu ấy mới độc ác làm sao, tài tình làm sao! Ông vừa nói thêm vừa mô phỏng động tác vỗ tay tán thưởng. Đây là một ván cờ và con bị chiếu bí anh bạn ạ, con ném đi hòn bấc thì cô ta ném trả hòn chì.
Nhưng rốt cuộc bố sẽ để cho con yên chứ? Thomas càu nhàu.
Sau những gì bố vừa chứng kiến ư? Không có chuyện đó đâu. Bố không thể ngờ mình đã thất bại đến mức ấy trong việc giáo dục tình cảm cho con. Bố hy vọng con sẽ ghi nhớ bài học cô ta vừa dạy. Chưa đầy hai phút và vài câu nói để cho con biết rằng con chỉ còn là một ký ức. Một cú lên lưới để con hy vọng vào sự đồng lõa vẫn luôn hiện hữu rồi, một cú đập bóng cho con ngộ ra rằng mình đã bỏ lỡ hạnh phúc, cái hạnh phúc mà cô ta chính là hiện thân, dĩ nhiên rồi. Con không có bất cứ cơ hội nào để trả bóng. Tuyệt thật, bố phải công nhận. Và chưa hài lòng với việc hạ con đo ván, cô ta còn giày xéo lên xác con bằng cách lưu ý con về những nốt đánh sai. Đồ nham hiểm!
Bố nói xong chưa?
Bố đã nói những gì cần nói, vậy thôi.
Những nốt con đánh sai là lỗi tại bố đấy.
Con nói xem, con đâu có thiếu dũng khí, theo như bố biết thì bố có ở trên sân khấu đâu nhỉ.
Nhưng ngồi ngay hàng đầu trên đùi của một cô nàng, giống như tình cờ vậy, thực sự là không gì có thể khiến con xao lãng được.
Bố không có nhiều thời gian trước mắt, vậy nên đừng trách móc bố vì đã tới nghe con trai bố chơi đàn.
Bố không có gì hay hơn để làm ạ?
Bố có thể dành trọn buổi tối ở tửu điếm Lido, và tranh thủ tình trạng hiện giờ của mình để lặng lẽ đi vơ vẩn và liếc trộm đấy.
Bố không thể ở đây, trong chiếc gương này được, bố không thể nói chuyện với con, bố không thể tồn tại bởi lẽ bố đâu còn tồn tại nữa!
Vậy thì hãy chọn một trong hai đi: hoặc con khăng khăng phủ nhận chuyện đang xảy ra với bố con mình, và chúng ta sẽ lãng phí những khoảnh khắc quý giá vào các phỏng đoán, hoặc con chấp nhận rằng một vài chuyện diễn ra và ta không nhất thiết phải tìm ra cách giải thích hợp tình hợp lý. Khi bố còn nhỏ, nghĩa là từ giữa thế kỷ trước, người ta vẫn khăng khăng rằng không thể nào cấy ghép tim, ấy vậy mà, người ta đã làm được; và thế kỷ trước người ta cũng thường khẳng định không thể nào bay được, ấy vậy mà San Francisco chỉ cách đây có mười một giờ bay. Con có muốn thêm những ví dụ khác không?
Nhưng những hồn ma đâu có tồn tại!
Vậy thì người Tây Tạng, người Trung Quốc, người Nhật Bản, người Scotland, tất cả những nền văn minh đã trải qua nhiều thế kỷ với tục thờ cúng các linh hồn chỉ rặt một lũ ngớ ngẩn, trong khi con thì lại nắm được chân lý, khiêm nhường quá đấy.
Lại có người gõ cửa và Thomas cất giọng bực bội hỏi ai đấy.
Là mẹ con và cô Colette đấy, Raymond thì thào, con còn muốn ai vào đây nữa? Tất nhiên là không một lời nào về chúng ta đâu nhé, bố biến đi rồi sẽ quay trở lại ngay khi họ rời đi.
Thomas đứng dậy ra mở cửa. Bà Colette vào trước, bà Jeanne lách vào đằng sau.
Con tuyệt lắm! Mẹ đỡ đầu của anh thốt lên. Một nụ hôn, rồi bọn ta sẽ để con nghỉ ngơi, trừ khi con cũng muốn đi uống một ly cùng hai bà già này. Mẹ con giải thích với bất cứ ai sẵn lòng nghe rằng mẹ lẩm cẩm mất rồi.
Cậu làm tớ kiệt sức rồi đấy, Colette ạ, bà Jeanne thở dài.
Này, tớ không được nghe cậu trách móc nào từ ít nhất là mười phút rồi đấy.
Thomas ôm hôn mẹ.
Cả khán phòng mê ly thiên sứ luôn, bà nói với anh.
Vậy thì hãy để các thiên sứ được yên đi, Thomas đề xuất, con đã chơi rất tệ. May mà có dàn nhạc hỗ trợ.
Ra thế, mẹ đỡ đầu nói gì ấy nhỉ! Colette kêu lên đắc thắng. Mẹ đỡ đầu nhận xét là con trai không được bình thường cho lắm, nhưng mẹ cũng nói để con yên tâm là công chúng chẳng nhận thấy gì đâu. Mẹ đẻ con cũng chẳng nhận ra gì hết. Con gườm gườm nhìn ai ở hàng ghế đầu thế?
Một người đã biến mất khỏi cuộc đời con từ lâu, Thomas nói, mắt nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.
Bà Jeanne và bà Colette quay sang nhìn nhau vẻ tò mò. Bà Jeanne cầm cánh tay bà Colette rồi đẩy bạn về phía lối ra.
Chúng ta để thằng bé yên đi, nó mệt rồi, con trai tớ mà, tớ hiểu nó hơn cậu.
Bà chào Thomas rồi kéo bà Colette ra ngoài, vừa đi vừa thả một nụ hôn vào lòng bàn tay.
Thomas nghe thấy mẹ đỡ đầu của anh cự nự trong hành lang rồi bầu không khí yên ắng trở lại.
Tấm gương chỉ phản chiếu những đường nét của anh. Mẹ anh không nhầm, sắc mặt anh tái nhợt như tờ giấy. Anh treo trang phục biểu diễn lên móc, vớ lấy chiếc túi da đeo chéo rồi tắt đèn trong lô riêng trước khi rời đi.
Anh gặp Marcel trong hậu đài, ông chỉ chào anh mà không nói gì thêm. Thomas đi theo lối ra dành cho các nghệ sĩ và nhìn thấy bố anh ngồi bắt tréo chân trên nắp ca pô của một chiếc xe hơi.
Bố sẵn lòng mời con ăn tối, nhưng... rốt cuộc, ít ra bố có thể đi cùng nếu con muốn nhấm nháp chút gì đó.
Con chỉ muốn ở một mình thôi.
Dẫu sao thì như vậy cũng thật điên rồ, bố anh đáp rồi quàng tay qua vai anh.
Con không bắt bố nói vậy đâu.
Anh không bắt tôi nói cái gì chứ? Một người đàn ông đang đi ngang qua chỗ Thomas liền hỏi anh.
Không có gì, tôi có nói chuyện với anh đâu.
Anh lại còn gọi tôi là bố nữa, sao mà không có gì được.
Không mà, không có chuyện gì đâu, Thomas phát cáu.
Thứ lỗi cho tôi vì cố nài, nhưng anh vừa yêu cầu tôi không nói gì đó, thế mà tôi vừa nói với anh cái gì đó.
Thomas chăm chú nhìn người đàn ông.
Có lẽ là một chất khí, một dạng ô nhiễm bầu khí quyển đang khiến mọi người phát điên, anh đáp.
Hãy lịch sự nào, chàng trai, trong hai ta thì anh mới chính là thằng điên. Anh đang nói chuyện một mình đấy.
Thomas nhún vai rồi tiếp tục bước đi. Anh ngoái nhìn và thấy bố anh có vẻ khoái trá ra mặt.
Bố thấy chuyện này buồn cười lắm sao?
Hãy công nhận là nó khá vui đi, cứ như thể ta đang nghe một tiểu phẩm hài của Raymond Devos ấy.
Ai kia?
Bỏ qua đi, con còn trẻ quá.
Tại sao bố lại ở đó, tại sao con lại nhìn thấy và nghe thấy bố?
Bố đoán chừng một câu: “bởi vì” sẽ không khiến con thỏa mãn đâu. Vậy nên bố thà chờ đến lúc chúng ta về tới nhà con, rồi con ngồi xuống, để thực sự lắng nghe bố; bố con ta cần nói chuyện.
Và sau đó bố sẽ để con yên chứ?
Gặp lại bố khiến con khó chịu đến mức ấy ư?
Ý con không phải vậy. Mất bố không phải chuyện đơn giản đâu. Bố chiếm ngần ấy không gian cơ mà. Mẹ thường bảo chuyện đó đòi hỏi thời gian, và con sẽ trải qua những giai đoạn khác nhau, nhưng con không dự kiến được chuyện này lại mất nhiều thời gian đến thế.
Sau khi bố chết, mẹ con thường xuyên nhắc với con về bố hả?
Bố có ý thức được rằng một câu hỏi như thế chẳng có ý nghĩa gì không?
Ở tình trạng hiện giờ của bố, ý thức là một phạm trù rộng. Vả lại, “bố chiếm ngần ấy không gian” là có ý gì vậy? Bố khiến con bị lu mờ hả?
Thomas đẩy cánh cổng tòa nhà. Vào đến khoang cầu thang, anh ngước đầu lên và thấy bố anh đã vắt vẻo nơi lan can thềm nghỉ trên cùng.
Mình tưởng các hồn ma thường kéo theo một hòn đá chứ nhỉ! anh thở dài.
Anh bước vào nhà, treo túi lên móc, lấy một lon bia trong tủ lạnh rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.
Bố anh đáp xuống chiếc ghế bành đối diện.
Bố không biết cái tật hết duỗi chân rồi lại bắt tréo chân của bố nó gây khó chịu thế nào đâu. Hồi bố còn sống, chuyện đó còn làm con hết hứng nói chuyện với bố cơ.
Bố chẳng thể làm gì được, chân bố dài quá, bố chưa bao giờ biết phải làm gì với chúng. Bố còn thói tật nào khác khiến con bực bội không?
Điều gì dẫn bố đến đây, một cảm giác dang dở chăng?
Đừng có hỗn, Thomas, bố vẫn là bố của con đấy.
Theo cái cách bố đang ám quẻ con, thì không có chuyện con quên điều đó đâu.
Bố quay lại vì có một việc hết sức hệ trọng muốn nhờ con. Nếu con nhận lời, bố hứa sẽ để con yên thân. Nhưng trước hết bố phải nói với con đôi chút về bố đã, với điều kiện chuyện này không làm phiền con quá mức, dĩ nhiên rồi.
Trước thái độ câm lặng chống đối của con trai, Raymond tỏ vẻ rầu rĩ.
Tại sao con lại im lặng, dửng dưng và xa cách đến thế? Con giận bố chuyện gì à? Bố yêu thương con không đủ sao?
Bố từng là ngọn núi mà con không ngừng muốn leo, với nỗi sợ một ngày nào đó sẽ lên đến đỉnh. Bố từng là vị bác sĩ phẫu thuật vĩ đại, từng cứu sống vô số mạng người, còn con thì lại chơi đàn.
Vậy thì sao chứ? Con tô điểm cho đời mà. Tối nay, giá như con nhìn thấy ánh mắt khán giả, bố tự hào và xúc động lắm. Đúng thế, hẳn là bố đã cứu được vài mạng người, nhưng trong nghề của bố, không ai vỗ tay hoan hô con ở lối ra của phòng mổ, cũng chẳng ai tới chúc mừng con một khi bản hòa tấu của các dụng cụ phẫu thuật kết thúc.
Dạo này bố bỗng nhiên trữ tình quá đấy.
Đặc thù của cái chết mà, bố anh đáp rồi lấy lại vẻ nghiêm trang.
Nhất trí, con sẽ lắng nghe bố và sau đó, bố nhớ để con ngủ, con thực sự kiệt sức rồi, bố hứa nhé?
Thề độc, bố anh đáp rồi vờ khạc xuống sàn. Xem nào, xem nào, nên bắt đầu từ đâu nhỉ?
Bằng cách giải thích cho con sự hiện diện của bố chăng?
Xin lỗi, riêng đoạn này thì bố không được phép tiết lộ, đó là điều kiện tiên quyết để có được kỳ phép ngắn này.
Một kỳ phép ngắn... giống như trong quân đội ư?
Không, nhưng nếu con muốn gọi thế thì cũng được.
Bố được trên đó cho một kỳ phép ngắn để quay trở lại gặp con ư?
Vừa nói hết câu, Thomas đã phá lên cười.
Con giễu cợt bố xong chưa?
Làm sao bố có thể hình dung ra chuyện này nhỉ! Con đang nói chuyện với hồn ma của bố con giữa lúc đêm hôm khuya khoắt... Nào bố, tiếp tục đi. Con có cảm giác mình còn phải đối diện với nhiều vấn đề lắm, anh nói thêm, rồi dùng mu bàn tay quệt mắt.
Bố cần con để hoàn thành một việc, sự bất tử của bố phụ thuộc vào nó.
Dĩ nhiên rồi, mọi việc đã trở nên sáng rõ! Người ta cử bố xuống hạ giới để cứu nhân loại, giống như bố từng cứu sống các bệnh nhân, và trong vai chàng Don Quixote tốt bụng, bố tự nhủ rằng con trai bố là một gã Sancho cừ khôi.
Con thôi đùa cợt đi, chuyện khẩn cấp đấy.
Chết rồi thì còn có thể có chuyện gì khẩn cấp nữa đây?
Một ngày nào đó con sẽ hiểu, rốt cuộc là càng muộn càng tốt, bố hy vọng thế. Con để bố nói chuyện hay định cắt ngang lời bố không ngừng thế này?
Thomas chấp nhận im lặng. Anh tin chắc mình đang sống trong một giấc mơ kỳ lạ và sớm muộn gì cũng sẽ thức dậy. Và ý nghĩ này an ủi anh trong lúc anh lắng nghe bố nói.
Đã từ lâu rồi bố mẹ không còn là một cặp đôi đúng nghĩa.
Tin ấy không có gì là mới đâu, trước khi mất bố đã rời khỏi nhà mười năm rồi còn gì.
Bố đang nói đến một quãng thời gian khác kia. Ít lâu sau khi con chào đời, cuộc sống của bố mẹ hầu như chỉ còn là một sự thu xếp giữa bạn bè với nhau.
Cảm ơn, nếu con có bác sĩ tâm lý thì thông tin kiểu này sẽ đảm bảo cho ông ta một kỳ hưu trí vô cùng sang chảnh trước khi con điều trị xong.
Bố không nói đến thời kỳ trước khi con chào đời. Suốt những năm tháng đó, bố mẹ đã yêu nhau chân thành, nhưng bố mẹ đã rời xa nhau. Một phần là do lỗi của bố.
Ý bố là gì khi nói “một phần” vậy?
Bố đã gặp một phụ nữ khác.
Bố từng có một mối quan hệ ngoài luồng, không đùa đấy chứ? Bố vốn là bậc thầy trong nghệ thuật quyến rũ tất cả những phụ nữ bố gặp, thế thì chuyện này có gì đáng nói đâu.
Con hiểu nhầm về bố rồi, bố thích làm vui lòng người khác, nhưng bố không phải một kẻ lăng nhăng. Vả chăng bố chưa bao giờ được nếm trải tình yêu vĩ đại ấy, có lẽ đó chính là lý do tại sao khao khát về nó chưa bao giờ tắt.
Là cái cô bác sĩ gây mê ở bệnh viện thường nhìn bố bằng đôi mắt chờn vờn ấy hả? Con đã luôn nghi ngờ giữa hai người có chuyện gì đó.
Con còn nhớ Violette hả?
Mỗi lần con đến gặp bố ở văn phòng, cô ta đều vò vò trán con như thể con là chó xù rồi ngây ngất bảo con rằng con đúng là bản sao của bố.
Thế hả, nhưng không phải cô ấy đâu. Và đúng là bọn bố từng dan díu một thời gian ngắn, nhưng không có hậu quả gì đâu.
Với bố hay với mẹ?
Cứ việc phán xét bố trước mặt bác sĩ tâm lý của con chừng nào con có một bác sĩ tâm lý, nhưng trong lúc chờ đợi, hãy để bố nói tiếp đi.
Cô bác sĩ nhi có đôi mắt màu lam!
Thôi đi! Bố gặp Camille không phải ở bệnh viện đâu.
Vậy ra là Camille. Thế hai người quen biết nhau ở đâu?
Con nhớ bãi biển chúng ta thường nghỉ hè không?
Hồi nhỏ, kỳ nghỉ nào con cũng nhặt vỏ ốc trên một bãi cát đầy bùn, chơi vòng quay ngựa gỗ hay cưỡi ngựa, những trận gôn mini mà con không bao giờ thắng, cắm trại trên bãi biển với những giỏ đồ ăn do mẹ chuẩn bị... Và những cuộc dạo chơi quanh cột tín hiệu đường sắt, những chiếc bánh kếp trước các tửu quán trên bãi biển vào giờ quà chiều, những ván cờ tỷ phú Monopoly khi trời mưa... Con phải mắc chứng mất trí nhớ trầm trọng thì mới quên được một thói quen đơn điệu đến thế.
Con hơi bất công đấy, những kỳ nghỉ hè đó con đều chơi đùa thỏa thích mà.
Bố đã lần nào hỏi con xem con có thực sự chơi đùa thỏa thích chưa?
Raymond nhìn con trai bằng vẻ thận trọng trước khi nói tiếp.
Bọn bố đã gặp nhau chính tại đó.
Con hân hạnh được biết điều ấy. Và chuyện đó thì có liên quan gì đến con?
Khi mà câu ngao, đu quay ngựa gỗ, câu lạc bộ cưỡi ngựa và ăn bánh kếp là những dịp để bọn bố gần gũi nhau, thì đúng là con đã góp phần tạo cớ cho những lần gặp gỡ đấy.
Bố sử dụng con như một vỏ bọc ư? Nhưng thế thì tởm quá!
Rốt cuộc con đang hình dung ra cái gì thế! Bọn bố không làm gì xấu cả, Thomas, bọn bố lặng lẽ yêu thương nhau, để bảo vệ các con. Thi thoảng có những lúc bọn bố lén nắm tay nhau khiến tim cả hai đập rộn ràng, những lần khác, bọn bố sượt qua nhau, chỉ sượt nhẹ thôi, còn phần lớn thời gian bọn bố chỉ trao nhau những ánh mắt và những lời tâm sự.
Miễn cho con các chi tiết đi! Thomas phát cáu.
Con đâu còn năm tuổi nữa, con có thể cố gắng nghe bố nói và ngừng coi mình là cái rốn vũ trụ được không?
Đúng là thế giới đảo lộn rồi. Bố có muốn biết con thích gì trong những kỳ nghỉ hè dưới vòm trời xám xịt chỉ chực tuôn mưa không? Trái ngược với phần thời gian còn lại trong năm khi phòng phẫu thuật và các bệnh nhân độc chiếm bố, bấy giờ bố là của con. Rốt cuộc bố con mình cũng được trải qua những khoảnh khắc bên nhau, không gì khác ngoài hai bố con. Thế nên con không hề muốn biết rằng khoảng thời gian bố dành cho con chỉ là cái cớ để bố gặp gỡ tình nhân.
Camille không phải tình nhân, cô ấy là thứ gì đó hoàn toàn khác. Còn con, đã lần nào con thắc mắc liệu bố có vui không, có hạnh phúc không hay có ổn không chưa?
Hồi ấy con còn bé tí mà! Thomas kêu lên.
Con đã lớn lên, còn bố thì cô đơn muốn chết! Bố kêu lên.
Còn mẹ?
Mẹ con chẳng thể làm gì được, cả bố cũng vậy. Đó là một tình yêu sét đánh đúng nghĩa, Thomas ạ, những chuyện kiểu này không lý giải được, Raymond hạ giọng trả lời.
Nói chuyện với hồn ma của bố mình cũng vậy! Con đi ngủ đây và xin bố cứ đi ám ai tùy bố, đi đâu tùy bố, miễn sao đừng đứng cuối giường con nữa.
Con muốn sao cũng được, ngày mai bố con mình nói chuyện tiếp. Hẳn là buổi hòa nhạc đã khiến con kiệt sức, đây không phải thời điểm thích hợp để kể con nghe toàn bộ chuyện này.
Thomas đứng dậy đi vào phòng ngủ. Đến ngưỡng cửa, anh ngoái nhìn bố mình bằng ánh mắt dữ tợn.
Sẽ không có ngày mai đâu, bởi vì buổi tối này chưa từng diễn ra, cả cuộc chuyện trò này cũng vậy. Con đang gặp ác mộng, ở đó tất cả những đau khổ và lo lắng của con dồn tụ, Sophie, bố, những nốt sai liên tục ở khán phòng Pleyel, chịu đựng ánh mắt của nhạc trưởng, vẻ tiếc nuối của Marcel. Con vẫn đang ở nhà mẹ, nằm dài trên trường kỷ phòng khách và khi con thức dậy, toàn bộ chuyện này sẽ không hề tồn tại. Vẫn đang là ngày mà năm năm trước bố qua đời, con chưa gặp lại Sophie, buổi hòa nhạc của con chưa diễn ra, và con vẫn chỉ giữ ký ức tốt đẹp về những kỳ nghỉ hè cùng bố mà thôi.
