Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1335 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

Bí mật đi cùng với người cha Đàm, thực ra vẫn còn đó. Một thời gian về sau này, chính Đàm đã là người phát hiện ra điều đó.

Chính Đàm trong một lúc tình cờ đã tìm ra chiếc “chìa khoá” để

mở cửa bí mật này. Nhưng ông ta luôn giữ kín nó trong lòng.

Giờ đây, đứng trước căn nhà của bố mẹ để lại, ông Đàm cùng

với ông Đường bước vào trong sân, rồi dừng lại nhìn ngắm xung quanh nơi ở cũ. Họ tỏ vẻ rất thích thú.

Ông Đường nhìn ông Đàm đang quan sát toàn cảnh quanh ngôi nhà, có vẻ tự hào nói:

– Ông thấy không. Nơi này chỉ có đẹp hơn và sạch sẽ hơn lên.

Ông sẽ thấy tôi là người trân trọng quá khứ và kỷ niệm quý giá của bạn bè lắm chứ.

Ông Đàm cười rất tươi:

– Không ngờ ông vẫn giữ gìn chu đáo nơi này. Tôi cứ nghĩ nó đã hư hỏng hết rồi.

– Chuyện. Ông biết tính tôi rồi mà. Không bù đắp được gì thì phải chăm sóc tốt cho cái mà bạn giúp mình chứ.

Nói rồi ông Đường mở khoá, đẩy rộng cánh cửa để ông Đàm vào nhà. Ông Đàm bước vào nhà một cách chậm rãi rồi ngước nhìn lên bàn thờ. Nơi ấy vẫn như xưa. Một bát hương cổ trên còn đầy chân hương và những vòng tàn hương màu trắng mờ. Hai bên là hai bình sứ nhỏ có hoa văn từ thời Nguyễn còn để lại, vẫn có mấy cành hoa tươi được cắm trong đó. Phía sau bát hương là bộ

đỉnh đồng và hai cây nến rất cân xứng với đôi bình sứ cổ. Một đĩa hoa quả đặt trên bàn thờ cùng với khay đựng mấy ly nước và rượu cúng. Mọi thứ hầu như vẫn nguyên như lúc ông ra đi. Ông Đàm lại từ từ nhìn xuống nền nhà phía trước bàn thờ ở chính gian giữa, nơi ngày trước ông thường trải chiếu để làm lễ. Bây giờ không có chiếu, nhưng mấy hàng gạch xi măng tráng men có hoa văn màu vàng hồng, vẽ hoa Tulip, đã phai đường nét, nhưng chưa hề bị bong tróc. Ông Đàm thở ra rất nhẹ nhõm rồi tới thắp hương lên bàn thờ, lầm rầm khấn khứa. Rồi ông nhìn qua một lượt mấy bức tường và trần nhà trước khi đến chỗ ông Đường để bộ bàn ghế cũ còn lại đó. Ông ngồi xuống và nhìn ông Đường rất lấy làm kính phục.

Ông tự nhủ thầm: Quả là mình biết nhìn người. Không lầm về

người bạn này được. Ông buột miệng nói:

– Thật cảm ơn ông vẫn gìn giữ được cơ ngơi này. Tôi về đây mà như sống lại những ngày xưa ở đây vậy. Có lẽ tới đây tôi phải xây dựng lại và thường xuyên ra ở đây mất thôi. Nơi này thiêng liêng quá.

Ông Đường thấy bạn nói vậy liền đáp:

– Tôi cũng mong được sống gần ông và được thường xuyên tới đây với ông lắm.

Lúc ấy ông Đường chợt nhớ tới vò rượu ngâm, ông liền đứng lên đi đến chỗ để rượu, định mang ra. Thấy ông đi vào góc nhà chỗ

có chiếc cột gỗ đã cũ thường để mấy thứ đồ đạc ngày xưa, ông Đàm cũng đứng lên hỏi:

– Ông vẫn còn dùng cái hòm gỗ và mấy chiếc chum cũ ấy hay sao?

Ông Đường ngước nhìn bạn:

– Vẫn giữ. Còn giữ tốt là khác. Vì chỗ này tôi để mấy vò rượu ngâm mà. Đây là vò rượu đặc biệt để đợi ông. Tối nay chúng ta uống, không say không dừng đấy nhé.

– Vậy thì hay quá. Rượu của ông ngâm, tôi không sao quên được đâu. Còn nhớ khi tôi đi, ông cũng dùng mấy ly rượu ngâm ngon lành, chia tay tôi đấy thôi.

Hai người bạn tâm giao cùng cười rất to. Tuy ông Đàm vẫn cười nhưng mắt lại nhìn sâu vào chỗ chân cột, sát với bức tường hậu của gian nhà. Nơi ấy trước khi ra đi, ông đã quét lên đó mấy vết sơn của lọ sơn khi sửa chữa chiếc cột cũ còn lại. Ông làm như

tiếc một chút sơn mà bôi nguệch ngoạc vào chân tường ở chỗ

thường để chai lọ, bình rượu ngâm thuốc và chiếc rương cũ của bố ông còn để lại như một kỷ vật của một người thợ mộc có tiếng. Chiếc rương vẫn được kê cao phía cuối chiếc giường cũ

mà ông Đường cũng vẫn để đó. Quả là chẳng có gì thay đổi.

Song, với ông Đàm thì chỗ đó lại là một nơi đầy kỷ niệm đáng sợ

trong ký ức ông. Bởi vì, chính dưới chân chiếc cột gỗ đó ông đã phát hiện ra một bí mật chết người, một bí mật quan trọng như

một chiếc “Chìa khoá mật” để chỉ dẫn tìm ra cái điều bí mật mà cha ông cất giữ, coi như tính mạng, mà những tên trùm mật vụ

Pháp kiếm tìm mấy chục năm vẫn không thấy. Cái chỗ đơn sơ

đó có liên quan tới cái bàn thờ mà ông đặt trên kia. Đó chính là những bí ẩn mà ông phải giữ kín để tìm ra sự thật và đặt giá cho chính bản thân và gia đình mình sau này.

Khi ông Đường mang bình rượu ra thì ông Đàm cũng đã ngồi xuống bên bàn. Ông Đường lôi dưới gầm bàn ra mấy chiếc chén cũ. Ông mở các nút dây buộc nắp vò rượu, rót ra chén. Hai người cùng cụng ly, nhâm nhi chút đỉnh. Lúc đó ông Đàm mới kể

cho ông Đường nghe về xuất xứ của ngôi nhà này.

Đấy chính là ngôi nhà từ thời ông nội của Đàm bỏ làng lên Hà Nội làm ăn, sinh sống. Rồi nhờ lấy được một người vợ khéo léo của một gia đình gia giáo, có cụ cố từng làm quan trong triều

đình Huế xưa, mà ông có được mảnh đất ở giữa làng để ở. Sau đó ông để lại cho con cháu đến ngày nay.

Đàm chỉ biết rằng, vì bố ông làm thợ mộc giỏi, nên cũng có của ăn, của để, đã xây dựng được khu nhà này. Đến đời ông thì chỉ

phải sửa chữa tý chút và xây lại bờ tường rào ở cổng và làm được cái sân thôi. Nhưng chuyện vợ con của ông thì đầy éo le, thành ra cơ ngơi này đành bỏ không. Nhất là kể từ khi ông nhận được tin ông chú ở Sài Gòn gọi ông vào trao quyền thừa kế cơ

nghiệp trong đó mười năm trước, mà ông Đường đã biết.

Ông Đường cũng đã biết sơ qua chuyện này, nhưng nay nghe ông Đàm kể lại càng thấy ái ngại. Ông Đường đành mang ly rượu nâng cao lên mời ông Đàm rồi nói chầm chậm:

– Chuyện buồn thì cũng buồn rồi. Bây giờ có lẽ tính lại cũng chưa muộn đâu. Hay là ông làm lại cuộc sống gia đình từ đầu.

Hay ông ra đây sống cũng được mà.

Nghe ông Đường nói vậy, ông Đàm chỉ cười. Với ông, chuyện vợ

con là thứ yếu. Thực ra ông ta cũng đã có vợ, có con. Nhưng người vợ ấy ông không có cưới xin gì. Ông sống với cô ta bằng những lần gặp gỡ ngắn ngủi. Rồi cô ta vẫn cứ ở riêng tại nơi ở

của mình. Cô ta sinh con, nuôicon, không cần đến sự giúp đỡ

của ông. Ngược lại, ông còn được người con gái đó chu cấp rất chu đáo cho nữa.

Người con gái ấy là con một luật sư người Pháp. Ông này lấy vợ

là người Việt. Bà ta là con của một Việt kiều giàu có đã đưa cả

gia đình sang Pháp từ những năm năm mươi. Khi cô con gái vị

VIệt kiều hơn 20 tuổi thì lấy ông luật sư người Pháp. Từ đó họ có cuộc sống rất khá giả. Ông Đàm khi học Thạc sĩ ở Pháp đã được ông giáo sư già giới thiệu với gia đình này. Từ đó Đàm quen với cô con gái của gia đình này, cùng học một trường với Đàm ở

Pari. Rồi hai người yêu nhau, sống với nhau như vợ chồng. Cách sống đó khá phổ biến ở Châu Âu hiện nay.

Cô con lai của gia đình ông luật sư người Pháp là người vợ không có lễ đính hôn, cũng không có lễ cưới của ông Đàm, cũng muốn sống như vậy. Và cô ta sống, nuôi con ở bên Pháp, rất ít khi về

VIệt Nam. Cuộc sống này đã đi qua hơn mấy mươi năm rồi. Ông Đàm cũng đã quen với nó. Thế nhưng, cuộc sống ấy chỉ là hình thức, là một thứ vỏ bọc hoàn hảo cho luật sư Đàm về nước hoạt

động tình báo. Để bí mật hoạt động gián điệp, tổ chức của Đàm đã bố trí một hình thức sinh hoạt của Đàm rất Tây, một cách khá công khai. Đấy là một kiểu vỏ bọc, một thứ bình phong rất hiện đại và rất rõ ràng, làm cho bề ngoài luật sư Đàm rất minh bạch và tự do. Lý lịch này của Đàm lại có phần sáng sủa trước các nhà luật pháp và an ninh trong nước.

Những bí mật của Đàm sẽ còn được che đậy mãi cho đến sau này. Rồi ông ta bị bại lộ vì một nhân vật đặc biệt bí ẩn, được coi là một quân cờ bí mật, đã phát hiện và phanh phui ra mọi chuyện. Nhưng sự kiện này, câu chuyện này, xin bạn đọc vui lòng chờ đợi để biết sau.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang