Ghost in love

Lượt đọc: 1053 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Không đơn giản chỉ là chói lóa mà đó là cảm giác chóng mặt đáng sợ đối với một người vốn không chịu đựng nổi sự mất kiểm soát bản thân, một người mà sự chính xác trong từng động tác quyết định sự nghiệp của anh ta mỗi ngày, như một nghệ sĩ dương cầm, hay tệ hơn nữa là một bác sĩ phẫu thuật... hay tệ hơn nữa là bố anh, mà anh vừa nghe thấy hiện lên từ thế giới bên kia.

Thomas áp sát vào ô cửa kính, dán mắt vào ban công căn hộ đối diện, hy vọng có thể chấm dứt cơn chếnh choáng vừa xâm chiếm anh.

Con có thể buông cái tay nắm cửa đó ra, có ai ngã ra ngoài một khung cửa sổ đóng chặt bao giờ đâu, giọng nói kia đùa.

Bố đã cảnh báo con rồi nhỉ, Thomas thở dốc... mình đã làm gì thế này? Trong mấy điếu thuốc này có chứa thứ gì vậy, mình đã phá hỏng các nơron thần kinh của mình rồi!

Làm ơn bình tĩnh nào, Thomas, giọng kia làu bàu. Con vừa hút một điếu cần, con không phải người đầu tiên cũng chẳng phải người cuối cùng làm vậy. Bố công nhận có lẽ bố đã hơi cường điệu mấy lời cảnh báo đó. Nhưng bấy giờ con đang tuổi thiếu niên, bố sợ con thử một loại ma túy mạnh. Và việc con nghe thấy giọng bố tối nay chẳng liên quan gì tới thứ đó đâu.

Không liên quan gì ư? Thomas nhắc lại, mặt vẫn áp chặt vào ô cửa kính. Mình đang nghe thấy hồn ma của bố mình nói chuyện! Chúa ơi, sao quay cuồng thế này! Mình ngất mất.

Để Chúa yên đi. Và cảm ơn vụ hồn ma, dễ thương ghê vậy đó. Con đang lên cơn hoảng loạn, trong hoàn cảnh này thì có thể bỏ qua được. Con còn nhớ cái mánh bố bày cho con để giải tỏa căng thẳng trước khi ra sân khấu không? Đặt hai bàn tay trước miệng, thở ra rồi hít vào thật sâu, khí CO2 sẽ phát huy tác dụng, con sẽ mau chóng cảm thấy dễ chịu hơn. Giá như có thể hỗ trợ con thì bố sẵn sàng, nhưng bố lại không có khả năng đó. Nói chuyện được với con đã là một kỳ tích rồi.

Thomas cảm thấy hai chân rời rụng; cơ thể anh trượt xuống dọc ô cửa sổ. Anh ngồi co quắp trên sàn nhà, gục mặt giữa hai đầu gối.

Tóm lại, Thomas ạ, đừng cư xử như một đứa trẻ nữa đi, chỉ là một điếu cần thôi mà.

Lần đầu tiên, mình đã thấy lũ bò cái bay lên, giờ thì mình nghe thấy hồn ma của bố, tại sao mình không thể sống như tất cả mọi người nhỉ, nhậu một bữa mà không bị sưng phồng lên như cá nhà táng, say rượu mà không có cảm giác mình sắp chết đến nơi?...

Mấy chuyện con vừa nói nghe lố bịch quá, mỗi người trong chúng ta đều phải chịu đựng những giới hạn riêng, nhưng có người thú nhận điều ấy còn có người lại muốn lờ đi, vậy thôi.

Tôi cầu xin đấy, làm cái giọng này im đi giúp tôi! Thomas kêu lên rồi bịt tai lại.

Bố nói thế để trấn an con, không cần phải tỏ ra khó chịu như vậy đâu.

Nhưng Thomas chẳng thấy có gì đáng an tâm khi nghe người quá cố trò chuyện như thể ông đang ở trong phòng cùng anh.

Nếu ngẩng đầu lên, tự con sẽ nhận thấy các giác quan không đánh lừa con đâu, giọng nói tiếp tục.

Thomas hít một hơi thật sâu trước khi ngồi thẳng dậy. Trong bóng tối lờ mờ nơi góc nhà, anh thấy bóng dáng quen thuộc của bố mình trên chiếc ghế bành da màu đen nơi trước kia ông thường ngồi đọc sách, ông đang chăm chú nhìn anh bằng ánh mắt hiền từ. Sự hiện diện ấy đủ để một từ duy nhất xuất hiện trong tâm trí anh kẹt lại nơi cổ họng: Bố?

Tưởng nhớ ngày bố anh qua đời, cơn căng thẳng trước buổi hòa nhạc, tâm trạng mệt mỏi không thể phủ nhận, điếu cần mà lẽ ra anh không nên hút, có lẽ chừng ấy là đủ để đem lại một ý nghĩa cho thứ vốn vô nghĩa.

Ngủ qua một đêm rồi ngày mai mọi chuyện sẽ trở lại bình thường thôi, anh thì thầm.

Một ngày nào đó con sẽ định nghĩa cho bố biết con hiểu thế nào là “bình thường” nhé. Ví dụ chuyện một đứa con trai ở tuổi con, khá bảnh trai, nếu không nói là giống bố y đúc, với ngón đàn điêu luyện, lại ở một mình vào buổi tối trước hôm hòa nhạc và lại còn trong căn hộ của mẹ con nữa chứ? Nếu đó là bình thường đối với con thì con cứ việc giữ cho riêng mình. Lại gần đây để bố nhìn con được rõ hơn nào.

Nhưng Thomas vẫn sững sờ trước hình ảnh đang khiến anh vừa hoảng hốt vừa xáo trộn này.

Vì con muốn, bố sẽ cố gắng tới chỗ con, nhưng bố di chuyển còn chưa được như ý. Có vẻ như chuyện này sẽ ổn thôi, chỉ là vấn đề thời gian. Mặc dù đối với bố, khái niệm thời gian không còn hoàn toàn giống như trước nữa.

Thomas trợn tròn mắt khi thấy bóng bố anh lướt từ ghế bành về phía lò sưởi rồi trượt sang bức tường đối diện trước khi đáp xuống góc bàn làm việc.

Bố xoay xở đúng ra là không tệ chút nào! bố anh vui mừng thốt lên. Bố hiểu là con thấy việc này có vẻ vô lý, nhưng không phải con đang bị ảo giác đâu, bố đang thực sự ở đây đấy. Hãy tin bố.

Con có cảm giác như đang nghe Marcel nói vậy.

Marcel là ai thế? Raymond hỏi.

Trưởng nhóm phụ trách ánh sáng của khán phòng Pleyel. Hễ bình luận cách con chơi nhạc là câu nào ông ấy cũng kết thúc bằng cụm “Tin tôi đi, cậu Thomas”.

Và con tin ông ta, cái ông trưởng nhóm phụ trách ánh sáng đó?

Vầng, đó là một người mê nhạc vĩ đại.

Còn bố con, con cũng sẽ tin tưởng đôi chút chứ?

Marcel còn sống, một tiểu tiết đối với bố, nhưng dẫu sao nó cũng có tầm quan trọng riêng.

Và Thomas cảm thấy tim mình đập rộn.

Nhưng làm sao mà con lại trả lời bố thế này nhỉ, anh nói tiếp, mình bị ảo giác thật rồi!

Xem nào, bố cũng e chuyện này sẽ đòi hỏi chút nhẫn nại nên đã chuẩn bị sẵn, ngay cả khi thời gian khá gấp. Được rồi, chúng ta quay trở lại với tuổi thơ của con nhé. Khi tối đến bố ngồi ở cuối giường và kể chuyện để ru con ngủ, những câu chuyện có cả thần tiên lẫn ma quỷ, những sinh vật có quyền năng kỳ diệu, sống tại những miền đất xa xăm, con có nghe thấy bố trong bóng tối không? Con có chấp nhận tin vào thế giới tưởng tượng của bố không?

Thomas gật đầu ra hiệu đồng ý.

Vậy thì sau đó, con đã gặp phải chuyện gì thế?

Bố cứ ở nguyên trong phòng này, con sẽ đứng dậy, sang phòng tắm để vã nước lên mặt và khi con quay trở lại thì bố đã biến mất rồi, chúng ta nhất trí nhé?

Sao con cứng đầu thế nhỉ! Con không vui khi gặp lại bố sao?

Thomas không trả lời. Anh thu hết sức lực để đứng dậy rồi làm đúng những gì anh vừa thông báo, cẩn thận khép nhẹ cánh cửa thư phòng lại sau lưng. Rửa mặt xong, anh nằm dài trên trường kỷ phòng khách. Đầu óc vẫn quay cuồng, anh nhắm mắt rồi ngủ thiếp đi.

Tiếng chìa khóa tra vào ổ đánh thức anh. Thomas nhỏm dậy và thấy mẹ đang nhìn anh vẻ thương cảm.

Con biết là mình vẫn có phòng riêng ở đây chứ?

Con không định ở lại, anh vươn vai đáp.

Cơn đờ đẫn đã tiêu tan, anh bất chợt ngoái đầu và dò xét nhìn khắp phòng như một con vật đang nghe ngóng cảnh giác.

Con sao vậy? bà Jeanne lo lắng.

Không có gì ạ, anh đáp rồi vò đầu. Mẹ có biết thứ mà cô bạn thân nhất của mẹ giấu ở nhà mẹ không hẳn là thuốc lá không? Con đã ngạc nhiên khi mẹ bảo cô ấy lén hút thuốc!

Bà Jeanne ngẩng đầu hít ngửi không khí.

Ra thế! bà nói bằng giọng ăn năn. Có thể con đã nhầm lẫn kéo, thuốc của Colette ở ngăn bên phải cơ.

Thế ở ngăn bên trái thì sao?

Đừng nhìn mẹ với cái vẻ khiển trách đó, ở tuổi này, mẹ được tự do làm những gì mình muốn chứ!

Mẹ hãy nói để con yên tâm đi, thứ đó là để giảm đau đúng không?

Con đã đao to búa lớn ngay được rồi! Sao mẹ có thể sinh ra một đứa con trai nghiêm túc thế này nhỉ? Mẹ đã bỏ sót điều gì khi dạy con vậy?

Các bậc phụ huynh bình thường đúng ra sẽ than vãn điều ngược lại chứ, phải không mẹ?

Hãy thừa nhận những bậc phụ huynh bình thường của con thật tẻ ngắt đi. Trước khi trở thành mẹ con, mẹ từng là một cô gái của thế hệ 68. Bọn mẹ chạy xe không thèm cài dây an toàn, tóc xõa bay tung trong gió, bọn mẹ uống rượu, hút thuốc, cười vang về mọi chuyện, nhất là về bản thân mình, không ngại mạo phạm đến bất cứ ai, bọn mẹ diễu hành để đòi thêm tự do chứ không phải để thu hẹp lại và bọn mẹ biết cuộc sống riêng tư là cái gì. Một vài người qua đời khi còn rất trẻ, nhưng trước đó, bọn mẹ đã sống ra sống!

Chính xác là mẹ cho gì vào những điếu cần của mẹ thế? Thomas hỏi, cố tỏ ra dửng dưng.

Con muốn mẹ cho cái gì nào? Những thứ để quấn cần thôi, nhưng là loại thượng hạng. Giống rượu vang ấy, chỉ nên say những loại hảo hạng thôi, bằng không, đó là sự tầm thường thảm hại. Mẹ công nhận chúng hơi nặng với những ai không quen, có lẽ khi thức dậy con sẽ hơi nặng đầu, nhưng mẹ đảm bảo sẽ không có gì ảnh hưởng đến buổi hòa nhạc của con đâu... Điếu cần cỏn con của mẹ không thể khiến con rơi vào tình trạng này được, có chuyện gì không ổn thế?

Thomas kể cho mẹ nghe ảo giác kỳ lạ mà anh vừa trải qua trong căn phòng kế bên. Mẹ anh lắng nghe, vẻ tư lự, bà thừa nhận có lẽ bà đã quá tay trong lúc trộn nguyên liệu.

Và bố con đã nói gì? bà hỏi đoạn ngồi xuống, thái độ hiếu kỳ như thể Thomas đang thuật lại cuộc gặp gỡ với hàng xóm cùng tầng.

Là con đừng nhoài người qua cửa sổ.

Ý tưởng kỳ cục thế... và còn gì khác không?

Chẳng có gì đặc biệt, ngoài việc hồi con còn bé bố đã hơi bao bọc...

Hơi á? Bố bao bọc con quá mức, lại còn ủ rõ ấm nữa chứ. Bao lần mẹ thấy con sũng mồ hôi trên đường đến trường rồi. Biết làm sao được, ông ấy là bác sĩ nên nhìn đâu cũng thấy dịch bệnh. Mà ông ấy không nhắc tí gì đến mẹ sao?

Mẹ ơi, là ảo giác thôi mà, có phải tán gẫu thật đâu.

Biết đâu đấy. Cũng có lúc mẹ nhìn thấy bố con trong lúc ngủ, ít lâu sau khi...

Và bố nói chuyện với mẹ, mẹ thực sự trông thấy bố? Thomas cắt ngang, anh đã tỉnh táo hẳn.

Đúng vậy, mẹ trông thấy ông ấy, mẹ vừa nói với con rồi đó, và đúng thế, ông ấy nói chuyện với mẹ.

Và bố nói gì với mẹ?

Nói là ông ấy xin lỗi, nhưng mấy lời đó chẳng đáng kể đâu. Những tối ông ấy hiện về, mẹ có hơi ngà ngà, thú thật với con như thế. Bố con trông có khỏe không?

Vẫn như bố mọi khi... nhưng con thấy hoàn toàn vô lý khi trả lời câu hỏi của mẹ.

Con thấy dễ chịu khi gặp bố chứ?

Không hẳn, không ạ.

Tiếc thật. Không phải ai cũng gặp những chuyện thế này đâu.

Nếu mẹ muốn con nói thật thì lẽ ra mọi chuyện có thể đã tốt hơn, con không biết nữa. Nếu không phê cần, có lẽ con đã tranh thủ được khoảnh khắc đó.

Mẹ có một ý tuyệt vời đây! Sau buổi hòa nhạc, hãy quay lại thăm mẹ, chúng ta sẽ thử trải nghiệm một lần nữa; mẹ có vài việc muốn nhờ con nhắn gửi đến ông ấy, con sẽ là người đưa tin của mẹ, bà nói và nháy mắt vẻ đồng lõa.

Thomas buột miệng thở dài.

Mẹ con mời con cùng hút cần để con chuyển lời nhắn của bà ấy tới hồn ma của bố con. Vậy mà mẹ vẫn thắc mắc mình đã bỏ sót điều gì trong việc dạy dỗ con sao?

Có lẽ con sẽ thích hơn nếu mẹ rủ con chơi một ván bài bridge hoặc dạy con móc ren chăng? Đi ngủ đi, ngày mai con có buổi hòa nhạc rồi, để tối khác mẹ con mình bàn lại chuyện này. Bọn mẹ có được tới lô riêng để chúc mừng con sau buổi biểu diễn không, hay chuyện đó cũng sẽ làm phiền con?

Thomas hôn lên trán mẹ rồi rút lui.

Anh vẫn còn cảm thấy kỳ lạ khi rời khỏi tòa nhà, và muốn về nhà bằng taxi. Anh cuốc bộ tới điểm đón taxi rồi phân vân không biết có nên gọi cho Sophie không trên suốt quãng đường về. Anh cần sự hiện diện của cô hơn bao giờ hết, cần trò chuyện với ai đó cũng thấy chuyện anh vừa trải qua là hoàn toàn bất thường, ai đó sẽ cho anh chút cảm thông. Rồi anh bỏ cuộc, vì sợ bị coi là khùng.

---❊ ❖ ❊---

Thomas sống trong một căn hộ hai phòng tầng áp mái. Leo bộ sáu tầng gác giúp anh tự tin trở lại. Anh tìm lại được sự cân bằng, dường như cơ thể anh đã đào thải được chất ma túy, điều này khiến anh yên tâm.

Trước khi đi ngủ, anh điểm lại những việc đã xảy ra, lại gần khung cửa sổ gắn trên mái tòa nhà, rồi mỉm cười nhìn lên trời.

- Nếu biết tối nay con đã trải qua những gì, bố sẽ là người đầu tiên cười phá lên cho mà xem. Bố đã làm con sợ chết khiếp, nhưng được gặp lại bố con thấy thật ấm áp, bố ạ, dù là trong một giấc mơ kỳ lạ.

Hồn ma của Raymond chờ Thomas ngủ thiếp đi rồi mới đáp xuống cuối giường anh. Ông cũng mỉm cười khi lặng ngắm con trai mình.

« Lùi
Tiến »